Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 620: Mục 621

TRANG 311# 1

> Chương 620: Khách tới Thanh Khâu

>

>

>

>

>

>

> Thải Phượng cười hì hì nói: "Nương nương, ngài đúng là quá bất công, vậy mà đưa cả Bảo Liên Đăng cho Dương Thiền, đây chính là một trong tứ đại thần đăng của Hồng Hoang đó, uy thế to lớn vô cùng."

>

> Nữ Oa nương nương lại trả lời đầy lười nhác: "Nói cứ như ta chưa từng cho các ngươi bảo vật gì vậy, giờ mà còn ghen tị tiểu sư muội của các ngươi à."

>

> ...

>

> Trong một sơn cốc, có hai người ngồi dưới tàng cây ngắm sao trời, một nam một nữ, cả hai đều có mái đầu trắng xoá, họ ngồi tựa vào nhau, tuy đã đều đã tuổi già sức yếu, nhưng trong đôi mắt họ, trong cách họ nhìn nhau, vẫn tràn ngập tình yêu.

>

> Lão phụ nhân đột nhiên mở miệng nói: "Ngày mai, chúng ta đi Thanh Khâu thử nhé?"

>

> Lão nhân bật cười ha hả hỏi lại: "Nàng cũng tin cái cách tái thế tục duyên đó à?"

>

> Trong mắt lão phụ nhân loé lên ánh nước, ngập ngừng nói: "Ta. . . Ta không nỡ rời xa chàng."

>

> Lão nhân nghe vậy chỉ cười đáp: "Có thể gặp được nàng đã là hạnh phúc lớn nhất đời ta, chờ ta chết rồi, nàng hãy trở về núi rừng đi! Trở về thế giới thuộc về nàng. Nàng có thể ở bên ta một đời thế này, ta đã thấy rất đủ rồi."

>

> Nhưng lão phu nhân vẫn nhất quyết kiên trì: "Ngày mai chúng ta đi Thanh Khâu đi, dưới tàng cây Khổ Tình tái tục tiền duyên, chẳng những kiếp này mà cả kiếp sau, kiếp sau sau nữa, chúng ta đều sẽ vĩnh viễn vĩnh viễn ở bên nhau."

>

> Lão nhân quay đầu nhìn lão phụ nhân hết sức dịu dàng, nói thẳng: "Nàng biết rất rõ, đó chỉ là giả mà thôi."

>

> Hai mắt lão phụ nhất ngấn nước, bà không ngừng lắc đầu, cố chấp nói: "Không đâu, ta không tin, đó chắc chắn là sự thật."

>

> ...

>

> Sáng sớm hôm sau, Trương Minh Hiên dùng chăn che kín đầu mình lại, nhưng tiếng đọc sách bên ngoài vẫn như ma âm không ngừng đổ vào trong lỗ tai hắn, chỉ một cái chăn mỏng trên giường không cách nào ngăn cản được cả.

>

> Trương Minh Hiên ngồi phắt dậy, xốc chăn lên, tức tối quát to: "Lý Thanh Tuyền, đệ muốn giết tỷ."

>

> Lý Thanh Tuyền ngồi trên cửa sổ phòng Trương Minh Hiên nói với giọng đầy khinh thường: "Có giỏi thì cứ thử đi!"

>

> Ngay sau đó nàng cất cao giọng, đọc lên: "Tử viết: Kẻ làm biếng đáng bị khinh thường!"

>

> "Tử Cống hỏi rằng: Nếu bị uy hiếp thì phải làm sao? Tử viết: Đánh kẻ đó!"

>

> Trương Minh Hiên nằm ở trên giường, hai mắt trợn trắng không khác gì cá chết chờ Lý Thanh Tuyền đọc xong, đột nhiên trong lòng hắn dâng lên cảm giác hối hận, thật ra để cho Lý Thanh Tuyền đi ra ngoài chơi cũng rất tốt mà.

>

> ...

>

> Bên trong sơn cốc, lão phu nhân từ trong nhà bước ra ngoài, trên người nàng toả ra yêu lực, dưới sự tác động của yêu lực, toàn thân nàng đều xảy ra biến hoá đáng kinh ngạc, đầu bạc hoá tóc đen, làn da đầy nhăn nheo bỗng chốc căng chặt, thân thể khô gầy trở về vẻ đẫy đà như xưa, làn da cũng trở nên trắng nõn như ngọc, một thân áo trắng cũng biến thành xiêm y rực rỡ.

>

> Lão nhân từ trong phòng đi ra, nhìn thiếu nữ đang đứng trong sân, mắt chợt mông lung, như trở về những ngày xưa thật xưa.

>

> Khi hắn hãy còn là một thiếu niên thư sinh và nàng là một yêu quái chẳng rành thế sự lầm bước vào nhân gian. Nàng cứu hắn, hắn cho nàng ở nhà, nàng không được thế nhân chấp nhận, hắn vì nàng vứt bỏ hết thảy công danh lợi lộc, tị thế ẩn cư, giờ hắn đã tóc bạc da mồi, mà nàng vẫn xinh tươi như thuở ban đầu.

>

> Thiếu nữ đang đứng trong sân, quay đầu nở nụ cười thật rực rỡ nói: "Nhớ nhé, ta tên là Thải Thanh."

>

> Hai mắt lão giả đột nhiên bừng sáng, hắn cúi người ôm quyền thi lễ, nói: "Cầu mong đời này, trong lòng thế nhân ai ai cũng cất chứa ngọc ngà hoa thơm, kẻ gập mình trước dục vọng đều đáng hổ thẹn. Tiểu sinh Cẩn Du gặp qua cô nương."

>

> Hai người bốn mắt nhìn nhau, tình ý chuyển dời.

>

> Thanh Khâu, Áp Long phu nhân chống quải trượng cùng vài nữ tử rảo bước trên bãi cỏ, hoa tươi bay bay trong gió, tiên thụ linh chi mọc dọc theo hai bên đường, những ánh huỳnh quang sáng lấp lánh rơi rụng chung quanh, cánh bướm đủ màu tung bay.

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều vừa đi vừa cười khổ nói: "Tích Ngọc muội muội, nghĩa tử đó của muội thật sự làm chúng ta sợ muốn chết rồi này, không nói không rằng khi không lại làm ra chuyện này."

>

> Áp Long phu nhân chỉ cười ha ha nói: "Minh Hiên là một hài tử ngoan, các người đừng làm khó nó."

>

> Đám nữ tử đi bên cạnh bà chỉ biết cười khổ nuốt xuống mật đắng, chỉ có muội mới nghĩ hắn ta là một hài tử tốt thôi, sao muội không hỏi xem Linh Sơn Xiển Giáo có nghĩ vậy không?

>

> Một nữ tử đột nhiên thổn thức nói ra: "Từ mấy mươi vạn năm trước, sau khi Tích Ngọc rời đi Thanh Khâu thì chưa từng trở về đây nữa nhỉ? !"

>

> Áp Long phu nhân nhìn ngắm phong cảnh chung quanh, cũng cảm khái nói: "Đúng vậy! Thanh Khâu vẫn xinh đẹp như vậy, không hề thay đổi gì cả." Trong mắt bà loé lên ánh nước, bà nơi nào lo nơi ấy, từ sau khi từ biệt cũng đã trôi qua mấy vạn năm, bước lên mặt đất quen thuộc, trong lòng dâng lên là cảm giác cảm động khôn cùng.

>

> Đồ Sơn Thanh Khâu đột nhiên ngẩng đầu nói: "Có người đến đây."

>

> Các nữ tử còn lại cũng lần lượt ngẩng đầu, cảm nhận khí tức từ đằng xa truyền đến, họ biết, kẻ đến không phải chỉ có một mà thôi.

>

> "Tiểu yêu Uyển Uyển, cầu kiến người đứng đầu Thanh Khâu."

>

> "Vân Linh Ca, cầu kiến người đứng đầu Thanh Khâu."

>

> "Thư Thư cầu kiến người đứng đầu Thanh Khâu."

>

> "Thải Thanh cầu kiến người đứng đầu Thanh Khâu."

>

> ...

>

> Từng giọng nói vang lên quanh quẩn trên bầu trời Thanh Khâu.

>

> Trong mắt Đồ Sơn Nữ Kiều hiện rõ vẻ lo lắng, nói: "Ta biết ngay là sẽ xảy ra chuyện mà."

>

> Áp Long phu nhân bật cười ha ha đáp lại: "Chỉ là mấy con tiểu yêu mà thôi, cứ đuổi đi hết là được."

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều nói đầy bất đắc dĩ: "Chuyện này nào có đơn giản như vậy? Một khi đính vào nghĩa tử đó của muội, có làm nào không phải chuyện nhỏ hoá to, phát triển tới cuối cùng thành ra không cách nào cứu vãn chứ?"

>

> Nữ tử đứng bên cạnh cũng liên tục gật đầu nói: "Chúng ta nên cẩn thận từng chút một thì hơn."

>

> Thanh Khâu nhìn qua chỉ là một vùng núi bình thường, bên trên có rừng cây xum xuê, dã thú hoành hành, ngập tràn khí hơi thở hoang dã, chỉ thấy trên bầu trời có mấy người hoặc nam hoặc nữ tiên phong đạo cốt đứng trên đám mây, khom người bái lạy về hướng Thanh Khâu.

>

> Trên bầu trời Thanh Khâu, đột nhiên xuất hiện gợn sóng, không gian nứt vỡ lộ ra một cánh cửa, thông qua cánh cửa có thể nhìn thấy vùng thánh địa bên trong, linh sơn trùng điệp, thuỵ thú vờn quanh.

>

> Vài người có nam có nữ tuổi tác khá trẻ tai như hồ ly, từ bên trong cánh cửa bước ra.

>

> Nam hồ yêu đứng chính giữa vừa bước ra đã chắp tay nói: "Nơi đây là Thanh Khâu giới, không tiếp khách lạ, xin mời các vị hãy quay trở về!" Ngữ khí cúa người này vừa không lớn tiếng khinh thường cũng không thân thiết bao nhiêu, lời nói vô cùng bình thản.

>

> Trên đám mây, một lão giả cung kính khom người hành lễ: "Xin hồ tiên hãy giúp đỡ chúng ta, thay chúng ta vào bẩm báo một tiếng, chúng ta chỉ muốn mua tái thế tục duyên."

>

> Mấy hồ yêu bước ra cửa đều nhìn nhau, trong mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

>

> Nam hồ yêu vận xiêm y trắng chỉ biết lắc đầu bình tĩnh đáp: "Phải làm các vị thất vọng rồi, Thanh Khâu chúng ta không hề có bán tái thế tục duyên, cũng không hề có Ức Mộng Chuy gì đó."

>

> "Không thể nào! Thanh Khâu Hồ tộc các người tại sao lại không có tái thế tục duyên được chứ?" Một lão phụ nhân lấy điện thoại di động ra, kích động tới mức người loạng choạng, nhưng miệng thì vẫn la lớn: "Trong phim Hồ yêu Tiểu Hồng Nương không phải đã nói rất rõ ràng à, ta muốn mua tái thế tục duyên, ta không hề thiếu tiền."

>

> "Đúng vậy!" Từ đằng xa, một chiếc thuyền bay bay tới với tốc độ cực nhanh, trên thuyền đứng một đám nam nam nữ nữ, một trong số đó đang dùng ánh mắt cực kì không tốt nhìn đám Hồ yêu trẻ tuổi đứng trước cửa.

>

> Ánh mắt nam hồ yêu mặc bộ xiêm y trắng trở nên lạnh tanh, nhìn họ nói thẳng: "Chuyện nhân duyên là do Nguyệt Lão cai quản, Thanh Khâu chúng ta có tư cách gì mà can thiệp vào nhân duyên mấy kiếp được chứ? !"

>

> Một nữ tử đau khổ cầu xin: "Nhân duyên một đời, chỉ có trăm năm ngắn ngủi, không cách nào trút hết tình nghĩa trong lòng, hắn đã tóc bạc da mồi. Ta thật sự không cam lòng, xin các vị hãy rũ lòng thương xót chúng ta, hãy để chúng ta vào thề nguyền dưới tàng cây Khổ Tình, để kiếp sau có thể nối tiếp duyên nghĩa kiếp này."

>

> Nam hồ yêu mặc bộ xiêm y trắng vẫn lắc đầu trả lời: "Thanh Khâu chúng ta hoàn toàn không có tàng cây Khổ Tình gì kia."

>

> Một lão giả lắc đầu không tin tưởng: "Trừ phi ngươi để chúng ta vào trong tìm thử, chứ tay không quay về thế này, chúng ta thật không cách nào cam lòng cho được."

>

> Nam hồ yêu mặc bộ xiêm y trắng nhướng mày, quả quyết cự tuyệt nói: "Không được! Thanh Khâu giới chúng ta không phải nơi các người muốn vào thì vào."

>

> Lão giả bỗng nhiên đứng thẳng người dậy, nói: "Đã vậy, thì đừng trách chúng ta xông thẳng vào trong."

>

> Một luồng khí tức phóng thẳng lên cao, một đám lão nhân lão thái thái đứng trên mây đột nhiên đều biến thành một đám thiếu niên thiếu nữ tư thế oai hùng, tuổi trẻ dạt dào, từ người họ toả ra khí thế mạnh yếu khó so.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!