TRANG 389# 2
> Chương 777: Dương Tiễn ra tay
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên thấy Dương Tiễn do dự, không vui nói: "Cuối cùng ngươi có ra tay hay không? Nếu ngươi không muốn ra tay thì ta đi tìm người khác. Công đức đi lấy kinh, có người muốn có, ta thấy ngươi là nhân tài mới giao việc này cho ngươi."
>
> Dương Tiễn do dự một lúc, nghiêm túc nói: "Theo lời Thần Quân, con yêu quái đó giả mạo thần sông, làm vấy bẩn danh tiếng thiên đình ta, không thể không trừ, lần này bản tọa xuống hạ giới, Thần Quân hãy đợi tin tốt của ta."
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Vậy mới đúng chứ! Dứt khoát mới giống nam nhi, do dự còn ra cái gì? Ta tắt máy đây, ta còn có việc."
>
> Sau khi tắt điện thoại, Dương Tiễn đứng lên từ Thần vị, ngưng trọng nói: "Khang đại ca, chuẩn bị xuất chinh xuống hạ giới!"
>
> Một người đàn ông trung niên trầm ổn ngồi dưới đứng lên chắp tay nói: "Vâng!"
>
> Do dự một lúc rồi nói: "Nhị gia, chuyện này có cần nói với bệ hạ một tiếng không? Dù sao đó cũng là Tiêu dao Thần Quân Trương Minh Hiên, ai không biết hắn có dự tính gì."
>
> Người đàn ông đứng bên kia cũng đứng lên, lo lắng nói: "Đúng vậy! Nhị gia. Chẳng may yêu quái đó có gia thế mạnh, sợ rằng sau này khó mà hóa giải."
>
> Dương Tiễn tự tin cười nói: "Yêu quái trên đường Tây Du, nhiều nhất cũng chỉ là vật cưỡi của Phật giáo, chỉ là một vật cưỡi, giết chết thì đã sao? Đám người Linh Sơn sẽ không vì một vật cưỡi mà trách tội thiên đình. Không cần lo lắng, xuất phát!"
>
> Sáu người đàn ông ngồi dưới đều đứng dạy, đồng loạt chắp tay nói: "Vâng, nhị gia!"
>
> Dương Tiễn dẫn đầu bước đi, sáu người còn lại theo sau, ra ngoài chấp pháp thiên thần điện hóa thành bảy luồng ánh sáng xuống hạ giới.
>
> Bầu trời hạ giới, chiếc xe chạy nhanh như điện trong làn mây.
>
> Trương Minh Hiên ngồi vắt vẻo trên xe, đạp hết tốc độ, mởi miệng nói : "Thanh Bình, ra đây!"
>
> Trong xe, không gian dao động từng trận như thủy văn, Thanh Bình kiếm bay ra từ trong không gian, ngồi bên cạnh lái xe.
>
> Trương Minh Hiên nghi ngờ nói: "Thanh Bình, rốt cục sông Thông Thiên có quan hệ gì với sư phụ? Tại sao hắn có thể gọi ra cái tên này?"
>
> Phải biết rằng thế giới này không giống thế giới trước, cái tên có uy lực phi phàm, đừng nói một con sông, coi như Đại La Kim Thiên đặt hiệu Thông Thiên, cũng sẽ bị cái tên với năng lượng kỳ lạ xé nát vụn.
>
> Tiếng nói của Thanh Bình truyền ra từ trong thân kiếm: "Con sông đó là khi trận chiến phong thần, lão gia dùng một kiếm chém ra đó."
>
> Trương Minh Hiên cau mày nói: "Coi như sư phụ chém ra, nó cũng không thể gọi cái tên này được! Nó có chịu nổi không?"
>
> Thanh Bình trầm mặc không nói.
>
> Ba một tiếng, Thí Thần Thương từ không gian ra ngoài, ngồi ngay cạnh kiếm Thanh Bình.
>
> Tiếng nói của Thí Thần truyền ra từ thân cây thương: "Ở đây chắc chắn có bí mật lớn, Thanh Bình không thành thật! Còn dám giấu tiểu chủ nhân."
>
> Kiếm Thanh Bình tức giận nói: "Ngươi, câm miệng!"
>
> "Ha ha!" Thương Thí Thần phát ra tiếng cười.
>
> Trương Minh Hiên ấn nút, lập tức trên đầu xe phát ra một ánh sáng sắc bén, cắt một đường trong không gian, chiếc xe chạy vào khe hở không gian, chạy trọng hư không vô tận, trái phải hai bên là ánh sáng bay cực nhanh.
>
> Thanh Bình Kiếm mở miệng nói: "Ta dạy ngươi một khẩu quyết, chốc nữa nếu gặp nguy hiểm thì ngươi đọc đoạn khẩu quyết đó,
>
> Mang máu tươi trải xuống Sông Thông Thiên."
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm nói: "Quả nhiên, Sông Thông Thiên có bí mật lớn."
>
> Thanh Bình Kiếm không vui nói: "Nghe rõ đây!"
>
> Lập tức một đoạn khẩu quyết truyền ra: "Đã hiểu chưa?"
>
> Trương Minh Hiên dần dần ngưng trọng, trầm mặc nói: "Nơi này có liên quan với trận chiến phong thần?
>
> Thanh Bình Kiếm không vui nói: "Ta đã nói rồi, nơi này là lão gia dùng một kiếm chém ra."
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm nói: "Ta cảm thấy không đơn giản như vậy."
>
> Thanh Bình ngậm miệng không nói gì.
>
> « Thanh Bình, ngươi nói đi, ta rất tò mò. »
>
> "Rốt cuộc sông Thông Thiên có bí mật gì?"
>
> "Thanh Bình, ngươi nói đi!"
>
> "Thanh Bình. . ."
>
> "Thanh Bình. . ."
>
> "Thanh Bình. . ."
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm đọc không ngừng.
>
> Thanh Bình tức giận nói: "Bây giờ câm miệng, lúc nào cần biết thì ngươi sẽ tự nhiên biết thôi."
>
> . . .
>
> Trong thôn bên sông Thông Thiên, một đám thôn dân quỳ trước mặt sư đồ Đường Tam Tạng không ngừng dập đầu cầu cứu, xin họ cứu mạng, dập đầu đến nỗi trán ứa máu.
>
> Đường Tam Tạng luôn miêng khuyên can cũng không khuyên nổi những người đang lo sợ.
>
> Tôn Ngộ Không ngồi trên phiến đá, lẩm bẩm nói: "Người sư đệ phái đến bao giờ thì tới đây?"
>
> Tay chống phiến đá nhìn mây đen cuồn cuộn trên trời, chỉ dựa vào một mình mình rất khó hạ được yêu quái.
>
> Trư Bát Giới xoa bụng nói: "Lão Trư đói rồi."
>
> Ầm! Một tiếng vang lớn.
>
> Một luồng ánh sáng đâm thủng mây đen, trong cột sáng, bảy thần linh uy phong lẫm liệt bước ra, người đi đầu mặc ngân giáp, sau choàng áo dài, đôi mắt cương nghị khí phách.
>
> Tôn Ngộ Không lập tức đứng lên từ phiến đá, vui mừng nói: "Dương Nhị ca đến rồi."
>
> Trư Bát Giới cười ha ha: "Chấp pháp thiên đình giá lâm, tên yêu quái này xong đời rồi."
>
> Thôn dân quỳ dưới đất đều bất ngờ mừng rỡ, dập đầu với đám người Dương Tiễn.
>
> Yêu quái Kim Ngư dưới sông tay cầm chùy hoa sen, ánh mắt xuyên qua con sông nhìn về Dương Tiễn.
>
> Dương Tiễn chợt nghiêng đầu nhìn, đôi chấp pháp thần nhãn đâm sâu ba tấc kim quang.
>
> Yêu quái Kim Ngư kêu "A~ một tiếng, bành một tiếng chùy hoa sen rơi xuống.
>
> Hai tay che mắt, máu mắt rơi ra.
>
> Yêu quái Kim Ngưu kêu lên kinh hoàng: "Đại La Kim Tiên, sao lại có Đại La Kim Tiên tới đây? Không giống như Bồ Tát nói!"
>
> Trong thôn trang, Tôn Ngộ Không bay lên trời cao, đứng trước mặt Dương Tiễn cười hihi: "Dương Nhị ca, sao ngươi tới đây?"
>
> Dương Tiễn chắp tay nói: "Tiêu Dao thần Quân nói, nơi này có yêu quái mạo xừng thần sông làm loạn, bảo tới đây trừ yêu!"
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha. Chỉ vào con sông lớn chảy mạnh nói: "Yêu quái ở dưới sông."
>
> Dương Tiễn cúi đầu nhìn con sông nói: "Ta phát hiện ra rồi, là một yêu vương cấp Thái Ất Kim Tiên."
>
> Khang An Dụ cẩn trọng nói: "Nhị gia, chúng tôi đi thử hắn trước."
>
> Dương Tiễn lắc đầu nói: "Không cần, ở đây là Châu Tây Ngưu Hạ, cứ tốc chiến tốc thắng đi!"
>
> Quát lên một tiếng: "Đốt!"
>
> Thiên nhã trên trán mở ra, một tia thần quang trong thiên nhãn chiếu xuống sông, hình thành một cột sáng.
>
> Ánh sáng bới tung dưới dòng sông, tiếng kêu thảm thiết từ dưới sông truyển lên, lúc sau chỉ thấy một con cá vàng bay lên theo ánh sáng, cá vàng lắc đầu vẫy đuổi trong cột sáng không ngừng.
>
> Mắt Tôn Ngộ Không lộ vẻ kinh ngạc, tu vi của Dương Tiễn tăng lên rồi!
>
> Trong thôn trang ở dưới, Trư Bát Giới cười ha ha: "Chính là con yêu quái này, bây giờ không chạy được rồi!"
>
> Sa Ngộ Tĩnh cũng mỉm cười, thật thà nói: "Chấp pháp thiên thần, thật là lợi hại!"
>
> Đường Tam Tạng cũng liên tiếp gật đầu, thở dài trong lòng, cuối cùng cũng giải quyết xong rồi, vẫn là Trương công tử lợi hại.
>
> Yêu quái bị bắt, sóng lớn yên ổn, thôn dân quỳ phía dưới cũng vỗ tay hoan hô, ôm nhau mừng chảy nước mắt.
>
> Mắt nhìn Kim Ngư bị Dương Tiễn bắt đi, phật quang trên bầu trời phát ra, một bóng hình áo trắng tay cầm giỏ hoa xuất hiện trên bầu trời, phía sau phật quang tỏa sáng.
>
> Quan Âm vừa xuất hiện, Kim Ngư liền đầu tranh kịch liệt.
>
> Tôn Ngộ Không đứng bên cạnh Dương Tiễn, ánh mắt bất mãn, thập giọng nói: "Dương Tiễn mau bắt đi, yêu quái này là người của Quan Âm đó."
>
> Dương Tiễn sựng lại, tốc độ bắt cá nhanh hơn mấy lần, trong chớp mắt cá vàng đến trước mặt Dương Tiễn.
>
>
>
>