TRANG 453# 2
> Chương 905: Vô Chi Kỳ
>
>
>
>
>
>
> Lục Nhĩ khẽ "Ồ" một tiếng, vò đầu bứt tai vui sướng nói: "Nước sông lên cao!"
>
> Mặt nước bốn phía của sông Vị Hà đang tăng lên nhanh chóng, tại vị trí mà Kim Cô Bổng giáng xuống đã tạo thành một vòng xoáy sâu thăm thẳm.
>
> Một cái bàn đá bát quái bên trong vòng xoáy bị cột nước kéo dâng lên từ từ. Dâng lên tới một độ cao nhất định, bàn đá bát quái bay ra rơi bịch một cái trên bờ sông.
>
> Ba người Tôn Ngộ Không vội vàng chạy tới, chỉ thấy bàn đá bát quái đã kết hợp với mặt đất tạo thành một cái giếng sâu, miệng giếng có hình bát quái, mỗi một phương đều khắc phù văn.
>
> Tôn Ngộ Không vươn tay quơ quơ vào miệng giếng, kêu lên kỳ quái: "Thật quái dị! Quái dị! Rõ ràng vừa mới là một cái bàn đá, sao bây giờ lại biến thành một cái giếng sâu không thấy đáy."
>
> Viên Hồng nói: "Ta xuống xem một chút."
>
> Lục Nhĩ nói: "Cùng nhau xuống xem!"
>
> Viên Hồng cười nói: "Vẫn nên là ta đi xuống! Ta là thần linh của Thiên Đình, ta không chết được."
>
> Tôn Ngộ Không kêu lên: "Sao có thể để Tam ca mạo hiểm một mình? ! Lão Tôn ta không cho phép việc này." Duỗi tay ra kêu lên: "Như Ý Kim Cô Bổng!"
>
> Kim Cô Bổng trong lòng sông nhỏ lại trong nháy mắt, bay lên trời gào thét lao về phía Tôn Ngộ Không, rơi bịch một tiếng vào lòng bàn tay.
>
> Nước sông Vị Hà đang dâng lên xao động một lát rồi hạ xuống, dâng tràn xoay vòng rồi tiếp tục chảy về phía trước.
>
> Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng cười khà khà, thả người nhảy vào trong giếng Tỏa Long.
>
> Lục Nhĩ, Viên Hồng cùng kêu lên kinh hãi: "Tứ đệ!"
>
> Một tràng cười ha ha vâng lên từ trong giếng sâu.
>
> Viên Hồng lắc đầu cười khổ nói: "Cũng thật giống ta ngày còn trẻ!"
>
> Viên Hồng và Lục Nhĩ cũng tung người nhảy vào sâu trong giếng, ba con khỉ bay về phía đáy giếng. Xung quanh là một khoảng không tăm tối yên tĩnh, cũng không biết bay bao lâu mới có một tia sáng ở phía dưới hắt lên. Ba con hầu tinh chấn động tinh thần, đồng thời tăng tốc bay xuống, bịch một tiếng hạ xuống đáy giếng.
>
> Tôn Ngộ Không, Lục Nhĩ, Viên Hồng đứng lưng tựa lưng, cảnh giác quan sát đáy giếng.
>
> Một vầng trăng tròn hư ảo tỏa ánh sáng màu bạc treo ở trên không, tám cái xiềng xích tối đen vươn dài bốn phía, khóa chặt trên người một con viên hầu.
>
> Viên hầu lông xanh đầu bạc, ngồi xếp bằng bên trong giếng, không hề cử động giống như đã chết.
>
> Tôn Ngộ Không trầm giọng nói: "Đại ca, không phải chúng ta tới muộn rồi chứ? Nhị ca giống như đã chết."
>
> Vừa dứt lời, một tràng tiếng ngáy giống như sấm rền phát ra từ người Vô Chi Kỳ.
>
> Viên Hồng không còn gì để nói: "Đây là đang ngủ à?"
>
> Tôn Ngộ Không cũng không biết nói gì.
>
> Lục Nhĩ nâng Tùy Tâm Thiết Can Binh lên, rơi bịch một tiếng xuống đất, bụi mù tung tóe.
>
> Tiếng ngáy đột nhiên bị ngừng lại, Vô Chi Kỳ mơ màng mở to mắt, ngẩng đầu nhìn về phía ba người Tôn Ngộ Không, Lục Nhĩ, Viên Hồng.
>
> Ánh mắt bốn con khỉ chạm nhau, dưới đáy lòng dâng lên một loại rung động không nói nên lời, so với cảm giác nhìn thấy Viên Hồng lúc trước còn mãnh liệt hơn. Phía sau bốn con khỉ hiện lên một con vượn đen khổng lồ, vỗ ngực ngửa mặt lên trời rít gào, chính là Viên Hồng. Ảo ảnh của vượn đen không kìm nổi, bóng dáng cũng lay động.
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha, hoa chân múa tay vui mừng.
>
> Vô Chi Kỳ chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác thân thiết khi nhìn ba con khỉ trước mắt này, nhưng quả thật không biết! Chẳng lẽ khi chưa bị phong ấn ta đã để lại đời sau? Nhưng ta cũng không xằng bậy cùng nữ yêu khỉ nào mà! Ngày trước vẫn thủ thân như ngọc.
>
> Vô Chi Kỳ nhìn ba con khỉ đang cười to, cẩn thận hỏi: "Các ngươi là thứ khỉ gì vậy?"
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha, chỉ vào Lục Nhĩ nói: "Nhị ca, chúng ta là anh em mà! Đây là đại ca, tên Lục Nhĩ."
>
> Lại chỉ vào Viên Hồng nói: "Hắn là Viên Hồng, đứng hàng thứ ba."
>
> Rồi ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Lão Tôn ta là Tôn Ngộ Không, xếp hàng thứ tư."
>
> Lục Nhĩ cười nói: "Vẫn nên để ta nói chứ! Chuyện là như thế này. . ." Lục Nhĩ thuật lại lần nữa câu chuyện của Trương Minh Hiên.
>
> Tôn Ngộ Không nhìn Vô Chi Kỳ mong chờ.
>
> Vô Chi Kỳ nhếch miệng cười nói: "Nói cách khác, ta và các ngươi có nguồn gốc giống nhau, nên là huynh đệ? !"
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu lia lịa.
>
> Vô Chi Kỳ nhìn về phía Tôn Ngộ Không, nói: "Ngươi là do Thánh Nhân Nữ Oa tạo nên? Cũng giống như đứa con của Nữ Oa nương nương?"
>
> Tôn Ngộ Không tâm đắc cười lớn nói: "Đúng vậy! Nữ Oa nương nương đã cho ta tới Oa Hoàng Cung bái kiến."
>
> Trong lòng Vô Chi Kỳ lật qua lật lại trăm ngàn lần, lúc nghe thấy bọn họ cũng giống như mình, phản ứng theo bản năng là đánh chết bọn họ để tu luyện nâng cao bản thân. Nhưng bản năng sinh trưởng né tránh cái chết đã tự nói với mình, chỉ cần ra tay kẻ phải chết không nghi ngờ gì chính là hắn.
>
> Vô Chi Kỳ cười ha ha, đứng lên cung kính cúi đầu nói: "Vô Chi Kỳ bái kiến đại ca!"
>
> Lục Nhĩ vội vàng xua tay nói: "Mau mau đứng dậy, nhị đệ không cần đa lễ."
>
> Vô Chi Kỳ đứng lên, cười nói: "Tứ đệ là đứa con của Thánh Nhân Nữ Oa, vậy còn nguồn gốc của đại ca và tam đệ là gì?"
>
> Lục Nhĩ xấu hổ nói: "Huynh vốn được sinh ra vào thời kỳ Thái Cổ nhưng lại bị phong ấn đến nay, bây giờ nhận lời mời của Tiêu Diêu Thần Quân, đảm nhiệm Chiến thần hộ pháp của Tiệt giáo."
>
> Con ngươi của Vô Chi Kỳ trừng lớn, Thánh Nhân Thông Thiên? Sao hắn có thể bái thánh nhân làm thầy được? ! Không phải là nguồn gốc giống nhau sao? Sao hắn có thể làm được.
>
> Viên Hồng xấu hổ nói: "Tiểu đệ sinh ra ở thời kỳ Phong Thần, hiện giờ đang làm tinh quân ở trên Thiên Đình."
>
> Trong lòng Vô Chi Kỳ lại chua xót thêm, lại thêm một kẻ không thể chọc vào. Tuy rằng không biết chủ của Thiên Đình hiện tại là ai, nhưng có thể trở thành chí tôn của Tam Giới, chắc chắn sẽ không yếu.
>
> Hai người có Thánh Nhân đứng phía sau, một người là chủ của Thiên Đình đứng sau, dường như chỉ có mình là yếu nhất! Trong lòng dâng lên nỗi chua xót, vì sao có khởi điểm giống nhau mà bản thân mình lại sống khổ thế này, con khỉ này thật sự hâm mộ!
>
> Tôn Ngộ Không giơ Kim Cô Bổng lên cười nói: "Nhị ca, ta sẽ cứu ngươi ra."
>
> Vô Chi Kỳ liền vội vã kêu lên: "Khoan đã!"
>
> Ba người Tôn Ngộ Không, Lục Nhĩ, Viên Hồng nhìn Vô Chi Kỳ kỳ quái.
>
> Vô Chi Kỳ cười khổ nói: "Làm phiền ba vị huynh đệ lo lắng, nhưng không cần thả ta ra, đây là ta tự nguyện."
>
> Lục Nhĩ cau mày mở miệng nói: "Hiểu âm dương, thấu việc người, hướng tới cái thiện, tránh né cái chết để sinh tồn, đây là phương pháp bảo vệ bản thân mình sao?"
>
> Ánh mắt Vô Chi Kỳ lóe lên sợ hãi, lắc đầu nói: "Các người không hiểu, ta đã tận mắt nhìn thấy, lượng kiếp ập xuống, vu yêu đại chiến, Thiên trụ sụp đổ, Thiên Hà trút xuống, thần thánh như bầy chó lợn, ngã xuống như mưa, rất đáng sợ! Bên ngoài kia thật sự đáng sợ! !"
>
> Viên Hồng không hài lòng nói: "Cho nên nhị ca ngài liền núp ở đây? Tham sống sợ chết? !"
>
> Vô Chi Kỳ im lặng không nói.
>
> Viên Hồng tức giận nói: "Ngày trước chiến tranh Phong Thần, tiên yêu cũng ngã xuống như mưa vậy, vô số thần thánh đều đẫm máu, nhưng ta nào có sợ hãi bước vào chiến trường để tìm con đường sinh tồn, duy chỉ có một trận chiến mà thôi, đắm mình trong cái chết, quyết chưa từng hối hận."
>
> Lục Nhĩ cũng lắc đầu nói: "Nhị đệ, ngươi trốn ở nơi này, không có tự do, bị nhốt ở một nơi thì sống chết cũng có khác gì nhau?"
>
> Vô Chi Kỳ lắc đầu mất mát nói: "Ít nhất ta cũng sẽ sống sót."
>
> Lục Nhĩ tức giận nói: "Làm tử tù ở một chỗ, chờ đợi vô số lượng kiếp giáng xuống? Đến lúc đó ngươi sẽ phải hối hận vì sao không bước ra sớm hơn, nhìn non sông tươi đẹp này."
>
>
>
>