HỒI THỨ BẢY MƯƠI CHÍN
Tìm hang bắt quái gặp Thọ Tinh
Giữa điện dạy vua mừng nhận trẻ
00157.jpg [/images/images/00157.jpeg]
Lại nói chuyện quan Cẩm y túm lấy Đường Tăng giả lôi ra khỏi quán trọ, đám quân Vũ Lâm xúm xít vây quanh, đưa Đường Tăng giả tới bên ngoài cửa triều đình, nói với quan Hoàng Môn:
- Chúng tôi đã mời được Đường Tăng về tới đây rồi, phiền ngài vào tâu giúp.
Quan Hoàng Môn lập tức vào triều y lời tâu lên hôn quân. Hôn quân cho mời vào. Các quan đứng hai bên thềm đều quỳ xuống lạy, duy Đường Tăng giả vẫn đứng nghênh ngang giữa thềm, cao giọng hỏi:
- Quốc vương nước Tỳ Kheo, ngài gọi bần tăng vào có việc gì?
Quốc vương cười nói:
- Trẫm mắc bệnh đã lâu mà chẳng khỏi. May nhờ quốc trượng ban cho một bài thuốc, các vị đã đủ cả, chỉ còn thiếu một vị thuốc dẫn mà thôi. Nay mời trưởng lão vào, xin ngài vị thuốc dẫn ấy. Nếu bệnh trẫm khỏi, trẫm sẽ lập miếu thờ trưởng lão, bốn mùa cúng tế, mãi mãi là hương hỏa truyền quốc của trẫm.
Đường Tăng giả nói:
- Tôi là người xuất gia, trần trụi vác thân người tới đây, không biết quốc trượng cần vị thuốc dẫn nào? Bệ hạ hỏi xem.
Hôn quân nói:
- Muốn cần đến bộ tim gan của trưởng lão.
Đường Tăng giả nói:
- Chẳng giấu gì bệ hạ, tim tôi có mấy loại, không biết bệ hạ cần loại màu gì?
- Hòa thượng kia, ta cần tới quả tim đen của nhà ngươi.
Đường Tăng giả nói:
- Đã như vậy, mau mang dao lại đây mổ bụng tôi ra, nếu có tim đen, xin tuân lệnh dâng lên.
Hôn quân mừng quá cảm ơn rối rít, sai ngay quan Đương giá mang tới mọt con dao tai trâu ngắn, đưa cho Đường Tăng giả.
Đường Tăng giả cầm dao trong tay, cởi luôn quần áo, ưỡn ngực tay trái xoa bụng, tay phải cầm dao xoẹt một tiếng, rạch đứt đôi da bụng, rồi từ ổ bụng một đống tim tuồn tuột chảy ra, làm cho quan văn tái mặt, tướng võ hoảng hồn. Quốc trượng đứng trong điện thấy vậy nói:
- Hòa thượng này sao lắm tim thế!
00158.jpg [/images/images/00158.jpeg]
Đường Tăng giả cầm số tim máu chảy ròng ròng, bới từng quả cho các quan xem, thấy toàn là những quả tim đỏ, tim trắng, tim vàng, tim tham lam, tim danh lợi, tim đố kỵ, tim mưu mẹo, tim hiếu thắng, tim hãnh tiến, tim khinh mạn, tim sát hại, tim độc ác, tim sợ sệt, tim tà vọng, tim vô danh, tim mờ ám… toàn là các loại tim xấu xa, chẳng thấy có một quả tim đen nào. Hôn quân sợ quá như dại như ngây, chẳng nói nên lời, run rẩy lắp bắp nói:
- Hãy cất đi! Hãy cất đi!
Đường Tăng giả không thể nhẫn nại hơn được nữa, bèn thu phép lại, hiện rõ bản tướng, nói với hôn quân:
- Bệ hạ có mắt như mù! Hòa thượng chúng ta đều có một trái tim đẹp. Chỉ có quốc trượng của bệ hạ mới có trái tim đen làm được thuốc dẫn mà thôi. Bệ hạ không tin để tôi móc ra cho bệ hạ xem.
Quốc trượng nghe nói như vậy, vội vàng tròn xoe mắt nhìn kỹ lưỡng, thấy vị hòa thượng mặt mũi đã thay đổi, không phải là hình dáng như trước nữa. Chà, đúng là Tôn Đại Thánh đã nổi danh từ năm trăm năm trước. Quốc trượng thấy thế vội co người, nhảy vút lên mây chạy trốn. Hành Giả dùng phép cân đẩu vân, nhảy vút lên tầng không quát vang:
- Chạy đi đâu! Nếm một gậy của ta đây!
Quốc trượng bèn giơ cây gậy uốn hình rồng lượn lên đỡ. Hai người đánh nhau dữ dội trên không trung:
Gậy Như Ý, trượng đầu rồng.
Đánh nhau ở giữa tầng không trên thành,
Quốc trượng vốn là yêu tinh,
Nên đem nữ quái đẹp xinh tiến vào.
Quốc vương tham sắc ốm đau.
Lồng nuôi con trẻ quái yêu bày trò.
Gặp ngay Đại Thánh tài ba,
Bắt yêu cứu trẻ thoát ra phen này.
Gậy sắt múa tít giỏi thay.
Trượng đầu rồng cũng ra tay kém gì.
Đánh nhau mù mịt thành trì,
Kinh thành dân chúng gần xa rụng rời.
Quan văn quan võ im hơi,
Phi tần cung nữ vẻ tươi phạc phờ.
Hôn quân sợ hãi ngẩn ngơ,
Run run rẩy rẩy trốn bừa một nơi.
Gậy múa như hổ vồ mồi,
Trượng vung như thể rồng rời biển xa.
Phen này đại náo Tỳ Kheo,
Để cho chính nghĩa tà yêu rạch ròi.
Yêu quái đánh nhau với Hành Giả chừng hơn hai mươi hiệp, cây trượng rồng uốn liệu không chống nổi cây gậy sắt, yêu quái bèn đánh dứ một miếng, rồi biến thành một đạo hào quang không biết bay đi đâu mất.
Đại Thánh hạ mây bước xuống, bước vào cung điện nói với các quan:
- Quốc trượng của các ngài như vậy đấy!
Các quan sụp cả xuống lạy, cảm tạ thần tăng. Hành Giả nói:
- Không phải lạy vội. Đi tìm xem đức vua các ngài ở đâu đã.
Các quan nói:
- Nhà vua chúng tôi thấy đánh nhau sợ quá, không biết trốn ở cung nào rồi.
Hành Giả ra lệnh:
- Đi tìm ngay. Không thì Mỹ Hậu nó bắt mất.
Các quan nghe nói, chẳng kể trong ngoài, cùng Hành Giả chạy thẳng vào cung Mỹ Hậu tìm kiếm, nhưng cũng chẳng thấy tăm hơi nhà vua đâu. Ngay cả Mỹ Hậu cũng không thấy. Chính cung, Đông cung, Tây cung cùng các hậu phi ở sáu viện đều đến cảm tạ Hành Giả.
Hành Giả nói:
- Xin mời đứng dậy. Bây giờ chưa phải lúc cảm ơn. Hãy đi tìm chúa công của các người đã.
Một lát, thấy bốn năm ông quan Thái giám dìu hôn quân từ sau điện Cẩn thân đi ra. Các quan phủ phục xuống mặt đất, đồng thanh tâu lên:
- Tâu chúa công, nhờ có thần tăng tới đây, phân rõ thật giả, nên quốc trượng mới hiện rõ mặt yêu tinh, còn Mỹ Hậu thì biến đâu mất tích.
Quốc vương nghe xong, vội mời Hành Giả ra hoàng cung, rước vào bảo điện, cảm tạ xong rồi hỏi:
- Thưa trưởng lão, lúc sớm ngài tới, hình dung tuấn tú, sao bây giờ mặt mũi lại thay đổi khác thế này?
Hành Giả cười nói:
- Chẳng giấu gì bệ hạ, người đến hồi sáng là sư phụ tôi. Người là Tam Tạng, Ngự đệ của vua Đường. Con tôi là Tôn Ngộ Không, đồ đệ của Người. Ngoài ra, sư phụ tôi còn hai đồ đệ nữa là Trư Ngộ Năng và Sa Ngộ Tĩnh hiện đang ở ngoài quán trọ Kim Đình. Do biết nhà vua tin lời yêu quái, muốn lấy tim gan của sư phụ tôi làm thuốc dẫn, tôi bèn biến thành hình dạng sư phụ đến đây hàng phục yêu quái.
Quốc vương nghe xong lập tức ra lệnh cho quan Thái tể ra ngay quán trọ mời thầy trò vào triều.
Tam Tạng nghe tin Hành Giả hiện nguyên bản tướng, đánh nhau với yêu quái trên không trung thì sợ hãi hồn bay phách tán, may có Bát Giới, Sa Tăng bảo vệ, nhưng vẫn đeo tấm mặt khỉ bằng đất trên mặt, lòng buồn rười rượi. Bỗng nghe thấy có tiếng người gọi:
- Thưa pháp sư, chúng tôi là quan Thái tể, vâng lệnh quốc vương nước Tỳ Kheo đến đây mời pháp sư vào triều để quốc vương tôi tạ ơn.
Bát Giới cười nói:
- Sư phụ ơi, đừng sợ, đừng sợ! Không phải họ mời sư phụ vào moi gan đâu. Chắc là sư huynh thắng trận, nên họ mời mình vào khoản đãi cảm ơn đấy thôi.
Tam Tạng nói:
- Tuy thắng trận rồi, nhưng mặt mũi ta thế này, vào gặp ai được?
Bát Giới nói:
- Không sao. Chúng ta gặp được sư huynh là có cách giải quyết.
Tam Tạng chẳng còn cách nào, bèn đi theo Bát Giới, Sa Tăng gánh hành lý, dắt ngựa ra cả sân quán trọ. Quan Thái tể trông thấy sợ hãi nói:
- Ối trời ơi, toàn là hạng đầu yêu mình quái cả!
Sa Tăng nói:
- Ngài triều sĩ đừng chê chúng tôi xấu xí. Chúng tôi sinh ra đã thế này. Còn sư phụ chúng tôi đây, gặp được sư huynh tôi, là khôi ngô tuấn tú ra ngay.
Ba người cùng mọi người vào triều, chẳng đợi tuyên chiếu, vào thẳng trước điện. Hành Giả nhìn thấy vội vàng quay người chạy ra đón, gỡ chiếc mặt nạ đất của sư phụ, thổi hơi tiên khí, hô “biến”. Đường Tăng lập tức trở lại hình dạng cũ, tinh thần càng thêm phấn chấn. Quốc vương thân xuống điện đón, gọi Đường Tăng là “Pháp sư lão Phật”. Thầy trò buộc ngựa xong, rồi vào cả trong điện tương kiến.
Hành Giả hỏi:
- Bệ hạ có biết yêu quái ấy tự phương nào đến không? Lão Tôn biết còn đi bắt hắn về, trừ hậu họa.
Các phi tần cung nữ ở ba cung sáu viện đứng sau bức bình phong canh chủ, nghe thấy Hành Giả nói trừ hậu họa, bèn chẳng kể gì là trong hay ngoài, ùa cả ra cúi lạy nói:
- Muôn xin thần tăng lão Phật thi thố pháp lực nhổ cỏ nhổ cả rễ, trừ tuyệt giống yêu quái, thì đó thật là công ơn trời biển, mãi mãi chúng tôi không bao giờ quên!
Hành Giả vội vàng đáp lễ, đoạn nói với quốc vương bảo họ về cung. Bấy giờ quốc vương thẹn thùng bắt đầu kể:
- Ba năm trước đây, hồi hắn đến, trẫm có hỏi hắn. Hắn bảo ở cách kinh thành không xa, chừng bảy mươi dặm về phía nam, có một thôn gọi là thôn Thanh Hoa, bên dốc Liễu Lâm. Quốc trượng tuổi già không có con trai, sau đó người vợ sinh được một mụn con gái, khi tuổi vừa mười sáu, không gả bán cho ai, mà tình nguyện đưa vào cung tiến cho trẫm. Trẫm yêu quý cô gái ấy ngay, nhận liền, rồi đưa vào cung tháng ngày sủng ái. Không ngờ trẫm mắc bệnh, quan thái y chữa thuốc nào cũng không khỏi, khi ấy hắn nói: “Ta có một bài thuốc tiên, nhưng phải dùng tim trẻ con sao vàng sắc uống thì khỏi”. Trẫm ngu dốt, nhẹ dạ tin lời, bèn truyền lệnh chọn trẻ con trong dân chúng, định giờ ngọ hôm nay khai đao mổ lấy tim. Không ngờ thần tăng giáng lâm, và cũng đúng lúc những chiếc lồng cũng biến đâu mất. Thế là hắn bảo thần tăng đã trải qua mười kiếp chân tu, khí nguyên dương chưa bị tiết ra, được tim người ấy sắc thuốc thì còn gấp vạn lần tim trẻ con. Trẫm nhất thời ngộ nhận, không biết thần tăng đã biết rõ yêu quái. Muôn xin thần tăng thi thố pháp lực, diệt quái trừ hậu họa cho trẫm. Trẫm nguyện mang hết của cải trong nước hậu tạ!
Hành Giả cười nói:
- Chẳng giấu gì bệ hạ, những đứa trẻ trong lồng, sư phụ tôi vô cùng thương xót, đã sai tôi cất đi rồi. Bệ hạ cũng chẳng cần phải nói tới chuyện đem của cải ra hậu tạ làm gì. Tôi mà bắt được yêu quái, thì đó là công đức của tôi.
Đoạn cất tiếng gọi:
- Bát Giới, chú đi theo tôi.
Bát Giới lên tiếng:
- Xin tuân lệnh sư huynh. Nhưng bụng rỗng lắm, sợ không đủ sức.
Quốc vương lập tức ra lệnh:
- Quan Quang lộc tự mau sửa soạn cơm chay dâng lên.
Một lát sau mâm cơm chay được mang tới.
Bát Giới đánh một bữa no căng, tinh thần hăng hái, nhảy vút lên mây bay theo Hành Giả. Quốc vương, phi hậu, cùng văn võ bá quan, ai nấy sợ quá, ngửa mặt lên trời vái lạy lia lịa và nói:
- Quả là bậc chân tiên, chân Phật giáng trần.
Đại Thánh cùng Bát Giới bay thẳng tới nơi cách kinh thành bảy mươi dặm về phía nam, đoạn dừng mây tìm kiếm yêu quái, nhưng chỉ thấy một dòng suối trong xanh, hai bên bờ dựng đứng. Trên bờ có hàng ngàn hàng vạn cây dương liễu, không biết thôn Thanh Hoa ở chỗ nào. Thật là:
Muôn khoảnh ruộng nương nhìn tít tắp,
Nghìn hàng dương liễu chẳng tăm hơi.
Tôn Đại Thánh tìm chẳng thấy, bèn bắt quyết, niệm chú “úm” một tiếng, gọi thổ địa vùng này lên. Thổ địa run rẩy bước tới, quỳ xuống nói:
- Thưa Đại Thánh, thần là thổ địa dốc Liễu Lâm xin cúi chào.
Đại Thánh nói:
- Nhà ngươi đừng sợ, ta không đánh đâu. Ta hỏi một điều, thôn Thanh Hoa nơi dốc Liễu Lâm ở chỗ nào?
Thổ địa thưa:
- Vùng này chỉ có động Thanh Hoa, chứ không có thôn Thanh Hoa. Tiểu thần biết rồi. Đại Thánh từ nước Tỳ Kheo tới phải không?
Hành Giả đáp:
- Phải! Phải! Quốc vương nước Tỳ Kheo bị yêu tinh lừa dối. Lão Tôn qua đấy biết là yêu quái, bèn đánh nhau với yêu quái, yêu quái thua, hóa thành một đạo hào quang biến đi đâu mất, khi hỏi nhà vua, nhà vua bảo rằng ba năm trước đây, khi hắn dâng mỹ nữ, nhà vua đã từng hỏi hắn ngọn ngành, hắn nói rằng hắn ở thôn Thanh Hoa, dốc Liễu Lâm, cách kinh thành bảy mươi dặm về phía nam. Nay ta tìm tới đây, chỉ thấy dốc Liễu Lâm, mà chẳng thấy thôn Thanh Hoa đâu cả, nên ta phải hỏi nhà ngươi.
Thổ địa dập đầu nói:
- Cúi xin Đại Thánh tha tội. Vua nước Tỳ Kheo cũng là chúa của chúng tôi, đáng lẽ tiểu thần cũng phải giám sát, ngặt vì yêu tinh thần oai pháp lực, nếu như tôi tiết lộ sự việc của hắn, thì hắn tới lăng nhục tôi ngay. Vì vậy bấy lâu nay không dám. Nay Đại Thánh tới, thì Đại Thánh hãy đi tới dưới gốc dương liễu chín chạc ở phía nam, đi vòng theo bên trái ba vòng, lại vòng theo bên phải ba vòng, rồi hai tay vỗ vào thân cây gọi liền ba tiếng: “mở cửa”, lập tức Thanh Hoa động phủ xuất hiện.
Đại Thánh nghe xong, lập tức cho phép thổ địa thoái lui, cùng Bát Giới nhảy qua dòng suối, tìm cây dương liễu, quả nhiên thấy một cây dương liễu chín cành giao nhau mọc lên từ một thân cây. Hành Giả dặn dò Bát Giới:
- Chú đứng xa xa đằng kia một chút để tôi gọi mở cửa, tìm yêu quái. Khi nào đánh ra tới đây, chú xông vào tiếp ứng nhé!
Bát Giới nghe lời, đứng xa gốc cây chừng nửa dặm. Đại Thánh làm đúng như lời thổ địa, đi vòng quanh gốc cây về bên trái ba vòng, về bên phải ba vòng, đoạn hai tay cùng vỗ vào thân cây, cất tiếng gọi:
- Mở cửa! Mở cửa! Mở cửa!
Trong giây lát, một tiếng kẹt vang lên, hai tấm cửa từ từ mở ra và chẳng thấy cây liễu đâu cả. Bên trong ráng đẹp rực rỡ, tịnh không bóng người. Hành Giả vận thần uy bước vào, thấy bên trong thật là một nơi tuyệt đẹp:
Yên hà trùm lấp lánh.
Nhật nguyệt soi sáng ngời.
Mây trắng bay cửa động.
Rêu xanh phủ khắp nơi.
Một lối hoa kỳ khoe sắc thắm.
Dọc thềm cỏ ngọc vẻ xanh tươi.
Cảnh vật mùa xuân tràn khí ấm.
Khác nào Lăng Uyển với Bồng Lai.
Ghế đá cây che rợp.
Cầu khe bóng lá soi.
Ong ngậm nhị hoa về động núi.
Bướm giỡn lan thơm lượn bên đồi.
Hành Giả bèn rảo bước đến tận nơi xem xét kỹ lưỡng, thấy trên bức bình phong đá có bốn chữ đại tự “Thanh Hoa động phủ”, thì không kìm được, nhảy qua bức bình phong xem thế nào, thấy yêu quái đang ôm mỹ nữ vào lòng, thở phì phì nói chuyện về nước Tỳ Kheo. Bọn chúng cùng nói:
- Cơ hội tốt là thế! Thế là việc ba năm nay đi tong, bị con khỉ tới phá rối!
Hành Giả xô tới, rút gậy sắt quát vang:
- Đồ giặc cỏ hèn hạ kia! Cơ hội tốt cái gì, nếm một gậy của ta đây!
00159.jpg [/images/images/00159.jpeg]
Yêu quái vội buông cô gái ra, múa ngay cây quái trượng hình rồng lượn lên đỡ. Hai người đánh nhau trước cửa động dữ dội hơn trận trước nhiều:
Gậy vung sáng chói hào quang.
Trượng vung sát khi quáng quàng tuôn ra.
Quái rằng: “Dám tới cửa ta?”
Sư rằng: “Ôm chí quyết trừ yêu tinh”.
Quái rằng: “Chẳng chút liên can,
Cớ sao dám tới gây nên hằn thù?”
Sư rằng: “Đạo Phật từ bi,
Lòng nào nỡ để trẻ thơ mắc nàn?”
Lời qua tiếng lại oang oang,
Gậy vung trượng đỡ chẳng nang nể gì.
Bên thì né miếng hoa kỳ,
Bên thì đá cú song phi ghê hồn.
Mù bay cửa động tối om,
Cỏ trên đỉnh núi cũng chờn im re.
Trời cao chim chẳng dám qua,
Mỹ nhân sợ hãi rên la hừ hừ.
Chỉ còn Hành Giả, yêu ma,
Cuồng phong cuồn cuộn gần xa mịt mùng.
Lát sau đánh tới ngoài hang,
Ngộ Năng lập tức xông lên chặn liền.
Bát Giới đứng ngoài nghe thấy tiếng hò hét bên trong cảm thấy bồn chồn ngứa ngáy, bèn giơ đinh ba bổ một nhát đổ chổng kềnh cây dương liễu chín cành giao nhau, rồi lại bổ thêm mấy nhát nữa, khiến cây dương liễu máu tươi vọt ra, nghe như có tiếng khóc thút thít. Thấy vậy Bát Giới nói:
- Hóa ra cây này đã thành tinh! Hóa ra cây này đã thành tinh!
Chỗ Bát Giới vung đinh ba bổ chính là chỗ mà Bát Giới nhìn thấy Hành Giả dẫn yêu quái ra. Chú ngốc chẳng nói chẳng rằng, đuổi theo ngay tức khắc và vung đinh ba bổ liền. Yêu quái đánh nhau với một mình Hành Giả đã khó thắng, lại thấy Bát Giới vác đinh ba xông vào, thì càng luống cuống, chịu thua trận, xoay tít người một vòng, hóa thành một đạo hào quang, chạy thẳng về phía đông. Hai người quyết không buông tha, đuổi riết luôn.
Đang lúc hò hét: “giết, giết!”, chợt nghe thấy tiếng chim loan, chim hạc hót lanh lảnh, mây lành phơi phới, hai người bèn ngẩng đầu nhìn, hóa ra là vị sao Nam Cực Lão Nhân. Vị Lão Nhân ấy úp chụp lấy đạo hào quang rồi cất tiếng gọi:
- Đại Thánh hãy khoan! Thiên Bồng chớ đuổi! Có tôi ở đây cúi chào!
Hành Giả vội vã chào đáp lễ và hỏi:
- Người anh em Thọ Tinh đi đâu thế?
Bát Giới cười nói:
- Ông già đầy một đầu thịt, úp chụp được đạo hào quang, chắc là bắt được yêu quái rồi phỏng?
Thọ Tinh cười ngất nói:
- Nó đây rồi, nó đây rồi. Mong ngài tha chết cho nó.
Hành Giả nói:
- Yêu quái chắc có quan hệ gì với ông em, nên ông em mới xin hộ thế chứ?
Thọ Tinh cười nói:
- Nó là con vật cưỡi của tôi đấy. Tôi vô ý để nó trốn đi, biến thành yêu quái.
Hành Giả nói:
- Đã là con vật của ông em, thì ông em bảo nó hiện nguyên bản tướng xem sao.
Thọ Tinh nghe nói, bèn thả đạo hào quang ra, miệng quát:
- Nghiệt súc, mau hiện nguyên bản tướng, sẽ tha tội chết cho!
Yêu quái bèn xoay người một cái, hóa ra là một con hươu trắng. Thọ Tinh cầm lấy câu quải trượng nói:
- Đồ nghiệt súc! Ngay cả cây gậy chống của ta người cũng lấy trộm mang đi!
Chú hươu nằm phủ phục trên mặt đất chẳng nói chẳng rằng, chỉ cúi gằm mặt, nước mắt ròng ròng.
Chỉ thấy nó:
Lông phủ khắp mình hoa lốm đốm.
Hai sừng bảy chạc vút hiên ngang.
Mấy lần đói bụng chui vườn thuốc.
Một sớm miệng kho hớp ráng vàng.
Học phép đằng vân từ thuở nhỏ.
Luyện môn cải dạng đã bao năm.
Chợt nghe ông chủ vừa lên tiếng.
Vội hiện nguyên hình vẻ rất ngoan.
Thọ Tinh cảm tạ Hành Giả rồi cưỡi hươu định bay đi. Hành Giả giữ lại nói:
- Ông em, hãy khoan đã. Tôi vẫn còn hai việc chưa xong.
Thọ Tinh hỏi:
- Hai việc gì chưa xong?
Hành Giả nói:
- Còn cô gái đẹp vẫn chưa bắt được, không biết là loại yêu quái gì, và tôi muốn ngài cùng chúng tôi đến kinh thành nước Tỳ Kheo, hiện nguyên tướng yết kiến hôn quân đã rồi hãy về.
Thọ Tinh nói:
- Ngài đã nói vậy thì tôi xin tạm nán lại. Ngài và Thiên Bồng xuống động bắt mỹ nhân về, rồi tôi cùng đi hiện bản tướng cũng được.
Hành Giả nói:
- Lão đệ tạm chờ một lúc nhé, chúng tôi đi một lát sẽ về ngay.
Bát Giới tinh thần hăng hái, đi theo Hành Giả vào thẳng trong Thanh Hoa động phủ quát to:
- Bắt yêu quái! Bắt yêu quái!
Mỹ nhân đang run sợ, biết là khó thoát, chợt nghe thấy tiếng quát vang, thì vội vàng chạy vào bên trong bức bình phong đá. Nhưng phía này không có cửa sau, bị Bát Giới quát vang:
- Chạy đi đâu! Đồ yêu quái tanh hôi lừa dối đàn ông kia! Coi cây đinh ba của ta đây!
Mỹ nhân trong tay không có binh khí, không chống cự được, bèn nép mình một cái, biến thành một đạo hào quang, chạy phóng ra bên ngoài, bị Đại Thánh chặn ngay lại, nện choang một gậy, yêu quái loạng choạng đứng không vững, ngã lăn ra đất, hiện nguyên bản tướng, hóa ra là một con hồ ly mặt trắng. Chú ngốc không kìm được, vung đinh ba nện thẳng vào đầu. Đáng thương thay nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, phút chốc hóa thành hình hồ ly lông lởm chởm.
Hành Giả vội nói:
- Đừng đánh nát người ả, để mang xác về cho hôn quân xem.
Chú ngốc chẳng ngại bẩn thỉu, một tay túm lấy đuôi lôi sềnh sệch đi theo Hành Giả ra ngoài cửa, chợt họ nhìn thấy Thọ Tinh vừa xoa đầu con hươu vừa mắng:
- Đồ nghiệt súc giỏi nhỉ! Nhà ngươi dám bỏ chủ trốn đi xuống đây làm yêu quái! Ta mà không đến nhanh thì đã bị Tôn Đại Thánh đánh chết rồi.
Hành Giả nhảy ngay tới nơi:
- Lão đệ nói gì vậy?
Thọ Tinh đáp:
- Tôi mắng con hươu thôi mà! Tôi mắng con hươu thôi mà!
Bát Giới quẳng xác con hồ ly vào trước mặt con hươu nói:
- Có phải cô con gái của ngươi đây không?
Chú hươu gật đầu buồn bã, thò mõm hít hít mấy cái, phát ra tiếng kêu khịt khịt, tỏ ý quyến luyến không rời. Thọ Tinh bóp vào đầu một cái nói:
- Đồ nghiệt súc! Nhà ngươi sống sót là may rồi còn ngửi cái gì!
Đoạn cởi ngay chiếc dây lưng ra buộc vào cổ con hươu, vừa dắt đi vừa nói:
- Thưa Đại Thánh, tôi và ngài cùng đến nước Tỳ Kheo nào.
Hành Giả nói:
- Hãy khoan. Phải thẳng tay quét sạch nơi đây để từ nay về sau không sinh tụ yêu quái nữa.
Bát Giới nghe vậy, vung đinh ba bổ túi bụi xuống những cây dương liễu. Hành Giả lại niệm chú “úm” một tiếng, gọi ngay thổ địa vùng này lên rồi ra lệnh:
- Tìm ngay củi khô để ta đốt lửa trừ tuyệt hậu họa yêu quái cho các người, không để chúng từ nay về sau quấy rối nữa.
Thổ địa vội vàng ra đi, thổi gió âm cuồn cuộn, dẫn âm binh tới gom nhặt ít loại cỏ khô củi nỏ, đều là những thứ đã khô xác hàng năm nay. Loại củi này gặp lửa là cháy bùng bùng khác nào như đổ dầu mỡ vào.
Hành Giả gọi:
- Bát Giới ơi, chẳng cần bổ cây nữa đâu. Chỉ cần những loại này chất kín cửa động, phóng hỏa đốt là cháy trụi hết!
Ngọn lửa vừa bốc, trong chốc lát, cả một tòa động phủ hang ổ của yêu quái Thanh Hoa biến thành một hầm lửa đỏ rực.
Bấy giờ Hành Giả mới cho thổ địa trở về, đoạn cùng Thọ Tinh dắt hươu, Bát Giới lôi xác hồ ly, cả bọn kéo thẳng về trước điện, nói với quốc vương:
- Đây, Mỹ Hậu của bệ hạ đây, cùng sinh con đẻ cái với bệ hạ đây!
Quốc vương nẫu ruột nẫu gan, lại thấy Hành Giả dẫn cả Thọ Tinh dắt hươu trắng tới nữa, thì cả vua tôi phi tần cung nữ đều sụp xuống lạy. Hành Giả bước tới đỡ quốc vương dậy, cười nói:
- Khoan lạy chúng tôi vội. Con hươu này chính là quốc trượng, bệ hạ chỉ lạy mình nó là đủ.
Quốc vương xấu hổ muốn chui tọt xuống đất, nhưng vẫn phải nói:
- Xin cảm tạ thần tăng đã cứu trẻ con nước trẫm. Ơn này lớn như trời biển!
Bèn truyền lệnh cho quan Quang lộc tự sửa soạn tiệc chay, mở rộng cửa Đông Các, mời Nam Cực Lão Nhân và bốn thầy trò Đường Tăng cùng ngồi dự để tạ ơn. Tam Tạng đến vái chào Thọ Tinh. Sa Tăng cũng tới vái chào. Mọi người hỏi:
- Hươu trắng là vật của lão Tinh, sao ngài lại để nó xuống đây gây họa?
Thọ Tinh cười nói:
- Hôm trước, Đông Hoa Đế Quân có qua chỗ tôi, tôi có lưu lại ngồi đánh vui ván cờ. Đang chơi thì nghiệt súc này đã trốn đi mất. Khi khách về, tôi tìm mãi không thấy, bấm đốt ngón tay, tôi biết ngay hắn xuống đây, vội vàng xuống tìm, thì gặp ngay Tôn Đại Thánh đang ra oai. Chậm một chút nữa là hắn toi mạng.
Chưa dứt lời, đã thấy tiếng báo:
- Tiệc đã bày xong.
Bữa tiệc chay thật là tuyệt:
Sắc màu rực lửa,
Hương lạ đầy tòa.
Bàn phủ gấm vóc đẹp nõn nà.
Nền trải thảm nhung hồng rực rỡ.
Đỉnh báu khói trầm hương lan tỏa,
Mâm son các món nức mùi thơm.
Phẩm quả bày la liệt các khay mâm,
Kẹo bánh ắp cao trong bát đĩa.
Nào bát uyên ương đựng kẹo tiên đủ cả.
Nào chén anh vũ, nào thìa sứ thiếu chi.
Đủ các thứ hoa quả bày ra.
Món chay đủ loại toàn tinh khiết.
Nào vải, nào đào mầu đỏ chói.
Nào bánh hạnh nhân vị ngọt ngào.
Rượu tùng tử, rượu bồ đào mùi sực nức,
Mấy loại mật ong, dăm ba thức uống.
Mặt bánh dầu bóng nhoáng.
Hoa cài bánh đẹp sao
Mâm vàng đầy ắp những bánh bao,
Bát bạc đựng cơm hương gạo tám,
Khói nghi ngút kìa tô canh miến,
Mùi rất thơm và vị rất ngon,
Nói sao hết các món trên ngàn,
Nấm hương, măng tre, hoàng tinh, mộc nhĩ…
Toàn những món chân tu bách vị,
Tiệc lớn nườm nượp kẻ tiếp tân,
Tiến lui tấp nập coi nhộn nhịp.
Khi ấy tiệc đã bày xong, mọi người ngồi theo thứ tự. Thọ Tinh ngồi bàn đầu, Tam Tạng ngồi bàn hai, quốc vương ngồi bàn trước. Hành Giả, Bát Giới, Sa Tăng ngồi bàn bên. Bên cạnh còn có hai ba vị quan đầu triều ngồi hầu tiệc. Lại truyền ty Giáo Phường tấu nhạc Quốc vương nâng chiếc chén ngọc mầu ráng đỏ đi mời từng người. Chỉ có một mình Đường Tăng là không uống. Bát Giới quay sang nói với Hành Giả:
- Sư huynh ơi, hoa quả tôi nhường cho anh, còn cơm canh các món thì anh nhường cho tôi chén nhé!
Đoạn chú ngốc chẳng kể ngon hay không ngon, chén một mạch cho bằng sạch.
Bữa tiệc kết thúc, Thọ Tinh xin cáo từ. Quốc vương bước tới quỳ xuống lạy Thọ Tinh, cầu ban cho phép vô bệnh sống lâu. Thọ Tinh cười nói:
- Tôi chỉ đi tìm hươu không mang theo linh đơn, muốn truyền cho ngài phương pháp dưỡng sinh, nhưng ngài lại thần suy sức yếu, không thể hoàn đơn. Trong ống tay áo tôi đây có ba quả táo, là quà Đông Hoa Đế Quân cho, tôi vẫn chưa ăn, nay biếu ngài.
Quốc vương ăn xong, dần dà cảm thấy trong người thư thái hết bệnh. Sau này quốc vương được sống lâu, cũng là nhờ mấy quả táo đó.
Bát Giới thấy vậy bèn nói:
- Lão Thọ, có loại táo lửa cho tôi vài quả ăn nào.
Thọ Tinh nói:
- Hôm nay không mang. Đợi khi khác tôi biếu vài giỏ.
Đoạn bước ra ngoài cửa Đông Các, cảm ơn một lần nữa, quát con hươu trắng một tiếng, rồi nhảy ngay lên lưng hươu, đạp mây bay đi. Trong thành từ quốc vương, hậu phi cho tới dân chúng, ai nấy đều thắp hương khấn vái. Chuyện không nói nữa.
Lúc này Tam Tạng cũng cất tiếng gọi:
- Các đồ đệ mau thu xếp hành lý từ biệt quốc vương.
Quốc vương cố nằn nì thầy trò nán lại, xin thỉnh giáo. Hành Giả nói:
- Mong bệ hạ từ nay in ít sắc dục, tích ân đức nhiều nhiều. Phàm mọi việc nên lấy dài bỏ ngắn. Được như vậy tự khắc sẽ vô bệnh sống lâu. Đó là lời giáo huấn đấy.
Quốc vương lại sai mang ra hai mâm vàng bạc vụn biếu thầy trò làm tiền đi đường. Đường Tăng một mực từ chối, không nhận một ly nào. Quốc vương chẳng biết làm thế nào, bèn sai xắp xếp xe loan, mời Đường Tăng ngồi vào kiệu phượng xe rồng. Nhà vua và các hoàng hậu thân đẩy xe đưa tiễn ra ngoài triều. Dân chúng trăm họ khắp phố phường chợ búa cũng đều bày hương hoa tiễn thầy trò ra ngoài thành.
Bỗng nhiên từ trên tầng không có tiếng gió thổi vù vù, rồi một nghìn một trăm mười một chiếc lồng ngỗng rơi xuống hai bên đường, tiếng trẻ khóc như ri. Các vị thần Thổ địa, Thành hoàng, Xã lệnh, Châu quan, Ngũ phương yết đế, Tứ trực công tào, Lục đinh lục giáp, Hộ giáo già lam đi theo ngầm bảo hộ lũ trẻ đồng thanh cất tiếng:
- Thưa Đại Thánh, chúng tôi hôm trước vâng lời Đại Thánh dặn dò, cuốn những chiếc lồng trẻ đem đi giấu, hôm nay biết Đại Thánh đã thành công sắp lên đường, xin mang tới hoàn lại đầy đủ.
Quốc vương, hoàng hậu cùng tất cả thần dân đều sụp lạy. Hành Giả ngẩng lên trời nói:
- Các vị vất vả quá! Bây giờ xin mời các vị về miếu. Chúng tôi sẽ bảo dân chúng cúng tế cảm tạ các vị.
Một làn gió âm thổi vi vu, các thần ai nấy ra về.
Bấy giờ Hành Giả bèn gọi dân phố tới nhận con mình. Lệnh vừa ban ra, mọi người đều ùa tới bế con mình ra khỏi lồng mừng mừng rỡ rỡ, người gọi “con yêu của mẹ”, kẻ gọi “con quý của mẹ”, tíu tít nói cười rồi cùng nói:
- Phải giữ ngài Đường Tăng lại, mời ngài về nhà chúng ta để chúng ta tạ ơn cứu trẻ mới được.
Đoạn đám người bất kể già trẻ gái trai, chẳng hiềm tướng mạo mấy nhà sư xấu xí, đám khiêng Bát Giới, đám cõng Sa Tăng, đám kiệu Hành Giả, đám bồng Tam Tạng, người dắt con ngựa, kẻ gánh hành lý, kéo cả về thành, đến nỗi quốc vương cũng không ngăn được. Nhà nào nhà nấy đặt yến bày tiệc mời bằng được thầy trò. Nhà nào không kịp mời thì nào may mũ, may áo, khâu tất, giầy vải, áo trong, áo ngoài, áo to, áo nhỏ, mang cả tới kính biếu gọi là tiễn chân thầy trò. Cứ dùng dằng lấn bấn như vậy đến một tháng trời, thầy trò mới rời được khỏi thành. Dân chúng lại còn vẽ chân dung, lập bài vị đèn hương cúng bái nữa. Thế mới thật là:
Xây cao ân đức ơn đầy núi.
Cứu sống hàng ngàn vạn trẻ thơ.
Cuối cùng không biết sau đây xảy ra những sự thể gì, xem hồi sau sẽ rõ.