Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 824: Mục 825

TRANG 413# 1

> Chương 824: Sự uy hiếp của Ngọc Đế

>

>

>

>

>

>

> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên đang nằm nghỉ ngơi trên ngọn cây, một hồi chuông điện thoại vang lên tinh tinh.

>

> Trương Minh Hiên mở to mắt cầm điện thoại di động lên, nhìn thoáng một cái nói thầm: "Ngọc Đế!"

>

> Video được kết nói, Trương Minh Hiên vẻ mặt tươi cười nói: "Bái kiến tối cao Hồng Hoang tối quý Hồng Mông vô thượng chí tôn Ngọc Hoàng Thượng Đế! !"

>

> Ngọc Đế không còn gì để nói: "Ngươi lấy những từ này ở đâu hả? Ngồi dậy nói chuyện."

>

> "À. . ." Trương Minh Hiên ngồi dậy trên ngọn cây.

>

> Ngọc Đế hỏi: 'Ngươi phát thiệp mời cho Dương Tiễn rồi hả?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu, cười nói: "Đúng vậy! Ở Hư Hoang Giới."

>

> Ngọc Đế mỉm cười nói: "Lần này không tính kế nó chứ?"

>

> Trương Minh Hiên lập tức kêu lên ấm ức: "Bệ hạ ngài nói lời này thật không có lý, ta tính kế hắn lúc nào? Ta coi Nhị Lang như anh em thân thiết."

>

> "Thật sao? Tai nạn ở Thông Thiên Hà ngươi giải thích thế nào?"

>

> Trương Minh Hiên chớp chớp đôi mắt to vô tội nói: "Ta chỉ mời thiên thần tư pháp tới bắt yêu mà! Ai biết cô nương Quan Âm kia bỗng dưng ra tay."

>

> Ngọc Đế tức giận nói: "Bắt yêu là giả, giúp ngươi gánh chịu hậu quả mới là thật.

>

> Chỉ sợ ngươi đã có ý định giết chết Quan Âm ở Thông Thiên Hà từ lâu, làm cho Dương Tiễn phải gánh vác một phần áp lực của Phật Giáo giúp ngươi."

>

> Trương Minh Hiên lý lẽ chính đáng nói: "Bệ hạ, tâm tư của người quá đen tối rồi.

>

> Trương Minh Hiên ta luôn làm việc quang minh lỗi lạc, cả người chính đại quang minh, lại biết đối nhân xử thế, xưng là tiểu lang quân băng thanh ngọc khiết, sao có thể làm chuyện đó?"

>

> "Ha ha ha. . ." Ngọc Đế cười lạnh một tiếng, nói: "Lúc ngươi nói lời này có nghĩ tới Thục Sơn không? Nghĩ tới Thiếu Lâm, Côn Luân không? Nghĩ tới Xiển Giáo, Phật Giáo không?"

>

> Trương Minh Hiên bỗng nhiên không nói gì, thật không biết giải thích thế nào, thấp giọng bi thương nói: "Những việc kia đều là hiểu lầm mà!

>

> Ngọc Đế liếc một cái khinh thương, có phải hiểu lầm hay không chính ngươi còn không rõ? Sau đó trịnh trọng hỏi: "Nhị Lang là cháu của ta, nếu ngươi còn dám tính kế nó, coi chừng ta ỷ lớn hiếp nhỏ."

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu ấm ức nói: "Thật không có, chỉ là làm một vui chơi giải trí và quay chương trình."

>

> Lông mày Ngọc Đế nhảy dựng, hỏi: "Chương trình? Chương trình gì?"

>

> Trương Minh Hiên giải thích: "Đây là một chương trình trò chơi ta chuẩn bị, tên là bữa cơm giết người sói."

>

> Trong lòng Ngọc Đế sáng tỏ, nếu là quay chương trình sẽ không có chuyện gì, gật gật đầu dọa dẫm nói: "Không là tốt, không đúng như vậy trẫm sẽ bắt ngươi vào Thiên lao, mỗi ngày viết 100 chương "Bàn Long"."

>

> Trương Minh Hiên không còn gì để nói, lại dùng thiên lao uy hiếp ta, chờ tu vi của ta vượt qua ngươi, nhất định sẽ nhốt ngươi vào thiên lao, bắt ngươi viết cho ta mỗi ngày.

>

> Ngọc Đế cau mày đánh giá Trương Minh Hiên, nói: "Có phải ngươi đang nghĩ chuyện gì nguy hiểm hơn?"

>

> Trương Minh Hiên vội vàng lắc đầu, tươi cươi xán lạn nói: "Sao có thể chứ! Ta đang nghĩ có người cậu tốt như bệ hạ, Dương Tiễn thật quá hạnh phúc!"

>

> Ngọc Đế tươi cười nói: "Cứ như vậy đi! Ta thay Nhị Lang đồng ý, tất nhiên là tới cuộc hẹn đúng giờ."

>

> Trương Minh Hiên chắp tay cười nói: "Cảm ơn bệ hạ."

>

> Ngắt video, Trương Minh Hiên nằm ngửa trên ngọn cây, trong lòng dâng lên một nỗi bi thương khó tả, thầm thì: "Các ngươi nói xem thanh danh của ta có phải bị hủy hết rồi không?"

>

> Long Thiên Ngạo nói: "Thực ra như vậy cũng rất tốt, người của thế lực khác cũng không dám xúc phạm ngươi, sợ ngươi ba phần."

>

> Trương Minh Hiên sờ sờ mặt mình, u oán nói: "Nhưng cái ta muốn là sự tôn kính của bọn họ! Ta muốn thành thần tượng quốc dân, đại biểu cho công bằng và chính nghĩa, sứ giả của tình yêu và hòa bình."

>

> Tiêu Viêm cười ha ha nói: "Vậy là ngươi không có cơ hội rồi."

>

> Trương Minh Hiên vuốt mặt mình, ngửa mặt nhìn trời, trong mắt mang theo một chút tang thương, ta muốn làm thần tượng quốc dân, tiểu thịt tươi của Hồng Hoang, sao lại khó như vậy?

>

> Thời gian dần trôi qua khi Trương Minh Hiên vừa rối rắm lại buồn bực trong lòng.

>

> Thoáng chốc qua năm ngày.

>

> Sáng sớm hôm đó, nhóm Tề Linh Vân, Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi, Ngao Bích Đồng tập hợp rất sớm ở đảo Huyền Không, làm thành một đoàn thảo luận xôn xao ở thư điếm trong sân.

>

> Kẽo kẹt một tiếng, Trương Minh Hiên mở cửa phòng đi tới.

>

> Vẫy tay cười nói: "Các vị, buổi sáng tốt lành nha!"

>

> Tề Linh Vân ngẩng đầu cười khẽ nói: "Ngươi đã tỉnh rồi! Thanh Nhã tỷ có phần cơm cho ngươi ở trong nồi đó."

>

> Lý Thanh Tuyền ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên, bộ dạng tiểu đại nhân lắc đầu thở dài, hắn thật sự hết thuốc chữa, đến Nha Nha cũng dậy sớm hơn hắn.

>

> Trương Minh Hiên cầm mấy cái bánh bao đi ra từ bếp, sau khi ăn xong đứng vận động tay chân ở trong sân, thì thầm: "Một hai ba bốn, hai hai ba bốn, ba hai ba bốn,. . ."

>

> Tề Linh Vân nhìn Trương Minh Hiên làm động tác kỳ quái, thắc mắc: "Hắn làm gì vậy? Tu luyện à?"

>

> Lý Thanh Tuyền tùy ý nói: "Nghe hắn nói cái này gọi là bài tập thể dục số 2, rất quái lạ, chắc dùng để rèn luyện thân thể. Không cần để ý tới hắn, chúng ta tiếp tục trao đổi."

>

> Tề Linh Vân xem một hồi, cười nói: "Việc này không có tác dụng rèn luyện thân thể chứ? Còn không bằng Thục Sơn chúng ta rèn quyền."

>

> Lý Thanh Tuyền tùy ý nói: "Hắn đúng là u mê."

>

> Tề Linh Vân chuyển dời tầm mắt, cười hỏi: "Mọi người luyện tập thế nào?"

>

> Hồng Hài Nhi vỗ ngực phấn khởi nói: "Yên tâm đi! Chúng ta khá lợi hại đó."

>

> Trong mắt Lý Thanh Tuyền lóe lên một tia nhìn giảo hoạt của hồ ly, khẽ nói: "Nếu không thì lần này chúng ta liên kết lại đi! Liên kết đối phó hai người khách quý này!"

>

> Ngao Bích Đồng ngượng ngùng nói: "Như vậy không tốt lắm đâu! Là không công bằng với họ."

>

> Lý Thanh Tuyền cười hì hì nói: "Chơi vui là được mà!"

>

> Hồng Hài Nhi phấn chấn giơ tay kêu: "Ta tán thành! Ta tán thành!"

>

> Lý Thanh Tuyền khẽ cười trộm nói: "Cứ quyết định vậy đi, chúng ta là một hội rồi."

>

> Đám người Tề Linh Vân, Ngao Bích Đồng, Tần Tử Linh, Quỳnh Ngọc liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt bất đắc dĩ.

>

> Trương Minh Hiên bật hơi, ép tay, hoàn thành vận động, thật là thoải mái mà!

>

> Giọng nói của Trương Tiểu Phàm vang lên trong thức hải của Trương Minh Hiên: "Bữa tiệc giết người sói đã bố trí xong."

>

> Trương Minh Hiên nói trong lòng: "Mở băng thông để khách hàng bước vào, phát cho nhóm Tề Linh Vân, mỗi lần bước vào đều phải trung chuyển qua Hư Hoang Giới."

>

> Trương Tiểu Phàm nói: "Được đó!"

>

> Trên điện thoại di động của đám người Trương Minh Hiên đồng thời xuất hiện một biểu tượng mới, một con sói khổng lồ đứng trên đỉnh núi, tru dài dưới ánh trăng.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu cười nói với bọn họ: "Ta đã cài Giết người sói vào băng thông phát tới trên điện thoại từng người, kích vào bữa tiệc giết người sói là có thể trực tiếp bước vào gian phòng chơi."

>

> Hồng Hài Nhi vội vã lấy điện thoại di động ra, sợ hãi kêu lên: "Cái này đã xong rồi, ta vào xem trước một chút."

>

> Lý Thanh Tuyền cũng lấy điện thoại di động ra, hứng thú nói: "Ta cũng vào xem một chút."

>

> Mấy người Tề Linh Vân, Ngao Bích Đồng cũng sôi nổ tiến vào không gian trò chơi, nô đùa quen thuộc một lượt, sau đó tất cả đều đi ra.

>

> Thời gian trôi qua chậm rãi, sau buổi trưa, nhóm Trương Minh Hiên, Tề Linh Vân tập hợp ở trong đại sảnh của thư điếm.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!