TRANG 487# 1
> Chương 972: Cửu Đầu Trùng Nhập Ma
>
>
>
>
>
>
> Sóng lớn còn chưa rơi xuống, bạch long lại một lần nữa từ bên trong Bích Ba Đầm xông ra, long thân bọc trong một cột nước to lớn đánh thẳng về phía phù văn.
>
> Thấy thế, Cửu Đầu Trùng gào thét kêu lên:
>
> “Vạn Thánh. Đừng làm như vậy!”
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên, thân rồng mang theo cột nước to lớn đâm vào phù văn màu vàng. Chỉ trong một cái nháy mắt, cột nước đã hóa thành mảnh vỡ, một màu đỏ thắm xuất hiện ở bên trong bọt nước, hóa thành một trận mưa to như trút nước rơi xuống, đồng thời rơi xuống còn có một con rồng trắng vô lực, một đôi sừng rồng đã đứt đến tận gốc.
>
> Tê.
>
> Rống.
>
> Chín cái đầu rắn to lớn ra sức ngẩng lên, thân rắn ở dưới sự trấn áp của long phù run rẩy kịch liệt, con mắt hoàn toàn biến thành màu đỏ ngầu, Cửu Đầu Trùng gầm thét kêu lên:
>
> “Tất cả . . . tất cả các ngươi đều đáng chết!
>
> Vạn Thánh công chúa mặc kệ đỉnh đầu chảy máu, rên rỉ bay lên tựa sát người vào Cửu Đầu Trùng.
>
> Ở nơi xa, nhìn thấy thế, con ngươi của Tiểu Bạch Long đột nhiên co rụt lại, đối với Long tộc mà nói, thống khổ khi đoạn sừng còn đau đớn hơn cả việc rút gân lột da, nàng làm sao dám làm như vậy?
>
> Cửu Đầu Trùng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, bên trong đôi mắt đỏ như máu là sự phẫn nộ ngập trời, hắn khàn khàn gầm nhẹ nói:
>
> “Là các ngươi bức ta đó! Đều là do các ngươi bức ta!”
>
> Phù văn tiếp tục rơi xuống.
>
> Tiểu Bạch Long tiến lên một bước kêu lên:
>
> “Chậm đã!”
>
> Phù văn lập tức trì trệ, dừng ở giữa không trung.
>
> Tiểu Bạch Long nhìn về phía Vạn Thánh công chúa, mặt không biểu tình nói:
>
> “Cô ra đi! Ta có thể bảo bọn họ bỏ qua một mạch của Bích Ba Đầm các ngươi.
>
> Vạn Thánh công chúa chuyển đầu rồng qua, nhìn về phía Tiểu Bạch Long, miệng rồng khép mở nói:
>
> “Đa tạ hảo ý của Tam thái tử.”
>
> Nghe thấy lời nói này của Vạn Thánh công chúa, trên mặt của Tiểu Bạch Long xuất hiện một nụ cười châm chọc, quả nhiên vợ chồng như chim trên cành, đại nạn lâm đầu thì riêng phần mình bay.
>
> Vạn Thánh công chúa tiếp tục nói:
>
> “Nhưng ta sẽ không đi, coi như muốn chết ta cũng phải chết cùng một chỗ với hắn.”
>
> Nghe thấy thế, nụ cười trên mặt Tiểu Bạch Long cũng ngưng kết lại, hắn khó tin, xấu hổ kêu lên:
>
> “Vì cái gì? Hắn đến cùng có chỗ nào tốt hơn ta cơ chứ?”
>
> Vạn Thánh công chúa ngẩng đầu nhìn về phía Tiểu Bạch Long, nói:
>
> “Ngươi hận ta, ta không trách ngươi, lúc trước là ta vi phạm hôn ước.”
>
> “Nhưng khi gặp hắn, ta mới biết được thế nào là yêu, cái gì mà thái tử của Long tộc, cái gì mà Tây Hải chi chủ, ta đều không để ý, ta quan tâm chỉ có hắn.”
>
> “Vì yêu, ta có thể hy sinh không chút do dự”
>
> Tiểu Bạch Long nhìn Vạn Thánh công chúa, trong lúc nhất thời, hắn cũng có chút mờ mịt. Đây chính là kết quả mà mình muốn nhìn thấy hay sao? Nhìn cảnh tượng trước mắt này, trong lòng của hắn không hề có sự vui sướng khi được báo thù, ngược lại là có chút trống rỗng.
>
> Trư Bát Giới ở bên cạnh vỗ vỗ bả vai của Tiểu Bạch Long, nhẹ nhàng nói:
>
> “Chuyện tình cảm là không thể cưỡng bách. Sư đệ, buông tay đi!”
>
> Tiểu Bạch Long nhìn Cửu Đầu Trùng cùng Vạn Thánh công chúa gắn bó tựa như keo sơn, cho dù ở bên trong tuyệt cảnh vẫn không rời không bỏ.
>
> Sau một hồi lâu, Tiểu Bạch Long cúi đầu nói:
>
> “Mà thôi. Chuyện của quá khứ hay cứ để nó là quá khứ đi thôi! Thả bọn họ đi!”
>
> Nhưng phù văn trên bầu trời không hề có dấu hiệu gì là sẽ tiêu tán.
>
> Một vị lão tăng cung kính nói:
>
> “Tam thái tử, chúng ta là lĩnh Phật chỉ đến, cần bắt bọn họ trở lại Linh Sơn phục chỉ.”
>
> Một lão tăng khác nói:
>
> “Mong rằng Tam thái tử thứ tội!”
>
> Vừa dứt lời, từ bên trong Bích Ba Đầm, một luồng sáng màu xanh da trời bắn ra.
>
> Bịch một tiếng.
>
> Luồng sáng màu xanh da trời này bắn trúng phù văn màu vàng lập tức làm cho phù văn trở nên bất ổn rồi nổ tung.
>
> Sắc mặt của mấy lão tăng đồng thời đột biến.
>
> Soạt một tiếng.
>
> Một con rồng khổng lồ từ bên trong đầm nước xông ra, xoay quanh ở trên trời rồi đáp xuống bên người Cửu Đầu Trùng và hóa thành một lão giả mặc long bào.
>
> Không có phù văn trói buộc, Cửu Đầu Trùng cũng có thể hóa lại thành hình người, Vạn Thánh công chúa cũng hóa thành hình người theo.
>
> Cửu Đầu Trùng ôm Vạn Thánh công chúa, áy náy kêu lên:
>
> “Phụ vương.”
>
> Lão Long Vương cười ha hả nói:
>
> “Lão hủ tu hành không được nhưng những năm này cũng không phải uổng phí, vẫn có thể nhìn ra được nhược điểm của Cửu Long Trấn Yêu phù này.
>
> Sau khi vỡ vụn, phù văn trên bầu trời hóa thành chín luồng sáng màu vàng bay tứ tán. Lúc này, luồng sáng màu xanh da trời cũng đã hiện hình, đó là một viên long châu to lớn, nhưng hiện tại viên long châu này cũng đã rạn nứt, lão Long Vương phù một tiếng phun ra một búng máu tươi, máu ướt long bào.
>
> Vạn Thánh công chúa kinh hãi nói:
>
> “Phụ vương, long châu của người …”
>
> Lão Long Vương lau miệng, khẩn trương nói:
>
> “Các con còn chờ cái gì? Chạy mau đi!”
>
> Vạn Thánh công chúa nhìn về phía Cửu Đầu Trùng.
>
> Cửu Đầu Trùng lắc đầu, bên trong ánh mắt mang theo sát ý, hắn nói:
>
> “Ta sẽ không chạy trốn.”
>
> “Trước đó là ta liên tục do dự, mới cho mấy lão rồng già này cơ hội để trấn áp, hiện tại cũng nên đến thời điểm giải quyết, ta nhất định phải báo mối thù của các ngươi.”
>
> Ở nơi xa,, Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai nghi hoặc hỏi:
>
> “Đây là có chuyện gì? Phù văn làm sao lại vỡ nát?”
>
> Tiểu Bạch Long giải thích:
>
> “Cửu Long Trấn Yêu phù, chính là do Tổ Long ở thời kì Thái Cổ sáng tạo, là một trong những thủ đoạn giúp Long tộc ta trở thành tộc đứng đầu trong lân giáp.
>
> Lúc nãy, Vạn Thánh Long Vương dùng long châu của chính mình khảm nạm vào một chỗ tiết điểm trong phù văn, nhiễu loạn đường vân của phù văn, dẫn đến phù văn sụp đổ.
>
> Nhưng mà thực lực của Vạn Thánh Long Vương kia cũng không cao, cho nên long châu không chịu nổi sự phản phệ khi phù văn sụp đổ và bị vỡ nát.
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu, nghe thật là phiền phức, làm nhiều việc phức tạp như vậy để làm cái gì? Trực tiếp một gậy đánh lên có phải là nhanh hơn không?
>
> Trên bầu trời, chín lão tăng tiếp tục tụng kinh văn, từng chữ kinh văn màu vàng hiện ra, giống như xiềng xích trải rộng bầu trời, quấn vòng quanh ba người.
>
> Cửu Đầu Trùng vung tay, đẩy Vạn Thánh công chúa cùng Vạn Thánh Long Vương ra, nói:
>
> “Vạn Thánh, chiếu cố phụ vương giúp ta.”
>
> Vạn Thánh công chúa đỡ lấy Vạn Thánh Long Vương rồi bay ra xa, lo lắng nhìn Cửu Đầu Trùng.
>
> Cửu Đầu Trùng ngồi xếp bằng không trung, nhàn nhạt nói:
>
> “Các ngươi nói, nhất niệm thành Phật nhất niệm nhập ma, các ngươi nói bỏ đồ đao xuống là có thể thành Phật.”
>
> Kinh văn màu vàng hóa thành xiềng xích, giống như từng con rắn linh hoạt nhanh chóng quấn chặt lấy Cửu Đầu Trùng.
>
> Cửu Đầu Trùng giống như không có trông thấy những sợi xiềng xích kia, hai mắt như đao nhìn chín lão tăng trên không trung, quát chói tai:
>
> “Ta vốn tính tiêu dao tự tại, chưa từng làm hại nhân gian, đáng tiếc Phật môn rộng rãi lại không dung được con yêu quái như ta, vậy ta liền nhập ma diệt Phật của ngươi!”
>
> Dưới chân của Cửu Đầu Trùng chậm rãi ngưng hiện một đóa hoa sen màu đen. Sau khi ngưng hiện, đóa hoa sen màu đen này lập tức xoay tròn, những sợi xiềng xích bằng kinh văn đang khóa Cửu Đầu Trùng lại liên tiếp bị phá diệt.
>
> Trên bầu trời, chín lão tăng kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Làm sao có thể?”
>
> Tôn Ngộ Không bỗng nhiên trừng to mắt, kêu lên:
>
> “Khẩn Na La? Vô Thiên?”
>
> Phía trên đóa hoa sen màu đen kia, áo bào Cửu Đầu Trùng đang mặc hóa thành áo đen, mái tóc màu đen tùy ý tung bay, cánh tay giương lên.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên.
>
> Trên bầu trời, một tia sét màu đỏ ngòm xẹt qua, mây đen cuồn cuộn kéo đến, che đậy bầu trời.
>
> Tất cả bách tính của Tế Tái quốc đều vô ý thức ngẩng đầu nhìn lên trời rồi nghị luận không ngớt, làm sao chỉ trong một cái chớp mắt trời đã tối rồi?
>
> Bên trong dịch trạm, Đường Tam Tạng đi tới, nhìn bầu trời đen kịt, nói:
>
> “Ngộ Tịnh, trời sắp sửa mưa rồi, con ra chỗ xe ngựa, đưa hành lý trên đó vào trong phòng đi.”
>
> Sa Ngộ Tịnh từ bên trong một căn phòng đi tới, cười ngây ngô nói:
>
> “Dạ vâng.”
>
> Đường Tam Tạng lo lắng nhìn lên bầu trời, nói:
>
> “Cũng không biết mấy người Ngộ Không đến lúc nào mới có thể trở về?”
>
> Bên trên Bích Ba Đầm, chín lão tăng cũng không còn giữ được sự bình tĩnh như trước đó nữa, bọn họ hốt hoảng liếc nhìn nhau, Kim Long lại một lần nữa ngậm lấy long châu từ trong cơ thể bay ra, ở trên không trung nhanh chóng tạo thành một đạo Cửu Long Trấn Yêu phù khác, trấn áp xuống Cửu Đầu Trùng.
>
> Cửu Đầu Trùng ngồi xếp bằng phía trên đóa hoa sen màu đen, mở mắt ra, một luồng sáng màu máu hiện lên, quát:
>
> “Ta chính là Hắc Liên Thánh Sứ của Ma tộc, ta đã thành ma, Phật làm gì được ta?”
>
> Một cột sáng màu đen nhánh từ phía trên đóa hoa sen màu đen phóng lên, đâm vào bên trên Cửu Long Trấn Yêu phù.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên.
>
> Phịch một tiếng.
>
> Phù văn vỡ nát, hóa thành vô số điểm ánh sáng màu vàng tiêu tán.
>
> Thân thể chín vị Bồ Tát của Bát Bộ Thiên Long khẽ run lên rồi bon họ đồng thời phun ra một búng máu tươi, sắc mặt trở nên tái nhợt, khuôn mặt tỏ ra sợ hãi.
>
>
>
>