Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 949: Mục 950

TRANG 475# 2

> Chương 949: U Linh Kỵ Sĩ’ Kỵ Sĩ Bắt Đầu

>

>

>

>

>

>

> Thập Điện Diêm La đi vào chỗ sâu trong không gian này, sáu cái lỗ đen hiện lên ở bên trong, khi lỗ đen xoay tròn, vô số linh hồn bị hút vào trong đó.

>

> Thập Điện Diêm La cúi đầu thật sâu.

>

> Tần Quảng vương cung kính nói:

>

> - Chúng ta bất lực, để Độc Giác Quỷ Vương trốn đến Nhân Gian Giới, giết chóc lung tung, chúng sinh phải chịu khổ nạn, tạo thành sát nghiệp vô biên, mong rằng ý chí của Địa Phủ chỉ rõ chúng ta, nên làm như thế nào để trấn áp Độc Giác Quỷ Vương.

>

> Sáu cái lỗ đen hơi chấn động một cái rồi một ngọn lửa màu đỏ ngòm từ chỗ sâu bay ra, hiện lên ở trước mặt Tần Quảng vương.

>

> Tần Quảng vương mừng rỡ cúi đầu nói:

>

> - Đa tạ ý chí của Địa Phủ ban cho bảo vật!

>

> Những Diêm La khác cũng mừng rỡ bái tạ:

>

> - Đa tạ ý chí của Địa Phủ ban cho bảo vật!

>

> Mấy vị Diêm La mang theo ngọn lửa do ý chí của Địa Phủ ban thưởng quay người đi ra ngoài.

>

> Trở lại bên trong đại điện, Tần Quảng vương quát:

>

> - Khuất Phán, mau tới yết kiến.

>

> Một tia sáng từ bên ngoài phóng tới, hóa thành một người mặt đen mặc trang phục của Phán Quan, cung kính cúi đầu nói:

>

> - Khuất Phán gặp qua mười vị điện chủ!

>

> Tần Quảng vương nghiêm túc nói:

>

> - Độc Giác Quỷ Vương chạy trốn tới Nhân Gian Giới, giết chóc lung tung, chúng sinh phải chịu khổ nạn, tạo thành sát nghiệp vô biên. Nay ta ban thưởng Địa Ngục chi hỏa cho ngươi, lệnh cho ngươi tiến về Nhân Gian Giới diệt sát Độc Giác Quỷ Vương.

>

> Khuất Phán Quan trịnh trọng nói:

>

> - Vâng! Thuộc hạ nhất định không làm nhục sứ mệnh.

>

> Tần Quảng vương đưa Địa Ngục chi hỏa cho Khuất Phán Quan.

>

> Khuất Phán Quan mang theo Địa Ngục chi hỏa tiến về Nhân Gian giới, đi vào lãnh thổ của Độc Giác Quỷ Vương, nơi này sương đen bao phủ mặt đất, quỷ hỏa bay lơ lửng, còn giống Địa Ngục hơn cả Địa Phủ.

>

> Khuất Phán Quan đến, rất nhanh liền bị Ngũ Hành Quỷ Vương phát hiện, sáu người triển khai một trận đại chiến, Khuất Phán Quan lấy tu vi siêu cường, chiến thắng năm vị Quỷ Vương, đi đến chỗ Độc Giác Quỷ Vương. Ai ngờ thực lực của Độc Giác Quỷ Vương quá mạnh, Địa Ngục chi hỏa cũng không thể chiến thắng hắn, Khuất Phán Quan đại bại bị Độc Giác Quỷ Vương thôn phệ, Địa Ngục chi hỏa cũng bị đánh tan thành vô số mảnh vụn bay khắp thiên địa.

>

> Cảnh tượng thay đổi, xuất hiện ở trên một đường phố, một nữ tử thanh xuân, xinh đẹp đi ở trong đó, trong tay cầm rổ, bên trong rổ có một chút rau quả.

>

> Ở hai bên đường đi, bách tính đều tại lo lắng châu đầu ghé tai bàn luận.

>

> - Ngươi biết sao? Nghe nói ở phương bắc, chỉ trong một ngày, nước Bắc Sinh đã bị diệt, nghe nói là có Đại Yêu ra tay.

>

> - Ta cũng có nghe nói đến chuyện này, nhưng mà ta nghe là do Quỷ Vương ra tay.

>

> - Quỷ Vương ư? Làm sao có thể? Quỷ Vương nào có thể diệt một nước? Nhất định là Đại Yêu.

>

> - Nghe nói không? Mấy cái quốc gia đều đang điều động binh lực, đi lên phương bắc đó.

>

> - Nhìn thật sự là có chuyện đại sự xảy ra!

>

> - Hazz! Cũng không biết có thể lan đến gần chúng ta hay không?

>

> . ..

>

> Nghe những lời bàn luận ở xung quanh, nữ tử thở dài một tiếng và nói:

>

> - Tuyệt đối không nên lan đến gần đất nước của chúng ta!

>

> Sau đó nàng lắc đầu đi đến nơi xa, tiến vào trong một cái hẻm nhỏ, chào hỏi hàng xóm xung quanh, mở một cái cửa phòng ra và đi vào.

>

> Thông qua chào hỏi, người xem cũng biết tên của cô gái này là Bạch Băng Băng.

>

> Trên đường Tây Du, Trư Bát Giới cười ha hả nói:

>

> - Hầu ca, là Bạch Tinh Tinh kìa.

>

> Tôn Ngộ Không cũng gật đầu, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào màn hình.

>

> Màn đêm giáng lâm, Bạch Băng Băng nằm ở trên giường rơi vào trạng thái ngủ say, một tia lửa màu đỏ ngòm từ hư không bay ra, ngưng tụ thành một ngọn lửa màu đỏ ngòm ở bên trong gian phòng, ngọn lửa màu đỏ ngòm lướt tới, thông qua mũi, miệng chui vào trong cơ thể của Bạch Băng Băng.

>

> Oanh ~

>

> Trong chốc lát, thân thể của Bạch Băng Băng cháy bùng lên, khuôn mặt xinh đẹp nhanh chóng biến thành đầu lâu, đôi tay trắng nõn, ngọc ngà cũng biến thành bạch cốt trảo, ngọn lửa cháy bùng xung quanh khô lâu.

>

> Đường Tam Tạng hô to một tiếng kinh hãi:

>

> - Mẹ kiếp.

>

> Hắn kìm lòng không được hơi ngửa đầu về sau.

>

> Trư Bát Giới cũng vỗ vỗ ngực, kêu lên:

>

> - Quá dọa người rồi.

>

> Tôn Ngộ Không không cao hứng nói:

>

> - Các ngươi biết cái gì? Tinh Tinh lúc này nhìn mới đẹp.

>

> Đường Tam Tạng dùng ánh mắt giống như nhìn yêu quái để nhìn Tôn Ngộ Không. Ngươi, con khỉ này thẩm mỹ bị làm sao vậy!

>

> Rất nhiều người xem trước điện thoại cũng bị sự biến hóa này dọa đến ngây người, một nữ tử như hoa như ngọc làm sao lại lập tức biến thành khô lâu?

>

> Không ít trẻ con bị hù dọa đến mức oa một tiếng, khóc ra thành tiếng, chẳng những trẻ con, cũng có mấy người lớn bị dọa đến chưa tỉnh hồn.

>

> Thiên Đình Ngọc Đế cười ha hả nói:

>

> - Nhìn không giống như là thuật biến hóa, tựa hồ là thật.

>

> Đại Lực Quỷ Vương cười bồi nói:

>

> - Khởi bẩm bệ hạ, nàng này tên là Bạch Tinh Tinh, chính là khô lâu đắc đạo thành yêu.

>

> - Ừm!

>

> Ngọc Đế gật đầu.

>

> Video tiếp tục phát, Bạch Băng Băng nhìn mình hóa thành khô lâu cũng khó có thể tiếp nhận, hô to một tiếng kinh hãi, sợ hãi chạy loạn trong phòng, kém chút nữa là đốt cháy cả gian phòng nhưng cũng có rất nhiều đồ vật đều bị thiêu hủy.

>

> Ngày thứ hai, trời vừa sáng, hình dạng khô lâu biến mất, Bạch Băng Băng lại lần nữa biến về hình dáng cũ. Nàng kinh hoảng ngồi gục xuống, một lúc lâu sau mới miễn cưỡng trấn định, ngồi lên trên ghế ba chân, nhìn bàn tay của mình, thì thầm nói:

>

> - Vừa nãy là có chuyện gì? Vì sao ta lại bốc cháy? Vì sao ta lại biến thành khô lâu?

>

> Rồi nàng đột nhiên kêu lên:

>

> - Lửa.

>

> Đằng một tiếng, một luồng khói trắng dâng lên ở trong lòng bàn tay, hỏa diễm cũng không có xuất hiện nhưng ngược lại dọa khiến nữ tử bối rối bịch một tiếng ngã trên mặt đất.

>

> Màn đêm lại lần nữa giáng lâm, Bạch Băng Băng cũng lại một lần nữa biến thành khô lâu. Lần này, nàng trông có vẻ trấn định hơn lần trước rất nhiều. Hơn nữa ở sâu trong nội tâm , một cảm giác khát vọng xuất hiện, nàng đứng dậy, đi ra khỏi phòng.

>

> Bên ngoài phòng, Bạch Băng Băng đặt cánh tay khô lâu lên trên chiếc xe của mình. Chỉ trong nháy mắt, Địa Ngục Hỏa lan tràn ra, chiếc xe bắt đầu biến hình, trở nên càng thêm dữ tợn, đèn xe sáng rực lên, giống như đang sống.

>

> Bạch Băng Băng ngồi lên xe, chiếc xe nổ ùynh một tiếng rồi giống như là một con rồng lửa nhanh chóng chạy ra ngoài, ở sau lưng lưu lại hai vết cháy đen nhánh, bốn cái bánh xe bị ngọn lửa vây quanh giống như Phong Hỏa Luân, vượt nóc băng tường, không gì là không thể.

>

> - Cứu mạng

>

> Một tiếng kêu thê thảm truyền đến.

>

> Chiếc xe lửa không tuân theo sự điều khiển của Bạch Băng Băng mà vọt thẳng đến chỗ tiếng kêu.

>

> Ở bên trong một cái hẻm nhỏ, một đại hán che mặt đang cầm khảm đao uy hiếp một nữ tử, khuôn mặt của nữ tử hiện lên thần sắc tuyệt vọng, trong lòng thầm nghĩ không nên ra ngoài vào lúc muộn như vậy.

>

> Đột nhiên, một tia sáng màu đỏ lao đến, bịch một tiếng đâm vào đại hán cầm đao kia. Đại hán hét thảm một tiếng rồi lập tức bị bắn bay ra xa ở trên mặt đất lăn vài vòng, không rõ sống chết.

>

> Bạch Băng Băng hóa thành khô lâu nhảy xuống xe, đi tới.

>

> Nữ tử hoảng sợ thét to:

>

> - Yêu quái! Có quỷ!

>

> Bạch Băng Băng liếc nhìn nàng một cái rồi khàn khàn quát:

>

> - Ngậm miệng!

>

> Nữ tử vội vàng che miệng của mình, không dám phát ra một chút xíu thanh âm nào nữa.

>

> Bạch Băng Băng đi đến trước mặt đại hán cầm đao, vươn tay nhấc bổng đại hán lên, đôi mắt khô lâu nhìn chằm chằm vào hắn, trong hốc mắt không tròng có ngọn lửa màu đỏ ngòm đang thiêu đốt, nàng khàn khàn nói:

>

> - Ngươi có tội! Tiếp nhận phán quyết đến từ Địa Ngục đi!

>

> Bạch Băng Băng vừa nói xong, ngọn lửa màu đỏ ngòm từ trên tay nàng đã nhanh chóng lan sang người đại hán.

>

> - A ~

>

> Đại hán kêu lên một tiếng cực kỳ thê thảm, ngọn lửa màu đỏ ngòm nhanh chóng lan tràn khắp toàn bộ cơ thể của hắn, ở bên trong ngọn lửa xuất hiện cảnh tượng hắn lần lượt cầm đao cướp bóc, thậm chí còn có cảnh tượng giết người, sau một lát ngọn lửa biến mất.

>

> Đại hán cũng không còn khí tức, cả người cứng ngắc nằm rạp trên mặt đất, hoàn toàn không có vết tích bị đốt cháy, chỉ có con mắt đã hoàn toàn biến thành màu đen.

>

> Bạch Băng Băng quay người trở lại trong xe, khởi động xe.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Chiếc xe thể thao nhanh chóng biến mất ở trong màn đêm, từ đây trong thành thị nhiều thêm truyền thuyết về một U Linh Kị Sĩ, nó trừ gian diệt ác, nó cứu người tốt lúc nguy nan, nó không gì không biết, đâu đâu cũng có, tất cả người xấu như ve sầu sợ mùa đông, sợ bị vị U Linh Kị Sĩ đáng sợ này để mắt tới, quan viên bắt đầu trở nên chuyên cần chính sự, yêu nước thương dân, phú thương bắt đầu chăm lo cho đời sống nhân viên, cứu trợ người nghèo.

>

> Ngày ngày, Bạch Băng Băng chạy xe thể thao đi làm việc. Đêm đến, nàng hóa U Linh Kị Sĩ tuần tra khắp thành phố.

>

> Hôm nay, khi trời tờ mờ sáng,chiếc xe lửa chở Bạch Băng Băng chạy dọc theo tường thành rồi nhảy lên và đáp xuống trên cổng thành.

>

> Ngọn lửa trên người khô lâu dần dần dập tắt, Bạch Băng Băng cũng biến lại thành bộ dáng xinh đẹp như cũ. Chỉ có điều, bây giờ, so với trước kia thì nàng đã nhiều hơn mấy phần tư thế hiên ngang, một thân áo bó hiển lộ ra dáng người tuyệt mỹ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!