TRANG 335# 2
> Chương 669: Đăng tình điên Đại Thánh lên
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Tuyền nói nhỏ: “Gì chứ, của ta rõ ràng là canh, chắc chắn có người hạ độc hãm hại ta!”
>
> Lý Thanh Tuyền nghi ngờ nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên phớt lờ ánh mắt của Lý Thanh Tuyền, ôm Nha Nha cười nói: “Nha Nha, a không, sau này phải kêu Hồng Hồng. Hồng Hồng ngoan, chờ con lớn lên kêu mẫu thân của con dạy nấu cơm chứ đừng bao giờ như cô cô của con, nếu không sẽ không gả đi được.”
>
> Nha Nha cười khúc khích giật tóc Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên vỗ nhẹ tay bé, cười nói: "Bướng bỉnh!"
>
> Lý Thanh Tuyền hậm hực đi ra ngoài, uất ức thầm nghĩ: “Rõ ràng mỗi thứ đều là nguyên liệu mắc nhất mà sao như vậy?”
>
> Ăn cơm chiều xong mấy người ngồi trong sân ngắm trăng.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Thanh Nhã tỷ, ta có món quà tặng cho tỷ.”
>
> Lý Thanh Nhã ngạc nhiên nhìn Trương Minh Hiên, mỉm cười hỏi: “Quà gì vậy? Ta đã ăn no."
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt, lấy di động ra cười nói: “Lúc Thanh Nhã tỷ thăng cấp thì ta đã cắt nối biên tập xong, bây giờ có thể xem, coi như tặng quà cho tỷ.”
>
> Hoàng hậu mỉm cười nói: “Quà này của ngươi không chân thành. Ngươi vốn là phải làm, phải đặc biệt làm một bộ riêng cho Thanh Nhã tỷ mới được.” Nàng liếc qua Lý Thanh Nhã, cười trêu ghẹo: “Tốt nhất là chuyện tình cảm.”
>
> Lý Thanh Nhã cười dịu dàng: “Không cần, ta rất thích quà này.”
>
> Trương Minh Hiên nhe răng cười nói: "Về sau có cơ hội sẽ quay riêng một bộ tặng Thanh Nhã tỷ, còn bây giờ hãy xem cái này trước, ta kêu Tiểu Phàm đăng lên.”
>
> “Ừm.” Lý Thanh Nhã gật đầu.
>
> Trương Tiểu Phàm lập tức đăng lên Tình Điên Đại Thánh, đăng quảng cáo phim trên các trang chủ: Câu chuyện tình yêu giữa Tôn Ngộ Không và Tử Hà tiên tử trong Đại Thoại Tây Du đã kết thúc trong sự tiếc nuối, bốn sư đồ một đường hướng tây sẽ gặp chuyện gì nữa đây? Kính mời xem tác phẩm tâm huyết mới nhất của Tiêu Dao Thần quân: Đại Thoại Tây Du Chi Tình Điên Đại Thánh.
>
> Ăn cơm chiều xong vô số dân chúng thần ma đang chơi game hoặc lướt Mắt Thần bị trang quảng cáo đột nhiên hiện ra hấp dẫn.
>
> Đường Tây Du, trong một phòng căn khách điếm.
>
> Đám người Đường Tam Tạng ngồi quanh bàn, vừa ăn cơm vừa lướt video Mắt Thần, một trang quảng cáo đột nhiên xuất hiện ngay trên phần đầu Mắt Thần, hình tờ quảng cáo là sư đồ Đường Tam Tạng đi về phía ánh mặt trời, bên cạnh viết mấy chữ to Đại Thoại Tây Du Chi Tình Điên Đại Thánh.
>
> Trư Bát Giới nhai bánh bao chay kín miệng, mắt sáng rực ú ớ nói: “Ại à núng na.” [lại là chúng ta]
>
> Đường Tam Tạng cười tươi nói: “A di đà phật, thần quân quá khách khí. Dù bần tăng không ngại mười vạn tám ngàn dặm xa xôi, nhiều lần trải qua muôn vàn khó khăn đi lấy kinh độ đời, cứu vướt người đời nhưng thần quân không nên liên tiếp tuyên truyền cho chúng ta, quá cao điệu, làm hòa thượng thì nên khiêm tốn.”
>
> Mắt Tôn Ngộ Không sáng rực gãi đầu nhìn hai chữ ‘Đại Thánh’, rất là hưng phấn.
>
> Trư Bát Giới nuốt bánh bao chay xuống cổ họng, tiếc nuối nói: “Tình Điên Đại Thánh, tên này rõ ràng nói về Hầu ca, trong chúng ta chỉ có Hầu ca là có danh hiệu Đại Thánh.”
>
> Tôn Ngộ Không cười khẹc khẹc: “Yên tâm, lão Tôn làm nhân vật chính thì các ngươi chắc chắn đóng vai phụ.”
>
> Đường Tam Tạng sâu thẳm nhìn Tôn Ngộ Không, đây là cái lợi khi có núi dựa, quan hệ giữa bần tăng và Trương công tử còn chưa đủ sâu.
>
> Sa Ngộ Tịnh nghiêm túc nói: “Chắc Tình Điên Đại Thánh vẫn nói về chuyện tình cảm của đại sư huynh, không lẽ Tử Hà tiên tử sống lại?”
>
> Trư Bát Giới nói: “Cũng có thể con khỉ thay lòng đổi dạ.”
>
> Đường Tam Tạng cười nói: “Xem liền biết. Ngộ Tịnh hãy dắt Bạch Long Mã lại đây, không chừng bên trong có mấy màn ảnh của nó.”
>
> Sa Ngộ Tịnh lên tiếng: “Vâng thưa sư phụ!”
>
> Nói rồi Sa Ngộ Tịnh đứng dậy đi ra ngoài.
>
> Thiên Đình.
>
> Ngọc Đế và Vương Mẫu đang chơi mạt chược trong Dao Trì, còn có Thái Bạch Kim Tinh, Thường Nga tiên tử, tiếng lách cách đánh bài vang lên.
>
> Một thị nữ lặng lẽ đến gần Vương Mẫu, nói nhỏ vào tai.
>
> Mắt Vương Mẫu sáng rực đẩy bài mạt chược ra: “Không đánh.”
>
> Ngọc Đế hỏi: “Sao vậy?”
>
> Thái Bạch Kim Tinh, Thường Nga khó hiểu nhìn Vương Mẫu.
>
> Vương Mẫu lấy di động ra, cười nói: “Tiêu Dao lại ra tác phẩm mới, câu chuyện tiếp theo Đại Thoại Tây Du.”
>
> Ngọc Đế cười nói: “Ta biết cái này, đã quay một thời gian, tính ra cũng nên chiếu phim. Vậy cùng nhau xem phim.”
>
> Vương Mẫu nhấn tay vào màn hình di động, màn hình bay ra lơ lửng giữa trời biến lớn hơn chục thước. Thị nữ thiên binh cùng nhìn màn hình trên trời.
>
> Tây Thiên Đại Lôi Âm Tự. Như Lai đang rất khó ở, Tây Du lại sắp sinh ra gợn sóng, bổn tọa muốn truyền đạt đạo thống kinh điển thôi mà, vì sao khó khăn như vậy?
>
> Chư thiên thần ma, Thánh Nhân thiên ngoại đều trả phí xem, một đống tiền chảy vào túi Trương Minh Hiên.
>
> Điện ảnh bắt đầu, đầu tiên là cảnh tượng như trời sao, mây sao xoay tròn, mấy chữ to lơ lửng trong mây sao: Đại Thoại Tây Du Chi Tình Điên Đại Thánh.
>
> Hình ảnh sáng lên, một bộ chữ khắc đá kỳ lạ hiện ra trên màn hình, mơ hồ thấy là loại chữ huyền ảo. Trong tiếng nhạc tranh đá hóa thành kinh cổ đồng đen chậm rãi khép lại, bắt đầu vào chủ đề.
>
> Trong bối cảnh dãy núi hoang vu vang tiếng thuyết minh: “Năm trăm năm trước Tây Ngưu Hạ châu lưu truyền một truyền thuyết, bọn họ nói có một hòa thượng đến từ Trung Thổ sẽ dẫn theo ba đồ đệ đi tới nơi tên thành Sa Xa.”
>
> Hình ảnh thay đổi theo lời thuyết minh, một ngôi chùy miếu, tượng phật vàng nguy nga, nến sáng trưng, tranh trên tường đẹp đẽ.
>
> “Lấy một quyển thiên kinh tồn tại từ xa xưa.”
>
> Dưới tượng phật, một quyển kinh cổ đồng đen lẳng lặng nằm trong hộp, kinh thư từ từ mở lộ ra chữ kỳ dị bên trong.
>
> “Trong truyền thuyết quyển kinh này chứa đại trí tuệ, tuân theo chỉ dẫn của thiên kinh có thể cảm hóa người đời, buông xuống đồ đạo, cùng sáng tạo thế giới hài hòa.”
>
> Một chuỗi hình ảnh chiến tranh, quân trận chém giết, phá thành diệt quốc.
>
> Đường Tây Du, trong phòng khách điếm.
>
> Đường Tam Tạng cười nói: “Đây là chí nguyện của bần tăng, phổ độ vạn dân thiên hạ.”
>
> Hình ảnh tối đen, khi lại sáng lên thì trong màn ảnh xuất hiện một tòa thành trì cao vút nguy nga, bên trong có một pho tượng phật lớn. Màn ảnh phóng lớn thành trì, đám đông rậm rạp đứng bên rìa tòa thành hưng phấn huơ đồ cầm trong tay, rống lớn.
>
> “Đường Tam Tạng đến lấy kinh!”
>
> “Đường Tam Tạng đến rồi!”
>
> “Đường Tam Tạng đã đến!”
>
> “Đường Tam Tạng đến lấy kinh!”
>
> Tiếng la phá tan chân trời.
>
> Trong bụi hoa gần đó, Xà Minh vai Đường Tam Tạng ngồi xếp bằng, ba đồ đệ giương nanh múa vuốt đứng phía sau.
>
> Đường Tây Du, trong khách điếm.
>
> Đường Tam Tạng nhìn hình ảnh, sờ mặt mình cười nói: “Diễn viên này khá lắm, lột tả được cái đẹp trai của bần tăng.”
>
> Trư Bát Giới chép miệng: “Sư phụ đừng quên chuyện Như Lai và Định Quang Hoan Hỉ.”
>
> Nụ cười đông trên mặt Đường Tam Tạng, sắc mặt xanh mét.
>
> Tôn Ngộ Không bất mãn nói: “Cái tên đội kim cô diễn vai ta đúng không? Lông vàng là sao? Lão tôn là khỉ lông vàng chính tông, trên người toàn là lông vàng, qua loa với vai chính vậy sao?”
>
>
>
>