Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 760: Mục 761

TRANG 381# 1

> Chương 760: Ca khúc mới

>

>

>

>

>

>

> Thiện Hành Thiên Hạ: "Đức Phật từ bi, mang trong lòng cả thiên hạ. Thần Quân thành khẩn nhận sai, nhất định Đức Phật sẽ tha thứ, Thần Quân chớ đừng phạm lỗi hết lần này đến lần khác."

>

> "Đúng vậy!"

>

> "Vẫn mong Thần Quân nhận lỗi với Đức Phật!"

>

> "Nhận lỗi cái mẹ nhà ngươi, Thần Quân cũng đã nói là thật rồi!"

>

> "Sao ngươi lại mắng chửi người khác?"

>

> "Chửi hay lắm, đám hòa thượng này chính là đáng mắng như vậy!"

>

> Tiếng mắng chửi trên mạng lại bắt đầu rầm rộ lên.

>

> Linh Sơn A Nan cười nhìn cuộc chiến mắng chửi trên mạng, khắp nơi đều là tiếng tranh cãi về độ thật giả của Phật Ma kiếp. Ngược lại, ý kiến thảo luận về nội dung của Phật Ma kiếp lại ít đi.

>

> A Nan cười ha hả nói: "Những đệ tử Phật gia nơi chốn nhân gian vẫn rất hữu dụng, ít nhất năng lực chiến đấu trên mạng cũng rất mạnh. Cho dù là thật hay giả, sau một cuộc chiến mắng chửi cũng nên hạ màn rồi."

>

> Không ai bàn luận đến nội dung, đây đã là tình huống tốt nhất rồi. Chỉ sợ có người bàn đến nội dung, khiến cho quần chúng phấn chấn.

>

> Chuyện lo lắng nhất lúc này chính là trang của Phật giáo Linh Sơn bị lời mắng chửi của nữ nhân công kích, một mớ hỗn độn. Ngoại trừ điều này ra, tất cả đều diễn ra vô cùng tốt đẹp.

>

> Trên núi tuyết của Thiên Môn Sơn, Trương Minh Hiên lại gửi đi một tin: "Đa tạ tình cảm yêu thích của các khán giả đối với Phật Ma kiếp, ngày mai sẽ có một ca khúc mới được gửi tặng đến các vị khán giả thân yêu."

>

> Hoằng Pháp: "A Di Đà Phật, thí chủ nhìn ra tình cảm yêu thích của bần tăng từ chỗ nào vậy?"

>

> Trình Gia Đại Ma Vương: "Oa ha ha. . . ta không hiểu vì sao các ngươi cứ ở lỳ ở trang cá nhân của Thần Quân mà không đi, hóa ra là yêu thích à!"

>

> Giang Hồ Thuật Sĩ: "Ca khúc gì? Tiện thể nói một chút đi, đạo gia chúng ta đối xử bình đẳng, cho dù là trai gái cũng đều dẫn dắt."

>

> Phạn Thành: "Thần Quân, mau chóng nhận tội xin lỗi Đức Phật."

>

> Băng Lam Bảo Ngọc: "Xin lỗi cái gì, mau chóng tung ra ca khúc mới mới quan trọng, tại sao phải là ngày mai, hôm nay không được sao?"

>

> Những tiếng bàn luận ở phía dưới lại chuyển từ việc thật giả biến thành suy đoán thảo luận về ca khúc mới.

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nhìn cuộc chiến mắng chửi trên mạng, vẫn khá thú vị, còn hay hơn cả chuyện công kích vạch trần của các minh tinh kiếp trước.

>

> Lý Thanh Nhã bất lực nói: "Ngươi lại muốn làm gì? Thêm dầu vào lửa sao? Hay vẫn còn chê bây giờ chưa đủ hỗn loạn."

>

> Trương Minh Hiên nói: "Quay một đoạn video ca nhạc mà thôi. Ta vốn định thu phần âm nhạc này vào trong bộ phim điện ảnh, chỉ là thấy cách hát không phù hợp mới không cho thêm vào. Nếu Phật giáo đã nhiệt tình như vậy, ta sẽ ghi một ca khúc để tặng lại cho bọn họ."

>

> Lý Thanh Nhã tức giận nói: "Ngươi gọi chuyện này là nhiệt tình?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nghiêm túc nói: "Đúng vậy!" Hắn nghi hoặc nhìn Lý Thanh Nhã nói: "Có gì không ổn sao?"

>

> Lý Thanh Nhã nhắc nhở nói: "Bọn họ đều đang mắng ngươi đó."

>

> Trong mắt Trương Minh Hiên thoáng qua nét tỉnh ngộ, giải thích nói: "Thanh Nhã tỷ, cái này thì tỷ không hiểu rồi. Tất cả những điều gọi là hận thù sâu đậm của tình yêu, bọn họ mắng ta càng ác độc bao nhiêu, điều đó càng chứng tỏ bọn họ yêu phim ảnh sâu đậm bấy nhiêu."

>

> Trương Minh Hiên đắc ý nói: "Trên mạng và thực tế không giống nhau, muốn nổi tiếng ở trên mạng phải có chủ đề hot. Cái gì gọi là chủ đề hot, chính là phải có mâu thuẫn xung đột. Cứ thế mắng chửi là nổi rồi."

>

> Hắn xúc động nói: "Đây là một đám hòa thượng cao thượng biết bao nhiêu! Hy sinh danh dự của bản thân để cho Thần Ma kiếp trở nên nổi tiếng, quả thật giống như cây nến đốt mình, chiếu sáng cho những người khác, ta quá là thích bọn họ đó."

>

> Lý Thanh Nhã giơ bàn tay ngọc ngà sờ lên trán Trương Minh Hiên một chút, không còn lời nào nói: "Không phải ngươi bị bọn họ làm tức đến mức ngớ ngẩn rồi chứ?"

>

> Trương Minh Hiên híp mắt lại, hạnh phúc nói: "Tay của Thanh Nhã tỷ thật dễ chịu, thật ấm áp."

>

> Lý Thanh Nhã lập tức thu tay lại, mặt hơi đỏ, hắn rất bình thường, không có ngốc.

>

> Trương Minh Hiên lấy điện thoại ra, ấn mở hình đại diện của Cửu Đầu Trùng, gửi đi một lời mời vào cuộc gọi video, vài tiếng tinh tinh vang lên, Cửu Đầu Trùng xuất hiện trong cuộc gọi video, chỉ là nhìn qua sắc mặt có vẻ không tốt lắm, giống như gặp phải chuyện gì kinh sợ.

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói: "Sao vậy? Lạnh đến ốm rồi à? Mùa đông tắm nước nóng nhiều vào, có hiệu quả kinh ngạc trong việc phòng ngừa cảm, bài thuốc bí truyền của mỗi người đó!"

>

> Cửu Đầu Trùng nói: "Để Thần Quân cười chê rồi, gặp phải một tên xấu. . ." Cửu Đầu Trùng dừng lại môt chút, lập tức thay đổi nói: "Là lời chửi rủa trên mạng nhiều quá, ta có chút lo lắng."

>

> Trương Minh Hiên cũng phát hiện ra sự thay đổi trong lời nói của Cửu Đầu Trùng, nhưng cũng không truy cứu kỹ, làm gì có ai không có chút bí mật chứ? Hắn không còn lời nào nói: "Gan ngươi thật nhỏ, nếu đã sợ thế thì đến chỗ ta chơi vài ngày đi!"

>

> Cửu Đầu Trùng lẩm bẩm một tiếng: "Chỉ sợ không trốn được."

>

> "Ngươi nói cái gì?"

>

> "Ồ! Không có gì! Đúng rồi, Thần Quân tìm ta có chuyện gì?"

>

> "Bây giờ đến đây một chuyến, chúng ta quay một đoạn video ca nhạc."

>

> Cửu Đầu Trùng trầm ngâm suy nghĩ nói: "Là đoạn nhạc vừa rồi phát ở trong trang sao?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói: "Không sai, chín đầu thật thông minh."

>

> Cửu Đầu Trùng tò mò hỏi: "Ta có thể biết là hát về cái gì không?"

>

> Hai tay của Trương Minh Hiên mở ra nói: "Vẫn chưa viết ra."

>

> Cửu Đầu Trùng kinh ngạc nói: "Vẫn chưa viết ra, ngươi nói trưa mai tải lên."

>

> "Mọi người đến thì không phải sẽ viết ra rồi sao? Đưa nữ nhân của ngươi đến, mau đến đi, nhanh lên mà!"

>

> Cuộc gọi video kết thúc, Cửu Đầu Trùng im lặng, nhưng có cách gì chứ? Đi thôi!

>

> Trên đỉnh núi tuyết bên ngoài Thiên Môn Sơn, Trương Minh Hiên thu điện thoại về, hoạt động tay chân một chút, nói: "Thanh Nhã tỷ, cùng đến chơi đi!"

>

> Lý Thanh Nhã nói: "Không phải là ngươi phải đi viết nhạc sao?"

>

> Trương Minh Hiên bình thản nói: "Không vội, vẫn còn sớm."

>

> Trương Minh Hiên hào hứng hét lớn một tiếng: "Ta đến đây!"

>

> Chân vừa đá lên tấm ván trượt, ván trượt lập tức bay vút ra ngoài, Trương Minh Hiên hú lên một tiếng "ú òa" kỳ dị, bay vút nhảy lên ván trượt, lao từ đỉnh núi xuống, giống như một con rồng dạo chơi lướt qua bên cạnh mọi người, sóng tuyết bắn tung tóe trong chớp mắt nhấn chìm mọi người, vang lên một tràng tiếng cười mắng kinh dị.

>

> Bọn họ chơi đến buổi trưa, ăn cơm trong tửu lầu, buổi chiều mọi người lại hẹn nhau đi chốn hoang vu hẻo lánh thám hiểm, kết quả bị bao vây tiêu diệt nhiều lần.

>

> Chạng vạng tối, mọi người sau khi ăn xong cơm tối liền ở trong sân nói chuyện.

>

> Tấn Dương tựa sát vào Hoàng hậu, nhìn Trương Minh Hiên thầm oán hận bất mãn nói: "Sao Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương ra tập mới chậm như vậy chứ? Bây giờ hai tuần mới ra một tập, quá chậm."

>

> Trương Minh Hiên nói: "Chuyện này con phải hỏi Tiểu Phàm rồi, không liên quan gì đến ta."

>

> Tấn Dương nói: "Không phải trước kia người nói, phim là do người chế tác sao?"

>

> Trương Minh Hiên không biết xấu hổ gật đầu nói: "Đúng vậy! Nhưng bây giờ là Trương Tiểu Phàm chế tác rồi."

>

> Tấn Dương lẩm bẩm nói: "Chú Tiểu Phàm lề mề quá! Không có phim hoạt hình thật nhàm chán."

>

> Trương Tiểu Phàm ở trong đầu Trương Minh Hiên phát ra một tiếng cười ha hả lạnh lùng.

>

> Một lát sau, một giọng nữ từ bên ngoài truyền vào: "Đừng đi nhanh như thế!"

>

> Một giọng nam vang lên: "Là nàng đi quá chậm đó!"

>

> "Trời tối quá, ta sợ."

>

> "Một huyền tiên như nàng mà sợ trời tối?"

>

> Người còn chưa đến, giọng nói ầm ĩ đã truyền đến.

>

> Mọi người nghiêng đầu nhìn, cửa bị mở ra kêu kẽo kẹt, phò mã Cửu Đầu và công chúa Vạn Thánh tươi cười đi vào.

>

> Lý Thanh Nhã đứng dậy, cười nói: "Các ngươi đến muộn rồi, chúng ta đã ăn cơm rồi."

>

> Công chúa Vạn Thánh thương tiếc nói: "Đáng tiếc quá, nhớ đồ ăn của Thanh Nhã tỷ quá."

>

> Lý Thanh Nhã tiến lên, ấn vào trán của công chúa Vạn Thánh một chút, tức giận nói: "Nhớ? Vậy mà ngươi vẫn không từ mà biệt."

>

> Công chúa Vạn Thánh ôm lấy cánh tay của Lý Thanh Nhã, cười hi hi nói: "Chúng ta nói chuyện với Tiêu Dao Thần Quân đi! Người cũng là một trong những chủ nhân, cho dù là không từ mà biệt, Thanh Nhã tỷ cũng đừng giận ta nữa!"

>

> Phò mã Cửu Đầu cung kính hành lễ nói: "Tham kiến Thanh Nhã tỷ, tham kiến Tiêu Dao Thần Quân."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!