TRANG 308# 1
> Chương 614: Tập phim đầu tiên
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía Lý Thanh Tuyền, hừ lạnh một tiếng nói: "Đó là truyền thống của Hồ tộc, nếu tỷ vô dụng không làm được việc gì thì cũng sẽ bị đưa đi làm đám hỏi như vậy."
>
> Lý Thanh Tuyền trừng to hai mắt, miệng quát to: "Ai dám?"
>
> Lý Thanh Nhã quay đầu nhìn về phía Lý Thanh Tuyền, Lý Thanh Tuyền lập tức biến sắc, mặt xụ xuống, tỏ vẻ đáng thương nhõng nhẽo nói: "Tỷ tỷ, chắc tỷ sẽ không như nàng ta đó chứ?"
>
> Lý Thanh Nhã khẽ nhếch miệng, một nụ cười khẽ hiện lên trên gương mặt nàng: "Muội đoán thử xem!"
>
> Lý Thanh Tuyền lập tức chột dạ, vầy tức là còn chưa có ý định đó! Chắc không thể nào đâu nhỉ? Tỷ tỷ đối xử với mình tốt như vậy cơ mà?
>
> Trương Minh Hiên cười lạnh bồi thêm: "Cái người nào đó ấy! Cứ nghịch ngợm gây sự hoài, gả ra ngoài cũng tốt, đỡ phiền phức."
>
> Lý Thanh Tuyền quay sang liếc xéo Trương Minh Hiên một cái, Trương Minh Hiên cũng không chút khách khí trừng lại, tầm mắt hai bên như xẹt điện!
>
> Tấn Dương thở dài một tiếng, nói: "Mọi người tập trung xem phim đi mà!" Hai mắt con bé vẫn đang toả sáng nhìn chằm chằm màn hình.
>
> Bên trong phim, tiểu hồ yêu Đồ Sơn Tô Tô vô cùng phấn chấn cầm lấy tờ nhiệm vụ, mắt đầy chờ mong gật đầu hứa chắc mình sẽ thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ lần này, để làm một con hồ ly có ích, để không bị gả ra ngoài, nhưng ngay sau đó cô bé lại bị trượt chân ngã xuống khỏi xe ngựa lăn mấy vòng trên đường.
>
> Màn ảnh lại chuyển đổi, cảnh một tiệm cơm xuất hiện, một tiểu đạo sĩ mặt mũi thanh tú đang cầm một cái ngọc bội, mặt đầy thâm tình nói với một nữ hài: "Đây ngọc bội mà trước khi mẫu thân mất đã nhờ ta đưa cho con dâu tương lại của mình, ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cô, ta đã tin rằng cô sẽ là chủ nhân của nó."
>
> Vừa dứt lời hắn đã tuỳ tay nhét ngọc bội vào trong ngực, vươn tay ôm eo nữ hài, mặt đầy thâm tình nói tiếp: "Đây chắc chắn là duyên phận mà ông trời đã an bài, hãy gả cho ta nhé!"
>
> "Nhưng mà!" Nữ hài bất đắc dĩ nói: "Tay ngươi đang làm đó?"
>
> Màn ảnh ảnh kéo rộng ra hơn, cho thấy một tay khác của tiểu đạo sĩ đao vươn lên sờ soạng chén đĩa trên bàn cơm.
>
> Sau khi bị phát hiện, hắn lập tức nhào vào trên bàn, hai tay điên cuồng bới cơm, ăn như cha chết mẹ chết, miệng còn không quên la lối: "Không được, đối mặt với món ngon thế này, ta không nhịn nổi lại muốn ăn sạch chúng."
>
> Nối tiếp sau đó chính là hình ảnh tranh đoạt cơm nước, những tình tiết tranh đồ ăn đã xoá sạch không khí mờ ám trước đó.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn về phía Trương Minh Hiên, khẽ cười một cái, sao người này lại nghĩ ra được những chuyện thế này nhỉ?
>
> Người xem trước di động cũng ngậm miệng hết biết nói gì luôn, đạo sĩ này đúng là cực phẩm mà!
>
> Trên đường Tây Du, Sa Ngộ Tịnh bật cười ha hả nói: "Nhị sư huynh, tiểu đạo sĩ này có thể sánh ngang với huynh được rồi đó!"
>
> Trư Bát Giới cũng không biết nói gì cho phải: "Hắn còn lợi hại hơn lão Trư ta đây đó."
>
> Hình ảnh lại chuyển đổi, biến thành một hoa viên, có một đám thiếu nam thiếu nữ, chia nhau ngồi hai bên hoa viên, không ngừng nói nói cười cười.
>
> Một thư sinh người mặc áo trắng đứng chính giữa hoa viên, hưng phấn nói to: "Hoan nghênh các vị tới tham gia hội thi thơ từ ca phú chân ái vô địch, không có tiền miễn nhắc tới, nơi này cần tài có tài, cần đồ ăn có đồ ăn. Chúng ta cùng chào mừng vị công tử đầu tiên xuất hiện nào."
>
> Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, mọi người quay về một phía nhìn, chỉ thấy một cái bóng người màu đen đứng trước cửa, dưới ánh đèn, bóng người nọ kéo dài trên mặt đất.
>
> Tiểu đạo sĩ vừa chảy máu mũi vừa đi tới trước, lúc này lời thuyết minh cũng vang lên: "Ta tên là Bạch Nguyệt Sơ, các nữ hài tử có mặt ở đây ta không thích ai cả, nhưng ta cần tìm một người để kết hôn, ngay bây giờ, ngay lúc này luôn."
>
> Người xem trước di động nhìn thấy Bạch Nguyệt Sơ đang chảy máu mũi đi tới đều mỉm cười thấu hiểu, đúng là cây hài mà!
>
> Bạch Nguyệt Sơ đi đến vị trí chính giữa hoa viên, hai tay chắp lại, nói một cách cực kì nghiêm túc: "Xin kính chào các vị nữ tử có mặt ở đây, xin các vị hãy kết hôn với ta. Chỉ có như vậy, ta mới có thể phá hỏng kế hoạch của một đám người xấu rất xấu."
>
> Lý Thế Dân cũng đang tập trung xem, nghe vậy vỗ cái bàn cười ha ha nói: "Rất thú vị, rất thú vị. Nữ tử à? Ha ha ha ~ "
>
> Trên Thiên Đình, Ngọc Đế vươn tay đỡ trán, cảm giác bất lực dâng lên, cái gã này có phải bị ngố rồi không? !
>
> Trong cung Đâu Suất, Thái Thượng Lão Quân cũng mỉm cười hiểu rõ, bộ phim, hoạt hình này đúng là thú vị quá đi!
>
> Trên đảo Huyền Không, Lý Thanh Nhã cười nhìn Trương Minh Hiên nói: "Cái người tên Bạch Nguyệt Sơ này có tính cách rất giống ngươi đó."
>
> Trương Minh Hiên phẩy đầu làm tóc bay lên, cười đầy đắc ý nói: "Tuy rằng hắn cũng khá là đẹp trai đó, nhưng nếu so sánh với ta, thì vẫn còn thua một tí."
>
> Lý Thanh Nhã híp mắt cười khẽ, quan sát hai mắt Trương Minh Hiên, Bạch Nguyệt Sơ này chắc là được xây dựng dựa theo hình tượng bản thân hắn rồi nhỉ? Ngoại trừ cái tính tham ăn thì còn lại đều rất thú vị, sau đó nàng lại quay qua tiếp tục xem phim.
>
> Chỉ thấy trong phim hoạt hình, đột nhiên vang lên một giọng nói: "Hoạt động này phải dừng lại!"
>
> Bên trong hoa viên mọi người đều ngạc nhiên la lên, nhìn chung quanh, quan sát lẫn nhau, thậm chí ngẩng đầu nhìn trời, thì thầm to nhỏ.
>
> Cửa lớn kẽo kẹt đẩy ra, có ba bóng người đứng ngoài cửa lớn, ánh sáng rọi vào từ cửa lớn, làm mọi người bên trong đều ngạc nhiên vươn tay che mắt mình lại.
>
> Thư sinh áo trắng chủ trì hoạt động lần này đầu tiên là che mắt mình, cho tới khi đỡ hơn mới nhìn ra phía cửa lớn, hoảng sợ la to lên: "Đây, nơi đây thuộc về Đạo Minh, là liên minh kéo dài ngàn vạn năm nay để duy trì sự cân bằng giữa người và yêu. Ồ ~ nghe cái giọng nói đầy hấp dẫn này xem chẳng lẽ đây là hào môn đứng đầu đạo môn. . ."
>
> "Không sai!" Ánh sáng ngoài cửa tản đi hết, ba bóng người đứng chặn ngoài cửa bước vào, người đứng chính giữa mặc đạo bào cẩm tú, đầu đội ngọc quan, thắt lưng quấn tơ vàng, hai người đứng hai bên rõ ràng là hai võ giả.
>
> Bên trong hoa viên vang lên từng tiếng kêu “Á ~ á~” đầy sợ hãi, cá đám thieu61nu74 nắm chặt tay, như bị hớp hồn nhìn đạo sĩ vừa bước vào, thét chói tai, mắt toả tim hồng.
>
> "Ngươi quả nhiên đến đây." Bạch Nguyệt Sơ đưa lưng về phía họ mở miệng nói.
>
> "Bạch Nguyệt Sơ!" Thiếu niên đạo sĩ mặc cẩm bào, chỉ thẳng về phía Bạch Nguyệt Sơ, hung ác nói: "Từ nhỏ ngươi đã được Đạo Minh ta nuôi nấng nên người, sao giờ ngươi dám định phá hỏng kế hoạch năm trăm năm của Đạo Minh chúng ta chứ?"
>
> Người xem trước di động thấy vậy đều chau mày, đây là nhân vật phản diện à? Kẻ này dường như có bối cảnh không hề đơn giản chút nào!
>
> Lý Thế Dân nhìn màn hình thì thầm tự nhủ: "Nhân vật phản diện xuất hiện rồi à."
>
> Bên trong Nguyệt cung, Thỏ Ngọc tựa sát vào lòng Hằng Nga xem hoạt hình, bất mãn nhủ thầm: "Ăn mặc hoa hoè như vậy, vừa nhìn là biết ngay không phải người tốt gì rồi, đánh chết! Đánh chết đi! Mau đánh chết hết đi!"
>
> Hằng Nga thấy khá là hứng thú nói: "Năm trăm năm với phàm nhân mà nói không phải một thời gian ngắn ngủi gì, không biết đó sẽ là kế hoạch như thế nào đây?"
>
> Trên đường Tây Du, bốn sư đồ đang ngồi quanh đống lửa cùng xem phim.
>
> Trư Bát Giới đang ngồi một bên xem video, vừa nướng màn thầu ăn, miệng cười ha hả, nói: "Kế hoạch gì năm trăm năm lận, chắc không phải kế hoạch phong ấn khỉ đó chứ? !"
>
> "Bốp!" Tôn Ngộ Không vỗ một bàn tay lên đầu Trư Bát Giới.
>
> Một tiếng "rầm!" vang lên, Trư Bát Giới ngã nhào vào trong đống lửa, ngay sau đó tia lửa bắn ra bốn phía.
>
> Đường Tam Tạng thấy vậy lấy ra một lá bùa, thì thầm: "Vô Lượng Thiên Tôn!"
>
> Hắn vung tay lên cái, lá bùa bay ra, một cột nước rào rào tưới xuống, trung Trư Bát Giới thành heo té sông, ngọn lửa đang cháy cũng bị dập tắt.
>
> Đường Tam Tạng chấp hai tay thành chữ thập, miệng niệm một câu: "A di đà phật! Ngộ Không, con xuống tay cũng phải biết phân nặng nhẹ chứ, lỡ đâu bốc cháy thì phải làm thế nào đây?"
>
> Trư Bát Giới ngẩng đầu, mặt đen như lọ nghẹ, nước thì chảy nhỏ giọt xuống đất, mặt dại ra chẳng hiểu gì cả.
>
> Tôn Ngộ Không lắc lắc tay nói một tiếng: "Lão Tôn ta đây làm việc gì cũng có chừng mực cả!"
>
> Người xem trước di động trong lòng đều tự động xuất hiện một suy nghĩ, nhân vật phản diện đã xuất hiện, một trận đại chiến sắp diễn ra rồi đây.
>
> Nhưng là ngay sau đó, tình cảnh trên màn hình lại đột nhiên thay đổi hoàn toàn.
>
> Đạo sĩ mặc cẩm bào, thẹn thùng vuốt ve mặt mình, thỏ thẻ nói: "Ai yo! Mới có mấy ngày không gặp nhau, sao mà nhìn người ta bằng ánh mắt nóng rực như vậy chứ!."
>
> Người xem trước di động, trong lòng lảo đảo sắp ngã luôn, con mẹ nó chứ! Ta đã chuẩn bị sẵn sàng để nhìn đại chiến, ngươi lại cho ta xem cái này à?
>
>
>
>