TRANG 456# 2
> Chương 911: Vô Đương đánh nhau với Vô Chi Kỳ.
>
>
>
>
>
>
> Thánh Mẫu Vô Đương lại nhìn về phía bọ cạp tinh nói: "Còn ngươi? Ngươi muốn học pháp gì?"
>
> Bọ cạp tinh sợ hãi rụt rè nói: "Ta...ta cũng không biết nên chọn cái gì."
>
> Thánh Mẫu Vô Đương khẽ gật đầu rồi nói: "Ngươi chính là cổ trừng đã nhiều lần trải qua vô số giết chóc, vậy cũng tu luyện 'Thông thiên đạo kinh' đi!"
>
> Bọ cạp tinh cung kính bái lạy nói: "Vâng!"
>
> Thánh Mẫu Vô Đương nâng tay chỉ một cái, lập tức bọ cạp tinh xoay người ngồi xuống mặt đất, nhắm mắt lại và giác ngộ.
>
> Thánh Mẫu Vô Đương lại nhìn về phía Lục Nhĩ Mỹ Hầu, cười nói: "Ngươi tu luyện là Bát Cửu Huyền Công đúng không!"
>
> Lục Nhĩ Mỹ Hầu xấu hổ cười nói: "Đại sư tỷ đúng là mắt sáng như đuốc."
>
> Thánh Mẫu Vô Đương nói: "'Bát Cửu Huyền Công’ là công pháp bảo vệ Phật giáo được sinh ra từ đạo môn 'Cửu Chuyển Huyền Công, cũng không yếu hơn 'Cửu Chuyển Huyền Công', ngươi chỉ cần hoàn thành từng bước tu luyện là được, Triệt giáo chúng ta biển chứa trăm sông không phân chia giáo phái, cũng không gạt bỏ công pháp của các giáo phái khác.
>
> Lục Nhĩ cúi đầu nói: "Thưa đại sư tỷ, ta cũng chưa biết đầy đủ công pháp, cũng chỉ mới biết đến cảnh giới Ngũ Chuyển, bây giờ đã đến giới hạn."
>
> Thánh Mẫu Vô Đương sửng sốt một chút, lắc đầu cười nói: "Đa Bảo mà cũng chơi loại thủ đoạn này ư, thật sự nhỏ nhen mà. Được rồi, vậy ta truyền Cửu Chuyển Huyền Công cho ngươi vậy!"
>
> Lục Nhĩ quỳ gối trên mặt đất, dập đầu nói: "Đa tạ đại sư tỷ!"
>
> Thánh Mẫu Vô Đương đưa tay chỉ vào Lục Nhĩ, lập tức Lục Nhĩ xoay người ngồi thiền trên mặt đất, im lặng nhắm mắt lại.
>
> Cuối cùng Thánh Mẫu Vô Đương nhìn về phía Vô Chi Kỳ, cười nói: "Vô Chi Kỳ, bây giờ để ta thử năng lực của ngươi một chút."
>
> Vô Chi Kỳ xua tay liên tục nói: "Không dám, không dám, không dám đánh nhau với đại sư tỷ."
>
> Thánh Mẫu Vô Đương cười nói: "Cứ tới đây đi! Ngươi không thể làm tổn thương ta được."
>
> Vô Chi Kỳ theo bản năng nhìn về phía Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên khẽ gật đầu đồng ý.
>
> Vô Chi Kỳ chắp tay, nói: "Đại sư tỷ, vậy xin mạo phạm!"
>
> Nói xong liền vung nắm đấm về phía Thánh Mẫu Vô Đương, nơi nào nắm đấm đi qua đều ào ào vỡ vụn, tạo thành một đường đi đen kịt.
>
> Trương Minh Hiên kêu lên sợ hãi: "Không được!" Lấy tu vi của bọn họ nếu đánh nhau thì toàn bộ Thiên Môn Sơn sẽ bị hủy hoại trong nháy mắt! Tính sai rồi.
>
> Một tiếng vang trầm xuất hiện, Thánh Mẫu Vô Đương dùng một tay nắm chặt nấm đấm của Vô Chi Kỳ, tất cả quyền thế khủng khiếp đều hóa thành hư không, thậm chí còn không lớn thanh thế bằng hai cao thủ võ lâm đánh nhau.
>
> Vô Chi Kỳ không thể tin nổi nhìn Thánh Mẫu Vô Đương, tuy rằng bao nhiêu năm qua hắn không sử dụng tu vi nhưng vẫn rất hiểu rõ thực lực của mình, cho dù vừa rồi không đánh ra toàn lực, nhưng cũng đã ra năm phần sức mạnh, tại sao có thể như vậy chứ?
>
> Thánh Mẫu Vô Đương buông tay Vô Chi Kỳ ra, cười nói: "Lại đến! Đừng có nương tay."
>
> Trương Minh Hiên vội vàng kêu lên: "Chờ một chút... các ngươi muốn đánh nhau thì đi lên trời mà đánh, ngộ nhỡ phá hủy Thiên Môn Sơn thì làm sao bây giờ?"
>
> Thánh Mẫu Vô Đương nói: "Không sao!"
>
> Vung tay lên, trong nháy mắt đám người Trương Minh Hiên, Đại Hùng, Sắc Tà và Lục Nhĩ đã di chuyển cách xa vị trí lúc nãy hơn ngàn mét, một kết giới phòng ngự vặn vẹo được tạo ra ngăn cản Thánh Mẫu Vô Đương và Vô Chi Kỳ.
>
> Từ bên ngoài nhìn lại, chỉ thấy bóng hai người mơ hồ trong không gian, không gian vặn vẹo, rõ ràng là gần ngay trước mặt nhưng lại làm người ta cảm giác xa tận chân trời, cảm giác như không cùng một thế giới, rất là khó chịu.
>
> Trong không gian, Vô Chi Kỳ đầy trầm trọng nhìn Thánh Mẫu Vô Đương, đột nhiên trong tay xuât hiện một cây gậy sắt đen như mực, phía trên có khắc một hàng chữ rất đơn giản tự nhiên: Tây Hải Tấn Thiết Côn.
>
> Thánh Mẫu Vô Đương cười nói: "Không cần lo lắng chuyện khác, dốc hết toàn lực ra, đánh theo cách của ngươi."
>
> Vô Chi Kỳ khẽ gật đầu, nói: "Vâng! Xin đại sư tỷ chỉ bảo." Trên người phát xuất hiện tiếng nước chảy ầm ầm và rồi xuất hiện một con rồng nước đen sì lượn vòng bao quanh gậy sắt.
>
> Vô Chi Kỳ gầm nhẹ một tiếng, trong nháy mắt xuất hiện ở trên trời, vung gậy nhanh như thiên thạch rơi xuống đánh vào giữa đầu Thánh Mẫu Vô Đương.
>
> "Rầm!" Một tiếng vang lên, Thánh Mẫu Vô Đương đứng tại chỗ không nhúc nhích, đưa tay nâng gậy sắt lại, Vô Chi Kỳ bị rồng nước quấn quanh lơ lửng ở giữa bầu trời, trong hai mắt mang theo khiếp sợ và khó thể tin.
>
> Thánh Mẫu Vô Đương búng tay một cái, keng một tiếng chấn Vô Chi Kỳ ngã ngược bay ra, lảo đảo lùi lại mấy bước.
>
> Thánh Mẫu Vô Đương vung tay xóa tan kết giới bên cạnh, cười nói: "Xem như không tệ!"
>
> Vô Chi Kỳ cúi thấp đầu đứng ở bên cạnh, ánh mắt hoảng hốt, giống như hồn bay phách lạc.
>
> Trương Minh Hiên mang theo đám người yêu quái gấu đen đã giật mình tỉnh lại vội vàng chạy tới, chỉ thấy Vô Chi Kỳ đang mất mát sa sút tinh thần đứng ở bên cạnh, hoa cỏ cây cối xung quanh không bị hư hại chút nào.
>
> Thánh Mẫu Vô Đương nói với Vô Chi Kỳ: "Ngươi có thể dựa vào bản thân đi đến tình trạng này xem như không tệ rồi, nhưng rõ ràng đạo pháp của ngươi cũng không trọn vẹn, khác xa lớn với các Chuẩn Thánh của các đại giáo như Ngọc Đỉnh Chân Nhân, Quan Âm, Phổ Hiền.
>
> Vô Chi Kỳ đột nhiên ngẩng đầu, rồi cúi đầu quỳ nửa người nói: "Xin đại sư tỷ chỉ dạy ta!"
>
> Thánh Mẫu Vô Đương cười nói: "Được rồi! Vậy ta ở lại đây mấy ngày, từ ngày mai sẽ bắt đầu giảng đạo cho các ngươi, hi vọng các ngươi có thể đạt được."
>
> Hùng Đại, Sắc Tà, Vô Chi Kỳ và Lục Nhĩ đều kích động bái lạy nói: "Đa tạ đại sư tỷ!"
>
> Thánh Mẫu Vô Đương khẽ gật đầu, nói: "Các ngươi trở về ngộ hiểu đạo kinh trước!"
>
> "Vâng! Cung tiễn đại sư tỷ."
>
> Thánh Mẫu Vô Đương mang theoTrương Minh Hiên trở lại đảo Huyền Không, ngồi vào ghế ở trên mặt cỏ.
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì, đứng lên rót trà cho Thánh Mẫu Vô Đương, nói: "Đại sư tỷ, sao tỷ không đến giảng đạo sớm hơn cho ta chứ? Nếu tỷ đến sớm một chút nói không chừng ta đã đạt đến Đại La."
>
> Thánh Mẫu Vô Đương tức giận nói: "Đạo của ta không tác dụng với ngươi, muốn sớm tăng đến Đại La sao không nhanh đi viết đi?"
>
> Trương Minh Hiên mặt đầy đau khổ, nói: "Đại sư tỷ, tỷ không đến mức như vậy chứ! Vừa đến liền giục ta viết."
>
> Thánh Mẫu Vô Đương răn dạy nói: "Mau đi! Sư phụ cũng đang chờ."
>
> Trương Minh Hiên ủ rũ nói: "Vâng, thưa đại sư tỷ!" Quay đầu sa sút tinh thần đi về phía thư điếm, vừa tiến vào thư điếm liền biến mất không thấy.
>
> Trương Minh Hiên vừa mới đi, Thánh Mẫu Vô Đương vội vàng lắc tay một cái, hít một hơi thật lạnh, sức mạnh của Vô Chi Kỳ thật là ghê gớm!
>
> Vừa rồi Thánh Mẫu Vô Đương nhận hai đòn của Vô Chi Kỳ, chắc chắn không đơn giản như nhìn thấy ở bề ngoài, cho dù chí cường Chuẩn Thánh và bình thường Chuẩn Thánh khác nhau rất lớn nhưng còn chưa đến mức xem bình thường Chuẩn Thánh chẳng ra gì.
>
> Thánh Mẫu Vô Đương làm như vậy cũng là cố ý ẩn hàm nhắc nhở, làm chỗ dựa cho Trương Minh Hiên mà thôi.
>
> ...
>
> Thời gian chậm rãi trôi qua, Thánh Mẫu Vô Đương đã ở đảo Huyền Không được hai tháng, cũng giảng đạo cho bọn họ hai tháng.
>
> Trong hai tháng này đạo hạnh của yêu quái Đại Hùng, Sắc Tà, Lục Nhĩ và Vô Chi Kỳ đã biến hóa long trời lở đất, tuy tằng tu vi không tăng lên nhiều nhưng mà đã tìm được hướng đi đạo tâm cho mình, sau này tu luyện càng thuận buồm xuôi gió.
>
> Đêm khuya, Trương Minh Hiên còn thức đêm gõ chữ, từng ký tự nhảy nhót trên màn hình, chọn vào đăng lên rồi duỗi cái lưng mệt mỏi cảm thán nói: "Cuối cùng cũng hoàn thành."
>
> Trương Tiểu Phàm nói ở trong lòng: "Nhanh hơn hai lần trước rất nhiều! Cuốn tiếp theo viết cái gì?"
>
> Trương Minh Hiên sợ hãi kêu lên: "Còn cuốn tiếp theo sao?" Dựng thẳng một ngón tay nói: "Không nghỉ ngơi đủ một năm, không, phải hai năm." lại duỗi một ngón tay ra nói: "Không nghỉ ngơi đủ hai năm, nhất định ta sẽ không viết sách mới, những thời gian qua ta cảm giác ta không còn giống ta nữa."
>
> "Ha ha ha" Long Ngạo Thiên phát ra một tiếng cười sung sướng.
>
>
>
>