Ngô Minh lúc này nắm lấy mũi tên trong lồng ngực, sau đó đột nhiên bật ngồi dậy, tuy rằng không biết đối phương vì lý do gì mà rút lui, nhưng anh ta và Lý Hạ nhất định phải rời khỏi đây, nếu đối phương quay lại sẽ rất phiền toái.
Hai chiến binh U linh đã chết rồi, hơi thở Răng hàm vẫn còn nhưng cũng rất yếu, A mỗ thì không sao lúc này mới vỗ cánh bay xuống, một đôi mắt xanh biếc nhìn Ngô Minh với vẻ mặt hoang mang.
Mũi tên trúng Ngô Minh chỉ cách tim mấy cm, cũng coi như anh ta có tính mạng lớn, lúc này Ngô Minh bẻ mũi tên rút ra, lập tức phun ra một ngụm máu tươi.
Vết thương tuy nghiêm trọng, nhưng không gây tử vong.
Ngô Minh sờ sờ đầu gia hỏa này sau đó đi về phía Lý Hạ, nhưng ngay sau đó Ngô Minh nhận ra có điều gì đó không đúng, Lý Hạ không có ở đó.
Trái tim của Ngô Minh lúc này nhảy lên, anh ta đi mấy bước để chịu đựng cơn đau, nhưng lại nhìn thấy một cảnh tượng khiến anh ta vô cùng tức giận.
Thi thể của ba sủng vật, Mộc cần thụ yêu, Cương thuẫn thú binh cùng Khô lâu chiến sĩ đang nằm trên mặt đất, dường như bị bắn chết nhưng Lý Hạ đã biến mất.
Người đã bắn chết ba sủng vật hiển nhiên là cực kỳ mạnh mẽ, nhất định là kẻ địch đạt tới tiêu chuẩn sinh vật cấp 4, chỉ những mũi tên của đối phương mới có thể giết chết ba sủng vật dễ dàng như vậy.
Trong lúc nhất thời, Ngô Minh đầu óc trống rỗng, trên người nguyên khí đột nhiên bộc phát, ngay cả A mỗ cũng cảm nhận rõ ràng Ngô Minh tức giận đến không dám phát ra tiếng động.
Chỉ là trạng thái này chỉ tồn tại trong tích tắc rồi biến mất không còn tăm hơi, không phải vì cái gì khác mà là vì Ngô Minh ép mình bình tĩnh lại.
Lúc này, quan trọng nhất là không thể đánh mất lý trí, bình tĩnh hít sâu vài hơi thở, Ngô Minh chỉ đơn giản xem xét xung quanh trong lòng cũng có chút nhẹ nhõm.
Hoàn cảnh vừa rồi Lý Hạ không thể một mình đào tẩu, thứ nhất là điều kiện không cho phép, thứ hai Lý Hạ không thể để mình ở lại một mình, và không có thi thể của nàng ấy ở đây. Vì vậy có lẽ Lý Hạ vẫn còn sống, khả năng duy nhất là nàng ta đã bị bắt đi.
Không chút do dự, Ngô Minh lập tức điểm ra Tạp phiến, lấy thẻ Sâm lâm nhuyễn trùng ra và triệu hồi nó.
So với lần trước ở Sư Thành, kích thước của Sâm lâm nhuyễn trùng đã lớn lên rất nhiều, hiện tại đã gần bằng thân thể trưởng thành. Ngô Minh trực tiếp nhảy lên thân Sâm lâm nhuyễn trùng, theo lệnh của Ngô Minh sinh vật to lớn này lập tức nhanh chóng du tẩu, đầu tiên là mang theo Răng hàm nằm ở trong rừng trên lưng, sau đó nhanh chóng đuổi theo nguyên khí còn sót lại trên không trung.
Đối phương rời đi chưa lâu, Ngô Minh tin tưởng chỉ cần truy theo, rất có thể sẽ đuổi kịp.
Sâm lâm nhuyễn trùng rất nhanh trong rừng rậm, dĩ nhiên kích thước của con Sâm lâm nhuyễn trùng khổng lồ nhất định sẽ gây ra động tĩnh to lớn, nhưng Ngô Minh không thể quan tâm nhiều như vậy, nhất định phải bắt kịp ngay bây giờ nếu không anh ta sẽ không bao giờ có thể tìm được Lý Hạ nữa.
Ngô Minh lúc này mới nhớ tới Lý Hạ muốn cùng anh ta nói cái gì nhưng chưa kịp nói ra. Hiện tại nghĩ đến Ngô Minh thầm mắng mình ngu ngốc, đáng lẽ mình phải đoán được phong thái và biểu cảm mà Lý Hạ thể hiện lúc đó.
Đối với Lý Hạ, Ngô Minh đã có ấn tượng tốt khi anh mới biết nàng. Chỉ là tình cảm giữa hai người giống như tri kỷ hơn, khi cứu Lý Hạ trong thảm họa, Ngô Minh đơn thuần chỉ nghĩ là quan hệ bằng hữu.
Ngô Minh biết có lẽ mình và Lý Hạ cả đời chỉ có thể làm bạn, không phải là không muốn, chỉ là không muốn ép buộc người khác. Bây giờ xem ra Lý Hạ cũng có hảo cảm với mình, thậm chí đã yêu mình, nếu không nàng đã không mạo hiểm ba chuyến liên tiếp đến Vũ Thành để tìm mình, nhưng nàng ta đã ngạnh kéo Lưu Bân đến đó. Và lần này, nàng nhất định muốn đi cùng, cũng vì muốn đồng hành với mình hơn.
Sau khi nghĩ ra được điều này, Ngô Minh nhất định phải truy theo, nếu không sẽ hối hận cả đời.
Sâm lâm nhuyễn trùng lúc này đang hoành hành, di chuyển nhanh trong khu rừng rậm này của thế giới khác, một số cây bụi lùn dọc theo đường đi bị trực tiếp quật ngã, một số sinh vật cấp một, cấp hai cũng đang chạy trốn dưới áp lực kinh khủng của Sâm lâm nhuyễn trùng, nhưng sau khi đuổi theo hàng nghìn mét, Sâm lâm nhuyễn trùng đã đột nhập vào lãnh địa của sinh vật cấp ba.
Đối phương là một con Báo đen với thân hình khổng lồ và trên trán có dấu hiệu hình nửa vầng trăng.
Là một sinh vật cấp ba, nó rõ ràng là thù địch với địch nhân xâm nhập vào lãnh thổ của nó, ngay khi gặp đối phương, nó lao về phía trước kèm theo một tiếng gầm lớn.
Ngô Minh lúc này đang vội vàng truy tung kẻ địch, vừa thấy có quái vật chặn lại lập tức huy động Cuồng bạo chi nhận, tăng phúc nguyên khí, đâm liên tiếp ba Loa toàn kiếm khí.
Con Báo đen khổng lồ vô danh rõ ràng đã rất kinh hãi khi nhìn thấy ba đạo kiếm khí xoắn ốc đang lao tới, nó có thể coi là quái vật thống lĩnh trong khu rừng rậm này, có thể ăn thịt bất cứ ai nó muốn, không nghĩ tới lúc này lại đá trúng thiết bảng.
Âm thanh ba đạo kiếm khí xoắn ốc vang lên phốc phốc phốc, trực tiếp mở ra ba lỗ máu cực lớn trên người con Báo đen, Ngô Minh toàn lực thi triển kiếm kỹ uy lực cực lớn, một kích đã đem con Báo đen đánh chết.
Trong mắt Ngô Minh bây giờ, sinh vật cấp ba hoàn toàn không có gì đáng nói.
Chẳng qua bị Báo đen khổng lồ ngăn cản một thời gian khiến cho Ngô Minh mất đi dấu vết nguyên khí trên không trung, tiếp tục đuổi theo một hồi anh ta mới biết mình đã hoàn toàn mất dấu vết và bản thân bị lạc trong khu rừng rậm rộng lớn này.
Mặc dù vô cùng không cam lòng nhưng Ngô Minh vẫn dừng lại.
Đây không phải là thế giới bên ngoài, mà là một thế giới khác bên trong hào quang kết giới khổng lồ, Ngô Minh không biết quái vật ở đây là gì, tiếp tục lao vào một cách liều lĩnh sẽ chỉ làm tình hình xấu đi.
Bây giờ đuổi theo nhóm người bắt được Lý Hạ cũng không phải hiện thực, Ngô Minh đã bình tĩnh trở lại, cũng biết cho dù đuổi kịp cũng có thể đánh bại đối phương sinh vật cấp bốn sao?
Vì vậy, phải suy tính cẩn thận.
Ngô Minh tìm được một chỗ, liền cho con Sâm lâm nhuyễn trùng canh giữ, đồng thời kéo Răng hàm bị thương nặng xuống để kiểm tra thương tích.
Bản thể trùng ký sinh của Răng hàm vẫn ổn, nhưng cơ thể của Ma cà rồng bị tổn thương nghiêm trọng, trên người cắm liền bảy tám mũi tên, đổi lại sinh vật khác đã chết từ lâu rồi.
Ở đây có hào quang kết hợp và khu rừng rậm để che chắn ánh sáng mặt trời, Ngô Minh chỉ việc kéo quần áo bên ngoài Răng hàm ra, sau đó nhờ A mỗ tóm lấy một số sinh vật nhỏ cấp một để cho Răng hàm hút máu.
Cơ thể của Ma cà rồng có thể tự phục hồi miễn là nó có đủ máu, Ngô Minh không cần phải lo lắng về điều đó.
Tuy nhiên vết thương của chính Ngô Minh cũng rất nghiêm trọng, vết thương trên cánh tay thì không sao, nhưng vết thương do mũi tên trên ngực lại rất phiền phức, mặc dù đã uống huyết thanh nhưng vết thương như thế này không có khả năng khép lại, bên ngoài áo nhiễm một mảng sắc hồng.
Mỗi thức tỉnh giả khi đi bên ngoài sẽ mang theo một số loại thuốc, ở Thành phố Sư tử cũng có bán một số loại thuốc, đó là một số băng cầm máu và một số thuốc mỡ làm từ thực vật đột biến.
Ngô Minh lấy ra bôi bừa bãi rồi tùy ý băng bó lại, tạm thời cầm máu, nhưng có thể là vì mất máu quá nhiều mà có chút chóng mặt.
Bây giờ Ngô Minh đã đặt việc tìm thẻ bảo hộ xuống, bây giờ việc quan trọng nhất là tìm được Lý Hạ.
Nghĩ đến những kẻ đã tấn công mình và Lý Hạ, Ngô Minh có thể chắc chắn mình chưa từng nghe nói về đối phương ở kiếp này hay kiếp trước, nhưng rõ ràng chúng là những sinh vật đến từ thế giới khác như tộc Nhện, tộc Ma cà rồng và tộc Thú nhân.
Vì họ rất giống Tinh linh trong truyền thuyết nên Ngô Minh tạm gọi là 'Tinh linh', thi thể của một số Tinh tinh bị Ngô Minh giết trước đó đã được người của họ mang đi nên Ngô Minh không tìm ra manh mối.
Nhưng đối phương rõ ràng là đang sống trong khu rừng rậm khổng lồ này, thậm chí là một nơi tụ tập quy mô nhất định, những 'Tinh linh' này có thể nói là địch nhân cực mạnh mà Ngô Minh gặp phải từ trước đến nay, nguy hiểm của họ nằm ở bí mật và bất ngờ, cũng như tốc độ khủng bố và tài nghệ bắn cung.
Nếu không nhờ kỹ năng Truy phong, anh ta thậm chí có thể bị giết nếu không thể đến gần kẻ thù.
Không còn nghi ngờ gì nữa, việc thành thạo khả năng tấn công tầm xa mạnh mẽ và cực kỳ quan trọng.
Những Tinh linh này đã tấn công mình và Lý Hạ, điều này có thể hiểu là do mình xâm phạm lãnh thổ của họ, nhưng tại sao họ lại bắt Lý Hạ?
Và lúc đó, đối phương rõ ràng có thể tiếp tục tấn công, thậm chí hạ sát thủ, tại sao lại đột ngột rút lui?
Đây đều là những điều mà Ngô Minh không thể hiểu được, nhưng anh ta có thể chắc chắn người bắn trúng mình cuối cùng là Tinh linh có thể đạt tới tiêu chuẩn của sinh vật cấp bốn, cũng chỉ có mũi tên của đối phương mới có thể nhanh như vậy.
Sau khi suy nghĩ, Ngô Minh cho rằng những Tinh linh này nhất định phải có mục đích gì đó, nếu không, muốn trực tiếp giết chết mình và Lý Hạ cũng không khó.
Lúc này, Ngô Minh đột nhiên nghĩ tới một chi tiết.
Khi chiến đấu với một số Tinh linh, anh ta đã từng nhìn thấy một vật trang trí hình chiếc lá màu đen trên người của đối phương, có một dấu ấn hình bán nguyệt màu đen trên vật trang trí.
Nghĩ đến đây, Ngô Minh sửng sốt một chút, đột nhiên nhớ tới trên người Lý Hạ cũng có loại dấu ấn bán nguyệt này, đã từng bị Ngô Minh dùng làm lý do để cứu Lý Hạ.
Sau đó, anh ta từ từ quên mất, có thể nói nếu như không có nhìn thấy loại dấu ấn trên người Tinh linh, Ngô Minh sẽ không nhớ tới chuyện này.
Có thể nào đó có một mối liên hệ nào đó giữa hai dấu hiệu bán nguyệt?
Ngô Minh không đoán được nguyên nhân, tất cả phỏng đoán đều chỉ dựa trên giả thiết, việc cấp bách nhất lúc này là giải cứu Lý Hạ.
Nghỉ ngơi một lát, Ngô Minh thu hồi Sâm lâm nhuyễn trùng, vừa rồi có thể không kiêng kị gì mà truy tung theo, nhưng hiện tại dùng Sâm lâm nhuyễn trùng phóng nhanh trên đường thật sự động tĩnh quá lớn, có thể lấy được tốc độ cực nhanh để di chuyển, nhưng tuyệt đối mất nhiều hơn được.
Ngô Minh trước tiên phải tìm ra vị trí của mình.
Nửa giờ sau, Ngô Minh mang theo Răng hàm cùng A mỗ bắt đầu đi về một phương hướng, bởi vì số lượng tán cây khổng lồ che trời và mặt trăng, lúc trước nổi cơn thịnh nộ một đường truy tung nên hiện tại đã hoàn toàn mất phương hướng, có thể chỉ dựa vào cảm giác của mình để đi về phía trước. Ven đường có rêu phong ẩm ướt, cây cối mạn đằng, cùng đủ loại thực vật ven đường, nếu Lý Hạ ở bên, có lẽ Ngô Minh vẫn có tâm tình thưởng thức, nhưng hiện tại anh không có tâm trạng như vậy.
Khu rừng này rộng lớn như vậy, Ngô Minh đi bộ cả ngày cũng không biết mình đang ở đâu, càng đi càng thấy hồ đồ.
Lúc này, Ngô Minh mơ hồ nghe thấy một âm thanh, nhưng thần sắc chấn động bởi vì âm thanh vừa rồi hóa ra là tiếng súng.
Chương 200: Nô lệ
Nếu ở bên ngoài, nghe thấy tiếng súng là chuyện bình thường, nhưng trong thế giới rừng rậm được hào quang kết giới bao bọc, ý nghĩa của tiếng súng thật bất thường.
Ngô Minh đã biết mức độ nguy hiểm ở đây chắc chắn lớn hơn nhiều so với thế giới bên ngoài. Tại đây tràn ngập sinh vật cấp hai, thậm chí là có rất nhiều sinh vật cấp ba trong rừng rậm này, thức tỉnh giả bình thường sợ là mười phút cũng sống không nổi, ngay cả Ngô Minh cũng phải luôn luôn đề phòng kẻ địch ẩn nấp trong bóng tối.
Vậy thì ai dám nổ súng nơi này?
Ngô Minh trong lòng có sở động, lập tức lấy ra Áo choàng bóng tối, ra hiệu cho Răng hàm và A mỗ rồi lao về hướng có tiếng súng. Chẳng mấy chốc, Ngô Minh đã nhảy đến một thân cây đầy lá to bằng lòng bàn tay để ẩn nấp, cách đó mấy chục mét có hơn chục người đang hoảng loạn, thậm chí có chút thất hồn lạc phách.
Đám người này ăn mặc rách nát, bẩn thỉu, có nam có nữ, khiến cho Ngô Minh kinh ngạc là đa số những người này đều là thức tỉnh giả, nhưng hiển nhiên bọn họ không có thẻ bài, nếu không sẽ không cần dùng súng đối phó với những sinh vật cấp một đang bao vây bọn họ.
Dù là súng đi chăng nữa thì cũng chỉ có duy nhất một khẩu, nó được một người đàn ông khá cường tráng sử dụng, khẩu súng Type 81 đã trải qua cải tạo thành súng máy bán tự động, bất quá cũng có chút cũ nát, còn những người khác đều là cầm những thanh gỗ nhặt trên mặt đất.
Những sinh vật cấp một bình thường không thể chống lại khẩu súng đã được sửa đổi. Vào lúc này, trên mặt đất có một số xác chết sinh vật màu đen trông giống như Chó săn, da của những sinh vật này có màu đen, như thể được phủ một lớp dầu trơn, có bốn con mắt thon dài không đồng nhất, lộ một cỗ quang mang hung tàn, miệng của chúng giống như một cái gọng kìm, hai hàm trên và dưới đầy những chiếc răng sắc nhọn.
Tuy nhiên, ngoài xác của con quái vật này, cũng có một người bị cắn đến bụng phá tràng lưu, đã chết đến không thể chết hơn.
Có năm hoặc sáu con quái vật còn lại vẫn còn sống. Có lẽ bởi vì sợ hãi uy lực của súng ống, lúc này không ngừng du đãng xung quanh, những người đó cũng tụ tập lại, tất cả đều có vẻ căng thẳng, Ngô Minh có thể thấy được súng của người đàn ông sắp hết đạn.
Chỉ nhìn thoáng qua, Ngô Minh đã biết nếu không cứu những người này, ít nhất sẽ bị những con quái vật kia giết chết một nửa, Ngô Minh cũng cần phải tìm hiểu tình hình ở đây nên dự định ra tay để hỏi thăm tin tức những người này.
Ở cấp độ của Ngô Minh, vai trò của súng càng ngày càng nhỏ, thậm chí Ngô Minh bây giờ cũng không mang theo súng nhiều, nhưng ở trại đó trước đây, anh ta đã tìm được một khẩu Zero-3 đã được sửa đổi có lắp ray chiến thuật, điểm đỏ ngắm chuẩn, thiết bị giảm âm thanh, băng đạn 30 viên, đạn nguyên khí uy lực cực mạnh. Có khẩu súng này cho dù sinh vật cấp hai bình thường, nếu bị bắn trúng vào bộ phận trọng yếu hoặc lớp da bên ngoài không đủ kiên cố cũng có thể bị bắn chết.
Trong tình huống bình thường, Ngô Minh chỉ bằng vài nhát kiếm đã có thể giết chết những sinh vật cấp một này, thậm chí để Răng hàm hay A mỗ ra tay cũng có thể nhanh chóng tiêu diệt lũ quái vật này.
Nhưng mà Ngô Minh không định làm chuyện này, bây giờ Ngô Minh cũng không muốn bại lộ thực lực của mình. Thứ nhất, Ngô Minh vẫn không biết những thức tỉnh giả rách rưới này đến từ đâu nên việc giữ lại thực lực phi thường cần thiết. Thứ hai, vết thương trên ngực và cánh tay vẫn còn đau nhức, anh ta không muốn vì giết một số sinh vật cấp thấp mà lại khiến thương thế xấu đi.
Quan trọng nhất, những sinh vật này có thể bị xử lý nhanh chóng bằng súng.
Nhìn thấy đám quái vật đang di chuyển chuẩn bị tấn công, Ngô Minh cầm súng trong tay, lên đạn, mở chốt an toàn. Đúng lúc này dị biến chợt nổi lên, trong rừng rậm đột nhiên vang lên một tiếng kèn, nguyên bản đám quái vật đang chuẩn bị di chuyển chợt dừng lại phát những tiếng gầm gừ, khoảng hơn chục người ở giữa khi nghe thấy tiếng kèn liền biến sắc mặt.
“Kết thúc rồi, bọn chúng đuổi tới rồi sao?”
"Phải làm sao bây giờ, ta không muốn bị bọn chúng bắt lại.”
“Chạy, chúng ta phân ra chạy, chạy thoát được người nào hay người đó”
Người lên tiếng cuối cùng là người có súng, nam tử một tay cầm súng một tay kéo theo một phụ nữ vẻ mặc thất thần, vội vàng chọn một phương hướng đào tẩu, những người khác cũng có phản ứng vội vàng tứ tán bỏ chạy.
Hơn chục người chạy tán loạn bảy tám hướng, quả thực khiến đám quái vật Chó săn kia sửng sốt một hồi, không biết đuổi theo người nào.
Đúng lúc này, phía xa có vài bóng người nhanh chóng lướt tới, phóng ra hai thẻ bài với tốc độ cực nhanh, hai luồng lưới săn chợt bay ra trói chặt ba người vừa chạy được vài bước, vô luận giãy giụa như thế nào cũng không thoát được.
Tuy nhiên, những người khác đã lợi dụng khoảng thời gian này để trốn vào rừng rậm.
Ngô Minh lúc này vẫn đang trốn trên thân cây, sắc mặt liền trầm xuống sau khi nhìn thấy bóng dáng những người vừa mới xuất hiện.
Đây chính xác là loại 'Tinh linh' đã từng tấn công anh và Lý Hạ, không chỉ giống hệt nhau mà còn đeo loại vật trang trí hình bán nguyệt màu đen.
Có điều những Tinh linh này yếu hơn rất nhiều so với những người đã tấn công anh ta vào lúc đầu. Có bốn người trong số họ, chỉ một người đạt tiêu chuẩn sinh vật cấp hai, còn những người khác là sinh vật cấp một, bất quá trên người ăn mặc hộ giáp được chế tác hoàn mỹ, trang bị cung tiễn cùng đoản kiếm, họ cũng có nhiều thẻ hơn nên vẫn mạnh hơn nhiều so với mười mấy người không có vũ khí.
Rõ ràng là bốn gã này đang đuổi theo khoảng hơn chục thức tỉnh giả nhân loại.
Lúc này, Ngô Minh lặng lẽ lấy ra một thẻ 'Tinh thông ngôn ngữ', hướng về phía một gã ‘Tinh linh’ sử dụng, việc kích hoạt thẻ Tinh thông diễn ra không một tiếng động, hoàn toàn không khiến cho đối phương nhận ra, Ngô Minh phải thông thạo ngôn ngữ của đối phương để có thể tìm hiểu thêm về sinh vật này từ thế giới khác.
Chờ đến khi khả năng thông thạo ngôn ngữ có hiệu lực, lúc này mới có thể hiểu được ngôn ngữ vốn dĩ khó hiểu trong miệng của bốn Tinh linh này.
"Đuổi theo, thả thêm Chó săn theo dõi lũ nô lệ hèn mọn này, không thể để bọn chúng chạy thoát. Lũ hèn mọn dám nhân cơ hội chạy trốn khi Nguyệt tộc tấn công, thật sự là đáng giận, nhớ kỹ, bắt sống không được thì giết chết bọn chúng, loại này nô lệ đê tiện này giết chết cũng không có vấn đề gì." Tinh linh đạt tới cấp độ thứ hai hung ác ra lệnh.
“Vâng!”
Ba Tinh linh khác đáp lại, lấy ra một vài thẻ sinh vật, triệu hồi một vài con Chó săn một lần nữa và đi theo chúng về các hướng khác nhau.
Sau khi bốn Tinh linh rời đi thì Ngô Minh mới xuất hiện, đầu tiên anh nhìn xác người trên mặt đất ngẫm nghĩ, ra một mệnh lệnh cho Răng hàm và A mỗ sau đó truy theo một hướng.
Vào lúc này, Trần Minh nắm lấy một cành cây liều mạng bỏ chạy, nhưng dù chạy thế nào thì con Chó săn phía sau cũng đuổi theo không bỏ, Trần Minh biết mình nếu không muốn bị bắt thì không thể dừng lại, lúc đó thậm chí còn khó chịu hơn là chết.
“Chạy, nhất định phải thoát khỏi nơi đáng sợ này!”
Trần Minh tự nhủ, lúc này đồng bạn đang chạy về hướng này cùng hắn đột nhiên vấp phải thứ gì đó, trực tiếp bị đám chó săn đuổi sát phía sau vồ tới.
"Trần Minh, mặc kệ ta, chạy đi..."
Người nọ hét lên, tiếng hét lên khiến trái tim Trần Minh càng thêm run rẩy, cả người càng ra sức chạy nhanh.
Hắn ta thậm chí còn không nhận ra khi những cành cây đập vào mặt mình, nhưng sau khi chạy được vài bước đột nhiên phát hiện ra bên cạnh mình có thêm một người, cũng giống mình đang chạy như điên.
Trần Minh sững sờ, không đúng a, người chạy cùng hắn là Nhị cẩu tử mới vừa rồi đã bị bắt, vậy người này đến từ đâu?
Quay đầu liếc mắt một cái, Trần Minh liền thấy quần áo người này chung quanh tả tơi giống như mình, thậm chí còn có vết máu, lập tức nghĩ rằng có thể là nô lệ cùng hắn trốn đi chăng?
Trước giờ hắn chỉ lo chạy bán sống bán chết, thậm chí còn không nhớ người này có ở trong nhóm của mình hay không, xung quanh tối om nên hắn không thể nhìn rõ.
Lúc này, người nọ đột nhiên hét lên: “Trần Minh, chạy nhanh đi, bọn họ đang đuổi theo!”
Nghe vậy, Trần Minh không có thời gian suy nghĩ vớ vẩn, hiện tại quan trọng là chạy trốn lại càng là ra sức chạy như điên. Tuy nhiên, khi vừa chạy ra chưa được 100 mét, bỗng nhiên cảm thấy một luồng gió thổi từ sau đầu, cả hai bị hai con Chó săn trực tiếp bổ nhào tới đè chặt xuống đất.
Chẳng mấy chốc, một nam tử đuổi theo, hắn liếc mắt nhìn hai tên nô lệ bị chó săn ném xuống đất mà cười lạnh, sau đó mở một quyển thẻ màu xanh lục lấy ra hai tấm thẻ.
Nam tử nhìn chằm chằm, lập tức kích hoạt hai thẻ bài kỳ lạ.
Khoảnh khắc tiếp theo, hai xiềng xích leng keng xuất hiện từ trong hư không, lóe lên một tia nguyên khí nhàn nhạt nhanh chóng khóa chặt tay chân của hai nô lệ, sau đó xiềng xích dường như bị một người vô hình kéo đi, trực tiếp kéo hai nô lệ theo một phương hướng lôi đi.
Lúc này Trần Minh bị khóa chặt, trong lòng tuyệt vọng, nhắm mắt lại không nói lời nào.
Nhưng nô lệ bị xiềng xích lôi đi cùng hắn lúc này lén lút mở mắt ra nhìn xiềng xích trên tay chân, khóe miệng hiện lên một chút kinh ngạc.
Người này là Ngô Minh.
Hiện tại đã gặp được đối phương trong rừng rậm, Ngô Minh dự định tìm hiểu lai lịch của đối phương, tốt nhất là theo bọn họ trở về nơi đóng quân. Vì vậy, anh ta nắm bắt cơ hội giả làm nô lệ chạy trốn cùng Trần Minh, sau khi bị bắt, anh ta sử dụng thân phận này để tìm ra hang ổ địch nhân mà không gặp bất kỳ khó khăn nào.
Phương thức này tuy rằng cũng có mạo hiểm, nhưng chỉ cần vận khí tốt sẽ không bị nhìn thấu, ngược lại đi theo những người này an toàn hơn, rốt cuộc không ai biết những Tinh linh này có thủ đoạn gì phát hiện được mình hay không. Quan trọng là, nếu hang ổ đối phương được canh phòng cẩn mật, thì việc anh ta có thể lẻn vào hay không vẫn là một vấn đề.
Bây giờ, anh ta nghênh ngang bị lôi vào đương nhiên là người ít bị nghi ngờ nhất.
Ngô Minh suy đoán rằng Lý Hạ có lẽ đã bị đưa đến hang ổ của đối phương.
Có điều, những sinh vật trông giống Tinh linh này lại có một nền văn minh thẻ bài đáng kinh ngạc như vậy, 'Xiềng xích nô lệ' có thể tự động khóa và kéo người đi là thẻ bài mà Ngô Minh chưa từng thấy, thậm chí có khả năng Lý Hạ đã bị bắt đi bằng phương thức này.
Chương 201: Dạ Thành (1)
Tuy nhiên, Ngô Minh có thể cảm thấy mặc dù xiềng xích trên tay chân của mình rất chắc chắn và được bao phủ nguyên khí, nhưng Ngô Minh vẫn có một số cách để mở nó ra.
Vào lúc này, Ngô Minh đã cảm nhận được nguyên khí của Răng hàm và A mỗ, hai gia hỏa dựa theo mệnh lệnh của Ngô Minh đi theo từ xa, bởi vì khoảng cách rất dài nên Ngô Minh không lo bị đối phương phát hiện.
Bị Xiềng xích nô lệ này tự động kéo về phía trước, Ngô Minh nhìn thấy những nô lệ khác chạy trốn trước đó cũng lần lượt bị bắt giữ, nhưng nam tử cầm súng và bạn gái của anh ta một đi không trở lại, đánh giá là lành ít dữ nhiều.
Còn có tám 'nô lệ' khác bị bắt cùng với Ngô Minh, lúc này tất cả đều bơ phờ, bị Xiềng xích nô lệ xếp thành hàng dài và kéo lê hơn nửa tiếng đồng hồ trước khi nhìn thấy khu rừng rậm rạp trước mặt xuất hiện một tòa thành trấn.
Một thành phố hoàn toàn được xây dựng trên tất cả các loại cây to lớn, những tòa nhà màu đen và những cây có tán hình chiếc ô cao hơn 100 mét mang đến cho thành phố này một cảm giác hác ám.
Nếu không có ánh sáng nhấp nháy trong tòa nhà, thậm chí sẽ không biết có một thành phố khổng lồ ở đây.
Ngô Minh và những người khác bị kéo vào nơi này như một bầy gia súc, Ngô Minh chú ý tới nơi này có từng hàng cây cối màu đen cấu trúc nên tường thành, cũng nhìn thấy có những dấu vết của cuộc chiến sau chiến tranh, có rất nhiều mũi tên và xác chết trên mặt đất.
Chỉ là nhiều người chết hóa ra là nhân loại, và một số là người dị giới, điểm khác biệt duy nhất là nhiều xác chết có dấu tích hình bán nguyệt bạc trên quần áo và phụ kiện của họ.
Những người gác cổng cười lạnh khi thấy Ngô Minh và những người khác bị kéo về như một con lợn.
"Hừ, đây là những nô lệ đã trốn thoát trong khi Nguyệt tộc xâm lược? Đáng chết, nếu là ta, trực tiếp xử tử bọn chúng."
“Không sai, dù sao nô lệ chúng ta còn có rất nhiều. Hơn nữa bọn họ ngày thường không trốn, lại cố tình chọn thời điểm Nguyệt tộc xâm chiếm mà đào tẩu, ta xem ra rất có thể chính là gián điệp của Nguyệt tộc.”
"Được rồi, chuyện này phải do các trưởng lão quyết định. Chúng ta phải đánh lên tinh thần phòng ngừa những Nguyệt tộc đó lại tấn công tranh đoạt Thần tử!"
Những dị tộc này không kiêng nể gì nói chuyện với nhau, tựa hồ căn bản không lo lắng đám người Ngô Minh nghe được, bất quá điều này cũng bình thường, họ sử dụng một ngôn ngữ xa lạ nên những nô lệ này căn bản không hiểu gì cả.
Chẳng qua bọn họ hiển nhiên không biết, trong số này còn có một Ngô Minh có thể nghe được ngôn ngữ của bọn họ.
"Nguyệt tộc? Chẳng lẽ là tộc dị giới đeo trang trí bán nguyệt màu bạc? Thần tử lại là cái gì?”
Ngô Minh tự nhủ. Tuy rằng còn không có biết rõ ràng nhưng anh ta có thể ghi nhớ nó, có một số việc tới thời điểm sẽ tra ra manh mối.
Xiềng xích nô lệ kéo Ngô Minh và tám người còn lại tới dưới một hốc cây, đó là một không gian rất rộng lớn với những dãy lồng như xà lim nhà tù. Ở cửa, có một người dị giới hung dữ với một cây roi dài, người dị giới này không mặc áo, hoàn toàn không có vẻ đẹp như những người dị giới khác, ngược lại thân hình cường tráng cùng những vết sẹo trên da khiến gã trông thật gớm ghiếc.
Thấy Ngô Minh bị lôi vào thì gã ta cười lớn, trực tiếp vận chuyển nguyên khí của mình để tóm lấy đám người Ngô Minh, lần lượt bị Xiềng xích nô lệ xích vào giá gỗ.
Tại thời điểm này, giọng nói của người dị giới đã bắt giữ Ngô Minh và những người khác đột nhiên phát ra.
“Ha ha, muốn dùng tiên hình sao? Hảo, thực hảo, đối với những gia hỏa không thành thật này, phải hung hăng trừng phạt!”
Người dị giới mạnh như gấu này lúc này mới bật cười, sau đó vung vẩy da trên tay lần lượt đánh từng người nô lệ đã bỏ trốn lần này.
Ngô Minh cũng bị vài trận đòn, may mắn thay, mặc dù anh ta mặc bộ quần áo rách nát bên ngoài, nhưng bên trong lại mặc Liệp nhân bì giáp. Trận đòn roi khiến chiếc áo càng rách nát hơn, nhưng tiếng la hét của những nô lệ khác đã thu hút sự chú ý của các người dị giới, nếu không Ngô Minh rất có thể đã lộ tẩy.
Ngay cả bản thân Ngô Minh cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà loại chuyện anh ta lo lắng không xảy ra, đương nhiên Ngô Minh cũng giả bộ hét lên vài tiếng.
Tiếp đó, họ bị tống vào một phòng giam tối tăm và ẩm thấp, lúc này Ngô Minh đã bí mật cởi áo giáp ra giấu vào Tạp sách.
Ngô Minh nhận thấy có ít nhất hai mươi phòng giam ở đây, và mỗi phòng giam chứa ít nhất một chục con người.
Bởi vì đòn roi, những người khác nằm trên mặt đất như lợn chết, mỗi người đều kêu gào, nhưng những người trong các phòng giam xung quanh dường như đã quen với việc đó nên không ai phản đối. Có một số dị tộc cường tráng trông coi ở đó, sau khi bọn chúng rời đi thì người trong phòng giam của mình nói những lời tốt bụng nhưng đầy giễu cợt.
"Ta đã nói với các ngươi từ lâu, ở trong tay Dạ tộc này chúng ta hoàn toàn không thể chạy thoát, các ngươi không tin, kết quả như thế nào? Không chỉ bị bắt còn bị đánh chết, hơn nữa ngày mai còn phải tiếp tục làm việc, tội gì đâu?” Một ông già khô gầy ở phòng giam bên cạnh nói.
“Đúng vậy, các người này a, đôi khi phải chấp nhận số phận của mình, đây là số phận của chúng ta. Đúng rồi, như thế nào không thấy tiểu tử cứng đầu trở về? Còn có tức phụ của hắn cũng không trở về.” Một người khác đếm đếm đầu người, ra tiếng nói.
Ngô Minh vừa nghe lời này liền biết không tốt, hiển nhiên là những nô lệ ở đây đã rất quen thuộc với nhau, điều đó có nghĩa là 'bề ngoài' của anh ta có thể sẽ bị nhìn thấu.
Tuy nhiên, một người tên Trần Minh bất ngờ lên tiếng: "Tiểu tử cứng đầu và tức phụ của hắn có lẽ sẽ không thể quay lại, những người khác thì không sao, chỉ bị đánh đòn, ta nói các ngươi đừng ở chỗ này mèo khóc chuột giả từ bi, tất cả đều đi tiểu, tắm rửa, giặt giũ và ngủ đi, chọc điên lão tử, lão tử ngày mai không tha cho mấy cái lão tạp mao các ngươi!”
Trần Minh này rõ ràng có chút thủ đoạn, hắn rống một tiếng mấy người kia thật đúng là không có nói nữa, tất cả đều thở dài trở về phòng giam bắt đầu nghỉ ngơi.
Ngô Minh dựa vào tường thở phào nhẹ nhõm, mặc dù không biết tại sao, nhưng lời nói của Trần Minh có thể coi như giải vây cho mình. Trên thực tế, bao gồm cả nam tử gọi là tiểu tử cứng đầu và người phụ nữ của hắn, còn có một người khác đã chết ở bên ngoài, tức là lúc đầu đã có mười một người đi ra ngoài, cho nên Trần Minh và những người khác không thể không biết còn có một người giống như anh ta, nhưng tại sao bọn họ lại không vạch trần.
Nhưng Ngô Minh không quan tâm, mục đích của anh ta là lẻn vào đây, chỉ cần những người khác ngủ say, anh ta liền lấy Áo choàng bóng tối ra rồi bí mật rời đi tìm Lý Hạ.
Chỉ là vào lúc này, Trần Minh ở đằng kia đang chậm rãi tới gần Ngô Minh, những người khác cũng liếc mắt nhìn nhau, cô lập bọn họ ở giữa, hiển nhiên là chắn tầm mắt của những tù nhân khác.
Ngô Minh lần này mới có phản ứng, hóa ra mấy người này đã phát hiện ra người thừa là mình, nhưng sao lại không nói ra. Nhìn thấy đối phương tới gần, Ngô Minh không chút sợ hãi, cho dù đối phương có ý đồ gì cũng không thể là đối thủ của thức tỉnh giả cấp ba.
Sau khi Trần Minh đi qua, anh ta không làm gì khác, nhìn chằm chằm Ngô Minh một lúc, rồi nói nhỏ: "Huynh đệ, tuy chúng ta chưa biết ngươi là ai, nhưng ngươi lợi hại đến mức dám giả bộ làm nô lệ lẻn vào Dạ Thành? "
Chỉ cần một câu nói, Ngô Minh biết mình đã bị bại lộ.
Tuy nhiên, nhìn dáng vẻ của Trần Minh và bảy người còn lại, dường như họ không hề có ý định vạch trần, Ngô Minh cũng biết bọn họ có động cơ khác hoặc muốn gì đó, đương nhiên không loại trừ khả năng những người này làm việc đó vì lợi ích riêng của mình, nhưng khả năng này là quá thấp.
Không phải là Ngô Minh thích nghĩ xấu về mọi người, chỉ là thế đạo này là như vậy.
“Ta có lý do của mình, nhưng ta vẫn rất cảm ơn vì ngươi đã không vạch trần giúp ta che đậy!”
Bây giờ vấn đề đã bị nhìn thấu nên Ngô Minh cũng thừa nhận.
Trần Minh đó gật đầu, lại nói: "Đáng tiếc, cho dù ngươi là ai hay đang suy nghĩ cái gì, đều khó có thể thành công. Chúng ta liều mạng cố gắng chạy trốn, nhưng ngươi lại cố gắng lẻn vào. Ngươi có biết nơi này là chỗ nào không? Có biết những người cao lớn với đôi tai nhọn kia là ai không?”
Ngô Minh lắc đầu, anh ta thật sự không biết.
Trần Minh đó cười cười, như có liên quan đến vết thương, miệng đau đến mức ho khan hai tiếng, sau đó lại nói: "Ta biết ngươi không biết, cho ta hỏi ngươi, ngươi từ bên ngoài hào quang kết giới tiến vào?”
Ngô Minh gật đầu, anh ta đột nhiên phát hiện Trần Minh này nhất định không phải là đèn cạn dầu, có lẽ tên này ngay từ đầu đã biết mình không phải bạn đồng hành của hắn, nhưng hắn cho tới bây giờ cũng không có một chút vạch trần, anh ta chỉ không biết mục đích của đối phương là gì.
Nghĩ đến đây, Ngô Minh không nói nữa, muốn xem trong hồ lô của Trần Minh bán thuốc gì.
Nhìn thấy Ngô Minh gật đầu, hai mắt Trần Minh sáng lên, tiếp tục hỏi: "Ngươi đến từ đâu? Tình hình bên ngoài thế nào?"
Ngô Minh cười cười không trả lời, Trần Minh sửng sốt theo sau mới bừng tỉnh nói: "Ồ, nhân tiện để ta tự giới thiệu trước, ta tên là Trần Minh, những người khác sẽ giới thiệu sau, điều ta muốn nói với ngươi là ngươi đang ở Dạ Thành, có nghĩa là thành phố luôn chìm trong bóng tối, khi đi vào ngươi sẽ thấy rất nhiều cây to cao 100 mét, tán hình ô trên cây lớn có thể cản gần hết ánh sáng, hơn nữa còn có hào quang kết giới nên bất cứ lúc nào cũng giống như ban đêm. Chủ nhân ở đây là những người dị giới mà ngươi đã nhìn thấy, họ tự gọi mình là Dạ tộc, đừng nhìn những kẻ này trông giống Tinh linh trong truyền thuyết, họ quá tàn nhẫn, họ không phải là người."
Lúc này người gần nhất nghe được thì thào: “Minh ca, bọn họ vốn dĩ không phải là người!”
Kết quả Trần Minh trừng mắt nhìn người nọ, hắn ta vội vàng không dám nói thêm nữa.
"Tức quá, nói cho ngươi biết, nơi này vốn là một thị trấn của quận trước khi xảy ra thảm họa, chúng ta đều là người dân địa phương. Nhưng vào một ngày nọ, có một trận động đất dữ dội bất ngờ xảy ra, khi chúng ta tỉnh dậy thì nơi này đã như thế này, tất cả chúng ta đều bị Dạ tộc bắt làm nô lệ, mỗi ngày đều sống không bằng chết……”
Chương 202: Dạ Thành (2)
Nói đến đây, Trần Minh như nhớ lại chuyện gì đó trong quá khứ, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn.
"Thôi không muốn nhắc đến chuyện quá khứ nữa, nhưng đây chắc chắn không phải là nơi mà ngươi có thể muốn đến thì đến muốn đi thì đi. Mặc dù có thể qua mặt đám Dạ tộc lẻn vào đây, nhưng ta có thể đảm bảo nếu ngươi muốn đi ra ngoài sợ là khó hơn lên trời!” Trần Minh lúc này thập phần khẳng định nói.
Ngô Minh cũng nghe thấy, Trần Minh tuy nói như vậy nhưng trong lòng vẫn ôm một tia hy vọng, bằng không hắn cũng không phát hiện mình lẻn vào mà không báo, càng là thay mình đánh yểm trợ, hiển nhiên hắn là đối mình ký thác một tia hy vọng.
Trên thực tế, điều này cũng đúng, dù là ai đi chăng nữa thì việc đặt hy vọng vào một người xa lạ không hề quen biết là một việc không hề dễ dàng. Rốt cuộc, rủi ro đi kèm là quá lớn, nếu không phải không có cách nào, Trần Minh cũng sẽ không làm như vậy.
Nhưng hắn cần thiết muốn chạy trốn đi ra ngoài, cho nên mặc dù có nguy hiểm thì Trần Minh cũng nguyện ý gánh vác, cái này giống như là một hồi đánh bạc, thua cùng lắm thì chết, nếu may mắn thắng cược, liền có khả năng phiên bàn.
Và thứ mà hắn ta đang đánh cược chính là người lạ trước mặt, thậm chí còn không biết tên anh ta. Nguyên nhân là do đối phương có thể qua mặt đám người Dạ tộc mà lẻn vào, Trần Minh rất giỏi nhìn người, hắn ta biết nếu người này không phải là một kẻ mất trí, thì phải có cách để trốn thoát.
Rõ ràng, Trần Minh thích tin vào điều sau hơn.
Trần Minh là người thông minh, Ngô Minh cũng không ngốc, anh ta tự nhiên thấy được Trần Minh là đang cố ý kích tướng mình, muốn bịa ra mấy câu, nhưng trong lời nói của đối phương còn có ý tứ khác, chính là đêm nay Dạ Thành được canh phòng nghiêm ngặt, còn nhiều thông tin chưa biết nếu muốn đạt được thì phải dựa vào hắn.
Đương nhiên, đây là một loại giao dịch, nếu như Ngô Minh không trả giá, có lẽ sẽ không nhận được sự giúp đỡ của Trần Minh.
Chỉ là Ngô Minh không muốn cùng đối phương quan hệ quá nhiều, chỉ cần đến thời cơ thích hợp sẽ lập tức từ này trong nhà giam chuồn ra ngoài đi tìm kiếm tung tích của Lý Hạ, anh ta tin rằng với thực lực của mình, việc bí mật thăm dò Dạ Thành này cũng không khó. Vì vậy, Ngô Minh cười nhẹ nói: "Không ra được là chuyện của ta, nhưng ta rất biết ơn ngươi đã giúp ta đánh yểm trợ. Đây là một ít đồ ăn, các ngươi cầm đi phân chia!"
Ngô Minh từ trong lòng ngực lấy ra một thẻ bánh mì, sau đó anh ta lấy ra một chục miếng bánh mì đưa cho Trần Minh.
Khi người sau nhìn thấy tấm thẻ trong tay Ngô Minh, mắt hắn ta chợt sáng lên, nhìn về phía Ngô Minh ánh mắt cũng nóng rực lên, họ đương nhiên biết sự tồn tại của những tấm thẻ, nhưng ngay sau khi những tấm thẻ này xuất hiện, bọn họ đã bị bọn Dạ tộc lấy đi, và người trước mặt thực sự lấy ra một tấm thẻ theo ý muốn, rõ ràng là có chuẩn bị sẵn sàng.
Nếu đã như vậy, nếu người này trợ giúp thì bọn họ sẽ có cơ hội lớn hơn để trốn thoát.
Chẳng qua Trần Minh nhìn ra được, người này cho bọn hắn đồ ăn chính là không muốn mình cùng những người này có liên quan gì, nhưng Trần Minh tin chắc đối phương tuy là thức tỉnh giả có thẻ, nhưng anh ta hoàn toàn không biết thực lực của Dạ tộc, kết quả cũng phải yêu cầu mình trợ giúp, Trần Minh biết rất nhiều điều về Dạ Thành này.
Và họ thực sự đói nên khi liếc mắt nhìn nhau, họ lần lượt cầm lấy chiếc bánh mì, sau đó lặng lẽ giấu vào trong lồng ngực ăn từng chút một.
Thành thật mà nói, Ngô Minh biết thức ăn mà anh ta đưa thực sự không là gì, nhưng anh ta thực sự không muốn gây phiền phức, nếu có thể giúp đỡ Trần Minh và những người khác trên cơ sở giải cứu Lý Hạ, anh ta sẽ rất vui khi làm điều đó. Nhưng trước mắt làm như vậy rất có thể sẽ phát sinh chuyện không tốt, cho nên cũng chỉ có thể như thế.
Đương nhiên, nếu có cơ hội, Ngô Minh vẫn là sẵn lòng giúp đỡ, chỉ cần Trần Minh cùng những người khác giúp anh ta giấu giếm cùng đánh yểm trợ, ân tình này liền không tính là nhỏ.
Trần Minh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu ngươi phát hiện sự tình làm không thành, hơn nữa ngươi lại không có bại lộ, có thể tới tìm chúng ta.”
Trần Minh trốn sang một bên vừa ăn vừa nghỉ ngơi.
Hai giờ sau, toàn bộ phòng giam vang lên tiếng ngáy, Ngô Minh quét qua liền thấy hầu hết nô lệ đều đã ngủ say, mới chậm rãi đứng dậy.
Thức tỉnh cấp ba có thể hành động có thể lặng yên không một chút tiếng động, Ngô Minh đi tới một góc ngồi xổm xuống sau đó bí mật lấy ra Áo choàng bóng tối khoác lên người.
Vật này nằm trong hào quang kết giới, có thể nói là như cá gặp nước, ở đây luôn là ban đêm nên Áo choàng bóng tối lúc nào cũng có thể dùng được.
Khoảnh khắc tiếp theo, Ngô Minh biến mất không tăm tích.
Trần Minh vẫn chưa ngủ, mặc dù rất mệt nhưng hắn vẫn gắng gượng chỉ để xem người nọ định làm gì.
Khi Ngô Minh biến mất không còn tăm hơi, hắn vẫn tiếp tục quan sát, thậm chí còn nhìn thấy một người sống to lớn biến mất ở trước mặt mình.
Trần Minh kinh ngạc đến mức suýt kêu lên, nhưng hắn đã nhìn thấy một ít đầu mối, biết đó phải là một kiện bảo vật phi thường khó lường, kinh ngạc qua đi đó là kinh hỉ, trong đó có dấu vết lo lắng.
Hắn ta rất vui vì người lạ không rõ nguồn gốc này có một thủ đoạn như vậy. Nếu đối phương trợ giúp mình, hẳn là có thể thoát khỏi nanh vuốt của Dạ tộc, điều khiến hắn lo lắng là liệu người này có thực sự không cần đến sự giúp đỡ của mình không, như vậy chính mình đồng dạng là giỏ tre múc nước công dã tràng.
Chỉ là lúc này Trần Minh không có biện pháp nào khác, chỉ có thể cam chịu số phận, có thể kết luận cho dù đối phương có thể rời khỏi cái phòng giam này, anh ta cũng sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi Dạ Thành, bởi vì nơi đó có một kết giới ánh sáng phòng thủ kỳ lạ xung quanh toàn bộ Dạ Thành, khi kết giới phòng hộ được bật lên, không ai có thể ra vào.
Ngoài ra sau khi Ngô Minh kích hoạt Áo choàng bóng tối để ẩn hình, anh ta đã bí mật triệu hồi một U linh.
Sức chiến đấu của U linh không phải là mạnh nhất, nhưng lại là thứ khó bị phát hiện nhất, phòng giam này không thể nhốt được U linh vô hình.
Thế là U linh nhanh chóng bay ra khỏi phòng giam như một làn khói, ở bên ngoài ngưng tụ móng vuốt nhẹ nhàng mở cửa phòng giam.
Khoảnh khắc tiếp theo, cửa phòng giam lặng lẽ mở ra, Trần Minh trừng mắt nhìn một màn này, hắn nghĩ đến đối phương có lẽ có thể có biện pháp chạy thoát khỏi phòng giam này, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy.
Người kia đến tột cùng là người nào?
Cửa phòng giam nhanh chóng được đóng trở lại như cũ, toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy hai giây, Ngô Minh đã rời khỏi phòng giam lặng lẽ bước ra ngoài.
Tại cửa ra vào, vệ binh Dạ tộc canh gác dựa vào tường đang ngủ, Ngô Minh không có quấy rầy đối phương trực tiếp đi ra ngoài, từ trong hốc cây đi tới trên mặt đất.
Bên ngoài là thành phố về đêm.
Giờ phút này vẫn có rất nhiều thủ vệ tuần tra qua lại, Ngô Minh nhớ tới nơi này trước kia đã bị Nguyệt tộc tấn công, nên tăng cường tuần tra.
Ngô Minh đã triệu hồi một U linh khác và ra lệnh cho hai U linh tra xét toàn bộ Dạ Thành, bản thân Ngô Minh cũng dựa vào chiếc Áo choàng bóng để thám thính xung quanh.
Chỉ là Dạ Thành này lớn hơn Ngô Minh tưởng tượng rất nhiều, với tốc độ này không biết đến ngày tháng năm nào mới có thể tìm được Lý Hạ.
Bất lực, Ngô Minh trốn vào một góc tối và nhìn thấy một thủ vệ của Dạ tộc với cung tên và đoản kiếm đang đi qua liền trực tiếp đi theo.
Người sau chỉ đạt tiêu chuẩn cấp một, cũng không có phát hiện Ngô Minh đi theo phía sau, vừa tới chỗ không người Ngô Minh đột nhiên xông ra che miệng mũi tên tộc nhân Dạ tộc, trực tiếp lôi đối phương vào bóng tối.
Tộc nhân Dạ tộc ra sức vùng vẫy, nhưng Ngô Minh làm sao có thể để hắn thoát ra liền đè chặt đối thủ, đồng thời, rút ra Cuồng bạo chi nhận kề vào cổ của tộc nhân Dạ tộc.
Chẳng mấy chốc, Ngô Minh đã nói bên tai đối phương bằng ngôn ngữ của Dạ tộc: “Nếu ngươi manh động, ta sẽ giết ngươi!”
Dạ tộc sửng sốt nhưng không còn vùng vẫy nữa, trong khi Ngô Minh buông miệng đối phương ra, nhưng vẫn kề kiếm vào cổ đối phương.
“Ngươi thật sự biết ngôn ngữ Dạ tộc chúng ta?”
Tộc nhân Dạ tộc hung hăng hỏi, nhưng Ngô Minh làm sao có thể trả lời hắn, lại oán hận bóp cổ đối phương lạnh lùng nói: “Hiện tại là ta hỏi ngươi đáp, hôm nay các ngươi người bắt trở về một nữ nhân nhân loại, nàng ở nơi nào?”
Trái với dự đoán của Ngô Minh, phản ứng của tộc nhân Dạ tộc rất mạnh, định hét lớn, cũng may Ngô Minh phản ứng rất nhanh, trực tiếp bịt miệng đối phương, sau đó trực tiếp cắt cổ đối phương.
Tuy nhiên, tộc nhân Dạ tộc vẫn phát ra âm thanh cảnh báo trước khi chết, âm thanh trong đêm vô cùng chói tai, những U linh xung quanh đã báo cho Ngô Minh biết những thủ vệ Dạ tộc đã nghe thấy âm thanh đó nên nhanh chóng chạy tới đây.
Ngô Minh thậm chí còn không có thời gian để xử lý cái xác, vì vậy anh ta vội vàng khoác chiếc Áo choàng bóng tối rời đi.
Trong vòng chưa đầy một vài nhịp thở, bốn tộc nhân Dạ tộc xông tới đây, vừa nhìn thấy thi thể nằm trên mặt đất bọn họ liền thổi cái còi đang treo ở cổ.
Một âm thanh sắc bén vang lên, toàn bộ Dạ Thành xuất hiện một số lượng lớn chiến binh Dạ tộc, Ngô Minh nhìn thấy tình cảnh này liền biết rằng hôm nay sợ rằng sẽ không thể tìm ra được nhiều manh mối. Hơn nữa anh ta vừa mới phát hiện, toàn bộ Dạ Thành tựa hồ bị một đạo kết giới bao phủ, ngay cả một con muỗi đều không thể bay ra.
Bất lực, Ngô Minh lập tức quay trở lại phòng giam trước đó, vừa ngồi xuống cởi bỏ chiếc Áo choàng bóng tối, hơn một chục chiến binh của Dạ tộc đã xông vào.
“Thủ vệ, tình huống nơi này như thế nào?”
Chiến binh dẫn đầu Dạ tộc mặc áo giáp, vốn đã là tiêu chuẩn cấp ba hỏi với đôi mắt âm trầm.
Thủ vệ cường tráng lập tức đứng dậy, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt: “Không có gì, tất cả nô lệ đều ở trong phòng giam!”
Nói xong, chiến binh Dạ tộc cấp ba lạnh giọng nói, dẫn người vội vã rời khỏi địa lao.
Chương 203: Bại lộ
Cuộc trò chuyện giữa các chiến binh Dạ tộc là bằng ngôn ngữ của họ, sau đó thủ vệ cường tráng vung roi và hét lên bằng tiếng nhân loại: "Tất cả lũ lợn hèn mọn, nghe cho rõ đây, thành thành thật thật ở chỗ này cho ta, ai không thành thật sẽ bị đánh ba mươi roi. "
Nói xong, gã ta đi ra ngoài mặc kệ những nô lệ này. Theo gã ta thấy, những nô lệ này đã bị tra tấn còn bị nhốt trong tù lao sẽ không thể nào thoát ra được. Về phần lần trước có mười mấy người trốn đi, cũng là do đối phương tranh thủ bên ngoài bị tấn công, lần này hiển nhiên không có cơ hội như vậy.
Dù khắp nơi đều có tiếng la hét và tiếng bước chân ồn ào, nhưng Ngô Minh biết trong lúc này mình vẫn an toàn.
Nhưng Ngô Minh cũng biết mình có thể trốn người khác bằng cách xuất hiện trong phòng giam này, nhưng không thể qua mắt đám người Trần Minh trong phòng giam này, nhưng Trần Minh và những người khác vẫn mong đợi Ngô Minh dẫn họ ra ngoài, tự nhiên là cố ý che giấu giúp Ngô Minh và sẽ không tố giác anh ta.
Nhìn thấy Ngô Minh trở lại, Trần Minh lúc này cũng đi tới.
“Sư huynh, thật không ngờ, ngươi thật đúng là lợi hại!”
Trần Minh vô cùng thán phục nói, hắn thật sự khâm phục khả năng Ngô Minh ra vào phòng giam như không chỗ người.
Tuy nhiên, hiện tại Ngô Minh đang có tâm trạng rất không tốt, vừa rồi anh ta gần như không thể quay lại, bởi vì Dạ thành có loại kết giới như vậy nên anh ta có thể sẽ không ra ngoài được. Anh ta tuy cường đại nhưng không thể là đối thủ của quá nhiều chiến binh dị giới trong Dạ thành, chưa kể đối thủ còn có những cao thủ đạt tiêu chuẩn cấp bốn.
Có thể nói, Ngô Minh vừa rồi có chút mạo hiểm, nhưng không phải không có thu hoạch, ít nhất anh ta đã phát hiện được mấu chốt.
Đó chính là 'Thần tử', thủ vệ Dạ tộc đã bị mình giết chết rõ ràng đã nói ra cái tên này khi nghe anh ta nhắc đến nữ nhân mà họ bắt được.
Đây là lần thứ hai Ngô Minh nghe nói về Thần tử, lúc trước người của Dạ tộc đã từng nhắc đến, Nguyệt tộc đã tấn công Dạ thành trước đây cũng là vì tranh đoạt Thần tử.
Chẳng lẽ Lý Hạ là Thần tử đó sao?
Đầu óc của Ngô Minh lúc này rối bời. Làm thế nào mà Lý Hạ có thể là một loại vật chủ thần thánh?
Nghe thấy Trần Minh tới hỏi, anh ta sửng sốt một chút thầm nghĩ Trần Minh cùng những người khác bị giam ở đây một thời gian, có thể biết được một chút tin tức.
Nếu đám người Trần Minh có thể giúp anh ta tìm ra thông tin cần thiết, thậm chí có thể liều lĩnh giải cứu họ cũng không phải là không thể. Ngô Minh biết vấn đề này không thể một mình anh ta làm được, đám người Trần Minh chắc chắn là sự lựa chọn duy nhất của Ngô Minh lúc này.
Nghĩ tới đây, Ngô Minh nhìn đám người Trần Minh và nói: “Các người muốn trốn thoát à?”
Trần Minh lập tức tinh thần tỉnh táo và gật đầu: “Đúng vậy, kế hoạch trốn chạy trước đây của chúng ta là do ta và Tiểu cứng đầu cùng nghĩ ra, nó đã gần như thành công, nhưng thật không may cuối cùng vẫn thất bại, nhưng nếu có cơ hội khác, chúng ta nhất định có thể trốn thoát. Ta có thể thấy ngươi phải có mục đích lẻn vào đây, mặc dù không biết ngươi muốn làm gì, nhưng chúng ta chắc chắn sẽ cố gắng hết sức để giúp ngươi, chỉ cần ngươi hứa với chúng ta có thể giúp khi đến thời điểm!”
Khi nói những điều này Trần Minh rất chân thành, đầy cõi lòng chờ mong mà nhìn Ngô Minh, sở dĩ hắn chọn tin tưởng Ngô Minh thực sự không còn cách nào khác, cũng bởi vì Ngô Minh giống như bọn họ là một nhân loại, hơn nữa thực lực không tầm thường.
Ở vùng đất bị người dị giới cai trị này, cùng một chủng tộc ít nhất đáng tin cậy hơn chủng tộc dị giới.
Ngô Minh gật đầu, thật ra giao dịch này đối với anh ta cũng không có tổn thất gì, rõ ràng là Trần Minh định đập nồi dìm thuyền, về phần tại sao đám người Trần Minh phải bỏ trốn thì Ngô Minh không biết và cũng không muốn hỏi.
Ngô Minh giải thích: "Ngày hôm qua, một bằng hữu của ta đã bị đám Dạ tộc này bắt được..."
Trần Minh đột nhiên xen vào, Ngô Minh lập tức sửng sốt, vội vàng hỏi: "Ngươi biết? Thấy nàng ta không? Nàng ấy ở đâu?”
Trần Minh rõ ràng đã biết điều gì đó, hắn thì thầm rồi nhìn xung quanh, rồi nhỏ giọng nói với một thanh niên ở cùng phòng giam vẫn luôn nheo mắt: “Nhị bánh, lại đây!”
Người thanh niên nhìn chưa tới 20 tuổi vội vàng chạy tới, Ngô Minh có thể nhìn rõ, đối phương nheo mắt nhìn mọi người bởi vì cận thị, nhưng mắt kính đã bị mất ở đâu đó, không có kính nên vẫn luôn nheo mắt để nhìn.
Ngô Minh biết Dạ tộc chắc chắn đã sử dụng thẻ 'Tinh thông ngôn ngữ', nhưng Nhị bánh này không có thẻ 'Tinh thông ngôn ngữ' mà có thể mò mẫm nghe hiểu được ngôn ngữ của Dạ tộc, thực sự là một nhân tài.
Trần Minh vỗ vai Nhị bánh nói. Người sau cười đối với Ngô Minh rồi nói: "Đừng nghe Minh ca nói, ta chỉ có thể hiểu một chút ngôn ngữ của Dạ tộc, ngày hôm qua, ta nghe được người của Dạ tộc nói rằng bọn họ đã mang về một nữ nhân rất quan trọng, đã bị nhốt trong hắc mộc thụ lao của thành phố nằm ngay trung tâm của Dạ thành, nơi được canh phòng rất nghiêm mật, và ta cũng nghe thấy những gì mà các người Dạ tộc gọi nữ nhân đó... Thần … nào... "
Nhị bánh sửng sốt, lập tức nở nụ cười: " Không sai, là Thần tử, sao đại ca biết vậy? Chẳng qua, ta cũng nghe cẩu hùng thủ vệ bên ngoài lẩm bẩm, Nguyệt tộc đột nhiên tấn công Dạ thành là vì nữ nhân đó, ngày hôm qua cũng là vì Khi Nguyệt tộc tấn công, Cương ca và Minh ca mọi quyết định trốn khỏi nhà tù, nhưng bọn họ không ngờ... "
Trần Minh mỉm cười. Sau khi xua Nhị bánh đi, hắn nói với Ngô Minh: " Chúng ta chỉ biết nhiêu đó thôi, nhưng có thể thấy những người Dạ tộc rất coi trọng bằng hữu của ngươi, nhưng chúng ta không biết tại sao! "
Ngô Minh gật đầu, Nhị bánh nói với anh ta một chuyện rất quan trọng, đó là xác định Lý Hạ là 'Thần tử' trong lời của Dạ tộc, và Nguyệt tộc là địch nhân Dạ tộc dường như cũng muốn tranh đoạt Thần tử, hơn nữa còn biết chính xác vị trí Lý Hạ đang bị giam giữ để anh ta tìm cơ hội giải cứu Lý Hạ.
Biết được điều này, Ngô Minh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, anh ta tin tưởng bằng vào thực lực của bản thân, chỉ cần không gặp phải kẻ địch có tiêu chuẩn sinh vật cấp bốn, rất có thể giải cứu Lý Hạ bằng cách đột kích bất ngờ. Vấn đề duy nhất bây giờ là thoát khỏi Dạ thành này sau khi cứu người.
Toàn bộ Dạ thành được bao phủ trong một kết giới ánh sáng kỳ lạ, có rất nhiều chiến binh của Dạ tộc canh giữ, đến lúc địch nhân báo động thì e rằng dù có cứu được Lý Hạ cũng không kịp trốn thoát.
Ngô Minh lúc này mới nhìn mặt đất dưới chân, khẽ mỉm cười.
Trên mặt đất trốn không được thì chui xuống đất, trong tay đã có Sâm lâm nhuyễn trùng là bậc thầy đào đất, việc đào hầm thoát ra ngoài Dạ thành hoàn toàn không khó.
Hơn nữa nếu thuận lợi, còn có thể đem đám người Trần Minh cứu ra ngoài.
Ngô Minh đã nhận ân tình người khác nên đương nhiên muốn trả lại, kế tiếp Ngô Minh sẽ hoàn thiện kế hoạch cứu người của mình, nếu suôn sẻ có thể tìm cơ hội thực hiện vào ngày hôm sau.
Thông qua đám người Trần Minh, Ngô Minh biết những người này đã bị mắc kẹt trong Dạ thành này vài tháng, nhiều thì bốn hoặc năm tháng, ít thì cũng hai hoặc ba tháng. Người Dạ tộc coi nhân loại như nô lệ, hàng ngày sẽ đưa những thức tỉnh giả đến một nơi để dạy họ cách làm thẻ nguyên khí và liên tục làm thẻ nguyên khí cho Dạ tộc, trong khi những người chưa thức tỉnh sẽ bị giao tất cả các công việc. Đôi khi họ sẽ bị buộc phải mặc áo giáp và vũ khí để giúp Dạ tộc săn một số quái vật trong rừng, thậm chí phải làm pháo hôi giúp bộ Dạ tộc chống lại một số cuộc tấn công của kẻ thù, hơi có chậm trễ, nhẹ thì bị quất, nặng thì bỏ mạng.
Trần Minh nói với Ngô Minh ban đầu thậm chí có hàng chục nghìn nô lệ bị Dạ tộc kiểm soát, nhưng con người mỗi ngày không thể chịu đựng được sự tra tấn này mà chết dần, tới hiện tại nô lệ nhân loại còn hai - ba ngàn mà thôi.
Tuy nhiên, nghe nói Nguyệt tộc là kẻ thù của Dạ tộc, cũng kiểm soát một số lượng lớn con người, nhưng có vẻ như ở Nguyệt tộc, địa vị nô lệ của con người cao hơn một chút, nhưng họ chỉ có thể hiểu một số ngôn ngữ của Dạ tộc thông qua Nhị bánh hiểu biết nửa vời mới biết điều này.
Rõ ràng, trong thế giới hào quang kết giới khổng lồ này không chỉ có Dạ tộc mà còn có Nguyệt tộc, còn có thế lực nào khác nữa không thì Trần Minh không biết, nhưng nghe nói hắn đã từng nhìn thấy một số người mặc hắc y lưng đeo hắc kiếm tiến vào Dạ thành, nhưng lúc ấy bọn họ khoảng cách khá xa nên thấy không rõ diện mạo đối phương.
Hai giờ sau, đúng như lời Trần Minh nói, lính canh xích từng người một, rồi đưa họ ra khỏi phòng giam, thức tỉnh giả sẽ đưa đến một nơi để chế tạo thẻ nguyên khí, những người chưa thức tỉnh sẽ đưa họ đi nơi khác.
Lúc này, một tộc nhân Dạ tộc mặc áo lân giáp màu tím nhìn thấy Ngô Minh, sửng sốt một chút sau đó điểm ra sổ thẻ lấy ra một thẻ.
Ngô Minh đương nhiên chú ý tới động tác của đối phương, lập tức thầm nói không tốt. Người Dạ tộc áo lân giáp màu tím này đã đạt đến tiêu chuẩn của sinh vật cấp ba, nhận thức của gã ta cực kỳ mạnh mẽ, tấm thẻ mà gã lấy ra chính là thẻ điều tra.
Nói thì chậm xảy ra thì nhanh, tộc nhân Dạ tộc đã kích hoạt thẻ hướng Ngô Minh, ngay sau đó, gã ta đột nhiên hét lên: “Bắt tên nô lệ này!”
Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của Ngô Minh, anh ta tính đợi đến ban đêm tới thời gian nghĩ ngơi sẽ bí mật giải cứu Lý Hạ, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện phát sinh ngoài ý muốn như vậy.
Đám chiến binh cách đó hàng chục mét lập tức rút cung và đoản kiếm, Ngô Minh biết mình bị lộ, kế hoạch trước đó của anh ta hẳn là vô ích, nếu không muốn bị bắt thì phải xông ra ngoài ngay lập tức.
Chương 204: Trốn, trốn, trốn
Động tác của Ngô Minh cực kỳ nhanh, khi nhìn thấy tộc nhân Dạ tộc cấp ba kích hoạt thẻ bài, Ngô Minh liền động thủ.
Ngay khi chiến binh Dạ tộc gần nhất có phản ứng, Ngô Minh đã tiến lên hung hăng một cước đá vào ngực gã ta, đối thủ chỉ là tiêu chuẩn cấp một, một cước này Ngô Minh lại dùng toàn lực, gã ta mặc dù có hộ giáp thì ngực cũng bị đá vỡ nát chết ngay tại chỗ. Ngay sau đó, Ngô Minh phóng liền mấy thanh phi đao sắc bén trong tay, bắn chết mấy tên tộc nhân Dạ tộc, vừa ném xong anh ta tức tốc nhắm một hướng mà chạy như điên.
Vào lúc này, giọng nói của tộc nhân Dạ tộc cấp ba cũng vừa xong, đủ để thấy mọi chuyện diễn ra nhanh như thế nào.
Đám người Trần Minh hoàn toàn không có phản ứng, Ngô Minh tuy rằng đã phá vây, Trần Minh rất cơ linh lập tức nhận ra chuyện gì xảy ra nhưng hắn không dám nhúc nhích, trong lòng âm thầm thở dài. Hắn cứ tưởng rằng người lạ này có thể giúp họ thoát ra khỏi biển khổ nhưng không ngờ mọi chuyện chưa kịp bắt đầu cũng đã kết thúc. Ở Dạ thành mà bị phát hiện, mặc dù người nọ thực lực bất phàm cũng tuyệt đối không thể đào tẩu, cuối cùng vẫn sẽ bị giết chết hoặc là bị bắt được.
"Minh ca, cái này..." Nhị bánh nhỏ giọng hỏi khi nhìn thấy cảnh này.
“Đừng nói lung tung, trước mắt giữ lấy mạng nhỏ của mình đã, người Dạ tộc tới hỏi thì các ngươi liền nói cái gì cũng không biết!”
Trần Minh nghiến răng nghiến lợi nói, tuy rằng ngoài miệng hắn nói như vậy, nhưng hắn cũng biết với tình hình hiện tại, nếu muốn trốn thoát một lần nữa thì cơ hội là vô cùng mong manh.
Lại nói về Ngô Minh, tuy rằng vừa rồi anh ta đã thoát khỏi vây bắt, nhưng vẫn có những chiến binh của Dạ tộc đuổi theo, số lượng càng ngày càng tăng, đối phương cũng thả ra loại Chó săn chạy nhanh, có thể nói ở trong thời gian ngắn toàn bộ Dạ thành đều bị khuấy động. Ngô Minh thậm chí còn không có thời gian để ẩn nấp và sử dụng Áo choàng bóng tối, hiện tại Dạ thành có kết giới bảo vệ như vậy nên Ngô Minh chỉ có thể chạy về phía khu vực trung tâm của Dạ thành, trên đường đi anh ta đã bị rất nhiều Dạ tộc chiến sĩ vây sát.
Tốc độ những chiến binh Dạ tộc này cực kỳ nhanh chóng, trên đường ở cự ly xa còn sử dụng cung tiễn xạ kích Ngô Minh, chỉ trong phút chốc, Ngô Minh đã rơi vào tình thế tuyệt đối bất lợi.
Ngô Minh đã mặc Liệp nhân bì giáp, nếu không thì những mũi tên bay xung quanh bắn tới cũng đủ giết chết anh ta, nhưng dù vậy Ngô Minh cũng khó có thể chống lại, những Cương thuẫn thú binh được triệu hồi lần lượt đều bị giết, nếu cứ tiếp tục như vậy, thì dù tất cả những sủng vật có tiêu hao hết đi chăng nữa cũng là vô ích.
May mắn thay, hầu hết các chiến binh Dạ tộc xung quanh đều là cấp một và cấp hai, có rất ít chiến binh cấp ba, Ngô Minh đã sử dụng kỹ năng Truy phong và kiếm của mình chém giết không ít địch nhân.
Đây cũng là với Ngô Minh, nếu là người khác thì hẳn đã chết từ lâu rồi.
Thực lực của thức tỉnh giả cấp ba kết hợp với Khô lâu vương Tạp giới gia trì, cũng như uy lực kiếm kỹ và Truy phong, Ngô Minh dù gặp bất lợi nhưng trong thời gian ngắn vẫn có thể cầm cự được. Có khá nhiều chiến binh Dạ tộc đã chết trong tay Ngô Minh, chẳng qua ở đây có rất nhiều chiến binh Dạ tộc, Bán nguyệt kiếm khí vừa giết chết ba người thì năm người khác liền xông tới.
Một chiến binh Dạ tộc cấp ba đang kéo cung ở đằng xa, Ngô Minh nhìn thấy lập tức thi triển Truy phong lao lên, một đạo kiếm khí xoắn ốc gào thét đâm tới.
Thấy vậy, chiến binh Dạ tộc cấp ba vội vàng né sang một bên, đồng thời dùng đoản kiếm chiến đấu với Ngô Minh. Mặc dù cả hai đều là cấp ba, nhưng Ngô Minh có nhiều thủ đoạn hơn, chỉ trong hai nhịp thở đã chặt đứt một cánh tay của chiến binh Dạ tộc cấp ba này, rồi đưa tay ra chộp lấy cổ họng của đối thủ.
“Nói với bọn họ, không được lại đây, nếu không ta sẽ giết ngươi ngay lập tức!”
Ngô Minh nói với giọng hung tợn bằng ngôn ngữ của Dạ tộc, nhưng trước khi chiến binh tộc Dạ đêm kịp trả lời thì một mũi tên chí mạng đã nhanh chóng bắn tới.
Ngô Minh vội vàng né tránh, mũi tên trực tiếp bắn chết chiến binh Dạ tộc mà anh ta đang khống chế, vốn dĩ định dùng làm lá chắn nhưng không ngờ đám người Dạ tộc tàn bạo này lại không quan tâm đến sinh tử tộc nhân của mình một chút nào.
Người bắn mũi tên đó là chiến binh Dạ tộc cấp bốn, đối phương lại là người Dạ tộc đã tấn công Ngô Minh và bắt cóc Lý Hạ.
"Là ngươi? Trúng một mũi tên của ta mà không chết, thực sự rất có năng lực, lại còn biết ngôn ngữ của chúng ta. Ngươi là người đã giết một trong những người tuần tra của chúng ta đêm qua, phải không?"
Chiến binh Dạ tộc cấp bốn mặc một bộ giáp cao quý hơn, một đôi mắt lộ ra một cổ sắc lạnh cùng khinh thường.
Ngô Minh làm sao có thể cùng đối phương nói chuyện phiếm, đối phương có thực lực cấp bốn cho nên anh ta chỉ có thể chạy trốn, nếu tiếp tục ở lại sẽ chết chắc không thể nghi ngờ.
Ngay lập tức, Ngô Minh nhắm về một hướng và thi triển Truy phong hai lần liên tiếp, sau đó lướt về phía khu vực mà các chiến binh Dạ tộc tụ tập, ngay lập tức thi triển kiếm kỹ thứ ba, Toàn phong kiếm khí.
Trong phút chốc, ba mươi sáu kiếm khí sắc bén vô song phóng ra như gió lốc, chiến binh Dạ tộc không kịp chạy thoát lập tức bị thương vong một số lượng lớn.
“Tìm chết!”
Nhìn thấy rất nhiều tộc nhân bị một sinh vật mà họ coi là thấp kém giết chết, chiến binh Dạ tộc cấp bốn tức khắc bạo nộ, lập tức kéo cung bắn ra một mũi băng tiễn ẩn chứa một đạo hàn khí khủng bố.
Tốc độ của mũi băng tiễn này cực nhanh, xẹt thẳng vào mặt Ngô Minh, khí tức hàn khí trên mũi tên thậm chí còn làm đông cứng vết máu nơi nó đi qua.
“Không ổn!”
Ngô Minh kinh hãi, nếu như bị trúng mũi tên bắn trúng thì làm gì còn tính mạng, lúc này cố hết sức né sang một bên, đồng thời huy động Cuồng bạo chi nhận trong tay cố gắng chặn mũi tên.
Chỉ là mũi băng tiễn tốc độ quá nhanh, Ngô Minh vừa mới nâng lên Cuồng bạo chi nhận liền cảm giác được trên thân kiếm truyền đến cỗ lực lượng khó có thể tưởng tượng được, ngay sau đó Cuồng bạo chi nhận đã có chút tổn hại lập tức băng toái. Bất quá cũng may, nhờ có Cuồng bạo chi nhận ngăn cản mà mũi băng tiễn lệch sang một chút, cơ hồ cọ sát thân thể Ngô Minh bay qua, sau đó bắn tới mặt đất phía sau, trực tiếp đóng băng mặt đất trong phạm vi mười mấy mét, uy lực của mũi tên trực tiếp phá vỡ mặt đất đóng băng, mặt đất vỡ tung xuất hiện một hố sâu thật lớn.
Mặc dù Ngô Minh thoát khỏi mũi tên trí mạng nhưng Cuồng bạo chi nhận đã bị phá hủy, nửa người bị hàn khí từ mũi băng tiễn đóng băng, lập tức biết nếu không chạy thoát nhất định sẽ chết không thể nghi ngờ.
Ngay sau đó, Ngô Minh thông qua nguyên khí của mình để ra lệnh cho Răng hàm và A mỗ đang ẩn nấp bên ngoài, để cả hai cùng tấn công kết giới phòng thủ của Dạ thành, đồng thời dùng nguyên khí còn lại thi triển Truy phong nhảy vào cái hố lớn bị mũi băng tiễn bắn vỡ vừa rồi.
“Cảnh vệ trưởng, vệ đội phòng thủ thành phố đã phát ra báo động, kẻ địch đang tấn công vào kết giới phòng thủ của chúng ta!”
Một chiến binh Dạ tộc chạy nhanh tới, cúi đầu trước chiến binh Dạ tộc cấp bốn rồi nói.
“Hẳn là đám Nguyệt tộc chết tiệt kia, lập tức mang người tới tiếp viện!”
Chiến binh Dạ tộc cấp bốn hiển nhiên có địa vị cao trong Dạ tộc, nói xong lập tức có rất nhiều chiến binh Dạ tộc hướng phòng thủ thành phố bên kia chạy đi, mà Chiến binh Dạ tộc cấp bốn này mang theo mười mấy thủ hạ còn lại tới hố sâu bên cạnh.
Hắn nghĩ dù đối phương có trốn vào hố sâu này cũng không thoát được, đến lúc đó liền có thể tới bắt ba ba trong rọ.
Chỉ sau khi đến gần, hắn mới phát hiện ra bên dưới có một hang động lớn xuất hiện, có vẻ như nó vừa được khai quật và người nọ đã chạy thoát ra ngoài.
Lập tức chiến binh Dạ tộc cấp bốn tức giận mà gầm lên: “Đuổi theo, tuyệt đối không thể để cho hắn chạy thoát!”
Nói xong liền dẫn đầu nhảy xuống đi vào thông đạo, sau lưng mười mấy chiến binh Dạ tộc cũng theo sát phía sau.
Lúc này nửa người của Ngô Minh đã bị đông cứng, không nhúc nhích được, may mà cuối cùng linh cơ vừa động liền nhảy xuống hố, triệu hồi Sâm lâm nhuyễn trùng chui vào miệng nó, cuối cùng hạ lệnh cho Sâm lâm nhuyễn trùng trốn thoát.
Có thể nói trận chiến vừa rồi đã tiêu hao toàn bộ thể lực của Ngô Minh, anh ta còn không để ý mình bị trúng bảy tám mũi tên, nếu không phải nhờ có cái hố này, nếu không phải có Sâm lâm nhuyễn trùng chuyên gia đào bới thì anh ta bị bắt sống hoặc bị giết chết, hoàn toàn không có khả năng nào khác.
Ngô Minh không biết đối phương có đuổi theo không, chỉ có thể để Sâm lâm nhuyễn trùng lần nữa chui xuống, đồng thời đào thông đạo bừa bãi bất kể phương hướng, cũng có thể mê hoặc địch nhân.
Ngô Minh lúc này chỉ cảm thấy mi mắt càng ngày càng nặng, tuy rằng miệng Sâm lâm nhuyễn trùng cực kỳ hôi, nhưng Ngô Minh căn bản không thể chú ý, đối với anh ta thương tổn lớn nhất chính là một mũi băng tiễn bị chiến binh Dạ tộc cấp bốn bắn tới, cực kỳ kinh khủng bố, chỉ cần lướt qua nửa người và máu đều bị đông cứng.
Cuối cùng, Ngô Minh cảm thấy buồn ngủ đột ngột, ngay lập tức mất đi tri giác.
Khi tỉnh lại Ngô Minh không biết đã trải qua bao lâu, phát hiện mình vẫn còn ở trong miệng Sâm lâm nhuyễn trùng, cũng may nửa người đông cứng của anh ta đã hồi phục, tuy rằng còn hơi tê dại nhưng ít ra so với lúc trước có chuyển biến tốt đẹp rất lớn.
Sâm lâm nhuyễn trùng không tiếp tục chạy trốn, Ngô Minh nhìn đồng hồ trên cổ tay mới nhận ra đã qua bảy tám giờ kể từ khi hôn mê.
Thời gian dài như vậy, có quỷ mới biết Sâm Lâm Nhuyễn Trùng đã tới địa phương nào rồi, hơn nữa xem ra chiến binh Dạ tộc cấp bốn kia cũng không có khả năng lại truy lại đây.
Ngô Minh ra lệnh cho con Sâm lâm nhuyễn trùng, nó há to miệng dùng cái lưỡi dính của mình đưa Ngô Minh ra ngoài, tiếp theo Ngô Minh ngồi trên mặt đất, lúc này mới nhận ra mình đã tới địa phương thập phần cổ quái.
Nói cổ quái, là bởi vì nơi này hóa ra là một cái hang cực lớn dưới lòng đất, trên đỉnh đầu có một cái lỗ, rõ ràng là Sâm lâm nhuyễn trùng đào bới trên đỉnh rồi chui xuống, xem ra lúc đó nó cũng bị rớt ngã mơ hồ, cho nên vẫn luôn đãi ở chỗ này không có nhúc nhích.
Mặc dù là dưới lòng đất nhưng ở đây không tối đen như mực, Ngô Minh nhận thấy có rất nhiều thứ dày đặc trên đỉnh của động ngầm này, sau khi nhìn kỹ hơn anh phát hiện ra đó là rễ cây, chính rễ cây này phát ra tia sáng yếu ớt nhưng tập trung nhiều nên có thể nhìn thấy mọi vật ở đây.
Ngoài ra, ở đây mọc lên rất nhiều loại nấm với nhiều kích cỡ khác nhau, chúng còn có thể phát ra ánh sáng nhiều màu sắc.
“Không biết ngươi đã đào tới địa phương nào rồi?”
Ngô Minh liếc mắt nhìn Sâm lâm nhuyễn trùng sau đó hóa thẻ nó thu vào Tạp sách.
Chương 205: Tử Vong Thụ Khanh
Ngoài ý muốn có một đường hầm sâu 100 mét dưới lòng đất của Dạ thành, các chiến binh Dạ tộc đã đi truy theo suốt chặng đường dài nhìn lối đi ngoằn ngoèo với vẻ mặt tức giận.
Bọn họ mười mấy người truy sát một nhân loại, nhưng họ thậm chí còn để cho đối phương chạy thoát, đặc biệt là chiến binh Dạ tộc cấp 4, hắn ta là người lúc trước đã bắn Ngô Minh, vốn nghĩ lúc đó một mũi tên đủ bắn chết đối phương, lại không nghĩ đến đối phương vẫn còn sống. Đối với một chiến binh Dạ tộc chính là một sỉ nhục, nếu con kiến này lại trốn thoát lần nữa, thì chắc chắn hắn ta sẽ bị mười một Cảnh vệ trưởng khác trong Dạ thành chế giễu và trở thành trò cười.
Vì vậy chiến binh Dạ tộc cấp bốn nhắm mắt cảm nhận, lại nanh thanh nói: “Không ngờ tên nhân loại đó lại trốn xuống lòng đất sâu như vậy, tiếp tục đuổi theo, tuyệt đối không thể để hắn chạy thoát!”
Ở bên cạnh, một nữ Chiến binh Dạ tộc cấp ba lúc này bước tới và nói: "Cảnh vệ trưởng, cái gốc của cây La ma chết dưới lòng đất ở đây đã gần đến Tử Vong Thụ Khanh huyền thoại rồi, nếu chúng ta tiếp tục đuổi theo, ta sợ... "
Chiến binh Dạ tộc cấp bốn lập tức sững sờ, nhìn quanh có chút ngoài ý muốn gật đầu: " Đúng vậy, Tử Vong Thụ Khanh luôn là cấm địa trong Nguyệt lâm, chỉ có tộc nhân Dạ tộc và Nguyệt tộc sau khi chết mới tiến vào được, nguyên khí ở đây đã chết rồi, nói vậy nhân loại này hoảng sợ chạy trốn đến phụ cận Tử Vong Thụ Khanh, hảo, cứ như vậy không cần chúng ta đuổi giết, gia hỏa không biết sâu cạn này cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ, đi, phản hồi Dạ thành, đồng thời lấp đầy cái hố ở đây!”
Nói xong, chiến binh Dạ tộc cấp bốn cười lạnh, đối phương chạy trốn vào trong Tử Vong Thụ Khanh chắc chắn sẽ chết, đừng nói là một nhân loại hèn mọn, chính hắn tùy tiện xông vào Tử Vong Thụ Khanh cũng lành ít dữ nhiều, một khi đã như vậy thì không cần thiết đuổi theo một người sắp chết.
Hơn nữa, mặc dù mũi băng tiễn trước đó của hắn không trúng đối thủ, nhưng nó đã đóng băng một nửa cơ thể của đối phương, khẳng định là thân bị trọng thương, cứ thế này mà chui vào Tử Vong Thụ Khanh thì không còn cơ hội sống sót.
Nghĩ đến điều này, hắn quay trở lại Dạ thành cùng với thủ hạ của mình.
Ngô Minh đang ngồi trên tảng đá, vừa mới xử lý vết thương mới trên người, tuy rằng bị mấy mũi tên bắn trúng nhưng đều không phải trọng điểm, ngoài ra anh ta còn đang mặc áo giáp, bằng vào cơ năng cường đại của thân thể thức tỉnh giả cấp ba, muốn khôi phục lại cũng không phải việc khó.
Nhưng nơi này, Ngô Minh bây giờ lại phát hiện ra điều gì đó kỳ lạ.
Nguyên do bởi vì anh ta phát hiện nguyên khí của mình đang từ từ trôi đi, giống như bị hút đi, phát hiện này làm cho Ngô Minh để ý, hiển nhiên là Sâm lâm nhuyễn trùng hoảng sợ đưa anh ta đến nơi nguy hiểm.
Ngô Minh nói, thảo nào Sâm lâm nhuyễn trùng mềm oặt không nhúc nhích, cũng may nhờ anh ta hóa thẻ nếu không thì con Sâm lâm nhuyễn trùng sẽ bị hút hết nguyên khí mà tử vong, nếu là như vậy thì đó là một mất mát quá lớn.
Bây giờ Lý Hạ đã bị Dạ tộc tàn bạo bắt đi không biết sống chết, muốn đem nàng về thì mỗi một quân bài trong tay Ngô Minh đều rất quan trọng, không thể dễ dàng tổn thất, đặc biệt là kích thước khổng lồ của loài Sâm lâm nhuyễn trùng và khả năng đào đất, thứ không thể thiếu đối với Ngô Minh. Có thể nói, nếu không có Sâm lâm nhuyễn trùng, Ngô Minh không biết làm cách nào để thoát thân.
Sau khi quan sát một lúc, Ngô Minh phát hiện nguyên khí trong người mình thực sự bị rễ cây lộ ra xung quanh động ngầm dưới đất hút đi.
Nhưng điều mà Ngô Minh có thể khẳng định là những rễ cây này đã chết, làm sao có thể hấp thụ được nguyên khí?
Sự tồn tại của con người sau khi chết có thể được gọi là ma, u linh, vong linh, nhưng những rễ cây này là gì? Nó có phải là một cây ma? Vong linh thụ?
Ngô Minh đã từng dùng tay sờ thử, nhưng kinh hãi phát hiện nguyên khí của mình hao tổn nhanh hơn bình thường gấp mấy lần, hiện tại anh ta cũng không dám chạm vào những rễ cây huỳnh quang này.
Cũng may Ngô Minh có huyết thanh, có thể liên tục bổ sung nguyên khí cho anh ta, bằng không nếu ở đây mấy canh giờ sẽ bị hút khô.
Lần này xâm nhập Dạ thành có thể nói là thất bại, Ngô Minh không ngờ Dạ tộc lại xảo quyệt như vậy, hơn nữa thực lực lại kinh người.
Dạ tộc cấp ba thì Ngô Minh không sợ, nhưng Dạ tộc cấp bốn, cho dù chỉ có một thì anh ta cũng không phải là đối thủ, cho dù có thêm tất cả át chủ bài và sủng vật của anh ta.
Lần trước khi gặp sinh vật cấp 4 vương giả, Khô lâu vương, Ngô Minh cũng đã thiếu chút nữa bỏ mạng, nếu không phải sức nóng kinh người và chiếc thẻ kim sắc kỳ dị đột nhiên xuất hiện trên trán, Ngô Minh hẳn đã đi du lịch sang tây thiên. Nhưng hiển nhiên không thể mỗi lần đều trông cậy vào kỳ tích phát sinh, Ngô Minh cũng không thể đảm bảo lần sau dưới tinh huống sắp chết có xuất hiện tình trạng nóng như lửa đốt đó không, và liệu loại thẻ kim sắc đó có xuất hiện nữa hay không.
Vì vậy, nâng cao thực lực của bản thân là điều quan trọng nhất.
Có điều Ngô Minh cũng biết thức tỉnh giả từ cấp một lên cấp hai, cấp hai lên cấp ba, có thể thăng cấp thông qua thẻ bài nâng cấp từ trên trời rơi xuống, nhưng bắt đầu từ cấp ba, muốn nâng cấp cũng không thể dựa vào thẻ nâng cấp, vì thẻ nâng cấp cao nhất chỉ là thẻ nâng cấp cấp 3, muốn nâng cấp lên cấp 4 phải thông qua các con đường khác.
Chẳng qua kiếp trước Ngô Minh vất vả ba năm mới chỉ là thức tỉnh giả cấp 2. Khi đó, thức tỉnh giả cấp ba đã là cao thủ đối với Ngô Minh rồi, đối với thức tỉnh giả cấp bốn, tuy rằng cũng nghe nói qua nhưng nghe nói số lượng cực nhỏ, và làm thế nào để thăng cấp từ cấp ba lên cấp bốn là một bí mật.
Ngay cả Ngô Minh cũng không biết.
Hơn nữa dù có biết, sợ cũng là nước xa không cứu được lửa gần, Lý Hạ một ngày trong tay Dạ tộc sẽ gặp nguy hiểm thêm một ngày, Ngô Minh phải lập tức tìm ra biện pháp ứng phó.
Sau khi nghỉ ngơi một hồi, Ngô Minh cảm thấy thể lực đã khôi phục không ít, trong tiềm thức muốn lấy ra Cuồng bạo chi nhận. Lúc này anh mới nhớ ra thanh kiếm, vũ khí đã đồng hành cùng anh suốt một thời gian dài đã bị mũi băng tiễn của tộc nhân Dạ tộc cấp bốn bắn nát.
“Chết tiệt, cái tên vương bát đản, không chỉ bắt Lý Hạ mà còn phá hủy vũ khí của ta, ta sẽ ghi nhớ mối thù này!”
Ngô Minh cảm thấy tức giận khi nghĩ đến tên Dạ tộc cấp bốn. Nhưng hiện tại chỉ có thể nghĩ tới mà thôi, Cuồng bạo chi nhận đã bị phá hủy, Ngô Minh bất đắc dĩ chỉ có thể lấy ra một thẻ vũ khí kém hơn một chút để kích hoạt.
Thẻ vũ khí này lấy trong Trưởng giả tạp sách, gọi là ‘ Chiến phủ bộ tộc ’, nó có một tay cầm bằng gỗ và một lưỡi rìu bằng kim loại, trầm trọng và sắc bén. Nó có thể cầm bằng một tay, thuộc thẻ trang bị cấp 2, phẩm chất màu lam, khi sử dụng sẽ có một nguyên khí được thêm vào vũ khí để tạo thành hiệu ứng đòn trầm trọng.
Ngô Minh dùng thử, ngay cả một tảng đá cứng lớn cũng có thể bị đập vỡ thành từng mảnh bằng Chiến phủ bộ tộc này.
Có thể nói lực công kích không kém gì Cuồng bạo chi nhận, nhưng Cuồng bạo chi nhận sắc bén hơn, Ngô Minh cũng dễ sử dụng hơn, quan trọng hơn là với Chiến phủ bộ tộc này, Ngô Minh nhưng không có biện pháp thi triển kiếm kỹ.
Chỉ mất một tháng để lĩnh ngộ kiếm kỹ, Ngô Minh vẫn không thể đạt được trạng thái 'tuy không có kiếm trong tay, nhưng có kiếm trong lòng, vạn vật đều nắm trong tay, vạn sự như ý'.
Vì vậy, ngoài Chiến phủ bộ tộc, Ngô Minh còn lấy ra rất nhiều thẻ bài, sau khi Ngô Minh có được Trưởng giả tạp sách và Khô lâu vương Tạp giới, Ngô Minh đã có rất nhiều trong đó nên không cần phải tiết kiệm, lúc trước không sử dụng bởi vì uy lực của những thẻ phép này đơn giản không thể so sánh với kiếm kỹ.
Ngô Minh cũng triệu hồi một U linh và một Khô lâu chiến binh.
Trước khi hôn mê, Ngô Minh đã ra lệnh cho Răng hàm và A mỗ phải rút lui bảo vệ bản thân, giờ có thể cảm nhận được nguyên khí của Răng hàm và A mỗ nên không cần phải lo lắng.
Sau khi tìm kiếm sơ qua hang động dưới lòng đất này, Ngô Minh phát hiện ra có một càn khôn khác ở đây, ngoại trừ những rễ cây chết có thể phát ra ánh sáng, còn có những cây nấm có hình dạng khác nhau. Ngô Minh đã cố gắng hóa thẻ một cái mới biết được nó gọi là 'Nấm tử thần', một cái tên không hoàn toàn phù hợp với vẻ ngoài lộng lẫy của chúng.
Ngô Minh không biết tác dụng của những cây nấm tử thần này, vì vậy anh ta chỉ hóa thẻ hơn chục cái và thu chúng vào Khô lâu vương Tạp giới.
Phía trước có một cái thông đạo, Ngô Minh đi tới, để cho U linh và Khô lâu chiến binh thăm dò đường đi phía trước, anh ta đi theo phía sau. Đi dọc theo con đường này một hồi, Ngô Minh đột nhiên phát hiện trước mắt rộng mở thông suốt, trước mặt xuất hiện một huyệt động to lớn không thể tưởng tượng nổi.
So với nơi này, huyệt động lúc trước đây giống như một nhà vệ sinh di động trên sân bóng, nhỏ bé và kín đáo.
Trong huyệt động hình trụ này, Ngô Minh thấy chung quanh không phải là tường đá mà là một mảnh hắc ám, khi đến gần Ngô Minh sửng sốt, xung quanh là một vòng tròn to lớn bằng thân cây và vỏ cây.
Trong nháy mắt, Ngô Minh chỉ cảm thấy đến da đầu tê dại, anh ta nghĩ ra một khả năng, đó là huyệt động khổng lồ hình trụ này là tâm của đại thụ.
Nhưng điều này thực sự vượt quá tưởng tượng, nếu đây là tâm của nó thì đại thụ này sẽ khổng lồ đến mức nào?
Khi Ngô Minh ở bên ngoài đã vô cùng ngạc nhiên trước đại thụ to lớn cao hàng trăm mét rồi, mà đại thụ nơi này còn to gấp mấy trăm lần những đại thụ bên ngoài.
Chẳng qua, cây đại thụ này đã chết từ lâu, tâm đã mục nát rỗng ruột trở thành một khoảng không, lúc này Ngô Minh đang ở trong thân cây chết héo này.
“Thật là một cái hốc cây to lớn!”
Ngô Minh nuốt nước bọt nói, nhưng ngay sau đó Ngô Minh liền không rảnh lo cảm thán, bởi vì giây phút sau anh ta cảm giác được nguy hiểm thực sự.
Đó là một loại nguyên khí mang theo khí tức tử vong và kết thúc, Ngô Minh đã từng cảm nhận được ở hầm xương Thành phố Sư tử, nhưng khí tức ở đây mạnh hơn gấp mười lần so với hầm xương của Thành phố Sư tử.
Tử khí quét ra như một cơn bão dữ dội, bất quá Ngô Minh đã không rảnh lo này nọ, bởi vì anh ta thấy trước mặt có một cái hố đen và một đoàn lớn bóng đen dày đặc bò ra.