CHUONG 1256: THAT LY HUONG (2)
Chuong 1256: That Ly Huong (2)
Chuong 1256: That Ly Huong (2)
Nếu cậu ấy và Tiểu Từ quen biết nhau vào mùa hè, nắm tay nhau vào mùa hè, thì album này cũng ra đời vào mùa hè.
Vậy nên nhất định phải đưa bài hát này vào album.
Lý do bài hát này được đặt ở vị trí thứ chín đơn giản là do sở thích kỳ quặc của Hứa Diệp thôi.
Nếu không đặt Thất Lý Hương ở vị trí thứ chín thì làm sao mọi người có thể cảm thấy rung động khi nghe bài thứ mười được chứ.
Theo như lời của Phương Văn Sơn nói về lời của bài Thất Lý Hương thì, khi viết nó ông không viết như lời bài hát mà là một bài thơ.
Lời bài hát như vậy sao có thể không đẹp được.
Nhưng điều khiến mọi người có mặt ở đó kinh ngạc nhất là trong bài hát Thất Lý Hương lại tránh được vấn đề ve lặp âm, một vấn đề khó tránh khỏi trong sáng tác giai điệu.
Lặp âm là điều kiêng ky trong sáng tác nhạc pop, một khi xảy ra nó sẽ làm hạn chế và giảm tính âm nhạc.
Nhưng trong quá trình sáng tác, dường như Hứa Diệp đã sử dụng một kỹ thuật cao siêu nào đó, điều này khiến cả bài hát này không có cảm giác lặp lại mà còn tăng thêm phần mới lạ.
Trước đây, khi nghe những bài hát trong album của Hứa Diệp, mọi người vẫn có thể đưa ra vài lời nhận xét.
Nhưng khi bài hát này xuất hiện, trong lòng của những người có mặt tại đó đều nảy ra một suy nghĩ.
Mình phải học hỏi thêm mới được
Giọng hát của Hứa Diệp vẫn đang tiếp tục.
"Cây bút chì trong tay anh đi đi lại lại trên trang giấy-
Anh dùng vài dòng chữ miêu tả em là ai trong cuộc đời anh- Mùi vị của cá thu, mèo và em đều muốn tìm hiểu-
Hương vị của mối tình đầu đã được chúng ta tìm lại như vậy-'
Giọng hát vang lên làm cho nhóm đàn ông lớn tuổi ngồi đó cũng cảm thấy mình trẻ ra vài tuổi.
Hình ảnh trong lời bài hát thực sự quá sống động rồi.
"Ánh mặt trời ấm áp, tựa như trái dâu tươi vừa được hái-
Em nói em không nỡ để cảm giác ay trôi đi"
Mọi người rõ ràng nghe thấy trong hai câu này có sử dụng hòa âm giọng hát.
Điều này khá phổ biến trong tác phẩm của Hứa Diệp.
Nhưng chỉ với một chi tiết nhỏ như vậy được thêm vào, cảm giác mà bài hát mang lại đã ngay lập tức khác hẳn đi.
Tiếp đó, điệp khúc vang lên.
"Mưa rơi suốt đêm, tình yêu của anh tuôn trào như dòng nước mưa-
Lá rơi đầy ngoài sân, giống như nỗi nhớ của anh dày từng lớp từng lớp-
Vài câu thị phi cũng không thể nào làm sự nồng nhiệt của anh nguội lạnh-
Em luôn xuất hiện trong mỗi trang thơ của anh-"
Lúc này, Viên Húc Văn đã nhắm mắt lại, cả cơ thể dựa vào ghế sô pha.
Tiếng hát của Thất Lý Hương đã đưa ông ta trở lại mùa hè của mười mấy năm ve trước.
Khi ấy Viên Húc Văn cũng là một nhân vật nổi tiếng trong trường học.
Mỗi ngày đều có những cô gái đưa cho ông những mảnh giấy nhỏ.
Nhưng Viên Húc Văn đều không có cảm giác gì đặc biệt đối với những cô gái ấy, điều ông ta nhớ rõ nhất vẫn là bạn cùng bàn lúc đó của mình.
Là một cô gái suốt ba trăm sáu mươi lăm ngày trong năm hầu như ngày nào cũng buộc tóc đuôi ngựa và tỏ vẻ khó chịu với ông.
Những mảnh giấy nhỏ do các cô gái khác gửi tới đều là cô ấy chuyển lại cho ông.
Mỗi lần đưa mảnh giấy nhỏ tới, cô ấy đều cười và nói một con số.
Con số đó đại diện cho số thứ tự của mảnh giấy.
Lúc đó, Viên Húc Văn chỉ nghĩ rằng cô ấy đang trêu chọc mình nên mới mỗi lần đưa đều cố ý nói một con số.
Làm cho ông ta giống như một kẻ tôi tệ vậy.
Vốn dĩ tình huống như vậy có thể tiếp tục kéo dài, nhưng một ngày nọ Viên Húc Văn được một nhatim kiem tai nang phat hien.
Với mong muốn trở thành ngôi sao, đương nhiên Vương Húc Văn sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.
Sau khi ký hợp đồng với nhà tìm kiếm tài năng, ông ta đã phấn khởi đến trường và thông báo tin tức này với các bạn học.
Mọi người đều reo hò, chỉ có cô gái ấy là không nói gì.
Ban ngày hôm đó còn rất nóng nhưng đến chiều thì trời đổ mưa như trút nước.
Sau khi sắp xếp đô đạc ở trường xong, Viên Húc Văn chuẩn bị rời đi.
Đối với ông ta của lúc ấy, đó là một sự giải thoát. Ông ta đeo ba lô bước ra hành lang, sau lưng bỗng vang lên giọng nói của cô gái ấy.
Cô gọi tên ông ta.
Cô gái tiến đến trước mặt ông ta rồi đưa cho ông một mảnh giấy nhỏ.
"Đây có lẽ là mảnh giấy cuối cùng của cậu rồi, vê nhà rồi xem nhé, tạm biệt!"
Nói xong, cô gái quay người chạy vê lại phòng học.
Viên Húc Văn đã không còn hứng thú với nội dung của những mảnh giấy này nữa.
Ông ta sắp trở thành một minh tinh rồi.
Khi vê đến nhà và mở mảnh giấy ấy ra, ông ta phát hiện nội dung tên đó là do bạn cùng bàn của mình viết.
Trên mảnh giấy có một số thứ tự và ba chữ.
Minh thích cậu.
Ngày hôm ấy, trời vẫn đổ mưa ở bên ngoài khung cửa sổ.
Chỉ đáng tiếc, chàng trai ấy vẫn chưa biết yêu.
Mưa rơi thâu đêm, tình yêu của anh tuôn trào như dòng nước mưa-
Chú bướm dập dờn ngoài cửa sổ như những chương thơ bay bổng tuyệt đẹp-
Anh tiếp tục viết, mang tình yêu vĩnh hằng dành cho em viết vào cái kết của bài thơ nay- Em là người duy nhất mà anh muốn thấu hiểu-"