Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 764: Mục 765

TRANG 383# 1

> Chương 764: Thương Thí Thần đến

>

>

>

>

>

>

> Cây thương dài trong tay Vô Thiên cũng bắt đầu rung rung, ma khí màu đỏ den nổi lên cuồn cuộn trên thân cây thương, sát khí và kiếm ý gặp nhau, không hề kém cạnh.

>

> Trương Minh Hiên cầm chắc kiếm Thanh Bình, đưa tay gõ thân kiếm, bực mình nói: "Bình tĩnh nào! Đừng kích động như vậy, đều là bạn tốt cả, đừng thể hiện bạo lực như vậy."

>

> Kiếm Thanh Bình trong tay Trương Minh Hiên ngừng lại một lát, kiếm Thanh Bình liền mở miệng quát mắng: "Ông nội ơi, ngươi lấy ở đâu ra một tên hung dữ như vậy? Ai muốn làm bạn với hắn chứ?"

>

> Vô Thiên nhìn thanh kiếm dài trong tay Trương Minh Hiên, cười nói: "Đây chính là kiếm Thanh Bình danh chấn hồng hoang phải không? Quả thật là bất phàm."

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên cũng không được bình tĩnh, hắn cũng không ngốc, đương nhiên biết cây thương kia có thể khiến kiếm Thanh Bình có phản ứng vậy chắc chắn không hề tầm thường, lòng bàn tay cũng hơi toát mồ hôi.

>

> Trương Minh Hiên nắm chặt kiếm Thanh Bình, cười ha ha nói: "Phật tổ à, cây thương này vừa nhìn đã thấy nó vô cùng khí chất, nó có lai lịch thế nào?"

>

> Vô Thiên nói: "Cây thương này tên là Thí Thần!"

>

> Trương Minh Hiên kêu lên hoảng sợ: "Thương Thí Thần?"

>

> Vô Thiên cau này, nói: "Ngươi cũng biết sao?"

>

> Trương Minh Hiên vội vàng lắc đầu nói: "Không, đâu có! Chỉ là cảm thấy cái tên này đặc biệt khí phách."

>

> "Ngươi thích thì tặng cho ngươi đấy." Vô Thiên đưa Thương Thí Thần đến trước mặt Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên ngạc nhiên nói: "Cho ta sao?"

>

> Vô Thiên gật đầu, trong mắt hiện lên màu sắc cổ quái, hắn cũng không hiểu tại sao Ma tộc đại nhân muốn cho Trương Minh Hiên thương Thí Thần, lẽ nào giữa hai người họ có liên quan gì?

>

> Trương Minh Hiên liên tiếp lắc đầu nói: "Không được, không được! Đây là thương Thí Thần, vô cùng quý giá!"

>

> "Cầm lấy đi!" Trương Minh Hiên cầm cây thương theo bản năng.

>

> Vô Thiên buông tay nói: "Hãy luôn mang nó bên người, lúc quan trọng nó có thể cứu người một mạng đấy." Nói xong, bóng hình Vô Thiên biến mất, đi rất tự tại.

>

> Trương Minh Hiên đứng bên hồ chỉ cảm thấy đầu choáng váng, mọi thứ trên thế gian đều trở nên không thật như vậy, ta ra câu cá, bỗng nhiên có người tặng thương Thí Thần? ! Vật báu Tiên Thiên không đáng tiền từ lúc nào vậy?

>

> Trương Minh Hiên do dự một hồi, một tay cầm thương Thí Thần, một tay cầm kiếm Thanh Bình, bóng người lóe lên rồi biến mất tại chỗ, xuất hiện trong căn phòng của mình trên đảo Huyền Không.

>

> Trương Minh Hiên gõ kiếm Thanh Bình, dịu dàng nói: "Sư phụ, người còn ở đó không?"

>

> Tiếng nói của Thông Thiên giáo chủ truyền ra từ kiếm Thanh Bình: "Vẫn chưa bị ngươi làm tức chết!"

>

> Trương Minh Hiên chẫm rãi, ấm ức nói: "Sư phụ, Người nói vậy làm tổn thương trái tim đồ đệ rồi, người đã gặp đồ đệ nào ngoan như con, nghe lời như con chưa? Không cãi nhau với người khác, càng không chém giết! Tuy thỉnh thoảng có chút va chạm nhẹ cũng đều là người khác bắt nạt con!"

>

> "Ha ha~" Trong Kiếm Thanh Bình vang lên tiếng cười lạnh lùng của Thông Thiên giáo chủ, ngươi gọi những chuyện đó là va chạm nhỏ?

>

> Thông Thiên giáo chủ nói: "Nói đi! Lần này lại có va chạm nhỏ gì?"

>

> Trương Minh Hiên vội vàng nói: "Đúng rồi, Vừa nãy Vô Thiên của Ma giới tặng con một cây thương dài, tên là thương Thí Thần! Người xem phải làm thế nào?"

>

> Thông Thiên giáo chủ ngập ngừng một lúc, thản nhiên nói: "Tặng cho ngươi thì ngươi giữ lại đi!"

>

> Trương Minh Hiên nghi ngờ nói: "Chỉ như vậy sao?"

>

> "Sao thế? Ngươi còn muốn đáp lễ à?"

>

> Trương Minh Hiên sợ hết hồn, liên tục lắc đầu, đây là thương Thí Thần đó! Không đáp nổi lễ.

>

> Kiếm Thanh Bình nổ một tiếng, trực tiếp treo trên tường, hiển nhiên Thông Thiên giáo chủ đã rời đi.

>

> Trong cung Bích Du của tầng trời thứ ba mươi ba, Thông Thiên giáo chủ đang ngồi trên chiếc giường mây, tự nói một mình: "Thương Thí Thần là gốc của hoa sen Hỗn Độn, luận về công lực chỉ đứng sau cây phiên Bàn Cổ do lưỡi rìu của Bàn Cổ tạo nên (Bàn Cổ: thần sáng thế theo thần thoại trung hoa), bảo vật như vậy sao có thể dễ dàng tặng cho Trương Minh Hiên? Rốt cuộc hắn có mưu đồ gì?"

>

> Đôi mắt Thông Thiên Giáo chủ lóe lên một ánh hung dữ, hy vọng ngươi đừng quá đáng quá, nếu không bản tọa không ngại đến Ma giới một chuyến, lĩnh giáo thủ đoạn của Ma tộc đâu.

>

> Trong căn phòng trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên ngồi trên ghế, ngắm nhìn thương Thí Thần đứng trước mặt, hỏi thăm dò: "Ngươi có linh khí không?"

>

> Một hư ảnh mơ hồ xuất hiện trên thân thương Thí Thần, một thiếu niên mặc áo màu xanh, chắp tay cung kính nói với Trương Minh Hiên: "Thí thần bái kiến thiếu gia!"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Xin chào,

>

> Xin chào!"

>

> Trương Minh Hiên ngập ngừng một chút rồi hỏi: "Đúng rồi, tại sao Vô Thiên lại tặng ngươi cho ta?"

>

> Thiếu niên áo xanh cung kính nói: "Chủ nhân nói, Thiếu gia sẽ gặp nguy hiểm, ra lệnh cho ta đến bảo vệ ngài."

>

> Ngữ khí vô cùng cung kính khiến Trương Minh Hiên có cảm giác được sủng bái, liếc mắt nhìn kiếm Thanh Bình trên tường, cùng là bảo pháp siêu nhiên, sao thái độ lại một trời một vực như vậy!

>

> Trương Minh Hiên ngồi thẳng lưng, ho khan một tiếng, mặt tươi cười nói: "Không cần khách khí như vậy, đã vào cửa thì đều là người một nhà. Đúng rồi, chủ nhân của ngươi là ai? Là Vô Thiên à?"

>

> Thiếu niên áo xanh lắc đầu nói: "Không phải, tên của chủ nhân không thể nói, sau nay ngài sẽ biết."

>

> Trương Minh Hiên thấy linh khí thương Thí Thần cung kính khiêm tốn, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu, hơn kiếm Thanh Bình rất nhiều.

>

> Hắn đã không muốn nói, Trương Minh Hiên cũng không gặng hỏi thêm, khuôn mặt tràn đầy nụ cười ấm áp nói: "Ngươi cứ tự nhiên tìm một nơi nghỉ đi! Đừng khách sáo, cứ coi đây là nhà của ngươi."

>

> Thí Thần nhìn căn phòng nghèo nàn, ở đây có gì khách khí chứ? Nếu ta có nhà như này thì sớm đã phá bỏ rồi.

>

> Cây thương dài động một cái bay thẳng lên vách tường, như dầu nóng dao cắt chạm khắc lên bức tường, nhìn như một tác phẩm nghệ thuật, tăng thêm mấy phần cho căn phòng.

>

> Trương Minh Hiên âm thầm chặc lưỡi, thương Thí Thần này còn có tế bào nghệ thuật?

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Các ngươi đều là pháp bảo cực đỉnh trên thế gian, hãy cùng giao lưu, kết bạn tương trợ. Ta ra ngoài đây."

>

> Nói xong, Trương Minh Hiên ra khỏi căn phòng.

>

> "Cung tiễn thiếu gia!" Tiếng của thương Thí Thần vang lên.

>

> Trương Minh Hiên hưởng thụ một hồi, tươi cười đóng cửa phòng, để lại kiếm Thanh Bình và thương Thí Thần trong căn phòng.

>

> Bóng của Thành Bình nổi lên trên thân kiếm, nhìn sang Thương Thí Thần, không chút khách khí gọi: "Đi ra!"

>

> Bóng của Thí thần cũng nổi lên trên thân cây thương, vẻ mạt giễu cợt, nói: "Làm sao? Muốn đánh nhau à?"

>

> Thanh Bình nghiêm túc nói: "Rốt cục ngươi tới đây làm gì? Mục đích của ngươi là gì?"

>

> Thí thần nói: "Không phải đã nói rồi sao, bảo vệ anh ta."

>

> "Tại sao? Lý do gì?"

>

> "Ta đâu biết tại sao? Chủ nhân sắp xếp như vậy, ta có thể phản kháng sao?"

>

> Thanh Bình hừ một tiếng nói: "Đừng để ta thấy ngươi có bất kỳ hành vi không tốt nào, nếu không ta chắc chắn sẽ đánh người vào trong hỗn độn vô tận, cả đời không được trở về."

>

> Thí Thần cười nhạo một tiếng nói: "Dựa vào ngươi?" Bóng hình chìm vào trong cây thương, đương nhiên không thèm để ý lời của kiếm Thanh Bình.

>

> Thanh Bình hừ một tiếng, cùng chìm vào trong thân kiếm, căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

>

> Núi Thiên Môn, Trương Minh Hiên không có việc gì làm, hàng ngày du sơn ngoạn thủy, tự tại tiêu dao.

>

> Ở Linh sơn, A Nan, Già Diệp cũng không thoải mái như vậy.

>

> Trong một căn phòng, A Nan, Già Diệp thần sắc mệt mỏi, ngồi đối diện nhau.

>

> A Nan tức giận nói: "Đều do chủ ý của ngươi, ra lệnh cho hàng tỉ tín đồ Phật giáo hồng hoang lên mạng đả kích Trương Minh Hiên, nói câu chuyện hư cấu, bếu xấu Phật tổ.

>

> Bây giờ khiến danh tiếng Phật môn chúng ta sụp đổ, trên mạng bị người ta phỉ bang như con chuột qua đường, thành trò cười trong mắt chúng sinh."

>

> Già Diệp tức giận nói: "Đây không phải kết quả chúng ta cùng thảo luận sao? Ngươi cũng đồng ý mà."

>

> An Nan giơ điện thoại trong tay, nghiêm túc nói: "Đây là chủ ý của ngươi, ta làm theo mệnh lệnh của ngươi, ở đây còn có bản ghi âm đó."

>

> "Ta" Già Diệp tức giận, suýt nữa phun ra máu.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!