Virtus's Reader
Tạo Hóa Chi Vương - 1

Chương 3: CHƯƠNG 3: CON CHUỘT LỚN

Bí mật bản thân có thể nghe hiểu tiếng thú này, Diệp Chân mới phát hiện ra từ mấy tháng trước.

Bản thân Diệp Chân cũng không biết có chuyện gì xảy ra. Dù sao cũng là một ngày nào đó của mấy tháng trước.

Chính là một ngày nào đó trước hoặc sau khi tu vi của Diệp Chân từ Luyện Lực sơ kỳ đột phá đến Luyện Lực trung kỳ, sau khi làm xong bài buổi tối, cảm thấy tu vi tiến triển quá chậm, sốt ruột ngủ không được, liền chạy tới đỉnh núi gần đó hít thở không khí.

Đang trầm tư, đột nhiên hắn lại nghe rõ tiếng thú nhỏ chít chít ở giữa núi rừng. Ban đầu, hắn còn bị giật mình, cho rằng lỗ tai của mình xuất hiện vấn đề gì.

Sau khi cẩn thận nghiên cứu suy nghĩ vài ngày, Diệp Chân mới xác định chuyện... hắn có thể nghe hiểu được tiếng thú.

Bất luận là tiếng chuột lớn chít chít hay lợn rừng éc éc, thậm chí là con hổ rít gào, chỉ cần Diệp Chân tập trung tinh thần lắng nghe, đều có thể hiểu được ý của bọn chúng.

Lúc đầu, khi Diệp Chân phát hiện bí mật nhỏ mình có thể nghe, hiểu được tiếng thú này, hắn chẳng qua cảm thấy chơi thật vui.

Mỗi khi Diệp Chân buồn phiền nóng nảy vì chuyện tu vi nâng cao thong thả, hắn sẽ tĩnh tâm tới nghe tiếng của đám chuột, mèo rừng, hồ ly, thậm chí là rắn ở gần đây.

Bọn chúng biểu đạt ra những ý tứ mang theo vài phần ngốc nghếch, nghe có hơi buồn cười, luôn có thể khiến cho tâm tình Diệp Chân trở nên thoải mái hơn.

Nhưng vào nửa tháng trước, buổi tối Diệp Chân phiền muộn, trong lúc vô ý đi tới đỉnh núi trước mắt này, nghe được ở phía dưới núi đá có một đôi huynh đệ chuột nói chuyện, lại cho Diệp Chân một phần dẫn dắt, khiến cho Diệp Chân đột nhiên ý thức được, bí mật nhỏ hiểu tiếng thú này của hắn có lẽ thật sự có thể mang đến cho hắn vài điều gì đó.

Mỗi đêm vào lúc này, Diệp Chân đến đỉnh núi này, luôn có thể nghe được hai huynh đệ chuột đang thương lượng cùng đi tới một nơi ăn thức ăn ngon.

Đối với Diệp Chân mà nói, thức ăn ngon của chuột tất nhiên không có bất kỳ lực hấp dẫn gì. Nhưng vào một buổi tối ngày nào đó, Diệp Chân thò đầu vào nhìn thấy được hình thể của hai huynh đệ chuột ra khỏi hang đi ăn thức ăn ngon, hắn lại bị khiếp sợ tới mức ngây người.

Con chuột lớn!

Con chuột cực lớn!

Con chuột lớn dài đến một thước, còn lớn hơn con mèo rừng một chút. Cái đuôi chuột thật dài, to như cánh tay người. Hai cái răng cửa giống như là binh khí, ở dưới ánh trăng lóe ra hàn quang rợn người.

Điều càng làm cho Diệp Chân kinh ngạc đến ngây người, chính là bởi vì hắn đạp phải cửa hang chuột, hai con chuột không ngờ phát động công kích về phía Diệp Chân. Diệp Chân tiện tay nhặt một khúc Thiết Chi Tùng lớn bằng cánh tay lên, lại bị hai con chuột kia mở miệng cắn đứt.

Răng chuột sắc như dao!

Diệp Chân hoàn toàn chấn động kinh ngạc.

Lấy kiến thức của hắn, đặc điểm hình dáng bên ngoài của hai con chuột này tuyệt đối là chuột lớn màu xám rất bình thường, tùy ý có thể thấy được. Hình thể bình thường của chúng chỉ lớn chừng bàn tay đã rất tốt rồi.

Nhưng hiện tại, chúng lại dài gần một thước, nhìn qua đặc biệt khủng khiếp, yêu dị.

Cổ quái, tuyệt đối là cổ quái.

Sau khi lẳng lặng nghe hai con huynh đệ chuột nói chuyện với nhau mấy ngày, Diệp Chân phát hiện ra chỗ quỷ dị của đôi huynh đệ chuột này. Đó chính là vào giờ tý của mỗi đêm bọn chúng nhất định sẽ kiên trì đi vào ăn một loại gọi là thức ăn ngon.

Diệp Chân mơ hồ cảm thấy, hình thể của hai con chuột lớn lên khổng lồ như vậy, có khả năng liên quan tới thức ăn ngon bọn chúng đi tới tranh đoạt vào giờ tý mỗi ngày.

Có lẽ loại thức ăn ngon này có khả năng chính là thiên tài địa bảo nào đó.

Cũng chỉ có thiên tài địa bảo trong truyền thuyết, mới có thể làm cho hai con chuột màu xám có huyết mạch cực kỳ bình thường lớn lên khổng lồ, trở thành mãnh thú như vậy.

Vừa nghĩ tới điều này, tim Diệp Chân không khỏi đập thình thịch.

Từ nhỏ hắn đã từng nghe nói tới rất nhiều tiểu tử nghèo trong lúc vô ý nhặt được thiên tài địa bảo, một đêm trở nên cực kỳ giàu có hoặc là chết vì tiền tài, lại hoặc trong một đêm biến thành đại cao thủ trong truyền thuyết. Diệp Chân tất nhiên hiểu rõ giá trị của thiên tài địa bảo này.

Cho dù ở trong Tề Vân tông, thiên tài địa bảo cũng là thứ rất quý báu, không giống như dược thảo sử dụng chế biến canh Huyết Nguyên, đều được các đệ tử tạp dịch trồng ra.

Diệp Chân không ngốc, tất nhiên muốn đi theo hai con chuột này tìm đến loại thiên tài địa bảo này.

Đồng thời, sự phát hiện này cũng khiến cho Diệp Chân đột nhiên ý thức được, hắn có thể nghe hiểu tiếng thú, bí mật nhỏ này có lẽ thật sự có thể mang đến cho hắn thu hoạch không tầm thường.

Cũng chính vì có sự phát hiện này, mới có chuyện ngày hôm nay lúc Diệp Chân đối mặt cha mẹ lại kiên trì như vậy.

Một là vì kiên trì với mộng tưởng ngang dọc bầu trời của mình lúc đó, vì nguyện vọng của phụ thân. Còn có bí mật nhỏ người khác chưa từng có này, hắn cũng không thể lãng phí để đó không dùng chứ?

Ở Tề Vân tông tu luyện một năm khiến cho Diệp Chân hiểu rõ ràng, tốc độ tu luyện ngoại trừ bị thiên phú huyết mạch ảnh hưởng ra, còn có thể có quan hệ rất lớn tới việc có ôm được số lượng lớn tài nguyên tu luyện hay không.

Mà hiện tại, vì bí mật nhỏ này của hắn, Diệp Chân có lẽ có thể thu được tài nguyên tu luyện người khác chưa từng có.

Sau khi phát hiện ra bí mật của hai huynh đệ chuột này, mỗi đêm giờ tý Diệp Chân sẽ đi tới núi đá bên trên chỗ hang chuột này, yên lặng nghe tiếng của hai huynh đệ chuột, sau đó tất nhiên bám theo bọn chúng.

Nhưng tốc độ cùng sự linh hoạt của loài thú đi ngang qua núi rừng, Diệp Chân chỉ là một võ giả Luyện Huyết nhất trọng làm sao có thể so sánh được.

Mỗi khi theo dõi hai con chuột, bao giờ Diệp Chân cũng kết thúc bởi mất dấu.

Chỉ có điều, Diệp Chân cũng không ngu.

Liên tiếp theo dõi chừng mười ngày, Diệp Chân đã sơ bộ đoán được phạm vi hoạt động của hai huynh đệ, chính là ở trong phạm vi mười dặm của ngọn núi đá này.

Hơn nữa, trải qua nhiều ngày theo dõi như vậy, bản thân Diệp Chân lục soát, đã loại bỏ rất nhiều nơi. Hiện tại chỉ còn lại hai ba phương hướng.

Diệp Chân chắc hẳn cho dù lại bị bỏ rơi, hắn vẫn có thể sử dụng phương pháp loại bỏ, trong vòng vài ngày sẽ tìm được mục đích mỗi đêm của hai huynh đệ chuột.

Chít! (đi)!

Một tiếng chuột kêu vang lên. Hai con chuột, lông chuột trên lưng giống như kim thép dựng thẳng lên, xuất hiện ở phía dưới núi đá, vèo một tiếng biến mất ở trong rừng Thiết Chi Tùng.

Thân hình chớp động, Diệp Chân cúi người bước nhanh theo.

Một đoạn đường đầu Diệp Chân đã thuộc lòng, cũng không lo lắng sẽ mất dấu. Đi khoảng chừng hơn một trăm hơi thở, tiếng móng chuột cực lớn bước lên lá thông đột nhiên biến mất.

Bước nhanh đi tới khu rừng trũng, Diệp Chân biến sắc. Lại mất dấu.

Bốn phía của khu rừng trũng này thông suốt, có thể thông với bốn phương tám hướng. Mỗi lần, Diệp Chân đều bị mất dấu ở chỗ này.

Chỉ có điều Diệp Chân cũng không hoảng hốt. Bởi vì mấy ngày nay, Diệp Chân đã tìm kiếm rất nhiều phương hướng con chuột lớn có khả năng bỏ chạy. Hiện tại, chỉ còn lại có ba phương hướng còn chưa có kiểm tra.

Ba phương hướng, một chỗ là vách núi cao mười thước sát khu rừng trũng. Một chỗ là dòng suối phía trái của rừng trũng. Còn có một phương hướng, chính là cây đại thụ che trời bên trong rừng trũng.

Ba phương hướng này, dòng suối nhỏ đã bị nước sông loại trừ. Bởi vì từ trước tới nay hắn chưa từng phát hiện có giọt nước ở trên thân của con chuột lớn.

Vậy chỉ còn lại có vách núi cùng với hơn mười gốc cây cổ thụ che trời ở bên trong khu rừng trũng

Đầu tiên Diệp Chân nhìn về phía hơn mười gốc cây che trời lớn trong rừng trũng, sau đó lắc đầu. Không có khả năng là nơi đó. Độ khó tìm kiếm cũng quá lớn.

Ngược lại là vách núi cao mười thước này đặc biệt có khả năng ẩn chứa thiên tài địa bảo. Chỉ có điều cả vách núi này, còn có vách đá phía dưới, Diệp Chân đều đã từng tìm kiếm qua một lần, chính là không có tìm được bất kỳ tung tích nào.

Ngẫm nghĩ một chút, Diệp Chân lại tìm kiếm địa điểm thích hợp, chậm rãi leo về phía vách núi. Ngày hôm nay, hắn đã có sự chuẩn bị trước khi đến.

Diệp Chân giống như con nhện lớn, tay chân bám chặt lấy trên vách đá, từ từ di chuyển, con ngươi lóe tinh quang, lại dựa vào ánh trăng, không ngừng treo người ở trên vách đá tìm kiếm.

Cũng may nhờ có một năm khổ luyện ở Tề Vân tông, khiến cho Diệp Chân có thể rất tùy ý leo lên vách núi này. Bằng không, cho dù Diệp Chân biết nơi này có thiên tài địa bảo, cũng chỉ có thể nhìn vách núi than thở.

Diệp Chân đang tìm kiếm, trong mắt nhất thời sáng lên. Ở trên vách đá có một tảng đá nhô ra. Hắn thấy được một dấu chân màu xám đen của con chuột lớn.

Thần sắc Diệp Chân chợt vui mừng bất ngờ.

- Tìm được rồi!

Vì truy tìm tung tích của hai con chuột lớn này, Diệp Chân cũng bỏ ra không ít công sức.

Hắn đặc biệt đốt một loại phân tro không dễ lau sạch, từ mấy ngày trước lại rắc vào phạm vi mấy thước trước cửa hang chuột.

Cứ như vậy, chỉ cần con chuột lớn này ra khỏi hang đạp lên bùn đất, đi qua nơi nào, sẽ lưu lại một dấu chân chuột màu xám đen.

Diệp Chân quan sát, con chuột lớn này nhảy một cái, khoảng cách chính là ba bốn thước. Sau khi nhìn thấy được dấu chân này của con chuột, Diệp Chân lập tức tìm kiếm ở phạm vi bốn năm thước xung quanh nó.

Không tới mấy hơi thở, Diệp Chân lại tìm được một dấu chân mờ trên lớp rêu. Những dấu chân biến mất ở một khối đá nhô ra ở giữa.

Tìm một lát, Diệp Chân mới mở to hai mắt nhìn, phát hiện ra một khe nứt bị rêu mọc che lấp.

Dưới bóng đêm, rêu hiện lên màu xám đen, khe núi đá này cũng hiện lên màu đen. Nếu không phải một tay nắm vào khoảng không, Diệp Chân sẽ không phát hiện được ra cái khe nứt này.

Khe nứt không lớn, nhưng có thể đủ cho Diệp Chân đi qua.

Chiều cao của con chuột lớn này hoàn toàn không khác gì độ rộng thân thể của Diệp Chân, cho nên có thể đi qua hay không, Diệp Chân cũng không cần quá lo lắng.

Thận trọng đi ngang qua bên trong khe nứt hơn mười thước, trong mũi hắn chợt ngửi thấy một mùi tanh tưởi. Một sơn động tự nhiên cho phép một người đi qua đột nhiên xuất hiện.

Trong nháy mắt, cảnh tượng trước mắt khiến Diệp Chân ngây người.

Một cột đá trong suốt lấp lánh giống như măng nhọn, nửa buông xuống ở cuối sơn động, tản ra ánh sáng mông lung, lấp lánh giống như bảo vật.

Bên trên măng đá này có ánh nước tầng tầng lớp lớp, hình như bất cứ lúc nào cũng có thể thẩm thấu ra.

Phía dưới đầu măng đá có một hố nhỏ do nước nhỏ xuống tạo thành, có kích thước bằng quả trứng gà, lại trống trơn.

Nham thạch bốn phía xung quanh lại chất đầy những xương trắng của các loại thú hoang.

Có cái đã hoàn toàn phong hóa thành xương trắng, có cái vẫn trong trạng thái nửa mục nát. Còn có một xác con rắn, thi thể của một con hồ ly, nhìn qua đều tương đối mới, hình như chết chưa được mấy ngày.

Chỉ có điều tất cả đều không ngoại lệ, trên xác con rắn cùng thi thể của con hồ ly kia đều đầy vết răng chuột cắn xé.

Lúc này, hai con chuột lớn bị Diệp Chân đuổi theo lúc này đang đưa cái đầu lưỡi ngắn nhỏ, tanh đỏ, chờ đợi hết sức chăm chú vào ánh nước trong măng đá trong suốt lấp lánh thẩm thấu ra.

Tiếng Diệp Chân đạp vỡ xương của thú hoang, nháy mắt đã kinh động tới hai con chuột đang chờ nước trên măng đá nhỏ xuống.

Trong nháy mắt hai con chuột lớn xoay người, đuôi chuột giống như cái roi quất mạnh, răng cửa lóe ra hàn quang chợt nhe ra, đồng tử đỏ như máu nhìn chằm chằm về phía Diệp Chân.

Chít!

Trong tiếng chuột kêu chói tai khác thường, hai con chuột lớn chợt nhảy mạnh lên không trung, nhe chiếc răng cửa ớn lạnh, một trái một phải lao tới tấn công Diệp Chân.

Chương 4: Bình An Châu Biến Đổi Khác Thường

Phụt!

Đao quang hiện lên. Con chuột lớn lao tới trước mặt bị Diệp Chân một đao chém thành hai nửa. Mùi máu chuột tanh hôi bắn tới. Trong chớp mắt, Diệp Chân lập tức lăn qua một bên, trong tay cầm đao chẻ củi vung lên, cực kỳ chính xác mổ bụng một con chuột lớn khác từ phía mặt bên nhào tới.

Một chém một vung này, lưu loát giống như mây bay nước chảy, hoàn toàn không có chút chậm trễ nào.

Thanh đao trong tay Diệp Chân là đao chẻ củi. Tề Vân tông chia cho đệ tử tạp dịch đao đốn củi dày nặng, mỗi ngày Diệp Chân đều mài, nên vô cùng sắc bén.

Từ sau lần đầu tiên biết hai con chuột lớn này, mỗi lần Diệp Chân tới đây, đều đeo con đao đốn củi của mình.

Đao pháp là đao pháp đốn củi.

Mỗi ngày Diệp Chân ở Tề Vân tông làm tạp dịch, chặt chém Thiết Chi Tùng một năm, luyện được đao pháp chặt tùng, sắc bén trực tiếp, hoàn toàn không thể tưởng tượng được.

Hơn nữa, tuy rằng mãnh thú, yêu thú trong phạm vi tông môn Tề Vân tông đã sớm bị chém giết sạch sẽ, nhưng dã thú bình thường vẫn phải có.

Một năm qua, chỉ riêng một loại mãnh thú lợn rừng chết ở dưới đao chặt củi của Diệp Chân cũng không dưới mười con. Chém giết hai con chuột lớn biến dị này, thật đúng là dễ như trở bàn tay.

Chỉ có điều, nếu như lại qua một hai năm nữa, chờ hai con chuột lớn này lớn lên thành mãnh thú, vậy kết quả cuộc chiến tối nay có lẽ sẽ thay đổi.

Mùi máu tươi kích thích, khiến cho thần kinh Diệp Chân cũng trở nên run rẩy hưng phấn. Loại máu tươi sau khi chém giết mục tiêu này đủ để cho mỗi một nam nhân hưng phấn.

Hít sâu một hơi, Diệp Chân tùy ý từ trên vách núi đá xé một chiếc lá của dây leo, lại đưa chiếc lá này đến phía dưới măng đá trong suốt lấp lánh, hứng từng giọt nước lúc này đã tập trung ở trên đỉnh nhọn của măng đá.

Không bao lâu, cột măng đá trong suốt lấp lánh này liên tiếp nhỏ xuống hai giọt thạch tủy màu xanh. Ánh nước bên trên măng đá lại dần dần trở nên ảm đạm.

Nhìn hai giọt linh dịch thạch tủy màu xanh trên chiếc lá tản ra mùi thơm kỳ lạ, tâm tình Diệp Chân có phần kích động. Thiên tài địa bảo đấy.

Diệp Chân cũng xem qua dược thư thảo kinh của Tề Vân tông, chỉ có điều phần lớn ghi chép bên trong đều là nhận biết số năm của thảo dược hoặc linh dược, ít có ghi chép về thiên tài địa bảo.

Chỉ có điều trong lúc cùng đồng môn bình thường nói chuyện, Diệp Chân có thể xác định một việc, chỉ cần là thứ cùng loại linh dịch thạch tủy, bất kể là thạch tủy linh dịch loại hình nào, đều bảo bối cực tốt.

Hiện tại điều duy nhất khiến Diệp Chân lo lắng, chính là sợ thạch tủy linh dịch trước mắt này có phẩm cấp quá cao, bên trong chứa lực lượng quá mức cường đại, sau khi dùng, trực tiếp bị no quá phát nổ.

Có sư huynh tạp dịch đã nói qua, thiên tài địa bảo là đồ tốt, nhưng có vài thiên tài địa bảo phẩm cấp cực cao, bên trong ẩn chứa năng lượng quá mức khủng khiếp. Nếu như tu vi lúc dùng quá thấp, người dùng có thể sẽ bị trực tiếp no quá phát nổ.

Chỉ có điều, nếu hai con chuột bình thường cũng có thể ăn được thạch tủy linh dịch màu xanh này lớn lên thành con chuột lớn, Diệp Chân hắn một loài người hình thể lớn hơn so với con chuột không biết gấp bao nhiêu lần, dùng thạch tủy linh dịch màu xanh này, cũng sẽ không bạo thể.

Không chút do dự, Diệp Chân nuốt hai giọt thạch tủy linh dịch này vào. Ngay cả chiếc lá hứng thạch tủy linh dịch, hắn cũng trực tiếp nuốt vào.

Trong miệng đầy mùi thơm lạ lùng. Thạch tủy linh dịch lập tức hóa thành nhiệt lực vô cùng phát tán về phía hai tay, hai chân của Diệp Chân.

Diệp Chân theo bản năng, ngồi xuống khoanh chân, vận chuyển Huyết Khí quyết do Tề Vân tông truyền xuống, bắt đầu vận chuyển khí huyết, luyện hóa hấp thu dược lực cường đại của thạch tủy linh dịch này.

Dược lực cường đại ẩn chứa trong thạch tủy linh dịch này có thể cho Diệp Chân cảm ứng cực kỳ rõ ràng tuyến đường huyết khí vận hành ở bên trong thân thể.

Nhưng ngay khi Huyết Khí quyết mới vừa bắt đầu vận chuyển tới ngực, trong chớp mắt, chân mày Diệp Chân cũng hơi nhíu lại.

Khi Huyết Khí quyết kéo theo dược lực do thạch tủy linh dịch biến thành chạy đến ngực, một lực hút không rõ đột nhiên truyền đến, không ngờ hút đi một phần nhỏ huyết khí trong hành kinh nơi đây.

Sự phát hiện này khiến cho Diệp Chân kinh hãi, vội vàng tập trung tinh thần cẩn thận tra xét.

Sau một hồi cẩn thận quan sát, lại làm cho Diệp Chân có phát hiện càng kinh người hơn.

Diệp Chân phát hiện, Huyết Khí quyết phát động khí huyết hành kinh ngực trong cơ thể, huyết khí này sôi trào mãnh liệt, không ngờ sẽ bị lực hút không rõ hút đi một phần.

Phần huyết khí bị hút đi này, không ngờ cao tới hai phần.

Sau khi cẩn thận cảm ứng, Diệp Chân kinh ngạc phát hiện, nguồn gốc lực hút lúc đó hút đi hai phần huyết khí của hắn không ngờ đến từ chính hạt châu có kích thước bằng trứng chim bồ câu treo ở ngực hắn.

Hai phần huyết khí bị hút đi, cũng hoàn toàn bị hạt châu ở ngực hắn cắn nuốt.

Loại biến hóa ly kỳ này khiến cho Diệp Chân nhớ tới lai lịch của hạt châu trên ngực.

Hạt châu trên ngực này có chất liệu đặc biệt, Diệp Chân gọi nó là Bình An Châu, chính là do gia gia của Diệp Chân trước khi lâm chung truyền lại cho Diệp Chân. Nghe nói là bảo bối do tổ tiên Diệp gia truyền xuống, đã truyền qua vài thế hệ.

Truyền tới trong tay Diệp Chân cũng đã bảy tám năm. Về phần bảo bối là cái gì lại không thấy nói tới. Diệp Chân vẫn xem nó là một vật cũ gia truyền, đối xử như vật gia truyền.

Hiện tại đột nhiên xuất hiện loại chuyện lạ thu nạp huyết khí này, khiến cho Diệp Chân kinh ngạc không thôi.

Diệp Chân theo bản năng muốn lấy viên Bình An Châu thu nạp khí huyết của mình xuống.

Khi để tay lên trên viên Bình An Châu mát lạnh, Diệp Chân đột nhiên ngẩn người ra. Trong nháy mắt, trong đầu hắn có một loạt liên tưởng.

Mấy tháng trước, ngực Diệp Chân bị thương một lần, rất nhiều máu tươi chảy ra nhuộm đỏ lên Bình An Châu.

Nhưng sau khi máu tươi dính vào Bình An Châu, lại giống như xông vào đất cát, trực tiếp thẩm thấu vào Bình An Châu, một vết máu cũng không để lại.

Lúc đó, Diệp Chân cũng không lưu tâm, chỉ cho rằng chất liệu của đồ gia truyền này có phần đặc biệt mà thôi.

Hiện tại cẩn thận nghĩ lại, hình như tất cả biến hóa trên người Diệp Chân đều có biến hóa cùng lúc với lần bị thương, Bình An Châu hút máu này.

Cũng chính là sau một lần Bình An Châu hút máu kia, tiến độ tu luyện của Diệp Chân mới trở nên chậm lại.

Trước đó, tốc độ tu luyện của Diệp Chân ở trong những đệ tử tạp dịch mới nhập môn tại Bách Tùng phong, vẫn tính là mấy người đứng đầu.

Đồng thời trong một trăm đệ tử tạp dịch gia nhập Bách Tùng phong, tốc độ tu luyện của Diệp Chân có thể xếp hàng trước năm.

Nhưng từ sau khi Bình An Châu hút máu, tốc độ tu luyện của Diệp Chân lại đột nhiên chậm lại. Bất kể Diệp Chân cố gắng như thế nào, tu vi nâng cao vẫn vô cùng chậm.

Bây giờ nghĩ lại, chắc bởi vì Bình An Châu hút đi huyết khí, mới đưa đến tu vi nâng cao của Diệp Chân thật chậm.

Mỗi lần vào lúc Diệp Chân tu luyện, Bình An Châu đều sẽ hút đi hai phần huyết khí. Chỉ có điều bởi vì huyết khí của Diệp Chân khá yếu, Diệp Chân không có cách nào phát giác ra chút huyết khí bị hút đi này.

Lần này Diệp Chân dùng thiên tài địa bảo như thạch tủy linh dịch, khiến cho huyết khí trong thân thể hắn tăng vọt, Bình An Châu hút đi hai phần huyết khí đột nhiên biến thành rất lớn, mới khiến cho Diệp Chân phát hiện ra bí mật như vậy.

Không chỉ có như vậy, Diệp Chân còn nghĩ đến một chuyện khác... Cái bí mật nhỏ này của hắn, chuyện lạ hắn có thể nghe hiểu được tiếng thú này, cũng ngẫu nhiên phát hiện ra sau khi Bình An Châu hút máu.

- Lẽ nào, Bình An Châu tổ truyền này thật đúng là một bảo bối sao?

Trong lòng Diệp Chân chợt dâng lên một ý nghĩ khiến cho tim hắn đập thình thịch.

Ý niệm này vừa dâng lên, lại kích thích lòng hiếu kỳ không gì sánh được của Diệp Chân.

Bàn tay trái đang đặt lên trên Bình An Châu, lại không tự chủ được buông ra.

Diệp Chân muốn xem thử, nếu như Bình An Châu này thu nạp được đầy đủ lực huyết khí, sẽ có thay đổi gì?

Dù sao hiện tại Diệp Chân đã ăn thạch tủy linh dịch, lực khí huyết trong cơ thể tăng vọt đến mức gần như không có cách nào dung nạp. Để cho nó hút đi một phần cũng không sao.

Dưới sự thúc ép của Diệp Chân, Huyết Khí quyết không ngừng vận chuyển. Mỗi khi vận chuyển một lần, Diệp Chân cũng cảm giác huyết khí của mình lại cường đại thêm một phần.

Huyết khí cường đại chảy qua toàn thân, xoa dịu mỗi một khối xương cốt, mỗi một khối máu thịt của Diệp Chân. Thậm chí ngay cả tạng phủ cũng bắt đầu mơ hồ lớn mạnh.

Lực hút trở nên càng lúc càng lớn. Bình An Châu vốn lạnh lẽo cũng bắt đầu nóng lên. Ban đầu Bình An Châu hiện lên màu hồng nhạt, giờ lại đỏ như máu, tản ra từng gợn sóng huyết quang màu đỏ.

Trong nháy mắt khi Bình An Châu tản ra huyết quang màu đỏ tới chói mắt, huyết quang màu đỏ chói mắt chợt bạo phát ra. Diệp Chân chỉ cảm thấy ngực mình giống như bị sét đánh, một đợt khí nóng như lửa, chui vào ngực Diệp Chân.

Loại đau khổ này khiến cho hai mắt Diệp Chân trực tiếp trợn trắng, ngay cả kêu đau cũng không thể phát ra được, lại hôn mê bất tỉnh.

...

Diệp Chân bị một mùi thối xông tới làm cho tỉnh lại.

Nơi mùi thối phát ra là bản thân Diệp Chân. Toàn thân nhớp nhúa, trên dưới rỉ ra một tầng chất bẩn màu đen, tản ra một mùi thối khó ngửi.

- Không thấy nữa?

Trong nháy mắt khi tỉnh lại, Diệp Chân lại theo bản năng nhìn về phía ngực.

Trước khi hôn mê, Bình An Châu ở ngực hắn xuất hiện khác thường. Cho nên Diệp Chân lại muốn xem thử Bình An Châu rốt cuộc phát sinh biến hóa gì.

Nhưng lúc này chỗ ngực của Diệp Chân chỉ để lại một sợi dây da trống rỗng, lại không nhìn thấy bóng dáng Bình An Châu treo ở trên ngực đâu. Nhưng ở chỗ ngực lại có thêm một ấn ký, vết tích gần như giống hệt với Bình An Châu ban đầu.

Ánh mắt Diệp Chân rơi vào đó, trong chớp mắt, một lực hút khiến cho Diệp Chân thấy trời đất quay cuồng lại từ chỗ vết tích này truyền đến. Một vài cảnh tượng màu sắc sặc sỡ bắt đầu hiện ra ở trước mặt Diệp Chân.

Chương 5: Thận Long Châu

- Lục Ly, Thận Long Châu quá mức nghịch thiên, giao ra để cho chúng ta hủy diệt. Chỉ cần ngươi giao ra Thận Long Châu, chúng ta có thể tha cho ngươi khỏi chết!

Trong hư không, một lão nhân nắm chòm râu dài, đỉnh đầu đội ngọc quan cất cao giọng nói.

- Lục Ly, nhanh giao ra Thận Long Châu. Nếu bảo vật này tồn tại trong thế gian, sẽ khiến cho bọn ta khổ luyện vạn năm đều hóa thành hư không.

- Lục Ly, Thận Long Châu thiên địa không cho phép. Giao ra, tha cho ngươi khỏi chết!

Trong hư không, ba tồn tại khủng khiếp bao vây xung quanh Lục Ly. Toàn thân hắn đầy vết máu phẫn nộ liên tục gầm lên.

Bị bao vây ở giữa, ngọc quan bị vỡ nát, đạo bào rách rưới, mặt đầy máu me, Lục Ly lại bi thương cười ha hả.

- Cái gì mà thiên địa không cho phép? Vậy là các ngươi sợ rồi sao? Sợ ta nắm giữ bảo vật này, dao động tới vị trí của ba lão tặc các ngươi sao? Giao ra? Tha cho ta không chết? Ta giao ra bảo vật này, chết hay không có gì khác biệt? Lục Ly ta suốt đời ngang dọc, làm sao có thể mặc cho các người bày bố. Ha ha ha ha....

Trong tiếng cười điên cuồng, toàn thân Lục Ly đột nhiên phát ra ánh sáng vô cùng chói mắt.

- Không xong rồi, hắn đang tự thiêu đốt chân thân. Hắn muốn chạy trốn. Các vị đạo huynh, nhanh trợ giúp ta một tay, theo ta niêm phong hắn lại.

Lão nhân râu dài đội ngọc quan đột nhiên điểm ra một chỉ. Trong nháy mắt, trong hư không có ánh sáng màu vàng dâng cao vạn trượng.

Đồng thời, hai tồn tại khủng khiếp khác bao vây Lục Ly, từng người cũng điểm ra một chỉ. Ba đường ánh sáng màu vàng hội tụ vào một chỗ, ngưng tụ biến hóa ra từng thần văn huyền ảo khác thường, trấn áp về phía toàn thân Lục Ly.

- Trốn sao? Lục Ly ta chưa bao giờ trốn tránh như chó! Các ngươi không phải e ngại Thận Long Châu này ảnh hưởng tới địa vị của các ngươi sao? Ta phải cắm một cái gai vào trong lòng các ngươi, một cái gai vĩnh viễn khó có thể loại bỏ được!

Trong tiếng cười điên cuồng, một hạt châu từ phía sau đầu Lục Ly bay ra. Toàn thân Lục Ly bạo phát ra ánh sáng màu vàng, trong nháy mắt lại tập trung một chỗ, bao quanh hạt châu này.

- Vạn Pháp Loạn Không, Thận Long Châu, phá!

Hư không đột nhiên chấn động mãnh liệt. Thận Long Châu được lực lượng toàn thân Lục Ly bao quanh, chợt đột phá ánh sáng màu vàng trấn áp, phá vỡ một tầng lại một tầng hư không, bỏ chạy.

- Lưu lại cho ta! Phong!

Lão nhân râu dài đội ngọc quan nổi giận, ngón trỏ không rạch tự vỡ ra. Trong chớp mắt có máu màu vàng phun ra, một chỉ điểm ra. Ánh sáng rực rỡ màu vàng vô tận đột nhiên hóa thành một con rồng dài thần văn biến thành ánh sáng rực rỡ, bắn về phía Thận Long Châu.

Tốc độ của con rồng dài Thần Văn cực nhanh, trong thời gian ngắn lại bao phủ lên Thận Long Châu.

Nhưng con rồng dài thần văn này rơi xuống chưa đến một phần, trong chớp mắt không gian của Chư Thiên Vạn giới chợt hỗn loạn. Thận Long Châu lại chui vào mảnh hư không không thấy nữa.

Đợi tới lúc lão nhân râu dài đội ngọc quan tìm tới, không gian hỗn loạn trong nháy mắt đã khôi phục trở lại bình thường, lại không tìm được bất kỳ tung tích nào của Thận Long Châu.

- Ha ha ha ha, Chư Thiên Vạn giới có số lượng thế giới lớn nhỏ đếm không hết. Huyền Hoàng, ta thật sự muốn xem thử các ngươi làm thế nào hủy diệt được Thận Long Châu...

Trong tiếng cười điên cuồng, thân thể Lục Ly dần dần hóa thành vô số điểm sáng tiêu tan. Chỉ còn lại ba vị Huyền Hoàng này sắc mặt khó coi đứng sững ở trong hư không, thật lâu không nói gì...

...

Lần này tình cảnh biến mất. Hình ảnh trước mặt Diệp Chân lại thay đổi. Ở thế giới nào đó, đã thấy một vị tồn tại cường đại trong lúc vô ý phát hiện Thận Long Châu bị bụi che phủ, cho là dị bảo, cả ngày lẫn đêm nghiên cứu vô số phương pháp, cho đến cuối cùng chết đi.

Hình ảnh lại biến đổi. Thận Long Châu nhiều lần đổi chủ, còn dâng lên vô số trận tinh phong huyết vũ, vô số người chết vì nó.

Còn có thiên tài tuyệt thế sau khi thu được Thận Long Châu, dần dần biến mất ở trong đám người.

Với những lần Thận Long Châu nhiều lần đổi chủ, số lượng thần văn không nhiều niêm phong trên Thận Long Châu lại dần dần tán loạn. Thận Long Châu lặng lẽ không một tiếng động hút vào huyết khí, chân nguyên, thậm chí lực lượng ở cấp bậc cao hơn trong thân thể chủ nhân nắm giữ nó.

Trong mấy hình ảnh cuối cùng, Diệp Chân thậm chí thấy được một chi tổ tiên Diệp gia bọn họ nhận được Thận Long Châu này, sau đó xem như là đồ gia truyền, truyền từ thế hệ tới thế hệ khác.

Mà một con cháu của Diệp gia bọn họ, bởi vì bị Thận Long Châu thu nạp lực lượng, tu vi dần dần chậm lại, cũng lại suy tàn.

Một cảnh tượng cuối cùng là hình ảnh Diệp Chân trong lúc vô ý bị thương chảy máu, Bình An Châu ở trước ngực quỷ dị hấp thu máu của hắn.

Hình ảnh với ánh sáng nhiều màu vừa thu lại, một hạt châu chia làm chín tầng không gian, nhưng chỉ có một tầng tản ra ánh sáng rực rỡ lất phất. Tám tầng khác hiện lên màu xám hỗn độn, xuất hiện ở trước mắt Diệp Chân.

Diệp Chân lại chìm vào trong trầm tư.

Lượng tin tức trong những hình ảnh nhiều ánh sáng rực rỡ này quá lớn. Nhất là cục diện chiến đấu của mấy người Lục Ly, Huyền Hoàng, Diệp Chân nhìn thấy, lại chấn động kinh ngạc không hiểu nổi.

Hóa ra võ giả có thể cường đại đến trình độ khủng bố như vậy. Diệp Chân cần phải cố gắng tiêu hóa một chút.

Thận Long Châu này chắc là một bảo bối khó lường. Nhìn ba người Huyền Hoàng kiên quyết muốn hủy diệt Thận Long Châu này là có thể biết được.

Chỉ có điều, sau khi Lục Ly liều mạng vận dụng bí thuật thời không hỗn loạn, Thận Long Châu xem như đã trốn thoát khỏi độc thủ của ba người Huyền Hoàng. Chỉ có điều lúc đang lẩn trốn cách, lại có một phần nhỏ thần văn niêm phong của Huyền Hoàng hạ xuống.

Tiếp theo chính là quá trình giải phong ấn dài dằng dặc.

Năm tháng trôi qua khiến cho thần văn niêm phong tầng thứ nhất trên Thận Long Châu bắt đầu buông lỏng. Thận Long Châu khôi phục lại một ít tác dụng có thể không đáng kể.

Nó bắt đầu âm thầm thu nạp lực lượng của chủ nhân nắm giữ nó. Từng thế hệ một tích lũy xuống, đến thế hệ Diệp Chân này, mới hoàn toàn phá được thần văn niêm phong tầng thứ nhất, giải phong ấn không gian tầng thứ nhất của Thận Long Châu.

Diệp Chân tính toán một chút. Ở trước hắn, Thận Long Châu này cùng tất cả chín mươi hai đời chủ nhân, trong quá trình phá vỡ niêm phong tầng thứ nhất, không biết đã duy trì suốt mấy nghìn năm.

Chân chân chính chính là công phu nước chảy đá mòn.

- Nếu Thận Long Châu này có thể dẫn tới tồn tại tuyệt thế như ba vị Huyền Hoàng liên thủ hủy diệt, vậy nó rốt cuộc có chỗ nào nghịch thiên?

Từ đầu đến cuối, đây là một nghi vấn luôn xoay quanh ở trong đầu Diệp Chân.

Đáng tiếc chính là Thận Long Châu nghịch thiên như thế nào, hình ảnh đầy màu sắc kia lại hoàn toàn không đề cập tới.

Diệp Chân phát hiện, Thận Long Châu chắc đã hoàn toàn dung nhập vào chỗ huyệt thiên trung ở ngực hắn.

Chỉ cần ánh mắt hắn rơi vào ấn ký Thận Long Châu trên ngực, hoặc là tập trung tinh thần vào ấn ký Thận Long Châu trên ngực, Thận Long Châu lóe ra ánh sáng rực rỡ mông lung sẽ xuất hiện ở trong ý thức của Diệp Chân.

Nhưng bất kể Diệp Chân thử như thế nào, phát động thế nào, Thận Long Châu ở ngực đều hoàn toàn không có động tĩnh nào, chứ đừng nói là thể hiện ra chỗ nào nghịch thiên.

Sau khi thử không có kết quả, Diệp Chân đành tạm thời không để tâm nữa.

- Có lẽ, ta còn chưa có phát hiện ra chỗ thần bí của Thận Long Châu? Lại hoặc bí mật nhỏ ta có thể nghe hiểu tiếng thú này chính là năng lực Thận Long Châu giao cho ta, chỉ có thể chậm rãi khám phá.

Diệp Chân an ủi mình như vậy.

Chỉnh đốn lại tâm tình, Diệp Chân cũng không kịp rửa sạch toàn thân dơ bẩn, một lần nữa ngồi xuống khoanh chân, phát động Huyết Khí quyết, tập trung tinh thần cẩn thận tra xét.

Tác dụng nghịch thiên của Thận Long Châu cách Diệp Chân quá xa vời. Nhưng có thể dùng hai giọt thạch tủy linh dịch, lại là lợi ích có thể thấy được sờ được.

Đáng tiếc thời khắc mấu chốt có thể đột phá tu vi, Diệp Chân lại hôn mê.

Hiện tại, Diệp Chân nóng lòng muốn biết tu vi của mình được thạch tủy linh dịch tăng lên tới trình độ nào. Hắn muốn dùng cái này để suy tính một chút về giá trị của thạch tủy linh dịch.

Trong chớp mắt khi phát động Huyết Khí quyết quan sát bên trong, Diệp Chân lại khiếp sợ tới mức ngây người.

Huyết khí tu vi vận chuyển bên trong kinh mạch khiến cho hắn khiếp sợ tới mức ngây người.

Quả thật, Diệp Chân đã bị huyết khí tu vi trong cơ thể mình biến hóa làm cho khiếp sợ tới mức ngây người.

Nhưng loại biến hóa này cũng không phải chỉ là tu vi tăng trên diện rộng.

Mà là bởi vì tu vi của Diệp Chân không tăng ngược lại còn giảm. Hơn nữa biên độ giảm còn không nhỏ.

Trước khi dùng hai giọt thạch tủy linh dịch, huyết khí bên trong kinh mạch Diệp Chân đã đạt được trình độ huyết khí tràn mạch.

Theo Diệp Chân suy đoán, có hai giọt thạch tủy linh dịch giúp đỡ, dù thế nào huyết khí bên trong kinh mạch hắn cũng có thể đạt được huyết khí như sóng, hoặc gần đạt được Luyện Huyết nhất trọng đỉnh phong.

Nhưng sự thực là huyết khí tu vi bên trong kinh mạch Diệp Chân không biết thế nào, rơi xuống đến kích thước bằng chiếc đũa, huyết khí giống như đũa.

Đối mặt với loại kết quả ngoài dự đoán này, Diệp Chân phiền muộn đến mức muốn nôn ra máu.

Lần sát hạch hang năm sắp đến. Tu vi của hắn vốn đã kém xa, không nghĩ tới lúc này lại còn kém xa hơn.

Trong ngực nghẹn một hơi khó có thể phát tiết ra, Diệp Chân chợt nhảy lên, một quyền hung hăng đánh về phía vách sơn động, muốn phát tiết một chút.

Vù!

Một quyền nhanh như tia chớp đánh ra. Tiếng nắm đấm xé rách không khí chợt vang lên.

Ầm!

Nắm đấm đánh cho vách đá, vụn đá văng ra khắp nơi. Lúc này Diệp Chân lại ngây người.

Ra quyền xé gió, đây chính là chuyện lực lượng đột phá đến ngoài hai nghìn cân, sau khi tu vi đạt được Luyện Huyết nhất trọng đỉnh phong, mới có khả năng làm được.

Diệp Chân ngẩn người ra. Gương mặt hắn chợt hiện ra vẻ mừng rỡ như điên. Hắn giống như một trận gió lốc phóng về phía bên ngoài sơn động.

Vừa chạy đến cửa sơn động, Diệp Chân lại xoay mình dừng bước, giấu đi thi thể con chuột lớn, thi thể mục nát của tất cả con thú khác, để tránh có dã thú ngửi được mùi máu tươi ở đây tản ra.

Sau đó, Diệp Chân mới vội vàng chạy ra, vẻ mặt vui mừng bất ngờ chạy như điên về phía sân luyện võ của Bách Tùng phong.

Chương 6: Ngư Long Đạo

Khóa đá một ngàn năm trăm cân, Diệp Chân ném dễ dàng như chơi.

Mà khóa đá một ngàn tám trăm cân, ngay cả nâng lên hạ xuống hơn mười cái, Diệp Chân mặt không đỏ, không thở mạnh.

Khóa đá hai nghìn cân, mới khiến cho Diệp Chân hơi thở dốc.

Khoá đá hai nghìn ba trăm cân, còn chưa có đạt được cực hạn của Diệp Chân.

Trong một đêm, lực lượng của Diệp Chân điên cuồng tăng tới hai nghìn bốn trăm cân.

Ánh trăng chiếu xuống, trong sân luyện võ của Bách Tùng phong, Diệp Chân nhìn xuống hai tay của mình, vui mừng không thôi.

Ở Tề Vân tông, đệ tử tạp dịch đột phá tu vi đến Luyện Huyết nhị trọng, có hai tiêu chí.

Một là Huyết Khí quyết đột phá đến tầng thứ hai, toàn thân có huyết khí cuồn cuộn, có thể chạy thẳng tới tạng phủ. Hai là lực lượng đột phá hai nghìn cân.

Nói cách khác, nếu như chỉ đơn thuần luận về lực lượng, tu vi của Diệp Chân đã đột phá đến Luyện Huyết nhị trọng.

Nhưng quỷ dị chính là điểm này. Luận từ lực lượng, tu vi của Diệp Chân đã đột phá đến Luyện Huyết nhị trọng. Nhưng nếu như luận từ Huyết Khí quyết, tu vi của Diệp Chân không chỉ không có đột phá đến Luyện Huyết nhị trọng, còn lùi về phía sau, đến Luyện Huyết nhất trọng trung kỳ.

Tu vi Luyện Huyết nhất trọng trung kỳ, lực lượng lại là Luyện Huyết nhị trọng, loại tình huống quỷ dị này khiến cho Diệp Chân có phần choáng váng mơ hồ.

Ở Tề Vân tông gần một năm, nghe nói qua không ít chuyện quỷ dị, nhưng loại tình huống như mình, Diệp Chân lại mới nghe lần đầu.

- Hoặc nói, loại tình huống quái dị này là chỗ nghịch thiên của Thận Long Châu?

Suy nghĩ tới tình trạng dị thường khi Thận Long Châu cùng mình dung hợp, bao gồm toàn thân mình tiết ra lớp chất bẩn tản ra mùi hôi thối này, Diệp Chân càng khẳng định điểm này.

Chỉ là không biết cụ thể có tác dụng gì?

Tuy nhiên Diệp Chân tin tưởng, năm rộng tháng dài, dưới tích lũy của tháng ngày, cuối cùng sẽ có một ngày hắn đào ra được bí mật của Thận Long Châu.

Chỉ có điều khiến cho Diệp Chân bất ngờ chính là hắn căn bản không cần phải chờ tích lũy tháng ngày. Sau năm sáu ngày, Diệp Chân trên cơ bản đã lục lọi ra tác dụng của Thận Long Châu này.

Diệp Chân lưu tâm phát hiện, mấy ngày qua mỗi khi hắn tu luyện Huyết Khí quyết, Huyết Khí quyết phát động huyết khí đi ngang qua yếu huyệt thiên trung, chung quy sẽ xuyên qua hạt châu, giống như Thận Long Châu cùng yếu huyệt thiên trung của hắn đã hợp lại làm một.

Chuyện quỷ dị phát sinh, tu luyện tự sinh ra huyết khí dồi dào xuyên qua hạt châu sẽ co lại một phần ba, thậm chí nhiều hơn.

Nhưng Diệp Chân cẩn thận cảm ứng được, sau khi huyết khí từ Thận Long Châu đi ra co lại, trở nên đặc biệt ngưng luyện. Ngay cả màu sắc huyết khí cũng biến thành đỏ thẫm.

Không chỉ có như vậy, Diệp Chân còn phát hiện, sau khi huyết khí co lại, tốc độ huyết khí vận chuyển ở trong kinh mạch lại trở nên càng nhanh hơn, càng có lực hơn.

Loại biến hóa này thể hiện vô cùng trực tiếp ở chỗ biến hóa trên tố chất thân thể của Diệp Chân.

Gần như tu luyện một đêm, lực lượng cùng tốc độ của Diệp Chân lại có tăng trưởng cực kỳ rõ ràng.

Ở dưới tình huống dùng thạch tủy linh dịch, một đêm lực lượng của Diệp Chân có thể tăng thêm năm sáu chục cân. Bốn năm ngày qua đi, khi tu vi của Diệp Chân một lần nữa khôi phục đến tình trạng huyết khí tràn mạch, lực lượng của Diệp Chân không ngờ đạt tới hai nghìn sáu trăm cân.

Phải biết rằng, mặc dù là Sa Phi cùng phòng với hắn, tu vi đã đạt được Luyện Huyết nhị trọng đỉnh phong, lực lượng chẳng qua cũng chỉ là hai nghìn bảy trăm cân mà thôi.

Nói cách khác, Luyện Huyết nhất trọng huyết khí của Diệp Chân lại nắm giữ bản lĩnh của Luyện Huyết nhị trọng.

Không chỉ có như vậy, Diệp Chân liên tục nghiên cứu mấy ngày còn phát hiện,

Hiện tại hiệu quả hắn dùng canh Huyết Nguyên với hiệu quả trước khi nắm giữ Thận Long Châu là giống nhau như đúc. Nhưng lượng huyết khí tăng thêm lại giảm đi một phần ba.

Các loại kết quả nghiên cứu quan sát như thế, khiến cho Diệp Chân cuối cùng xác định được một việc... Xác định cái gọi là tác dụng nghịch thiên của Thận Long Châu.

Đó chính là rèn luyện!

Trong lúc hắn tu luyện, tự động giúp hắn rèn luyện huyết khí tu vi, khiến cho huyết khí tu vi của hắn càng ngưng luyện hơn.

Nói trắng ra một chút, dưới tình huống bình thường phát động Huyết Khí quyết tu luyện ra được huyết khí là sắt, như vậy Thận Long Châu lại rèn luyện huyết khí của hắn thành thép.

Dưới tu vi ngang nhau, khiến cho huyết khí tu vi của hắn cường hóa thân thể hắn lớn hơn nữa.

Hiện tại hắn là tu vi Luyện Huyết nhất trọng lại nắm giữ lực lượng Luyện Huyết nhị trọng. Đó chính là bằng chứng tốt nhất.

Đáng tiếc chính là, tuy rằng Diệp Chân xác định tác dụng nghịch thiên của Thận Long Châu chính là rèn luyện, nhưng sau khi giải phóng tầng không gian thứ nhất của Thận Long Châu, Diệp Chân thử nghiên cứu rất lâu, lại không có phát hiện ra một chút manh mối nào.

Điều này khiến trong lòng Diệp Chân luôn tồn tại một phần nghi ngờ cùng chờ mong đối với Thận Long Châu.

.....

Trong chớp mắt, hơn hai mươi ngày thoáng một cái đã trôi qua. Còn cách kỳ sát hạch mỗi năm một lần của Tề Vân tông có ba ngày.

Trong hơn hai mươi ngày này, mỗi ngày sau khi Diệp Chân làm hết công việc của mình, thời gian khác gần như đều dùng để tu luyện.

Bởi vì tu vi tăng lên, trước đây mỗi ngày cần năm canh giờ mới hoàn thành công việc tạp dịch, hiện tại hắn chỉ cần bốn canh giờ là có thể hoàn thành.

Tiết kiệm được thời gian, Diệp Chân lại ở nơi bí ẩn trong rừng tùng tập luyện một môn quyền pháp duy nhất được Tề Vân tông truyền cho đệ tử tạp dịch... Hùng Vương Đam Sơn Quyền.

Một bộ quyền cấp nhập môn dùng để cho đệ tử tạp dịch rèn luyện sức lực, rèn luyện gân cốt.

Nhắc tới cũng lạ, trước đây Diệp Chân tập luyện ba chiêu chính thức của Hùng Vương Đam Sơn Quyền, tuy rằng có thể thuận lợi đánh xong, nhưng mỗi một chiêu mỗi một thức trong đó bao giờ cũng rất không tự nhiên.

Nhưng sau đêm đó, cũng chính là sau khi toàn thân Diệp Chân tiết ra một tầng chất bẩn tanh hôi, tu vi của Hùng Vương Đam Sơn Quyền này lại tiến nhanh, đánh cho quyền phong vu vù, lưu loát như mây bay nước chảy, lại không một phần vướng mắc.

Nhất là sau khi trải qua hơn hai mươi ngày khổ luyện này, Hùng Vương Đam Sơn Quyền của Diệp Chân thậm chí còn đánh tốt hơn Sa Phi nhập môn hai năm.

Trừ điều đó ra, buổi tối vào giờ tý mỗi ngày Diệp Chân đều sẽ đi một chuyến tới bí động trên vách núi.

Giờ tý mỗi ngày, từ măng đá trong bí động trên vách núi kia sẽ nhỏ xuống hai giọt thạch tủy linh dịch.

Hai giọt thạch tủy linh dịch này không hổ danh là thiên tài địa bảo có thể khiến cho chuột bình thường phát sinh dị biến, tác dụng lớn vô cùng. Mỗi lần dùng đều có thể khiến cho tu vi của Diệp Chân tăng lên một mảng lớn.

Trong hơn hai mươi ngày ngắn ngủi, lại có thêm Thận Long Châu rèn luyện, cũng khiến cho tu vi Diệp Chân đột phá đến Luyện Huyết nhị trọng không nói, còn đạt tới Luyện Huyết nhị trọng hậu kỳ.

Mà cũng bởi vậy, lực lượng của Diệp Chân đạt tới trình độ khủng khiếp bốn nghìn cân.

Chỉ có điều Diệp Chân rất sợ có người phát hiện ra bí động trên vách núi, cho nên vẫn che giấu thoả đáng. Chuyện tu vi hắn tăng lên, tạm thời còn chưa có ai phát hiện ra.

- Diệp Chân, còn ba ngày nữa sẽ lại tiến hành sát hạch hằng năm. Nhanh rời giường tiến hành bài buổi sáng.

Sáng sớm, khi trời mới vừa tờ mờ sáng, Sa Phi tỉnh lại sớm hơn, đẩy Diệp Chân một cái.

Khó nhọc rời giường, dùng tốc độ nhanh nhất rửa mặt một hồi, Diệp Chân cùng Sa Phi tìm một nơi trống trải ở sát ngoài của sân luyện võ, làm bài tập buổi sáng.

Đệ tử tạp dịch của Tề Vân tông làm bài tập buổi sáng chính là tập luyện Hùng Vương Đam Sơn Quyền, rèn luyện sức lực, gân cốt.

Đứng giơ tay lên tạo thế, Diệp Chân khẽ quát một tiếng, thắt lưng chợt duỗi thẳng, ra quyền. Tiếng xương kêu rắc rắc đột nhiên vang vọng một mảnh.

Lại Hùng Vươn Vai!

Hùng Vương Xuất Động!

Vút!

Một chưởng của Diệp Chân cắt ra khoảng không, lại giống như cái roi mạnh mẽ đánh vào trong không khí, khiến cho không khí phát ra từng tiếng vù vù nổ vang.

Ở từng chiêu từng thức, Diệp Chân mang theo quyền phong càng lúc càng mãnh liệt. Khi luyện đến một chiêu cuối cùng Hùng Vương Gánh Núi, hai tay không ngờ mơ hồ mang theo kim phong.

Hai tay Diệp Chân lúc ẩn lúc hiện mang theo kim phong, lại khiến cho Sa Phi đang luyện quyền bên cạnh hắn phải kinh sợ.

- Lợi hại. Diệp Chân, quyền dẫn theo kim phong, ta luyện lâu như vậy còn làm không được, ngươi làm như thế nào?

Vẻ mặt Sa Phi kinh ngạc.

- Đây không phải là bị ép sao? Đã sắp tới kỳ sát hạch mỗi năm một lần của tông môn. Nếu như không đạt tiêu chuẩn, sẽ bị đuổi ra khỏi tông môn. Nếu như ta bị Tề Vân tông đuổi ra ngoài, phụ mẫu ta nhất định rất thất vọng rất thương tâm. Không chỉ có như vậy, còn nhận những lời chế giễu cùng nói móc vô tận từ bên trong dòng họ. Như vậy đời này, trên cơ bản ta đã xong rồi. Cho nên, phải liều mạng!

Mặt Diệp Chân không đỏ không thở mạnh thu quyền đứng lại. Sau khi tu vi bước vào Luyện Huyết nhị trọng, huyết khí dồi dào như sóng có thể thâm nhập tẩm bổ ngũ tạng lục phủ, khiến cho tạng phủ ở trong huyết khí tẩm bổ trở nên cường đại có lực, khí tức trở nên càng dài hơn.

Nếu như đổi lại là trước đây, ở giờ học buổi sáng Diệp Chân chỉ cần đánh xong một lần Hùng Vương Đam Sơn Quyền sẽ thở hổn hển như trâu, mồ hôi rơi xuống như mưa. Nhưng hiện tại, cho dù là đánh liền ba lần, khí tức hoàn toàn không hỗn loạn.

Đây là lợi ích thực sự khi tạng phủ cường đại, khí tức dài ra.

Sa Phi lại chợt gật đầu.

- Đúng vậy, vì không bị đuổi ra khỏi tông môn, phải liều mạng! Ta dừng lại ở Luyện Huyết nhị trọng đỉnh phong gần một tháng còn chưa có đột phá. Chỉ cần ta liều mạng, lại có thể đột phá đến Luyện Huyết tam trọng, nạp khí ngưng châu!

Nói xong, Sa Phi không tiếp tục nhìn Diệp Chân nữa, một lòng một ý tập trung luyện Hùng Vương Đam Sơn Quyền, quyền phong vù vù.

- Coong!

Một tiếng chiêng đồng vang lên, đại biểu cho buổi tập sáng mỗi ngày kết thúc.

- Tất cả đều qua đây, ta có chuyện muốn nói.

Giọng nói của Triệu quản sự tạp dịch tại Bách Tùng phong vang lên. Một đám đệ tử tạp dịch đang tu luyện lập tức ngừng động tác trong tay. Tất cả tập trung đến trước mặt Triệu quản sự đang cầm chiêng trong tay.

- Ba ngày, còn có ba ngày nữa, chính là thời kỳ tông môn sát hạch mỗi năm một lần. Ta muốn nói, sợ rằng trong số các ngươi sẽ có một nhóm người ba ngày sau phải bị đuổi ra khỏi sơn môn. Nhưng công việc tạp dịch trong ba ngày nay, hoàn toàn không thể bớt đi.

Ánh mắt Triệu quản sự lơ đãng nhìn lướt qua đám người Diệp Chân, rất có ý cảnh cáo.

Rõ ràng, ở trong ấn tượng của Triệu quản sự, Diệp Chân thuộc về người năm nay nhất định sẽ bị đuổi đi.

Ánh mắt Diệp Chân lại không bị ép cúi đầu giống như mọi ngày, trái lại ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Triệu quản sự, hoàn toàn không có ý nhượng bộ.

Tu vi tăng vọt, đã khiến cho Diệp Chân có đầy đủ sức lực.

Triệu quản sự bất mãn hừ lạnh một tiếng, lại nói:

- Ta muốn nói chuyện thứ hai, chính là vấn đề hạt giống tuyển chọn của ngọn núi này.

Triệu quản sự nhìn về phía Tề Vân phong cao nhất của Tề Vân tông, chắp tay nói:

- Nhận pháp chỉ của tông môn, sau kỳ sát hạch tông môn, Ngư Long Đạo sẽ mở ra một lần. Đệ tử tạp dịch có thể xông qua Ngư Long Đạo, bất luận tu vi thế nào, có thể trực tiếp tiến thân làm đệ tử ngoại môn.

Triệu quản sự dừng một chút, lại nói:

- Chỉ có điều, Tề Vân tông ta có hơn mười vạn đệ tử tạp dịch. Đến lúc đó, chỉ có hạt giống tuyển chọn của các ngọn núi tạp dịch mới có tư cách xông vào Ngư Long Đạo.

Nói đến đây, Triệu quản sự nhìn lướt qua đám người Mã Nguyên Vũ.

- Hạt giống tuyển chọn của ngọn núi chúng ta năm nay chính là Mã Nguyên Vũ. Trong các ngươi nếu như có ai không phục, có thể ở thời điểm bài tập sáng mỗi ngày, hoặc ba ngày sau, sau khi thượng sứ chủ trì kỳ sát hạch cho các ngươi tới, các ngươi lại khiêu chiến về phía Mã Nguyên Vũ. Người thắng, người có thể không bị người khác đánh bại, có thể làm hạt giống tuyển chọn của ngọn núi chúng ta.

Nói xong, Triệu quản sự tay cầm chiêng đồng, nghênh ngang rời đi.

- Ai muốn khiêu chiến lão tử, cứ việc phóng ngựa qua! Xem lão tử có đánh hắn tới răng rơi đầy đất hay không.

Trong đám người, Mã Nguyên Vũ chính là người mạnh nhất Bách Tùng phong năm ngoái đã vén tay áo, vỗ ngực, nghiến răng nghiến lợi, lần lượt đưa mắt nhìn về phía mọi người, đầy vẻ cảnh cáo!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!