TRANG 412# 1
> Chương 822: Xác định chương trình
>
>
>
>
>
>
> Mọi người xôn xao, Ngao Bích Đồng cũng nhìn Trương Minh Hiên hoài nghi, nói: "Ngươi không phải thiên tượng sư sao? Sao lại không bị giết?"
>
> Trương Minh Hiên nháy đôi mắt to ngây thơ, cũng ngờ vực nói: "Không biết nha! Có lẽ bọn họ nghĩ độc sư đe dọa nhiều hơn? Hoặc là bọn họ muốn các người cũng hoài nghi ta."
>
> Có vài người gật đầu như đang suy ngẫm, rất có lý.
>
> Ngao Bích Đồng lại hỏi: "Ngươi tính xem lần này là ai?"
>
> Trương Minh Hiên chỉ vào Chu Khinh Vân, thở dài nói: "Là nàng ta, không ngoài dự đoán, nàng ta cũng là người sói."
>
> Chu Khinh Vân đang cười trừng mắt, sợ hãi kêu lên: "Sao lại là ta? Ta là người tốt mà!"
>
> Trương Minh Hiên kiên định gật đầu: "Đúng vậy, chính là ngươi. Ngươi là người sói."
>
> Chu Khinh Vân tức giận cười nói: "Qủa nhiên chúng ta tin lầm rồi, Lý Thanh Tuyền mới là thiên toán sư."
>
> Bỏ phiếu, 3-2 Chu Khinh Vân bị loại, người sói thắng.
>
> Trụ băng tan biến, mấy người được thả ra.
>
> Hoàng Hậu cười nói: "Bản lĩnh bịa chuyện này của Minh Hiên cũng không biết học được từ đâu, thật đúng là lợi hại mà! Chúng ta đều bị lừa."
>
> Lý Thanh Tuyền nắm chặt tay, tức giận nhìn Trương Minh Hiên hét lên: "Chơi lại, lần này ta nhất định phải thắng."
>
> Ván thứ hai, lần này Trương Minh Hiên vẫn bị giết đầu tiên, đáng tiếc không được ai cứu, khiến thiên tượng sư Trương Minh Hiên số một hiệp đầu uất ức bị loại, người sói thắng.
>
> Ván thứ ba, Lý Thanh Tuyền lấy tư cách người sói, lập tức giết ngay Trương Minh Hiên, người sói tiếp tục thắng.
>
> Ván thứ tư, người tốt thắng!
>
> Ván thứ năm, người tốt thắng!
>
> . . .
>
> Chơi thẳng tới khi hoàng hôn, ván nào Trương Minh Hiên cũng chết trước, chưa từng sống qua hai hiệp, không bị người sói giết cũng bị độc sư giết, thậm chí còn có một ván thợ săn và người sói ra tay giết Trương Minh Hiên cùng lúc.
>
> Mặt trời lặn, Trương Minh Hiên thê lương nằm sấp trên bàn, khóc không ra nước mắt, nói: "Có thể để ta chơi vui vẻ một ván được không, đừng giết ta."
>
> Lý Thanh Tuyền thở hổn hển nói: "Không được, chơi có thể thua, Minh Hiên phải chết!"
>
> Tề Linh Vân khẽ cười nói: "Ai bảo ngươi ván đầu tiên lừa chúng ta thê thảm như vậy, ta cứ nghĩ ngươi là người tốt."
>
> Trương Minh Hiên không nói: "Đây vốn dĩ là trò chơi lừa người mà!"
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Được rồi, hôm nay tới đây thôi! Ta đi chuẩn bị cơm tối, hôm nay ở lại đây ăn cơm."
>
> Tề Linh Vân đững lên khéo léo từ chối: "Đa tạ Thanh tỷ, người tu luyện chúng tôi không cần ăn cơm."
>
> Ngao Bích Đồng cũng đứng lên, vừa cười vừa nói: "Ca Ca Đà Khiết của tại hạ có mở một tiệm lẩu hải sản, chúng ta qua chỗ hắn ăn đi!"
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu cười nói: "Nếu đã tới đây, có lý nào lại ăn cơm bên ngoài? Ta phải đi nấu, không ai được đi cả." Nói xong, xoay người đi về thư điếm.
>
> Hoàng Hậu đứng lên cười nói: "Ta đi giúp Thanh Nhã tỷ." Lập tức đi theo.
>
> Tề Linh Vân do dự một chút rồi nói: "Ta cũng qua giúp Thanh Nhã tỷ." Cùng đi theo.
>
> Ngao Bích Đồng, Chu Khinh Vân cũng nói: "Ta cũng qua giúp Thanh Nhã tỷ." Nói xong, liếc mắt nhìn nhau.
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Các người đừng có làm loạn thêm, các người cũng đâu biết làm cơm. Nhà bếp nhà ta vốn không lớn, các người cùng chen vào đến chỗ đứng cũng không có."
>
> Lúc này Ngao Bích Đồng và Chu Khinh Vân mới từ bỏ.
>
> Sau một lát, bữa tối đã chuẩn bị xong, mấy người cùng giúp một tay mang đồ ăn bày trên bàn, tất cả đều ngồi tại chỗ chơi trò chơi. Một vầng mặt trời nhỏ tỏa ánh sáng tinh khiết lơ lửng phía trên bầu trời, chiếu sáng cả sân cỏ như ban ngày.
>
> Mọi người ăn đồ ăn ngon, nói những chuyện thú vị, cười cười nói nói.
>
> Trương Minh Hiên nhìn một mâm đồ ăn trước mặt, ngơ ngác xuất thần.
>
> Hồng Hài Nhi vẫy vẫy tay trước mặt Trương Minh Hiên, nói: "Sư thúc, sư thúc. . ."
>
> "A. . ." Trương Minh Hiên lấy lại tinh thần.
>
> Lý Thanh Nhã khẽ cười hỏi: "Nghĩ gì mà mất hồn như vậy?"
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì nói: "Cũng là Thanh Nhã tỷ làm cơm ngon quá rồi, ngon đến nỗi làm ta rơi vào ảo tưởng, thể xác lẫn tinh thần tràn ngập cảm giác hạnh phúc."
>
> Lý Thanh Nhã oán trách một tiếng, nói: "Mồm mép láu lỉnh!"
>
> Ánh mắt Tề Linh Vân bên cạnh lóe lên vẻ ảm đạm.
>
> Lý Thanh Nhã liếc nhìn nàng ta một chút, cười nói: "Mâm đồ ăn này là Vân muội muội làm."
>
> Tinh thần của Tề Linh Vân bỗng nhiên chấn động, nhìn mâm đồ ăn chính tay mình làm, khóe miệng nở nụ cười.
>
> Trương Minh Hiên vò đầu cười khờ nói: "Linh Vân làm à, tay nghề thật sự rất giỏi."
>
> Tề Linh Vân cười nói: "Ngươi thích là tốt rồi."
>
> Trương Minh Hiên lại hỏi: "Mọi người nói xem nếu ta quay người sói thành một chương trình thì sao?"
>
> Lý Thanh Nhã bừng tỉnh, cười nói: "Thì ra ngươi đang suy nghĩ việc này."
>
> Tề Linh Vân tò mò hỏi: "Chương trình? Cũng giống như "Tiêu điểm phỏng vấn" sao?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, lại lắc đầu.
>
> Hoàng Hậu nhíu mày nói: "Đem người sói đi quay chương trình, cũng là khán giả xem người ta chơi trò chơi qua màn ảnh, loại chương trình này cũng có người muốn xem sao?"
>
> Trương Minh Hiên giải thích: "Đương nhiên sẽ không hoàn toàn là trò chơi, cũng sẽ tăng thêm vào một vài thành phần khác, mời khách quý. Ví dụ như mời Ngọc Đế, Như Lai tới chơi trò chơi.
>
> Lý Thanh Nhã cười ra tiếng, nói: "Mời Như Lai tới chơi trò này, ngươi khẳng định có thể chơi sao? Người tu hành không nói dối."
>
> Những người khác nghe Lý Thanh Nhã chỉ điểm, lập tức hiểu ra, tất cả đều cười khanh khách, trong đầu hiện ra cảnh Như Lai tới chơi người sói.
>
> Hỏi: "Ngươi là người sói phải không?"
>
> Như Lai chắp tay trước ngực, vẻ mặt thành thật nói: "A di đà Phật. . . Người xuất gia không nói dối, bần tăng không thể nói."
>
> Như Lai chết!
>
> Hỏi: "Ngươi là thiên tượng sư phải không?"
>
> Như Lai chắp tay trước ngực, vẻ mặt thành thật nói: "A di đà Phật. . . Người xuất gia không nói dối, đúng là bần tăng!"
>
> Như Lai chết!
>
> Trương Minh Hiên bỗng nhiên cũng bật cười, nói: "Đúng là ta đã nghĩ lầm, vậy thì không mời hòa thượng nữa."
>
> Lý Thanh Nhã nói: "Ngươi nghiêm túc?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nghiêm túc nói: "Đúng vậy! Ta đã nghĩ rồi, ta định tìm tám thành viên cố định, mỗi kỳ sẽ mời hai người khách quý, các ngươi ai đồng ý?"
>
> Lý Thanh Tuyền lập tức phấn khích giơ tay, kêu lên: "Ta, ta muốn tham gia!"
>
> Hồng Hài Nhu cũng ngay lập tức giơ tay nói: "Còn có con!"
>
> Ngao Bích Đồng cảm thấy hứng thú nói: "Bình thường ta cũng không có việc gì, tính thêm ta nữa."
>
> Hoàng Hậu lắc đầu nói: "Ta coi như xong, ta không thích xuất đầu lộ diện."
>
> Trương Minh Hiên hỏi: "Còn ai nữa không? Thanh Nhã tỷ? Tần Tử Linh? Chu Khinh Vân?"
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu nói: "Ta coi như xong, có ta tham gia, các ngươi không chơi hết mình được."
>
> Tần Tử Linh cười nói: 'Vậy thì tính thêm ta!"
>
> Quỳnh Ngọc nhìn Tần Tử Linh một chút, nói: "Ta cũng có thể tham gia?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói: "Đương nhiên!"
>
> Quỳnh Ngọc nở nụ cười xán lạn.
>
> Chu Khinh Vân nói: "Gần đây ta đang học Đạo Đức kinh, không có thời gian."
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía Tề Linh Vân, khẩn cầu nói: "Linh Vân, ngươi nhất định phải giúp ta."
>
> Tề Linh Vân do dự một chút: "Ngươi cũng tham gia chứ?"
>
> Trương Minh Hiên lập túc gật đầu nói: "Ta nhất định sẽ tham gia mùa thứ nhất, phần sau sẽ tìm người thích hợp."
>
> Tề Linh Vân nhoẻn miệng cười nói: "Vậy ta cũng tham gia mùa thứ nhất."
>
>
>
>