Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 784: Mục 785

TRANG 393# 1

> Chương 784: Dư âm Bàn Long

>

>

>

>

>

>

> Trên mạng cũng dậy lên hàng nghìn làn sóng, khắp nơi đều bàn tạn chuyện tiểu thuyết.

>

> Trong công chúng.

>

> Thiết trụ: "Thần Quân có sách mới rồi, thích quá, lại được theo đuổi sách rồi."

>

> Tiểu huyết ma: "Cảm tạ Thần Quân ban cho ta cuộc sống mới, đại ân đại đức khó lòng báo đáp, tặng minh chủ một cái."

>

> Tiểu Hỏa Ngưu: "@Tiểu Huyết Ma, ngươi còn sống sao?"

>

> Tiểu Huyết Ma: "Bái kiến tiểu lão gia!"

>

> Tiểu Hỏa Ngưu: "(^▽^)Ngoan, khi nào rảnh đến Thiên Môn Sơn, ta mời ngươi ăn lẩu."

>

> Bạch Vân Đạo Trưởng: "Thể loại tiểu thuyết hư cấu là do Thần Quân sáng tạo ra, khi đó làm thất kinh cả một thế hệ, bây giờ Thần Quân lại viết thể loại hư cấu, không biết là trong hoàn cảnh nào? Mới xem từ đầu đã thấy không giống trước đây, không có xuyên không, không có gặp mỹ nhân."

>

> Trình Gia Đại Ma Vương: "Không hay, không hay, không có xuyên không, cũng không có gặp công chúa, thánh nữ."

>

> Điệp Doanh: "Nói bậy, rõ ràng là rất hay, như vậy mới là bình thường."

>

> Ngọc Diện công chúa: "Vừa bắt đầu còn chưa biết rốt cuộc thế nào, viết ngắn quá!"

>

> Hủ Mộc Chi Điêu: "Không sai, ít quá, Thần Quân viết quá ngắn."

>

> Kim Điêu: "Thần Quân viết ngắn quá, vừa bắt đầu thì hết rồi."

>

> Bạch Vân đạo trưởng: "Ha ha~ xem ra phải tặng quà rồi."

>

> Hệ thống tin tức: Hủ Mộc Chi Điêu bị quần chủ cấm comment ba mươi phút.

>

> Hệ thống tin tức: Kim Điêu bị quần chủ cấm comment ba mươi phút.

>

> Hệ thống tin tức: Bạch Vân đạo trưởng bị quần chủ cấm comment ba mươi phút.

>

> Trong nhóm yên tĩnh, sau đó một loạt comment nịnh nọt phát ra.

>

> "Thần Quân viết hay quá!"

>

> "Thần Quân thật lợi hại!"

>

> "Sách Thần Quân trấn áp hồng hoang."

>

> "Thần Quân vô địch, Thần Quân bất bại."

>

> . . .

>

> Trương Minh Hiên xuất hiện, chúng sinh quỳ xuống nghênh đón.

>

> Trong giới nhà văn.

>

> Thảo Mộc Cửu Cửu:"Thần Quân ra sách mới rồi, mọi người biết chưa?"

>

> Cổ phàm: "Sao lại không biết, các kênh đều giới thiệu, mọi người đều biết."

>

> Thanh phong: "Ngưỡng mộ quá! Bao giờ ta mới được đãi ngộ như vậy nhỉ?"

>

> Minh Xảo: "Đợi khi ngươi giỏi hơn!"

>

> Thanh Phong: "Đời này không có khả năng rồi, xem ra chỉ có thể nằm mơ thôi!"

>

> Liễu Ám Hoa Hựu Minh: "Vẫn là hư cấu, nhưng không có xuyên không, Thần Quân thật khác người bình thường."

>

> Cổ Phàm: "Có lẽ là Thần Quân bất mãn với hư cấu hiện tại rồi! Toàn bộ đều là xuyên không, thu nữ."

>

> Thiên Hoàng quý trụ: "Hư cấu không phải đều như vậy sao?"

>

> Cổ Phàm: "Vì thế Thần Quân mới muốn cải cách, nói cho mọi người biết thế nào là thế giới hư cấu."

>

> Mèo làm thuê cho Hoàng gia: "@Thiên hoàng [http://banlong.us/members/46924/] quý trụ, nghe nói sách của ngươi bị cấm rồi à?"

>

> Thiên Hoàng quý trụ: "Câm miệng."

>

> Thanh Phong: "@Thiên hoàng [http://banlong.us/members/46924/] quý trụ, mau nói đi, chuyện là thế nào? Cho ta vui vẻ chút."

>

> Thiên Hoàng quý trụ: "Không muốn nói, bực mình! Chuẩn bị sách mới, đi đây."

>

> . . .

>

> Thiên Đình Ngọc Đế cầm điện thoại nói: "Bàn Long? Trương Minh Hiên muốn ra tay với Long tộc sao? Xem ra phải giám sát Tứ Hải Long tộc nhiều hơn rồi, nếu hắn ra tay nhất định sẽ phá núi."

>

> Ở Linh Sơn, Như Lai lãnh đạm nói: "Truyền lệnh thiên long bát bộ bế quan ham thiện, không được ra ngoài!"

>

> Một La Hán bên ngoài đại điện cung kính cúi người nói : "Vâng!" Quay người nhanh chóng bước đi.

>

> Ở Thanh Long giới Đông Phương, bóng hình của Thánh Thú Thanh Long trong thần điện lúc ẩn lúc hiện, âm thanh vang lớn trong đại điện: "Long tộc ta chưa từng động đến hắn, bản tọa còn từng vì hắn mà ra tay đánh thiên khiển, giờ hắn có ý gì?"

>

> Tứ Hải Long Vương cũng vội liên lạc với Du Long, Ngao Bích Đồng dò hỏi tin tức, nhận được xác nhận của Du Long, tiểu thuyết đó không liên quan đến Long tộc, Tứ Hải Long Vương mới yên tâm một chút, nhưng vẫn đề cao cảnh giác.

>

> Trương Minh Hiên không hề biết rằng cái tên tiểu thuyết lại khuấy động phong vân tám hướng, không chỉ một ngươi kinh hãi bất an, bây giờ hắn còn đang ngủ trên giường cơ!"

>

> Sáng sớm hôm sau, tiếng đọc sách truyền vào cửa sổ, âm thành lọt từng câu từng chữ vào tai.

>

> Trương Minh Hiên ngồi bật dậy, hai mắt mơ hồ nhìn bốn phía, xoa xoa mặt tức giận quát: "Lý Thanh Tuyền~"

>

> Đứng dậy, bịch một tiếng cửa phòng mở, Lý Thanh Tuyền đang ngồi trên ghế đá trong sân, đung đưa hai chân đọc sách.

>

> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Thanh Tuyền, cô có ý gì?"

>

> Lý Thanh Tuyền đung đưa hai chân nói: "Ta đang đọc sách!"

>

> "Ngươi đọc sách sao phải truyền âm vào tai làm ồn ta."

>

> Lý Thanh Tuyền giơ nắm đấm, cười hi hi nói : "Không phục à? Đánh nhau đi!"

>

> Trương Minh Hiên nhìn nắm đấm của Lý Thanh Tuyền, suy tư một lúc quyết định nhẫn nhịn! Cố cười nói: "Đa tạ Thanh Tuyền muội muội đã gọi ta dậy."

>

> Lý Thanh Tuyền giơ nắm đấm, đắc ý hừ hừ hai tiếng.

>

> Trương Minh Hiên đi ra ngoài sân, đón không khí trong lành, hoạt động chân tay, gân cốt trong ngươi kêu răng rắc.

>

> Khởi động một lúc, một bóng người nhẹ nhàng bước tới, thân như cây liễu, lả lướt.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu cười nói: "Bích Đồng, ngươi tới rồi."

>

> Ngao Bích Đồng tiến lên, khẽ cười nói: "Bái kiến Thần Quân."

>

> Trương Minh Hiên bị động tác của Ngao Bích Đồng làm giật mình, nhất thời không phản ứng lại.

>

> Ngao Bích Đồng che miệng, cười tươi như hoa.

>

> Trương Minh Hiên liếc nhìn một cái, không vui nói: "Sao hôm nay ngươi khách sáo như vậy? Muốn vay tiền à?"

>

> Ngao Bích Đồng cười hihi : "Không vay tiền! Là cữu cữu đã dặn dò, phải tôn trọng ngài."

>

> Trương Minh Hiên ngạc nhiên nói: "Tứ Hải Long Vương?" Thần sắc biến đổi nói: "Họ có chuyện gì cần ta giúp à? Khách sao như vậy."

>

> Ngao Bích Đồng lắc đầu, cười nói: "Họ không dám làm phiền Thần Quân ngài. Tối qua bị ngài dọa không nhẹ, cố ý bảo tôi hôm nay đến thăm dò."

>

> Trương Minh Hiên mơ hồ nói: "Ta đã làm gì? Sao lại dọa bọn họ?"

>

> Ngao Bích Đồng cười nói: "Không phải Thần Quân lngài viết một bộ tiểu thuyết tên Bàn Long sao? Họ lo ngài đang tính kế với Long tộc, ai ai cũng sợ đến không ăn nổi cơm."

>

> Trương Minh Hiên lập tức nói: "Không có chuyện đó, ta chỉ tùy tiện lấy một cái tên thôi, không có ý tính kế!"

>

> Ngao Bích Đồng cười hi hi nói: "Dù sao Thần Quân cũng có tiền lệ! Ai cũng không dám buông lơi."

>

> Trương Minh Hiên lập tức cảm thấy tủi thân, trước đây thực sự là có hiểu lầm, cả đời ta thanh minh mà!"

>

> Ngao Bích Đồng khẽ cười nói: "Thần Quân đã nói không tính kế với Long tộc thì ta về trước đây." Nói xong quay đầu trở về.

>

> Trương Minh Hiên gọi theo: "Đợi đã!"

>

> Ngao Bích Đồng quay đầu lại, nhìn Trương Minh Hiên nghi hoặc.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Bích Đồng muội muội, đã lâu lắm rồi chúng ta không nói chuyện! Sang bên này ngồi một lúc rồi đi."

>

> Ngao Bích Đồng nhìn Trương Minh Hiên chỉ tay, một chiếc ghế nắm xuất hiện trên thảm cỏ.

>

> Ngao Bích Đồng nhoẻn miệng cười, do dự như trăm hoa đua nở, trong mắt mang nụ cười chế nhạo nói: "Minh Hiên ca ca muốn ta đấm bóp cho người sao?"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Sao có thể? Chỉ là nói chuyện thôi."

>

> Ngao Bích Đồng cười nói: "Ngày mai ta lại đến! Hôm nay ta có chút chuyện, không ở lại được."

>

> Sau khi Ngao Bích Đồng đi, Trương Minh Hiên vặn người, lẩm bẩm nói: "Không già không được! Tính ra ta cũng 30 rồi, trung niên rồi, đánh một trận với Quan Âm, quá kích liệt."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!