Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 786: Mục 787

TRANG 394# 1

> Chương 786: Thân Công Báo ra tay

>

>

>

>

>

>

> Hai người Phong Tiêu Mặc và Khương Cẩm Tịch đều nằm lê liệt trên đất, quần áo khắp người đều bị máu tươi nhuốm đỏ, thậm chí mảnh đầu xương còn xuyên qua cả da thịt.

>

> Phong Tiêu Mặc nằm cúi đầu, mắt nhìn Khương Cẩm Tịch toàn thân đầy máu, trong lòng vô cùng đau khổ, hận mình bất tài, không cách nào bảo vệ nàng.

>

> Cổ Xích lạnh lùng nói: "Nói, ai sai các ngươi ám sát con trai ta?"

>

> Phong Tiêu Mặc nhổ một ngụm máu tươi, nói: "Không phải bọn ta, bọn ta không giết nó, bọn ta vốn không quen biết nó."

>

> Ánh mắt của Cổ Xích lạnh như băng nói: "Đương nhiên không phải là các ngươi, chỉ dựa vào hai tiểu tu sĩ nhỏ như hai ngươi còn muốn giết con trai ta? Nhưng các ngươi không thoát được việc có liên quan đến hung thủ."

>

> "Có nhân có quả. . ." Một dải đỏ như màu máu từ trên người Tiểu Cổ Điêu lan ra, nối liền lên người Khương Cẩm Tịch.

>

> Trong mắt Cổ Xích ngay lập tức cháy lên ngọn lửa, tức giận nói: "Quả nhiên có liên quan đến các ngươi, rốt cuộc hung thủ là kẻ nào? Nói cho ta!"

>

> Phong Tiêu Mặc im lặng, sắc mặt càng khó coi thêm mấy phần, lẽ nào sư phụ đến rồi?

>

> Khương Cẩm Tịch toàn thân đầy máu nằm trên đất, trên khuôn mặt dính máu mang một vẻ mơ màng nghi hoặc.

>

> Cổ Xích tức giận quát nói: "Còn không nói, các ngươi tự tìm đến cái chết!" Một cái tát giáng lên hai người.

>

> Một luồng ánh sáng màu đen từ bên ngoài phóng vào, đập lên bàn tay của Cổ Xích trong nháy mắt. Một tiếng rầm rầm nổ vang, dư âm cuốn sạch toàn bộ đại điện, Cổ Xích lảo đảo lùi về phía sau vài bước.

>

> Thân Công Báo cầm thương Thị Huyết trên tay, đứng ở trước mặt Phong Tiêu Mặc và Khương Cẩm Tịch, bảo vệ bọn họ.

>

> Phong Tiêu Mặc gắng gượng ngẩng đầu, nheo mắt quan sát Thân Công Báo. Hắn là ai? Tại sao lại cứu bọn họ?

>

> "To gan!"

>

> "Hỗn láo!"

>

> "Gan lớn đấy!"

>

> "Tự tìm cái chết!"

>

> . . .

>

> Từng tiếng quát chói tai vang lên trong đại điện, tất cả Yêu Thần đều quắc mắt nhìn trừng trừng, áp lực kinh khủng cuốn sạch đi.

>

> Vẻ mặt Thân Công Báo biến đổi, cầm thương Thị Huyết lên, "phịch" một tiếng, cắm lên trên vùng đất trước mặt, thương Thị Huyết tỏa ra ánh sáng màu đỏ như máu, bảo vệ ba người Thân Công Báo, ngăn chặn tất cả uy hiếp áp lực từ ngoài vào.

>

> Ánh mắt Cổ Xích lập tức đỏ ngầu, tức giận nói: "Là ngươi, là ngươi đã giết con ta. Ngươi chết cho ta!"

>

> Tay Cổ Xích liền biến thành móng vuốt, bộ móng nhào về phía Thân Công Báo, móng tay quét qua xé rách không gian, đáng sợ khác thường.

>

> Vẻ mặt Thân Công Báo liền biến sắc, toàn bộ thần lực tràn vào súng Thị Huyết. Khẩu súng rung lên mạnh mẽ, sương máu lượn lờ quấn quanh thân súng, đâm vào lòng bàn tay Cổ Xích.

>

> Rầm. . . Một hố đen nhỏ hình thành ở chỗ giao kích, một cơn đau buốt từ lòng bàn tay Thân Công Báo truyền đến, thương Thị Huyết suýt rời khỏi tay.

>

> Cổ Xích ngã nhào lộn ngược về sau, lảo đảo lùi vào trong đại điện, để lại một vết rạch.

>

> Cổ Xích xòe bàn tay ra, kinh hãi nhìn lòng bàn tay, một vết thương xuất hiện, máu tươi đang trào ra ngoài.

>

> Thân Công Báo thu thương lại rồi đứng thẳng, nhìn Cổ Xích nói: "Tiểu Cổ Điêu không phải là do ta giết, nhưng ta biết là ai."

>

> "Cho dù là ai giết, dám đến cung Yêu Hoàng càn rỡ, ngươi chết chắc rồi!" Một tên Âm Mai mặc áo đen đứng dậy, cặp mắt thẳng đứng nhìn chằm chằm Thân Công Báo.

>

> Bạch Trạch ngồi phía trên cùng bên trái, phất tay nói: "Độc Giao Yêu Thần, ngồi xuống!"

>

> Âm Mai mặc áo đen sững sờ, yên lặng ngồi xuống.

>

> Thân Công Báo cười chắp tay với Bạch Trạch nói: "Vị này chắc hẳn chính là Bạch Trạch Yêu Thánh, người đứng đầu mười hai yêu thánh viễn cổ! Nghe đại danh đã lâu."

>

> Bạch Trạch nhìn thương Thị Huyết nói: "Thương Thị Huyết, cực phẩm linh bảo tiên thiên, linh bảo đi kèm của Văn Đạo Nhân. Văn Đạo Nhân bỏ mạng ở núi Thiên Môn, linh bảo này cũng rơi vào tay Tiêu Dao Thần quân, chắc hẳn ngươi là người của Tiêu Dao Thần quân ở núi Thiên Môn nhỉ!"

>

> Thân Công Báo chắp tay cười nói: "Tất cả đều nói Bạch Trạch Yêu Thánh là bậc tài trí hơn người của Yêu tộc, quả nhiên danh bất hư truyền."

>

> Sắc mặt Bạch Trạch trầm xuống nói: "Từ trước đến nay Yêu tộc ta và núi Thiên Môn đều là nước giếng không phạm nước sông, bây giờ ngươi đến Bắc Câu Lô Châu khơi mào gây chuyện là có ý gì?"

>

> Thân Công Báo lắc đầu nói: "Bần đạo không muốn khơi mào tranh chấp với Yêu tộc, lần này đến chỉ là vì cứu bọn họ."

>

> Cổ Xích tức giận nói: "Không được, bọn chúng có liên quan đến hung thủ giết con ta, quyết không thể bỏ qua."

>

> Một Yêu Thần trẻ tuổi tức giận nói: "Quan tâm đến núi Thiên Môn gì đó của hắn làm gì, cũng đã giết đến Bắc Câu Lô Châu rồi, lẽ nào còn muốn chúng ta nuốt giận ngậm bồ hòn làm ngọt sao?"

>

> "Bạch Trạch Yêu Thánh, cứ tiếp tục nhẫn nhịn, huyết tính của Yêu tộc ta sẽ mất hết đó!"

>

> "Giết!"

>

> "Giết!"

>

> "Giết!"

>

> . . .

>

> Từng tên Yêu Thần tức giận nhìn Thân Công Báo, trên khuôn mặt mang theo sát ý ngút trời.

>

> Khuôn mặt Thân Công Báo liền biến sắc, cảnh giác nhìn những Yêu Thần xung quanh.

>

> Vẻ mặt Bạch Trạch không chút biểu cảm, nói: "Đạo hữu, ngươi cũng nghe thấy rồi chứ?"

>

> Thân Công Báo vội vàng nói: "Cái chết của Tiểu Cổ Điêu không liên quan gì đến bọn họ, ta biết hung thủ là ai!"

>

> Mắt Cổ Xích đỏ ngầu, nói: "Là ai?"

>

> "Hung thủ không phải là bọn chúng nhưng cũng không thoát được việc có liên quan tới chúng, phải chết!"

>

> "Bao nhiêu năm nay mới có một hậu duệ Yêu Thần giáng thế, nhất định phải khiến hung thủ trả giá bằng máu, hủy diệt cả tộc hắn."

>

> "Giết!"

>

> Mấy chục tên Yêu Thần cấp Đại La Kim Tiên tỏa ra sát khí ngút trời đè lên Khương Tử Nha.

>

> Thân Công Báo dựng thẳng súng Thị Huyết ở trước mặt, ngăn chặn áp lực mạnh mẽ, cố hết sức nói: "Các ngươi phải biết rõ rằng, bọn họ chính là bạn tốt chí giao của Tiêu Dao Thần quân, các ngươi có gánh nổi cơn tức giận của Tiêu Dao Thần quân không?"

>

> Áp lực mạnh mẽ hơi chậm lại, lặng lẽ tiêu tán không còn chút nào.

>

> Thân Công Báo thở hổn hển vài cái.

>

> Bạch Trạch hỏi: "Ngươi nói bọn họ là bạn tốt chí giao của Tiêu Dao Thần quân?"

>

> Thân Công Báo gật đầu, nói: "Đúng vậy!"

>

> Thân Công Báo nhìn xung quanh một vòng, uy hiếp nói: "Nếu Thần quân biết tất cả những gì các ngươi làm, đương nhiên sẽ nhấc kiếm đánh vào Bắc Câu Lô Châu, đánh gãy căn cơ Yêu tộc các ngươi. Hậu quả như vậy, các ngươi có gánh nổi không?"

>

> Sắc mặt Bạch Trạch ngay lập tức thay đổi, vẻ mặt của rất nhiều những Yêu Thần còn lại cũng trở nên khó coi, có lo âu, có sự không cam lòng, có cả bực bội.

>

> Bạch Trạch mở miệng nói: "Tiểu Ly. . ."

>

> Một thiếu nữ chạy vào, nhìn Bạch Trạch, cung kính nói: "Bạch Trạch đại nhân!"

>

> Bạch Trạch nói: "Dẫn bọn họ xuống, nhốt vào một gian trong đại điện, giúp bọn họ chữa trị vết thương, có yêu cầu gì cũng cố gắng đáp ứng."

>

> Cổ Xích không cam lòng tức giận hét nói: "Bạch Trạch đại nhân!"

>

> Bạch Trạch nhíu mày nói: "Yên tâm chớ nóng giận!"

>

> Cổ Xích tức giận há mồm thở dốc, mũi phì ra khói trắng.

>

> Tiểu Ly kinh ngạc nhìn hai người đầy máu nằm trên đất, cung kính nói: "Vâng!"

>

> Tay vừa vung lên, phía dưới hai người đã hình thành hai đám mây, nâng đỡ bọn họ bay ra ngoài.

>

> Phong Tiêu Mặc nhìn Thân Công Báo, mấp máy khóe miệng khẽ nói: "Cảm ơn. . ."

>

> Thân Công Báo cười gật đầu.

>

> Bạch Trạch không chút biểu cảm nói: "Bây giờ ngươi đã hài lòng chưa?"

>

> Thân Công Báo cung kính nói: "Đa tạ Bạch Trạch Yêu Thánh!"

>

> Bạch Trạch bình thản nói: "Hy vọng chuyện này sẽ không truyền đến tai của Tiêu Dao Thần quân."

>

> Thân Công Báo nói một cách nghiêm túc: "Chắc chắn sẽ không! Chuyện nhỏ cỏn con thì không cần phiền người phải để ý."

>

> Tất cả Yêu Thần trong đại điện đều xót xa, bực bội, từ bao giờ Yêu tộc lại phải phụ thuộc vào người khác để sống vậy?

>

> "Ừ. . ." Bạch Trạch hỏi: "Hung thủ là ai?"

>

> Thân Công Báo nghiêm túc nói: "Khương Tử Nha!"

>

> Sắc mặt Bạch Trạch liền thay đổi, nói: "Người của Phong Thần!"

>

> Thân Công Báo gật đầu.

>

> Vẻ mặt của Bạch Trạch thay đổi mấy lần, những Yêu Thần ngồi phía dưới cũng đều thì thầm to nhỏ từng đợt, có người nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt hung ác, có người nơm nớp lo sợ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!