Virtus's Reader
Tên Minh Tinh Này Hợp Pháp Nhưng Có Bệnh

Chương 155: Chuong 1052: Ky nang tranh muathan ky (4)

CHUONG 1052: KY NANG TRANH MUATHAN KY (4)

Chuong 1052: Ky nang tranh muathan ky (4)

Chuong 1052: Ky nang tránh mưa thân kỳ (4) Tiểu Từ thầm nhủ trong lòng.

Nếu như biết Hứa Diệp tới đây chủ yếu là để nhận phần thưởng, có lẽ cô ấy sẽ không nghĩ như vậy nữa.

Sau khi xuống máy bay, việc đầu tiên Hứa Diệp làm là lấy điện thoại ra gửi cho Tiểu Từ một tin nhắn.

Hắn đã quyết định, trong khoảng thời gian này, phải đối xử tối với Tiểu Từ một chút, dùng tình khiến người ta lay động, dùng lý khiến người ta thấu hiểu, thuyết phục Tiểu Từ tham gia đoàn phim Vạn Vạn Không Ngờ Tới.

Gửi tin nhắn xong, Hứa Diệp bắt đầu lên tiếng trong nhóm chat.

"Tôi tới rồi, mọi người đã tới cả chưa?”

Không bao lâu sau, Lâm Chí Bằng trả lời: "Tôi và đạo diễn Đỗ tới rồi chắc Nhậm Khả Doanh cũng sẽ tới đây nhanh thoi.

Sau khi xác nhận địa điểm cụ thể, Hứa Diệp và Lâm Chí Bằng gặp mặt.

Trông thấy cách ăn mặc của Hứa Diệp, Lâm Chí Bằng vô cùng sửng sốt.

Hứa Diệp trùm một cái facekini che kín mít cả khuôn mặt, hơn nữa thứ này còn không mang màu sắc bình thường, mà có hoa văn như mặt diễn viên kinh kịch.

Hơn nữa, còn đội một chiếc mũ trên đầu, chẳng có ai nhận ra hắn cả.

Lâm Chí Bằng thì không chú trọng nhiều như vậy, khi đi lại trên đường, chẳng có mấy ai nhận ra anh ta là diễn viên.

Còn về Đỗ Sùng Lâm, làm gì có ai nhận ra đạo diễn như ông ấy chứ.

Mọi người đợi được một lát thì trông thấy Nhậm Khả Doanh.

Nhậm Khả Doanh dẫn theo cả trợ lý tới, cô ấy mặc quần áo bình thường, đội mũ và đeo kính râm, khẩu trang. Khi trong thay dam nguoi Lam Chí Bằng, cô ấy còn do dự không dám tới nhận mặt.

Ấy thế nhưng, khi trông thấy người đội facekin* đứng bên cạnh Lâm Chí bằng, cô ấy mới chắc chắn mình đã tới đúng chỗ.

*Facekini: trang phục biển bảo vệ cho mặt, giống ninja.

Người này chắc chắn là Hứa Diệp.

Tới nơi Nhậm Khả Doanh bắt đầu chào hỏi mọi người.

Nhân viên công tác được tổ tiết mục cử đi đón người nói: "Xin mọi người hãy đi theo tôi, thây Hứa, lân này vẫn là anh lái xe chứ?” Nghe được câu hỏi này, trong đầu Đỗ Sùng Lâm và ba người còn lại xuất hiện toàn dấu chấm hỏi.

Hoá ra trước kia cậu còn đích thân lái xe hả?'

Tuy nhiên, lân này Hứa Diệp lại không lái xe.

Trên xe, Hứa Diệp hỏi Lâm Chí Bằng: "Anh đã học được bài hát tôi đưa cho anh chưa?”

Lâm Chí Bằng lúng túng.

Từ khi xác định bọn họ sẽ tới Ngọn Nguồn Hạnh Phúc, Hứa Diệp đã gửi cho anh ta một bài hát.

Nhưng vấn đề là, nếu hát bài này thì ngượng lắm. Lam Chí Bằng tôi đã bốn mươi lăm tuổi rôi!

Cau nhìn xem bài hát mà cậu đưa là bài gì đi!

Lâm Chí Bằng mỉm cười: "Đạo diễn Hứa, tôi biết là cậu muốn tốt cho tôi, nhưng với trình độ của tôi, tôi không thể hát bài này hay được."

Kết quả là, Hứa Diệp nghe thấy không hát được: thì lại càng kích động.

Hát không hay cũng không sao cả, hát không hay càng nâng cao hiệu quả chương trình."

Lâm Chí Bằng sắp khóc đến nơi.

Đỗ Sùng Lâm đứng một bên quan sát, cười không khép được miệng.

Ông ấy cũng đã xem qua bài hát mà Hứa Diệp chuẩn bị cho Lâm Chí Bằng rồi.

Bài hát này... Nói thế nào đây nhỉ, đối với Hứa Diệp thì đúng lứa tuổi, nhưng đối với Lâm Chí Bằng thì lại hơi ấu trĩ. '

Nhưng đừng nói thì hơn, đừng nói thì hơn

Nếu như Lâm Chí Bằng hát bài hát này thật thì chắc chắn sẽ khiến bộ phim Cuồng Phong có thêm độ hot.

Điều quan trọng nhất là, không lâu sau đó, cộng đông mạng chắc chắn sẽ lôi bài hát này ra để đùa cợt. Lâm Chí Bằng nói: "Đạo diễn Hứa, tôi cảm thấy..."

Hứa Diệp nói: "Thây Lâm, tôi cảm thấy có vẻ anh vẫn chưa trút bỏ được gánh nặng thân tượng, khi đến nơi, tôi sẽ dạy anh cách trút bỏ."

Hai mắt Lâm Chí Bằng tối đi trông thấy.

Có khả năng nào, là do anh ta hoàn toàn không muốn trút bỏ hay không.

Khi xe của tổ tiết mục đến nơi chỉ định, bên ngoài trời đã đổ mưa.

Mưa mùa hè lúc nào cũng đến bất chợt.

Nhân viên lấy một chiếc ô từ trong cốp xe ra, lên tiếng: "Các vị, ô của mọi người đây."

Hứa Diệp lại xua tay bảo rằng: "Chỉ đi có vài bước thôi mà, không cần bung dù, thầy Lâm, anh học cách trút bỏ như thế nào theo tôi.

Người trong xe đêu nhìn vê phía Hứa Diệp, ai nấy đều hết sức tò mò.

Hứa Diệp nói: "Tôi làm như thế nào thì anh làm theo thế ấy, ví dụ như vào ngày mưa thế này, nếu như không mang ô, nhất định chúng ta sẽ mắc mưa, nhưng tôi đã có kỹ năng tránh mưa thần kỳ.

Vừa dứt lời Hứa Diệp đã mở cửa xe. 'Giữa những giọt nước mưa có khoảng cách nhất định, chỉ cân chúng ta né tránh thật nhanh, vậy thì nước mưa sẽ không xuất hiện trên người chúng ta, như thế này này!"

Vừa nói, Hứa Diệp vừa lao vào cơn mưa tầm tã.

Sau đó, mọi người trông thấy động tác tránh mưa thái quá chẳng khác nào diễn trò của hắn.

Mấy động tác này, nhìn qua chẳng khác nào zombie, dù sao không giống chuyện mà người bình thường có thể làm ra được.

Mọi người đều há hốc cả miệng.

"Trời ạ, hình như bọn họ nhìn thấy thứ đồ do gì rồi! Chỉ trong chớp mắt, Hứa Diệp đã đi tới cửa khách sạn.

Hắn nhìn về phía cửa xe, ngoắc tay ra hiệu, hô lên: "Thầy Lâm, anh lại đây đi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!