TRANG 406# 1
> Chương 810: Trận chung kết bắt đầu
>
>
>
>
>
>
> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Đường Tam Tạng lại vào được vòng trong rồi sao? Không khoa học chút nào!"
>
> Tiếng nói của Trương Tiểu Phàm vang lên trong lòng Trương Minh Hiên : "Bọn họ quá may mắn, từ vòng loại cho đến khi vào chung kết đều gặp đối thủ thực lực yếu."
>
> Trương Minh Hiên khen ngợi nói: "Thật không hổ là nhân vật chính may mắn, chơi trò chơi cũng chiếm hết ưu thế."
>
> Trương Tiểu Phàm nói: "sau đây sẽ gặp phải toàn là đại lão, coi như có có may mắn, thực lực tuyệt đối cũng không có chút tác dụng."
>
> Trương Minh Hiên hỏi: "Thanh Nhã tỷ chơi có vui không?"
>
> Trương Tiểu Phàm nói: "Chơi rất hay, đặc biết là họ lại gặp đội của mấy nhà văn, đối phương vừ nhìn thấy ID của Kỳ Lân thì toàn bộ đều cố gắng lao vào cái chết, các loại xu nịnh."
>
> Trương Minh Hiên khinh bỉ nói: "Lại có những nhà văn không có khí cốt như vậy, ta khinh, họ là những ai?"
>
> Trương Tiểu Phàm nói: "đội Bạo Quân của Thiên hoàng quý Trụ, đội Hoàng Miêu của mèo làm thuê Hoàng gia, đội Quỷ Thần của Phần Thiên Khổng Tước, đội hàm ngư của Đồng Đường."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: "Nhiều như vậy sao?"
>
> Trương Tiểu Phàm cười nói: "Cũng do tôi có ý sắp xếp.
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha: "Ngươi thật xấu tính, nhưng ta thích. Bây giờ đi thông báo, ngày mai bắt đầu đại quyết chiến."
>
> Tiếng nói của Trương Tiểu Phàm vang lên: "Vâng!"
>
> Ban đêm, trong một nhà trọ trên đường Tây Du.
>
> Sư đồ Đường Tam Tạng đang ngồi xung quanh chiếc bàn tròn, bên bàn ánh nến nhấp nháy, bóng người đổ dài trên bức tường, cảm giác kỳ dị.
>
> Đường Tam Tạng nghiêm túc nói: "Trận chung kết cuộc thi Thần Thương Hồng Hoang lần này, chúng ta không cầu thắng lợi, tất cả phục vụ cho đội của Phật Tổ, giúp Phật Tổ đoạt giải quán quân, bù đắp lỗi lầm lần trước của chúng ta. Những chuyện như trong cuộc đấu Thần Thoại Hồng Hoang tuyệt đối không được xảy ra."
>
> Tôn Ngộ Không tùy tiện nói: "Biết rồi, biết rồi!"
>
> Trư Bát Giới chớp mắt, cười nói: "Sư phụ, Phật Tổ có đầu óc đẳng cấp thế nào, thắng bại không để trong lòng, chúng ta giúp họ như vậy chính là phá vỡ quy tắc, e rằng Phật Tổ sẽ không vui."
>
> Sa Ngộ Tĩnh cũng gật đầu đồng ý: "
>
> Đường Tam Tạng kinh định nói: "Vậy thì âm thầm giúp,
>
> Không để họ phát hiện, chúng ta làm anh hùng vô danh một lần, sau khi vào chiến trường thì nói chuyện nội bộ, không thể để bên ngoài biết chúng ta nói gi."
>
> Trư Bát Giới cười giơ ngón tay cái ra nói: "Sư phụ nói hay lắm, nói đúng lắm!"
>
> Sa Ngộ Tĩnh cũng liên tục gật đầu nói : "Ta nhất định làm theo lời Sư phụ nói."
>
> Bạch Long Mã cũng hưng phấn hí hí hai tiếng.
>
> Sáng sớm, Trương Minh Hiên bước ra từ trong phòng, trong sân, nhóm người Lý Thanh Nhã đã chuẩn bị xong bữa sáng.
>
> Lý Thanh Nhã cười nói với Trương Minh Hiên : "Hôm nay dạy sớm thế?"
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha đi qua nói: "Không phải là chuẩn bị cho quyết chiến Thần Thương Hồng Hoang sao! Đương nhiên phải dạy sớm một chút."
>
> Trương Minh Hiên đi ngồi xuống bàn ăn, nghi ngờ hỏi: "Thanh Tuyền đâu?"
>
> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói: "Đưa một nhóm đội viên ra bên ngoài luyện tập rồi."
>
> Trương Minh Hiên hiếu kỳ hỏi: "Đồng đội của cô ấy có những ai?"
>
> Lý Thanh Nhã nói: "Hồng Hài Nhi, Tấn Dương, Tiểu Tuyết, còn có hai người bạn trên mạng."
>
> Trương Minh Hiên nghi ngờ hỏi: "Không phải Tấn Dương đang đi học sao?"
>
> Hoàng hậu khẽ cười nói: "Trường cho nghỉ học, Cảnh Đức tiên sinh cho họ nghỉ phép xem chung kết."
>
> Trương Minh Hiên giơ ngón tay cái ra, vẻ mặt ngưỡng mộ, sao lúc đầu ta không có thầy giáo tốt như vậy nhỉ!
>
> Sau khi ba người ăn uống xong, thu dọn rồi về đại sảnh.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trên ghế, lấy điện thoại ra xem một lúc nói: "7h30 rồi, 8h bắt đầu trực tiếp, sắp đến rồi, chúng ta vào trong đi."
>
> Lý Thanh Nhã, Hoàng hậu gật đầu, ba người thông qua trang quảng cáo trận chúng kết Thần Thương hợp thành đội Hoàng hậu, chớp mắt bước vào thế giới ảo, bóng người dày đặc ngồi trên không trung, tiếng nói chuyện bàn tán vang khắp bầu trời.
>
> Bóng ba người Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã, Hoàng hậu lóe lên, bước vào căn phòng hư không, trong căn phòng có ghế sofa, bàn thủy tinh, bên bàn bày mâm hoa quả.
>
> Hoàng hậu cười nói: "Thanh Nhã tỷ, ta không làm phiền mọi người nữa, ta đi trước đây."
>
> Lý Thanh Nhã nghi ngờ hỏi: "Người đi đâu?"
>
> Hoàng hậu cười nói: "Nhị ca cũng đặt một phòng, bảo ta đến đó."
>
> Hoàng hậu cười tủm tỉn khoát tay, bóng người biến mất, bị Lý Thế Dân kéo đi.
>
> Trương Minh Hiên nằm trên sofa, nhìn Lý Thanh Nhã, cười hi hi nói: "Chỉ còn hai chúng ta, thật tốt!"
>
> Trương Minh Hiên vỗ vỗ vị trí bên cạnh, nói: "Thanh Nhã tỷ, mau ngồi xuống đi!"
>
> Lý Thanh Nhã hé miệng cười, ngồi bên cạnh cách xa Trương Minh Hiên.
>
> Trong mắt Trương Minh Hiên lóe lên tia tiếc nuối, sau đó hỏi: "Đúng rồi, Nha Nha đâu?"
>
> Lý Thanh Nhã dịu dàng nói: "Nha Nha ngủ rồi."
>
> Trương Minh Hiên chớp mắt lại cười hi hi nói: "Khi nào mẹ chúng ta về? Lâu rồi không gặp."
>
> Lý Thanh Nhã sững người, giơ tay trách nói: "Vớ vẩn, muốn ăn đòn à! Đó là mẹ ta."
>
> Bành một tiếng, một luồng khí nổ trong trên đầu Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên kêu " ai ya" một tiếng, che đầu, cười hi hi nói: "Cũng là mẹ nuôi của ta mà."
>
> Lý Thanh Nhã không nói gì liếc mắt nhìn, cái tên này da mặt ngày càng dày.
>
> Thời gian hai người cười cười nói nói dần dần trôi.
>
> Đúng 8h, trên bầu trời vang lên tiếng sấm, không khí nghiêm nghị tràn khắp thiên địa, phút chốc tất cả mọi người đều yên lặng.
>
> Trên bầu trời vang lên âm thanh lớn: "Trận chung kết Thần thương Hoàng hậu bắt đầu, mời các đội vào chiến trường."
>
> Trên bầu trời mười quang trụ chiếu xuống đảo nhỏ phía dưới, ầm một tiếng quang trụ hóa thành mười đội xuất hiện trên 10 vị trí ngẫu nhiên trên đảo, công chúng cúi đầu nhìn xuống đảo phía dưới, quan sát đội ngũ yêu thích của mình.
>
> Trên bầu trời âm thanh tiếp tục vang lên: "Trận chiến cuối cùng là thập phương hỗn chiến, phương sống sót đến cuối cùng sẽ chiến thắng."
>
> Trong sơn cốc trên đảo nhỏ, Đường Tam Tạng sờ sờ thân thể, nhìn năm người còn lại, nghi ngờ nói: "các ngươi ai từng chơi đảo sinh tồn chưa? Thương của bần tăng đâu?"
>
> Tôn Ngộ Không khoanh tay, không nghiêm túc nói: "Đừng hỏi lão tôn, ta cũng chưa từng chơi."
>
> Trư Bát Giới cười hề hề nói: "Sư phụ, lão Trư rất ít chơi game."
>
> Sa Ngộ Tĩnh cũng lắc lắc đầu.
>
> Đường Tam Tạng chột dạ nói: "Có phải chúng ta quên mang vũ khí không? Thế này chơi thế nào?"
>
> Bạch Tinh Tinh cười hi hi nói: "Ta từng chơi rồi! sinh tồn trên đảo, ban đầu chúng ta không có vũ khí, tất cả vũ khí đều do chúng ta tự đi tìm."
>
> Ngọc Thụ Lâm Phong đứng bên cạnh nghi ngờ nói: "Tự đi tìm, cũng chính là phải xem vận may?"
>
> Bạch Tinh Tinh cười hi hi gật đầu.
>
> Đường Tam Tạng cười ha ha nói: "Thì ra là xem vận may! Vận may của bần tăng chưa bao giờ kém, chúng ta xuất phát thôi."
>
> Cùng lúc đó, những đội còn lại cũng bắt đầu hành động, tản ra khắp nơi tìm kiếm.
>
> Một tên béo trọc đầu cười ha ha, rút ra một cây kiếm dài từ trên cây, căn nhắc nói: "Không tồi, Long Lân kiếm, vũ khí tốt." Đột nhiên tai giật giật, có chuyện? bóng người lặng lẽ trốn phía sau đại thụ.
>
> Một người trung niên trong tay cầm một cái rìu lặng lẽ bước đến, ánh mắt quét vào lỗ thủng tr, trên cây, tia nhìn rời đi, nếu không có gì đi qua đại thụ như muốn hướng tới nơi xa.
>
>
>
>