Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 766: Mục 767

TRANG 384# 1

> Chương 766: Vương Mẫu nói chuyện với Dương Tiễn

>

>

>

>

>

>

> Dương Tiễn ngừng một chút rồi tiếp túc nói: "Thiên Đình ta đại diện cho trật tự, bảo vệ sự cân bằng của tam giới, vận hành quy luật thiên địa.

>

> Thần thông giả tam giới đâu có nhiều, lực lượng của Thiên Đình ta thực sự còn có hạn."

>

> Vương Mẫu gật đầu cười nói: "Lân Nhi nhà chúng ta trưởng thành thật rồi, hiểu được đại cục rồi.

>

> Đã biết sức lực có hạn thì nên đoàn kết tất cả sức mạnh, sao ta nghe nói gấn đây con và Na Tra gây chuyện không vui phải không?

>

> Nói cho Vương Mẫu biết rốt cục có chuyện gì? Trước đây không phải quan hệ của hai con rất tốt sao?"

>

> Dương Tiễn sững người, do dự một hồi nói: "Dù sao Na Tra cũng là đệ tử của Xiển giáo, ta ra từ Phán giáo, không muốn thân thiết quá với hắn."

>

> Vương Mẫu hiểu ra, cười nói: "Thì ra con đang suy nghĩ chuyện này!"

>

> Dương Tiễn gật đầu.

>

> Vương Mẫu khẽ lắc đầu nói: "Hoàn toàn không cần phải băn khoăn chuyện này."

>

> Thiền Nhi là đệ tử của Nữ Oa nương nương, con là ca ca của nàng cũng coi là một nửa người trong cung Nữ Oa.

>

> Mà kiếp trước Na Tra là Linh Châu Tử cung Nữ Oa, bây giờ cũng coi như một nửa người của cung Nữ Oa, các con phải thân thiết một chút mới đúng."

>

> Dương Tiễn cung kính nói: "Dương Tiễn thụ giáo."

>

> Vương Mẫu tiếp tục nói: "Trước khi Na Tra chưa nói đoạn tuyệt quan hệ với con, con cũng không cần cố ý xa cách hắn, tìm thời gian nào đó mời hắn đến phủ con chơi đi! Bày tiệc rượu xin lỗi."

>

> Dương Tiễn cung kính nói: "Vâng! Xin tuân theo lời dạy của Cữu mẫu."

>

> Vương mẫu nhìn Dương Tiễn mỉm cười nói: "Con có cảm thấy ta quản quá nhiều không?"

>

> Dương Tiễn cười nói: "Không ạ, Dương Tiễn biết Cữu mẫu quan tâm con, người khác đâu có nói với con như vậy."

>

> "Con hiểu thì tốt, con là con của Dao Cơ, là cháu của Hạo Thiên, chúng ta đều kỳ vọng vào con."

>

> Dương Tiễn nghiêm túc gật đầu, một dòng ấm áp chảy trong lồng ngực, đây chinh là cảm giác tình thân, cảm giác được quan tâm thật tốt!

>

> Vương Mẫu nhìn đánh giá Dương Tiễn, gật đầu cười nói: "Thật giống! nói cháu ngoại giống cữu cữu quả không sai, con rất giống Hạo Thiên, sau này con của Thiền Nhi cũng sẽ giống con!"

>

> Dương Tiễn chợt đứng lên, ngã xuống đất kéo theo ghế phía sau Bành một tiếng.

>

> Dương Tiễn khó tin nhìn Vương mẫu nói: "Cữu mẫu, cữu mẫu nói gì ạ?"

>

> Vương Mẫu nhíu mày nói: "Ngồi xuống đi, vừa mới nói con trưởng thành chững chạc, bây giờ sao lại thất kinh vậy?"

>

> Dương Tiễn lảo đảo ngồi xuống ghế, thất thần một lúc, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.

>

> Vương Mẫu bưng bình trà trước mặt, rót cho Dương Tiễn một tách trà nói: "Uống đi!"

>

> Dương Tiễn bưng chén trà, nhấp một hụm, bịch một tiếng, đặt chén trà xuống mặt bàn.

>

> Uống một chút trà xanh, giống như một dòng thanh tuyền xốn xang trong cơ thể, khí huyết xao động, lo lắng bất an tràn ngập cũng tiêu tán hơn nửa.

>

> Dương Tiễn vội vàng hỏi: "Cữu Mẫu, người vừa nói những lời đó có ý gì?" Vẻ mặt lo lắng.

>

> Đến được tầng đại năng như Vương Mẫu, không thể mở miệng nói bừa, mỗi câu nói nhất định đều có thâm ý.

>

> Vương mẫu cười nói: "Trong số mệnh của Thiền Nhi có một lần tình kiếp, đối phương là một người phàm trần."

>

> Sắc mặt Dương Tiễn khó coi, cổ tay nổi gân xanh, tay cũng hơi run run, yêu người phàm trần? muội muội muốn dẫm vào vết xe đổ của mẫu thân sao? Tuyệt đối không được!

>

> Dương Tiễn thở dốc, ánh mắt đỏ hồng, khuôn mặt sát khí, cắn răng nghiến lợi nói: "Hắn là ai?"

>

> Vương Mẫu lắc đầu: "Ta không biết!"

>

> Dương Tiễn đứng lên, quỳ xuống chắp tay nói: "Xin Cữu mẫu cứu muội ấy một lần!"

>

> Vương mẫu xua tay nói: "Đứng dậy!"

>

> Một luồng sức mạnh kéo Dương Tiễn, Dương Tiễn không cưỡng được đứng lên, lo lắng nhìn Vương Mẫu.

>

> Vương mẫu cười ha ha nói: "Con không cần lo lắng, Hạo Thiên và Nữ Oa nương nương đã bàn về chuyện này rồi."

>

> Mắt Dương Tiễn sáng lên, hy vọng hỏi: "Cữu cữu và Nữ Oa nương nương quyết định thế nào ạ?"Tim gan không ngừng nhảy.

>

> Vương mẫu nói: "Ý của họ là tất cả đều tôn trọng quyết định của Thiền Nhi."

>

> Mà quyết định của Thiền Nhi là không muốn kết lương duyên với người phàm trần đó."

>

> Dương Tiễn tỏ vẻ vui mừng.

>

> Nỉ non nói : « Vẫn may, vẫn may~ » Trong lòng cảm kích, may mà có Cữu cữu, nếu không có cữu cữu. , e rằng sẽ phạm sai lầm lớn.

>

> "Nhưng Thiền Nhi muốn có đứa bé đó." Câu nói sau từ miệng Vương Hậu nói ra.

>

> Dương Tiễn ngừng ngay nụ cười trên miệng.

>

> Vương mẫu cười ha ha nói: "Cũng có nghĩa là con sắp làm cữu cữu rồi."

>

> Dương Tiễn tức giận nói: "Nha đầu thối mê muội rồi sao? Nó muốn làm gì? Thật vô liêm sỉ."

>

> Dương Tiễn vội nói với Vương Mẫu: "Cữu mẫu, người tuyệt đối đừng để cữu cữu đồng ý với yêu cầu của nó!"

>

> Nó còn nhỏ không hiểu chuyển, chắc chắn sau này sẽ hối hận."

>

> Vương mẫu lắc đầu, cười nói: "Đây là quyết định của bản thân nó, đã suy nghĩ rất lâu rồi, nó sẽ không hối hận đâu."

>

> "Con đi tìm nó." Dương Tiễn quay người, sải bước ra ngoài, bóng người vội vã biến mất bên ngoài.

>

> Sau khi Dương Tiễn đi, Vương Mẫu mở miệng nói: "Người hài lòng chưa?"

>

> Ở nơi không xa trong cung điện, Dương Thiên từ trong đi ra, xuất hiện bên cạnh Vương mẫu, ôm cánh tay Vương mẫu, mặt mày ủ dột nói : "Biết ngay nhị ca sẽ phản đối."

>

> Vương mẫu nhìn Dương Thiền nhân từ, dùng tay vuốt tóc nàng, dịu dàng nói; "Con cũng phải hiểu anh con, là ca ca của con, nó chắc chắn không muốn con mang miếng chưa chồng mà có con."

>

> Dương Thiền bất mãn nói: "Thần thành ngũ đẳng, cảm ngộ thiên đia không phải chưa từng có."

>

> Vương Mẫu cười nói: "Con đã hiểu như vậy, sao không tự đi nói với nó?"

>

> Dương Thiền ôm cánh tay Vương mẫu, nũng nịu nói: "Không phải là có cữu mẫu à."

>

> Vương mẫu sờ mái tóc Dương Thiền, bất lực nói: "Con ấy à! Cố chấp như mẹ con vậy."

>

> « Mẫu nương là người thế nào ạ ? »

>

> "Dao Cơ à! Bà ấy là một người cố chấp, lúc đầu ta cũng khuyên bà ấy rất nhiều lần, bà ấy đều không nghe, cuối cùng thành thảm kịch."

>

> « Con sẽ không giống với mẫu nương con. »

>

> Sáng sớm, trên đảo Huyền Không núi Thiên Môn, Trương Minh Hiên múa thương, thân như giao long, chuyển động kình phong gào thét, thương xuất như xà.

>

> Một tiếng chói tai, Trương Minh Hiên bay lên không trung, thương bay lên, Bành tiếng nổ xa xa

>

> Trương Minh Hiên rơi xuống đất, cán thương cắm trên mặt cỏ, hai tay ép xuống, từ từ thổ khí.

>

> Xa xa, Tấn Dương vỗ tay, hưng phấn nói: "Giỏi lắm, Giỏi lắm! hoàng thúc thật lợi hại."

>

> Lý Thanh Tuyền khinh thường nói : "Khoa tay múa không, không có chiêu pháp gì đáng nói, uy lực tầm thường, đều là tu vi tự thân mà thành."

>

> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Ngươi đang ghen tỵ tu vi của ta cao hơn người hả?"

>

> Lý Thanh Tuyền lập tức kêu lên: "Ta ghen tỵ với ngươi sao?"

>

> Trương Minh Hiên giơ quả đấm nói: "Có cần đánh một trận không?"

>

> Lý Thanh Tuyền tức giận nói to: "Ngươi đợi đấy, đợi ta lên tu vi, xem ta xử lý ngươi thế nào!" Nói đoạn quay người bỏ đi.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!