Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 818: Mục 819

TRANG 410# 1

> Chương 818: Cuộc thi kết thúc

>

>

>

>

>

>

> Ở bên ngoài, Trương Tuấn nghiêm túc nói: "Chiếc cúp là do Thần quân thiết kế, tiên thần chế tạo, đương nhiên có vô số công dụng thần kỳ, cần người tự mình đi khai thác."

>

> Đường Tam Tạng gật đầu liên tục.

>

> Trương Tuấn hỏi: "Đội trưởng Huyền Trang, với tư cách là quán quân cuộc thi súng thần hồng hoang lần thứ nhất, người có điều gì muốn nói với khán giả không?"

>

> Đường Tam Tạng nắm chặt chiếc cúp, nhìn khán giả, nghiêm túc nói: "Thật ra bần tăng vốn không muốn giành giải quán quân, đối với ta quán quân cũng không quan trọng. . ."

>

> "Hù. . ."

>

> "Xì. . ."

>

> "Ha ha ha. . . Lời này thật ngầu! Học được rồi."

>

> "Tên hòa thượng này quá giả tạo rồi!"

>

> . . .

>

> Khán đài lại vang lên từng tràng cười nói ha ha.

>

> Lời nói của Đường Tam Tạng bị cắt đứt, trong lòng dâng lên sự tủi thân. Những lời ta nói đều là sự thật, sao mọi người đều không tin ta chứ?

>

> Trương Tuấn phất tay nói: "Mọi người yên lặng, nghe đội trưởng Huyền Trang nói."

>

> Những người xem đang lớn tiếng cười nói dần dần yên tĩnh lại.

>

> Đường Tam Tạng nghiêm túc nói: "Những lời ta nói đều là sự thật!"

>

> Khán giả trên khán đài chỉ cảm thấy buồn cười, quá giả tạo rồi.

>

> Không ít người cười đến nỗi chảy cả nước mắt, ôm bụng cười.

>

> Đường Tam Tạng giơ chiếc cúp trong tay, nghiêm túc nói: "Chiếc cúp này lẽ ra là của chiến đội Vạn Phật, suốt chặng đường đi Tây Thiên bần tăng sẽ mang theo chiếc cúp này, tặng nó đến tay của Đức Phật Tây Thiên, để chiếc cúp trở về với chủ của nó."

>

> . . .

>

> Trong căn phòng của chiến đội Vạn Phật, trên gương mặt của Như Lai không chút biểu cảm, nhưng trong lòng lại không bình tĩnh.

>

> Trong giải đấu thì tính toán với bổn tọa ta, giờ còn muốn đến Tây Thiên làm mất mặt ta? Đường Tam Tạng, ta đắc tội ngươi chỗ nào chứ? Không phải chỉ là bảo ngươi đi một trăm linh tám nghìn dặm thôi sao? Có đến nỗi để ngươi ghi hận ta như vậy không?

>

> . . .

>

> Trương Tuấn cười nói: "Chiếc cúp này đã trao cho người rồi, người cũng có tư cách để tặng người khác, chúng tôi cũng sẽ không hỏi đến. Sau đây tiền thưởng cũng sẽ gửi đến tài khoản của người, xin chú ý kiểm nhận."

>

> Trương Tuấn dõng dạc nói: "Bây giờ tôi tuyên bố, cuộc thi súng thần hồng hoang lần thứ nhất đến đây kết thúc!"

>

> "Bùm. . ."

>

> "Bùm. . ."

>

> "Bùm. . ."

>

> Từng chùm pháo hoa nổ tung trên bầu trời, khiến cả trời đất nhuộm đầy màu sắc tươi đẹp.

>

> Đám người biến mất trên khán đài, chỉ một lát sau toàn bộ không gian cuộc thi đã trở nên trống rỗng, không còn một ai.

>

> Trong sảnh lớn của tiệm sách trên đảo Huyền Không núi Thiên Môn, đám người Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã, Hoàng hậu đều rối rít mở mắt.

>

> Lý Thanh Nhã đứng dậy cười nói: "Thời gian không còn sớm nữa, ta đi chuẩn bị bữa trưa."

>

> Hoàng hậu cũng cười nói: "Ta cũng đi. Minh Hiên, ngươi muốn ăn gì?"

>

> Trương Minh Hiên suy nghĩ một chút, lên tiếng nói: "Cá mè cuộn chiên dầu, tổ yến tứ tự, cá phi lê chiên, sò điệp tươi ngon, tôm hùm Phù Dung, trúc tôn Long Tỉnh, sò khô hoa quế, kim tiền nhả tơ, phượng hoàng tung cánh, gà chiên hồ lô, gà hồ đào, vịt xé bóp rau, bánh nướng thịt băm, long phượng nhu tình. . ."

>

> Trương Minh Hiên còn chưa nói xong, Hoàng hậu và Lý Thanh Nhã đã quay đầu đi ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên vội vàng nói: "Ta vẫn còn chưa nói xong mà!"

>

> Hoàng hậu nghiêng đầu cười không hài lòng nói: "Vừa rồi lẽ ra ta không nên hỏi, bọn ta nấu món gì thì ngươi ăn món đó, những món khác ngươi vẫn nên tự mình nằm mơ đi!"

>

> Hai người cười đi ra khỏi phòng, đi về phía phòng bếp.

>

> Trương Minh Hiên lẩm bẩm nói: "Là ngươi bảo ta nói, bây giờ ta nói ra, các ngươi lại không làm. Đúng là phụ nữ. . ."

>

> . . .

>

> Trên đường Tây Du, thầy trò Đường Tam Tạng cũng trở về từ thế giới hư hoang, xuất hiện ở trong nhà trọ.

>

> Trư Bát Giới vừa mở mắt liền hưng phấn nói: "Sư phụ, tiền thưởng đâu? Tiền thưởng ở chỗ nào?"

>

> Sa Ngộ Tĩnh cũng vui vẻ nói: "Đúng vậy! Sư phụ, có bao nhiêu tiền thưởng ạ?"

>

> Đường Tam Tạng thong thả nói: "Đối những người xuất gia như chúng ta, tiền bạc đều là vật bên ngoài, tự mình tu hành mới là điều quan trọng nhất."

>

> Tôn Ngộ Không tức giận nói: "Bớt nói nhảm đi, mau mang tiền thưởng ra chia đi. Lão Tôn ta đã nhìn trúng một món đồ pháp bảo là gậy Thủy Hỏa ở thành Tam Thanh giới hư hoang, đang định mua đây!"

>

> Đường Tam Tạng vừa mới mở điện thoại di động của mình ra liền có vài luồng ánh sáng từ trong điện thoại bắn ra, rơi xuống đất biến thành sáu nữ nhân diễm lệ mặc sườn xám, trong tay mỗi người đều bưng một cái khay, trên khay cũng đặt một chiếc cúp quấn dây lụa.

>

> Đám nữ nhân đều cúi người ngay ngắn hành lễ.

>

> Nữ nhân dẫn đầu cười nói: "Đội trưởng Huyền Trang, đây là cúp của mọi người, do ta phụ trách đem tặng cho mọi người."

>

> Trư Bát Giới nhìn một hàng chân dài trắng muốt, ngay lập tức nhỏ nước dãi, bộ dạng liếc mắt đưa tình, nói: "Thì ra cúp của chúng tôi ở trong tay mấy vị tiểu thư à! Vừa rồi tôi vẫn còn nghi ngờ sao vừa xuất hiện cúp lại không thấy nữa?"

>

> Trưa Bát Giới tiến lên giơ bàn tay mập mạp sờ lên bàn tay nhỏ nhắn của một cô gái, biến thái nói: "Giao hết cúp cho tôi đi! Làm phiền các vị thí chủ phải tới đây một chuyến rồi."

>

> Nữ nhân kia lùi lại phía sau một bước theo bản năng, cười nói: "Nguyên soái, ta quen Thúy Lan tỷ đó. . . Ta thường xuyên giao hàng cho tỷ ấy, người đoán lần sau khi ta mang đồ cho tỷ ấy, ta sẽ nói gì?"

>

> Cái tay biến thái giơ ra của Trư Bát Giới lập tức cứng đờ lại trong không trung, ngượng ngùng thu tay về, mặt dày nói: "Sao không nói sớm là người mình chứ!"

>

> Đường Tam Tạng khiển trách nói: "Ngộ Năng đừng có vô lễ." Đường Tăng chắp hai tay hành lễ với mấy nữ nhân, cười nói: "Đa tạ các vị thí chủ. . ."

>

> Thầy trò Đường Tam Tạng chia nhau tiến lên nhận một chiếc cúp.

>

> Nữ nhân dẫn đầu nhìn chiếc cúp còn thừa trong tay mình, nghi ngờ nói: "Mọi người vẫn còn một thành viên chứ? Sao không thấy nàng ấy?"

>

> Tôn Ngộ Không nhảy vài bước lên trước, cười hi hi nói: "Bạch Tinh Tinh không ở đây, đưa cúp cho ta là được, lão Tôn ta sẽ đưa lại."

>

> Nữ nhân dẫn đầu cười nói: "Cũng được! Làm phiền Đại Thánh rồi."

>

> Sau khi đưa cúp của Bạch Tinh Tinh cho Tôn Ngộ Không, các cô gái lại lần nữa biến thành mấy dải thần lực tín ngưỡng bắn vào trong điện thoại di động của Đường Tam Tạng, biến mất hẳn.

>

> Đường Tam Tạng vuốt ve chiếc cúp, vẻ mặt tươi cười nói: "Thật không hổ là vật thần thánh do Trương công tử luyện chế, chất lượng như Ôn Ngọc, màu sắc như Huyền Băng, thật đúng là vật phi phàm. Chỉ là không biết có chỗ nào kỳ diệu."

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói: "Sư phụ, yêu cầu của ngài quá cao rồi, cho dù không có tác dụng kỳ diệu nào, nhưng vinh dự mà nó đại diện sẽ được vô số người theo đuổi và tán tụng."

>

> Sa Ngộ Tĩnh gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc, nói: "Sư phụ, Nhị sư huynh nói đúng đó!"

>

> Tôn Ngộ Không thúc giục nói: "Tiểu hòa thượng, mau xem thử tiền thưởng."

>

> Đường Tam Tạng lấy điện thoại ra, nhìn tin nhắn chuyển khoản một chút, dưới chân lảo đảo, tay run run khiến chiếc cúp suýt nữa rơi xuống đất.

>

> Sa Ngộ Tĩnh vội vàng đỡ lấy Đường Tam Tạng, nói: "Sư phụ, ngài cẩn thận."

>

> Đường Tam Tạng hít một hơi thật sâu, nói: "Thật nhiều tiền quá đi!"

>

> Trư Bát Giới ló đầu chờ đợi nói: "Bao nhiêu tiền?"

>

> Tôn Ngộ Không tức giận kêu lên: "Tên tiểu hòa thượng nhà ngươi thật không nhanh nhẹn. Tôn Ngộ Không giơ tay cướp điện thoại của Đường Tam Tạng, nhìn một chút rồi kinh ngạc kêu lên: "Một tỉ TT, lại được nhiều như thế."

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói: "Tiêu Dao Thần quân thật hào phóng, nhiều hơn rất nhiều so với tiền thưởng cuộc thi Thần Thoại Hồng Hoang."

>

> Sa Ngộ Tĩnh nói: "Bởi vì cuộc thi Thần Thoại Hồng Hoang còn thưởng nhân vật có định chế, Thương Thần Hồng Hoang chỉ có tiền thưởng, bởi vậy sẽ nhiều hơn một chút."

>

> Đương Tam Tạng đưa tay ra nói: "Ngộ Không, mau trả điện thoại cho ta."

>

> Tôn Ngộ Không vứt điện thoại cho Đường Tam Tạng, mong chờ nói: "Sư phụ, mau chuyển khoản chia tiền, lão Tôn ta muốn hai trăm triệu."

>

> Đường Tam Tạng tức giận nói: "Cho con hai mươi nghìn, nhiều hơn nữa thì không có đâu."

>

> Tôn Ngộ Không lập tức nổi giận nói: "Dựa vào cái gì?"

>

> Trư Bát Giới mong đợi hỏi: "Sư phụ, con thì sao?"

>

> Đường Tam Tạng nắm chặt điện thoại, kiên định nói: "Mỗi người các con đều hai mươi nghìn!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!