TRANG 418# 2
> Chương 835: Hoàn thành "Bàn Long"
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên gõ chữ lạch cạch cả đêm, sáng sớm hôm sau up liên 5 chương, độc giả hoa mắt trước điện thoại, sau đó cảm động đến rơi lệ, 5 chương! Rất lâu rất lâu mới có hiệu suất như vậy~ Tiêu Dao Thần Quân tìm ra lương tâm rồi ư! Cảm động quá, like một cái.
>
> Đừng làn sóng like hồng đỏ cả khu bình sách.
>
> Trong sân thư điếm, Lý Thanh Tuyền nhìn điện thoại nghi ngờ nói: "Ý~ 5 chương liên, không phải hắn bế quan sao?"
>
> Độc giả trên mạng xem xong 5 chương đều đang bình luận, Ngả Lệ Tư và Lâm Lôi chia tay rồi, không đi với nhau đến cùng, Lôi Lâm vì báo thù cho cha mẹ bị giáo đình bắt rồi, chuyện sớm muộn.
>
> Đặc biệt là câu chuyện tình yêu của Ngả Lệ Tư và Lâm Lôi, trên mang bình luận náo nhiệt, không ít đàn ông khó chịu với Ngả Lệ Tư, nói cô ấy bất trung. Cũng có không ít cô gái ủng hộ Ngả Lệ Tư, lựa chọn người mình thích rất tốt.
>
> Trận chiến cãi nhau trên mạng nổi lên, từng nhóm lần lượt luận bàn, nam nữ tranh bá, huyết chiến thiên hạ.
>
> Đương nhiên, những điều này đối với Trương Minh Hiên mà nói chỉ là chuyện nhỏ không quan trọng, gõ chữ quan trọng nhất, trời long đất lở cũng không được phiền ta gõ chữ, gõ chữ khiến ta vui vẻ, gõ chữ khiến ta hạnh phúc, âu yes!
>
> Một tuần, Trương Minh Hiên liên tục up đến hơn 400 chương, hot trên mang đều là "Bàn long", rất nhiều người đang thảo luận tình tiết trong đó.
>
> Trong đầu xuất hiện một thế giới thu nhỏ, trong thế giới thu nhỏ núi rừng sơn mạch, ma thú gào thét, một thanh niên tây phương ngồi trong hư không, nhắm mắt tĩnh tọa.
>
> Trong lúc Trương Minh Hiên gõ chữ, tin nhắn gửi tới ting ting, một đầu hồ ly nhấp nháy.
>
> Trương Minh Hiên tiện tay mở khung cửa trò chuyện.
>
> Lý Thanh Tuyền : "Bế quan kết thúc chưa? Bao giờ chương trình người sói bắt đầu! Không phải ngươi nói một tuần một lần sao? Thơi gian qua rồi."
>
> Trương Minh Hiên tiện tay gửi một tin nhắn: "Kỳ này các ngươi tự quay đi! Ta không có thời gian, khách mời đã gửi thông báo mời cho các người xong rồi, chốc nữa liên hệ với thần tài Triệu Công Minh là được, để Tề Linh Vân làm pháp quan."
>
> Lý Thanh Tuyền lập tức trả lời: "Được!"
>
> Trương Minh Hiên tiện tay tắt khung trò truyện, tiếp tục gõ chữ, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, bất kỳ ai bất kỳ chuyện gì cũng không được quấy nhiễu ta.
>
> Chạng vạng tối, giọng nói của Trương Tiểu Phàm vang lên: "Người sói giết kết thúc rồi, phải biên tập rồi."
>
> Trương Minh Hiên không dừng tay, giọng nói thanh thúy vang lên: "Các ngươi tự biên tập,
>
> Đừng làm phiền ta."
>
> Trương Tiểu Phàm không nói gì ném tài liệu cho Long Thiên Ngạo nói: "Giao cho ngươi đấy!"
>
> Long Thiên Ngạo nhìn Phong Vân Vô Kỵ.
>
> Phong Vân Vô Kỵ "ừm" một tiếng, nhíu lông mày nhìn Long Thiên Ngạo.
>
> Long Thiên Ngạo cười nham hiểm nói: "Ngài tu luyện, ngài tu luyện đi." Sau đó ném tài liệu cho Tiêu Viêm nói: "Giao cho ngươi."
>
> Tiêu Viêm bất mãn kêu: "Dựa vào cái gì hả?"
>
> Long Thiên Ngạo cười nói: "Vì ngươi nhỏ nhất."
>
> Chỉ vào thế giới nhỏ Bàn Long nói: "Đợi tiểu lão đệ đó ra, ngươi có thể được giải thoát."
>
> Tiêu Viêm nhìn bóng người trong thế giới nhỏ Bàn Long, ánh mắt ẩn chứa sự mong đợi, tiểu lão đệ mau ra đi, bên ngoài rất vui.
>
> Mấy tháng trôi qua, vào cuối hè đầu thu, một thiếu nữ mềm yếu ngồi trong căn phòng, gõ những chữ cuối cùng, vẻ mặt hạnh phúc nói: "Cuối cùng cũng gõ xong rồi, cuối cùng cũng được giải thoát rồi." Thúc giục: "Thanh Bình mau hút thần lực tạo hóa đi."
>
> Giọng nói của Thanh Bình truyền ra: "Không cần thiết phải lấy ra, tạo hóa thần lực ở trong cơ thể người cũng có lợi."
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói: "Người không bị giả nữ không phải ngươi phải không? Ngươi có tin, chốc nữa ta làm cho người bao kiếm vải ren không?
>
> Thanh Bình bình thản nói: "Ở Hồng Hoang,c hỉ cần trở nên mạnh hơn, đừng nói tạm thời giả nữ, biến thành nữ nhân thì có sao? Người nhìn Từ Hàng thì biết."
>
> Trương Minh Hiên nói: "Có lẽ hắn muốn biến thành nữ nhân thì sao?"
>
> Thí Thần Thương khảm nạm trên bức tường bay ra nói: "Tiểu lão gia chớ lo, ta đến cứu giá đây."
>
> Thương Thí Thần lơ lửng trước mặt Trương Minh Hiên, tạo hóa thần lực tinh khiết từ trong cơ thể Trương Minh Hiên tiến tới Thương Thí Thần, cùng với tạo hóa thần lực bay ra Trương Minh Hiên trở nên càng lúc thô tục, cùng với dòng tạo hóa thần lực cuối cùng bay vào Thương Thí Thần, Trương Minh Hiên trở lại nguyên dạng ban đầu.
>
> Trương Minh Hiên đứng lên hoạt động chân tay, cười ha ha sảng khoái: "Thế này vẫn tốt hơn!" tiện tay bỏ phong tỏa, đẩy cửa phòng ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên ra ngoài phòng, nhìn thấy Lý Thanh Nhã đọc sách trong sân. Chuyển ánh nhìn, chạy về ra dang hai tay ôm Lý Thanh Nhã, vui mừng nói: "Thanh Nhã tỷ, lâu không gặp, ta nhớ tỷ chết mất."
>
> Trong hư không, mấy kim băng sắc nhọn xuất hiện trước mặt Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên vội dừng bước chân, mắt nhìn chằm chằm kim băng, khóe miệng giật giật, tay buông xuống.
>
> Lý Thanh Nhã đặt sách xuống trách: "Vừa xuất quan liền tác quái." Vung cánh tay kim băng biến mất.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trên ghế đá bên cạnh Lý Thanh Nhã, cười hi hi hỏi: "Thanh Nhã tỷ, tỷ nhớ ta không?"
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu, khóe miệng cong lên nói: "Không."
>
> Trương Minh Hiên kêu lên khoa trương: "Không phải chứ! Đau lòng quá!"
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên một cái, kinh ngạc nói: "Thật sự mạnh hơn, không phải ngươi bế quan gõ chữ sao?"
>
> Trương Minh Hiên cười nham hiểm: "Chủ yếu là ta bế quan tu luyện, gõ chữ chỉ là nhân thiện thôi."
>
> Lý Thanh Nhã suy nghĩ gật đầu.
>
> Trong lúc Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã nhãn nhã, các nơi trong Hồng Hoang đều không yên ổn.
>
> Đông phương thanh long giới, Thanh Long thánh tôn nhìn màn hình nổi lên trước mặt.
>
> . . .
>
> Sau khi hư ảnh bốn thần thú xuất hiện, một dòng năng lượng kỳ lạ và vô hình phủ tán hàng nghìn dặm trong khu vực. Trong không gian triệu dặm hỗn loạn dừng lại trong nháy mắt, không ngừng nứt ra, khe nứt không gian ngừng lại, và dòng năng lượng vô hình đó vượt qua cửu thành hoàn toàn tác dụng lên người Lâm Lôi.
>
> "Không gian trói buộc, vặn vẹo! Tốc độ thời gian thay đổi!"
>
> Lâm Lôi đối diện với chiêu này, cảm giác có chút quen thuộc.
>
> "Cái này. ."
>
> Ánh mắt Lâm Lôi rừng rực, nhìn vào hư ảnh bốn thần thú xung quanh cơ thể Áo cổ tư tháp, mỗi hư ảnh đều sinh ra năng lương đặc biệt, kết hợp với nhau hình thành chiêu này. Bốn năng lượng kỳ lạ có thể khuấy động trời đất, có thể ảnh hưởng đến không gian, thời gian.
>
> . . .
>
> Thanh Long, thuộc tính nước, nước, dịu dàng, bao dung vạn vật.
>
> Huyền Vũ, thuộc đính đất, đất, trù phú.
>
> Bạch hổ, thuộc tính gió, vô hình vô ảnh, tụ tán bất thường.
>
> Chu tước, thuộc tính lửa. Lửa, nóng bỏng điên cuồng. Giận dữ vô thường.
>
> Thời gian không gian đảo loạn, thực ra cũng là kết hợp của "đất lửa nước gió" .
>
> . . .
>
> Thanh Long thánh tôn nói: "Sức mạnh của bốn thánh thú kết hợp làm một, hóa thành lực vô cùng lớn mạnh, các ngươi cảm thấy có khả năng không?"
>
> Một giọng nói trầm thấp vang lên : "Bốn thần thú vốn là người bảo vệ bốn phương trời đất Hồng Hoang, đại diện cho bốn nguyên tố cơ bản lớn đất lửa nước gió, nhưng muốn kết hợp thành một e rằng không thể."
>
> Một giọng nữ sắc bén vang lên: "Nếu chúng ta thật sư có thể để tứ tượng hợp một có lẽ có thể chứng đạo thánh nhân."
>
>
>
>