TRANG 390# 2
> Chương 779: Quan Âm trấn áp toàn cục
>
>
>
>
>
>
> Trong mắt Quan Âm hiện lên vẻ sắc xảo nói: "Dù thế nào, nhất định hôm nay ta phải thấy ngươi bị trấn áp!" Quan Âm cúi thấp người nói: "Cung thỉnh tiếp dẫn Bảo Tháp!"
>
> Trên trời lại xuất hiện vòng xoáy lần nữa, trong vòng xoáy có một Bảo Tháp cao 100m xuất hiện, trên đỉnh Bảo Tháp có một tượng phật đang ngồi, đó là Phật Tổ tiếp dẫn.
>
> Tiếng của Thí Thần vang lên: "Tiểu chủ nhân, người phải cẩn thận! Bây giờ ta đi đối phó với tiếp dẫn Bảo Tháp đó!"
>
> Trong nháy mắt Thương Thí Thần thoát khỏi lòng bàn tay của Trương Minh Hiên, biến thành ma thương màu đen cao trăm mét, mang theo ma khí ngút trời, đụng ầm ầm vào Bảo tháp, phật quang, ma khí, mỗi bên chiếm nửa vùng trời, bầu trời vạn dặm nổ lên ầm ầm, một ngày hai lần, chúng sinh phía dưới kinh sợ gan phổi sắp vỡ tung, quỳ xuống bái phật, muông chim bay trên núi cũng đều nằm im tại chỗ.
>
> Hai bảo bối biến mất trong không trung, bầu trời trở về như cũ.
>
> Trương Minh Hiên nắm chặt tay không, trong lòng chột dạ, xong đời rồi!
>
> Quan Âm nhìn Trương Minh Hiên nói: "Ngươi còn bảo bối gì?"
>
> Trương Minh Hiên đạp phong vân đứng tại chỗ, trường bào bay bay, tư thái lẫm liệt nói: "Trương Minh Hiên ta cả đời không có đối thủ. . ."
>
> Một nắm đấm phóng to trước mặt Trương Minh Hiên, đầu Trương Minh Hiên đụng xuống con sông.
>
> Quan Âm nhìn Dương Tiễn.
>
> Dương Tiễn lui về phía sau, Tam Tiêm đao xuất hiện trong tay, nhìn Quan Âm cảnh giác.
>
> Sáu huynh đệ Đào Sơn cũng đều cầm vũ khí trong tay, toàn thân nổi lên tiên lực.
>
> Quan Âm mở miệng nói: "Bần tăng nể mặt Ngọc Đế, ngươi về đi!"
>
> Đưa tay ra, giỏ trúc trong tay Dương Tiễn phát ra kim quang, rời khỏi bàn tay Dương Tiễn, bay về bàn tay Quan Âm.
>
> Quan Âm cúi đầu nhìn giỏ trúc, tức giận nói: "Ngươi hung tính nghiệt xúc không thay đổi, chạy khỏi núi Lạc Già làm yêu quái, còn dám ăn thịt người, về ta trừng trị không tha. !"
>
> Tiếng khẩn cầu truyền ra từ trong giỏ trúc: "Bồ Tát từ bi, đệ tử biết sai rồi!"
>
> Quan Âm cúi đầu nhìn dòng sông, từ giỏ trúc phát ra một trụ sáng, chiếu thẳng xuống nước, thân ảnh của Trương Minh Hiên bị trụ sáng đưa lên, giãy giụa không làm được gì.
>
> Trương Minh Hiên gào thét: "Quan Âm, đánh lén thì có bản lĩnh gì? Có bản lĩnh thì thả ta ra, chúng ta đánh một trận công bằng, ta không đánh mặt mày ngươi nở như hoa đào nở thì ta không phải nam nhân.
>
> Quan Âm hừ một tiếng, không nói gì.
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói : "Mở!"
>
> Gân cốt toàn thân nổi lên, cơ bắp kết lại như dãy núi nhỏ, khí huyết tăng lên giống như sông lớn cuồn cuộn, cả người to lên, biến thành tráng sĩ cơ bắp, sức mạnh lớn lật núi xuống biển phát ra bài xích tiếp dẫn Phật quang. Tốc độ nhanh bất ngờ.
>
> Dương Tiễn nắm chặt đao ba đầu trong tay.
>
> Khang An Dụ vội vàng khẽ nói: "Nhị gia, người không phải là đối thủ của Quan Âm."
>
> Mặt Dương Tiễn biến sắc, cắn răng nói: "Phải ra tay, Tiêu Dao Thần Quân không được có chuyện."
>
> Quát một tiếng, thần nhãn mở to, một đường trụ sáng bắn về phía Quan Âm, không gian bao quanh trụ sáng hình thành khe hở màu đen tuyền, vô cùng đáng sợ.
>
> Quan Âm trên tầng mây nói: "Dương Tiễn, ngươi thật to gan!"
>
> Quanh thân triển khai một Phật Quốc, trong Phật Quốc, kim hoa loạn trụy, phạm âm chấn thiên, thiên phụng hót, kim long phi vũ, vô số tín đồ đang cầu nguyện tụng kinh bên trong, thần thánh không thể xâm phạm.
>
> Thiên Nhãn mà Dương Tiễn phát ra rơi vào trong thế giới Phật Quốc, rung động nửa vòng đã tiêu tán.
>
> Dương Tiễn xông về phía Quan Âm, ánh mắt lạnh lùng, đao ba đầu mang theo thần quang sáng chói, phá vỡ không gian hướng về phía giỏ trúc.
>
> Tay như ngọc của Quan Âm, một tay ấn về phía lưỡi đao Dương Tiễn, vang lên một tiếng ầm, Thông Thiên Hà nổi lên sóng lớn kinh thiên, lập tức trời đất dao động, nhật nguyệt không ánh sáng.
>
> Một bóng người bay ra từ trong ánh sáng nổ ra.
>
> Sáu huynh đệ Mai Sơn cùng kêu lên: "Nhị gia!"
>
> Cùng bay về phía Dương Tiễn, tất cả cùng dùng pháp lực đỡ lưng Dương Tiễn.
>
> "Phụt!" Sáu huynh đệ Mai Sơn cùng ngửa mặt lên trời phun máu, sáu người bị Dương Tiễn đập bay ra, đập bình bịch vào trong núi.
>
> Quan Âm lãnh đạm nói: "Trừng phạt nhỏ!"
>
> Tôn Ngộ Không đứng yên tại chỗ nghe ngóng, sắc mặt lo lắng, đột nhiên hạ quyết tâm, sư đệ đến đây vì mình xin giúp đỡ, tuyệt đối không thể để xảy ra chuyện.
>
> Tôn Ngộ Không xông về phía trụ sáng, giơ cao cây gậy kim cô, tức giận thét: "Mở ra cho ta!"
>
> Một gậy nện vào trụ sáng, vang lên những tiếng ầm ầm, một đợt sóng tản ta từ trụ sáng, Tôn Ngộ Không bị làn sóng quét trúng, nhất thời bay ngược lại.
>
> Quan Âm tức giận nói: "Tôn Ngộ Không, ngươi dám!"
>
> Tôn Ngộ Không ngã nhào, rơi xuống nơi xa, lau mép nói: "Đại náo thiên cung lão Tôn còn làm được, còn có gì mà không dám?"
>
> Lập tức lại xông về phía trụ sáng, giơ cây gậy lớn thét rung trời: "Mở ra cho lão Tôn!"
>
> Ầm! Trời rung đất chuyển, kim quang vẫn trụ vững.
>
> Những người phía dưới ngã lảo đảo, tiếng khóc tiếng kêu vang lên.
>
> Không ngoài dự liệu, Tôn Ngộ Không lại bị bay ngược lại lần nữa.
>
> Trong lúc Tôn Ngộ Không bay đi, một trụ sáng màu trắng bắn ra từ trong núi rừng, đụng vào trụ sáng màu vàng đang bao trùm Trương Minh Hiên, trụ sáng màu vàng lập tức bị đánh xuyên.
>
> Chỉ thấy trong rừng núi phía dưới, Dương Tiễn đứng trên đỉnh núi, ngẩng mặt nhìn trời, trong thiên nhãn, một trụ sáng bắn thẳng vào trụ sáng màu vàng phát ra từ bình trúc.
>
> Dưới sự công kích của Dương Tiễn, trụ sáng màu vàng phát ra từ bình trúc lập tức bị cắt đứt đoạn, Trương Minh Hiên rơi từ trên không trung xuống.
>
> Dương Tiễn thu thiên nhãn lại, chân mềm nhũn, nửa quỳ trên đỉnh núi, thở mạnh, Đại La và Chuẩn Thánh khác xa nhau quá.
>
> Quan Âm thu lại giỏ trúc, khẽ cười nói: "Hà tất phải như vậy? Bần tăng chỉ mời Tiêu Dao Thần Quân đến Linh Sơn chơi, luận đạo, không định làm khó hắn."
>
> Trương Minh Hiên nổi lên từ dưới sông, đứng trên mặt nước, sắc mặt lạnh lùng nói: "Quan Âm, ngươi chọc giận ta?"
>
> Quan Âm cười nói: "Thế thì đã làm sao?"
>
> Trương Minh Hiên đưa bàn tay ra, lẩm bẩm trong lòng: "Thanh Bình à! Ngươi tuyệt đối đừng chống lại ta, ngươi mới là bảo bối đáng yêu nhất của ta."
>
> Lấy ngón tay vạch một đường trong lòng bàn tay, máu tươi chảy ra, nhỏ xuống dòng sông, nhuộm xuống dòng sông.
>
> Trương Minh Hiên niệm: "Thiên cổ du du, vạn cổ hồn, vô tẫn chiến ý tẫn trầm luân. Thiên khuynh bất tích tiên huyết tiên, thử sinh bất quý tiệt giáo tiên!
>
> Lấy danh nghĩa giáo chủ Tiệt giáo, trở lại chiến đấu!"
>
> Cùng với tiếng niệm của Trương Minh Hiên, sông Thông Thiên trở nên đục ngầu, biến đỏ, biến đen, cuối cùng biến thành một màn đen đỏ giống như Ma Huyết viễn cổ, bầu trời bị mây đen cuồn cuộn che lấp mặt trời, từng cơn gió cuốn thiên địa nổi lên sóng lớn.
>
> Trong rừng núi, Quách Thân- người nhỏ nhất trong sáu huynh đệ Mai Sơn ôm lấy cánh tay, lạnh tới thấu xương nói: "Nhị gia, đây là cái gì?"
>
> Dương Tiễn tay cầm đao ba đầu nhọn, ngưng trọng nói: "Ta không biết, nhưng tuyệt đối không vừa."
>
> Quan Âm trên bầu trời biến sắc, kinh hãi nói: "Không ổn rồi!"
>
> Giỏ trúc rời tay, như sao rơi vậy, mang theo phật quang dài vẫy đuôi xông về phía Trương Minh Hiên.
>
>
>
>