TRANG 416# 1
> Chương 830: Na Tra bị phạt
>
>
>
>
>
>
> Trong video, Tề Linh Vân thích thú hỏi: "Gần đây Tam Thái Tử có được những cô gái yêu thích không?"
>
> Na Tra lập tức gật đầu, không chút do dự nói: "Có! Rất nhiều."
>
> Tề Linh Vân sững sờ, cười nói: "Trả lời quyết đoán như vậy sao?"
>
> Na Tra cười nói: "Chuyện này quá dễ để trả lời!"
>
> Tề Linh Vân lại nhìn về phía Dương Tiễn hỏi: "Thần Quân, ngài thì sao?"
>
> Dương Tiễn tươi cười nói: "Có, rất nhiều."
>
> Trương Minh Hiên thầm oán giận nói: "Xem đi! Ngươi hỏi quá đơn giản, đều là chuyện đoán được."
>
> Tề Linh Vân liếc mắt khinh thường, tức giận nói: "Ngươi lợi hại, thử xem!"
>
> Trương Minh Hiên nói: "Nhìn kỹ mà học tập."
>
> Nhìn Na Tra cười xấu xa nói: "Nghe đồn ngươi chính là chuyển thế của Linh Châu Tử của Cung Oa Hoàng."
>
> Na Tra gật đầu, cẩn thận nhìn Trương Minh Hiên, nụ cười kia nhìn có hơi làm người ta sợ hãi.
>
> Trương Minh Hiên xấu bụng hỏi: "Bị đánh xuống trần, tu vi toàn thân hóa thành hư không chuyển thế đầu thai, ngươi có giận Nữ Oa nương nương không?"
>
> Na Tra trừng mắt nhìn Trương Minh Hiên, vẻ mặt rối rắm.
>
> Trương Minh Hiên cười he he nói: "Qủa nhiên, suy đi nghĩ lại cũng không biết trả lời thế nào. Thoạt nhìn vẫn có hơi tức giận."
>
> Na Tra lập tức mở to mắt kêu lên: "Ta không, ngươi xuyên tạc."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Không tức giận, ngươi phải trả lời chứ!"
>
> Na Tra lắc đầu nói: "Không, ta từ chối trả lời."
>
> Dương Tiễn cười ha ha: "Na Tra, lúc vừa rồi ta bị hỏi, ngươi thực là rất phấn khích nha! Nói mau!"
>
> Trương Minh Hiên khích lệ nói: "Nói đi! Không sao cả, trước đó chúng ta cũng đã nói rồi đó. Ngươi không nói, cũng chỉ có thể chứng minh ngươi chột dạ."
>
> Mấy người đều mong đợi nhìn Na Tra.
>
> "Mau trả lời. . ."
>
> "Nói mau đi. . ."
>
> "Được rồi, ta trả lời là được." Na Tra nhìn Trương Minh Hiên nói: "Ta tức giận, vô cùng tức giận, nương nương vừa già lại vừa xấu, tính khí thô bạo, còn không phân biệt đúng sai."
>
> Trương Minh Hiên bật ngón cái cười ha ha nói: "Nói rất hay!"
>
> Tề Linh Vân cũng nén cười một hồi, Dương Tiễn cúi đầu nhìn cái bàn, oa. . . đường vân đẹp lạ nha.
>
> . . .
>
> Trên đường Tây Du, Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai nghi ngờ nói: "Lai lịch của Cung Oa Hoàng kia là thế nào? Lúc trước đại chiến ở Hồng Hoang Thương Thần cũng có chiến đội này, đã tiêu diệt sạch chiến đội Vạn Phật."
>
> Đường Tam Tạng kinh ngạc nhìn Tôn Ngộ Không, nói: "Ngươi không biết Nữ Oa nương nương sao?"
>
> Tôn Ngộ Không lắc đầu nói: "Lão Tôn ta sống ung dung tự tại ở Hoa Qủa Sơn hơn mười năm, cầu đạo trong động Tiên Sơn hơn mười năm, sau khi trở về nhập bọn cùng yêu ma, kết bạn cũng thần tiên, nhưng trong đó lại chưa từng nghe tới bậc đại thần thông nào gọi là Nữ Oa."
>
> Mắt Trư Bát Giới bừng tỉnh, thần tiên yêu quái nào dám tùy tiện nhắc tới danh hiệu của Thánh nhân? Mấy con thú hoang Hoa Qủa Sơn kia càng khỏi phải nói.
>
> Sa Ngộ Tĩnh tán thưởng nói: "Đại sư huynh học đạo hơn mười năm đã luyện thành một thân thần thông rung chuyển đất trời, quả thật là đắc chí nha!"
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói: "Lão Tôn ta sao lại thèm so với kẻ phàm?"
>
> Đường Tam Tạng giải thích: "Nữ Oa nương nương là mẹ của loài người. Từ thời xa xưa truyền lại Nữ Oa nương nương nặn đất tạo thành con người, mới có loài người hiện tại."
>
> Tôn Ngộ Không bỗng nhiên nghiêm trọng, nói: "Nặn đất tạo thành con người? Thậm chí có người có được loại phép thần sáng tạo sinh linh này?"
>
> Trư Bát Giới cười ha ha nói: "Nữ Oa nương nương chính là Tiên Thiên nữ thần, đừng nói là nặn đất thành người, chỉ là một khối đá qua tay người cũng có thể hóa thành vật sống."
>
> Tôn Ngộ Không tùy tiện nói: "Vậy chẳng phải cùng một loại với lão Tôn?"
>
> Dao Trì trên Thiên đình, Ngọc Đế lắc đầu vừa cười vừa nói: "Na Tra gặp họa rồi, vị sư tỷ kia của ta cũng không phải dễ đối phó."
>
> Dương Tiễn buồn bực nói: "Tiêu Diêu Thần Quân thật sự là hại người rất ác, lần sau không thể tin lời của hắn."
>
> Vẻ mặt Ngọc Đế kỳ quái nói: "Lần này đoán chừng hắn cũng đã tự hại mình rồi."
>
> Vũ Dư Thiên trong Bích Du Cung, Thông Thiên nhìn màn hình điện thoại, cảm thấy mỏi mệt một hồi, không thể không tìm chết được sao?
>
> Vân Tiêu lo lắng nói: "Sư phụ, lần này hình như sư đệ lại gây họa rồi."
>
> Thông Thiên giáo chủ từ tốn nói: "Không có việc gì, không chết được."
>
> Vô Đương Thánh Mẫu cũng không còn gì để nói: "Tiểu sư đệ này thật sự không thể ngồi yên một phút nào."
>
> Bên trong cung Oa Hoàng, Nữ Oa nương nương ngồi trên giường mây, phát ra một tiếng cười lạnh.
>
> Thanh Loan lập tức giận dữ nói: "Linh Châu Tử to gan lại dám nói nương nương già."
>
> Thái Phượng cũng giận dữ nói: "Linh Châu Tử lớn mật cũng dám nói nương nương xấu."
>
> Lông mày Nữ Oa cau lại, nói: "Cần các ngươi lắm lời sao?"
>
> Hai tia sét nhỏ trong tay xẹt qua không gian, nháy mắt đi tới trước mặt Thanh Loan, Thái Phượng biến thành hai cột sấm sét lớn, đùng một tiếng đánh xuống hai người.
>
> Vẻ mặt hai người Thanh Loan, Thái Phượng phút chốc hoảng sợ, hét A. . . một tiếng, bị sấm sét đâm vào cung Oa Hoàng trong nháy mắt, chỉ còn để lại một thông đạo không gian vặn vẹo trên không, tia điện vẫn còn lập lòe trên không trung.
>
> Nữ Oa nương nương nhăn mũi một cái, hừ một tiếng tự nói: "Càng ngày càng không biết lớn nhỏ, xem ra cần thay đạo đồng rồi. Thanh Phong của Trấn Nguyên Tử cũng không tệ, vâng lời hiểu chuyện hơn nữa dáng vẻ lớn lên rất tuấn tú."
>
> Nữ Oa nương nương nói xong, lại cúi đầu xem tiếp, tầm mắt xuyên qua tầng tầng không gian, rơi xuống trên người Na Tra ở Thiên Vương Điện, tự nhủ: "Linh Châu Tử, cũng thế! Nghiêm khắc trừng phạt vậy cũng đủ rồi, trở về vị trí cũ thôi!" Tay vung nhẹ một cái, một quả cầu sét lao xuống.
>
> Sau đó lại nhìn về phía núi Thiên Môn, trong mắt mang theo một tia căm ức, lần này không tha cho ngươi.
>
> Trong điện Lý Thiên Vương trên Thiên Đình, ánh mắt Lý Tịnh trừng lớn nhìn vào video, miệng run rẩy nói: "Chuyện này. . . Na Tra sao dám làm?"
>
> Một quả cầu sét từ trên trời giáng xuống, xuyên thủng cấm chế của phủ Lý Thiên Vương, phá tan nóc Thần điện, đánh vào Na Tra trong nháy mắt.
>
> Lý Thiên Vương cách đó không xa, sợ hãi kêu lên một tiếng: "Na Tra? !"
>
> Vội vã đứng dậy và chạy tới, vươn tay đỡ lấy Na Tra, thân thể bị điện giật của Na Tra rơi xuống trên tay Lý Tịnh, bỗng chốc xuất hiện một mảnh cháy sém.
>
> Tay Lý Tịnh run lên, nháy mắt cau mày thét lớn một tiếng, ngay sau đó tiếp tục bế Na Tra lên, hốt hoảng chạy ra ngoài.
>
> Na Tra mở miệng phun ra một ngụm khói trắng, mở to mắt nói: "Để con xuống, con không sao."
>
> Lý Tịnh liền tranh thủ đặt Na Tra xuống chiếc bàn trong sân, lo lắng hỏi: "Na Tra, con thấy thế nào? Thật sự không có chuyện gì? Xảy ra chuyện gì vậy?"
>
> Na Tra quay đầu nhìn hai cánh tay cháy sém của Lý Tịnh, ánh mắt lóe lên một tia dịu dàng, giọng nói thong thả mang theo một chút vui mừng nói: "Con không sao, sấm sét vừa rồi là Nữ Oa nương nương phát ra."
>
> Lý Tịnh mang theo một chút tức giận nói: "Na Tra! Con cũng đã lớn như vậy rồi, không còn là đứa trẻ, cái gì có thể nói cái gì không còn không biết sao? Gan con to cỡ nào lại dám thêu dệt Nữ Oa nương nương?"
>
> Na Tra cười ha ha nói: "Yên tâm, con có chừng mực, nương nương không hề tức giận."
>
> Lý Tịnh nổi cáu nói: "Na Tra! Con đang nói nhảm cái gì? Lập tức cùng ta đi miếu Oa Hoàng tạ tội với Nữ Oa nương nương, hi vọng Nữ Oa nương nương có thể tha thứ cho sai lầm của con."
>
> Na Tra ấn lên trán của mình, một viên ngọc xoay tròn dâng lên từ đỉnh đầu, ánh sáng hoa mỹ bao quanh tinh vân, phấn khích nói: "Cha xem đây là gì?"
>
> Lý Tịnh nghi ngờ nhìn viên ngọc nói: "Đây là thứ gì? Chưa từng thấy trên người con trước kia."
>
>
>
>