CHƯƠNG 1296:
Chương 1296:
Chuong 1296:
Chuong 1296:
Tieng khoc cua Hien Hien ngay lập tức dừng lại, nghi hoặc hỏi: "Ngủ khách sạn làm gì?"
Tạ Quỳnh mím môi, vỗ lưng Hiên Hiên, nói: 'Không sao, nếu cậu muốn thì cứ vào phòng của Gia Gia.
Bằng diễn xuất của mình Hứa Diệp đã thành công mở được phòng tuyến tâm lý của Tiểu Từ.
Hai người họ trò chuyện trong phòng nghỉ riêng của Hứa Diệp.
Tuy nhiên cả hai đều rất hiểu ý, tránh nhắc đến chủ đề cá cược.
Ở một bên khác, trong hậu trường của Đêm hội Trung Thu, đạo diễn Dương Lâm luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc.
Đối với ông ta, việc làm đạo diễn Đêm hội Trung Thu không khó, những đạo diễn đã có kinh nghiệm làm Xuân Van thì đều có thể dễ dàng xử lý.
Nhưng vấn đề là làm sao giữ được số liệu.
Đối với Dương Lâm, cách rất đơn giản nhất là nhanh chóng đến An Thành mời Hứa Hỏa Hoa.
Chẳng bao lâu đã đến chín giờ tối.
Khi sắp xếp thời gian xuất hiện cho tiết mục của Hứa Diệp, đội ngũ đạo diễn đã phải thảo luận rất lâu. Thời gian xuất hiện của tiết mục này cũng vừa mới được xác định vào hôm nay.
Lúc này, trong lời giới thiệu của người dẫn chương trình, đã đến tiết mục tiếp theo.
Đây là một tiết mục thường thấy trong các buổi đêm hội, tiết mục ngâm thơ.
Mà lân này, chủ đề của tiết mục ngâm thơ là dự án thăm dò mặt trăng Hằng Nga, những người biểu diễn tiết mục này là các kỹ sư đại diện tham gia dự án.
Khi các kỹ sư này xuất hiện, cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Thực tế đây chỉ là một tiết mục dự phòng, mặc dù đã được chuẩn bị từ lâu nhưng rất có thể sẽ bị hủy bỏ.
Nếu tiết mục này bị hủy bỏ thì chỉ có một lý do là vì kế hoạch Hằng Nga 5 bị thất bại.
May mắn thay mọi thứ hôm nay đều diễn ra suôn sẻ.
Khi từng kỹ sư với đồng phục trên người cầm bản thảo đứng trên sân khấu, toàn bộ bầu không khí cũng đều trở nên trang nghiêm.
Trên màn hình lớn, các cảnh quay về kế hoạch thăm dò mặt trăng Hằng Nga bắt đâu được trình chiếu.
Tiết mục ngâm thơ bắt đầu.
Loại tiết mục này thường không được ưa chuộng, dù sao thì ngâm thơ cũng khá khô khan.
Nhưng hôm nay, tiết mục ngâm thơ được biểu diễn rất đúng lúc, dù mọi người không thích cũng sẽ không chuyển kênh.
Quan trọng hơn là chương trình tiếp theo là sân khấu của Hứa Diệp, không những không chuyển kênh, mà người xem còn ngày càng đông.
Giọng ngâm thơ bắt đầu vang lên khắp sân khấu.
"Dấu chân của Hằng Nga in trên cát mịn của mặt trăng.
Giấc mơ ngàn năm hôm nay đã thành hiện thực.
Viên ngọc sáng trên bâu trời đêm không còn là điều xa vời."
Khán giả trong phòng được nghe trực tiếp những lời thơ này, ai nấy cũng deu cảm thấy xúc động.
Đấn khi một dòng bình luận bay qua màn hình.
“Tôi chợt nhớ hôm nay Hứa Diệp cũng viết một bài thơ."
Nhiêu cư dân mạng đang xem phát sóng trực tiếp ngay lập tức không nhịn được cười.
"Đúng là có sự khác biệt!"
Không so sánh không đau thương, nghe bài thơ này xong, tôi càng thấy thơ của Hứa Diệp tệ hơn.'
"Thơ của Viện Trưởng thực sự khiến người ta đọc xong lien muốn đánh người."
Trên sân khấu, chương trình ngâm thơ vẫn tiếp tục.
"Mỗi bước tiến, đều ghi dấu mồ hôi và trí tuệ, mỗi lân vượt qua, đều là hy vọng cho tương lai."
Trên màn hình lớn, những hình ảnh lần lượt xuất hiện.
Từ vệ tinh đầu tiên đến tàu vũ trụ có người lái, từ vệ tinh bay quanh mặt trăng đến xe tự hành, mỗi bước tiến này đều chứa đựng nỗ lực của biết bao người Hoa Hạ.
Có người nói chúng ta không cần tự làm, chỉ cân dùng của người khác là được rồi. Nhưng thực tế chứng minh chúng ta phải tự mình làm, không thể trông cậy vào người khác được.
Có những thứ có thể mua, nhưng cũng có những thứ không thể mua được.
Bạn vừa phải tốn tiên, vừa phải quỳ gối trước người khác.
Trên màn hình, một quả tên lửa phóng lên không trung, lao vào bầu trời.
Các kỹ sư trên sân khấu cùng hô vang: "Hành trình của chúng ta là biển sao trời!"
Tiếng hô vang dội, vang vọng khắp xung quanh.
Dù là trước màn hình TV hay tong phòng livestream trên mạng thì lúc này cảm xúc của khán giả đều bị khuấy động.
"Hành trình của chúng ta là biển sao trời!"
"Hướng về mặt trời, tiến lên!"
Len mặt trăng, chúng ta sẽ lên mặt trăng, không có cung Quảng Hàn trên mặt trăng thì chúng ta sẽ tự xây dựng một cung Quảng Hàn!”
"Ngô Cương có thể đi rồi, Hằng Nga ở lại!
Lúc này trong lòng nhiều khán giả đều nghĩ đến một điều.
Tiếp theo là tiết mục của Hứa Diệp.
Tiết mục ngâm thơ đã sôi động như vậy, nếu bài hát của Hứa Diệp không tiếp nối được thì cả sân khấu sẽ sụp đổ.
Không so sánh thì không đau thương.
Mọi người không chú ý đến vị trí đứng của các nghệ sĩ ngâm thơ đều ở phía trước sân khấu, còn phía sau của họ bị màn hình nâng lên che khuất.
Khi các nghệ sĩ ngâm thơ biểu diễn, dàn nhạc giao hưởng Hy Thanh đã ngồi sẵn ở phía sau.
Ở lối vào sân khấu, Hứa Diệp và Trân Vũ Hân đã đứng chờ sẵn.
Hứa Diệp mặc vest, còn Trân Vũ Hân mặc một chiếc váy rất trang nhã. Điểm suy nhất khác với khi biểu diễn Phong Cách Dân Tộc Rực Rỡ Nhất là bây giờ Trân Vũ Hân đã trưởng thành, không còn lo lắng, cô ấy đã thoải mái hơn nhiều.
Còn Hứa Diệp thì càng không có áp lực gì.
Hắn chỉ hát có vài câu thôi mà.
Trong tai nghe của cả hai đồng thời vang lên tiếng của đạo diễn Dương Lâm.
"Lên sân khấu thôi."
Hứa Diệp và Trân Vũ Hân cùng nhau bước lên sân khấu.
Lúc này chương trình ngâm thơ đã đến phần cuối.