Virtus's Reader
Tên Minh Tinh Này Hợp Pháp Nhưng Có Bệnh

Chương 307: Chuong 1204: Len Ban Tin Thoi Su (1)

CHUONG 1204: LEN BAN TIN THOI SU (1)

Chuong 1204: Len Ban Tin Thoi Su (1)

Chuong 1204: Len Ban Tin Thoi Su (1)

Nghe Hứa Diệp nói xong, Từ Bạch Phong siết chặt nắm tay lại.

Tôi cứ tưởng cậu mua quạt giấy, hóa ra lại mua quạt điện.

Thằng nhóc này là ngôi sao lớn, mà sao nói chuyện cứ như mấy người tấu nói vậy.

Từ Bạch Phong cười ha hả nói: "Không phải là cậu nhìn nhầm đâu, mà là không có mắt để nhìn đấy”

Sau câu nói đùa này, bầu không khí giữa Hứa Diệp và bố vợ tương lai cũng trở nên thoải mái hơn.

Sau khi tham quan xong, ánh mắt của Từ Bạch Phong dừng lại trên cuộn tranh mà Hứa Diệp mang đến.

Ông ấy thường xuyên tiếp xúc với tranh chữ, vừa nhìn đã biết hai thứ này chắc chắn là tranh chữ.

Trong lòng ông ấy cũng khá tò mò không biết Hứa Diệp mang đến tranh chữ kiểu gì.

Lúc này đã trò chuyện khá thoải mái với Hứa Diệp, Từ Bạch Phong chuyển chủ đề sang tranh chữ.

Hứa Diệp chủ động nói:

"Chú, hôm nay cháu mang đến hai bức tranh, chú đánh giá thử xem thế nào." Từ Bạch Phong cười nói: Là tranh của vị họa sĩ nào đấy?"

Hứa Diệp đáp: 'Không phải đâu, là cháu tự vẽ đấy."

Nghe xong câu này, Từ Bạch Phong lập tức thấy hứng thú.

"Cậu còn biết vẽ tranh cơ à?"

Hứa Diệp cười nói: "Cũng biết chút ít.

Từ Bạch Phong rất hiểu về tranh chữ, ông ấy cũng rất tôn trọng những người biết vẽ tranh. Bản thân ông ấy khi rảnh rỗi cũng thích vẽ vời chút đỉnh, nhưng những thứ ông vẽ ra thực sự chẳng ra gì, chỉ có chữ là tạm ổn.

Thế nhưng ông ấy cũng không nghĩ tranh Hứa Diệp vẽ sẽ tốt cỡ nào, thời buổi này có mấy ngôi sao biết vẽ tranh đâu.

Hứa Diệp mới hai mươi mốt tuổi, cũng chẳng có thời gian để học.

Đối với Từ Bạch Phong mà nói, chỉ cân Hứa Diệp có lòng là được rồi.

Từ Bạch Phong nói: Vậy cậu đưa đây, tôi xem thử."

“Được thôi!"

Hứa Diệp lập tức đứng dậy lấy tranh.

Tiểu Từ thấy hắn đứng dậy, cũng lập tức theo sau.

Vừa rồi Tiểu Từ đã nghe hết cả cuộc nói chuyện, cô ấy cứ tưởng Hứa Diệp mua hai bức tranh để tặng Từ Bạch Phong, không ngờ Hứa Diệp lại vẽ hai bức tranh chữ tặng cho Từ Bạch Phong.

Lúc Hứa Diệp đi lấy tranh, Tiểu Từ khẽ hỏi: "Anh thực sự biết vẽ tranh à?

"Yên tâm, đảm bảo khiến chú phải ngạc nhiên." Hứa Diệp đáp.

Tiểu Từ bày ra vẻ mặt không tin.

Khi Hứa Diệp lấy tranh trở lại, sắc mặt của Từ Bạch Phong cũng trở nên nghiêm túc hơn.

-Chu mình xem bức này trước.'

Hứa Diệp đặt cuộn tranh lên bàn rồi từ từ mở ra.

Theo động tác của hắn, nét vẽ từ trên xuống dưới bức tranh dần hiện ra trước mắt mọi người.

Khi nửa phần tranh phong cảnh phía trên lọt vào mắt Từ Bạch Phong, vị đại lão trong giới kinh doanh lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Bức tranh này được phet.

Bạn bè của ông ấy có con đang theo học ngành mỹ, đi theo họa sĩ nổi tiếng mà vẽ cũng không bằng tranh của Hứa Diệp.

Lúc đầu, Từ Bạch Phong đúng là không coi trọng lắm, chỉ định xem qua loa, giờ thì phải xem kỹ hơn rồi.

"Hứa Diệp thật sự biết vẽ tranh à? Không lẽ cậu ta biết mình thích tranh chữ nên cố tình đi học à? Không đúng, với trình độ này, ít nhất cũng phải học vài năm rồi." Tu Bach Phong tham cam than trong lòng.

Ông ấy nhìn chăm chú vào bức tranh, trong lòng không ngừng lẩm bẩm khen ngợi.

Với trình độ của bức tranh này, nếu cộng thêm danh tiếng của Hứa Diệp, có khi lại bán được giá cao ngất ngưỡng đấy.

Tiểu Từ đứng bên cạnh đã há hốc mồm.

Cô hoàn toàn không thể tin rằng đây lại là tranh do Hứa Diệp vẽ.

Tranh của hắn thực sự vẽ quá đẹp.

Khi tay Hứa Diệp tiếp tục di chuyển, phần dưới của bức tranh cũng dần lộ ra.

Từ Bạch Phong thâm đánh giá trong lòng: 'Có núi cũng có nước, tổng thể mang lại cảm giác tiêu điều. Nếu phía dưới có thêm một người, thì toàn bộ cảnh vật sẽ hoàn chỉnh hơn."

Nghĩ đến đây, ông ấy đưa mắt nhìn xuống dưới.

Khi thấy một mảng màu xanh bên dưới, Từ Bạch Phong nghĩ thâm: "Đúng là vẫn có người cùng suy nghĩ với mình.

Nhưng khi Từ Bạch Phong nhìn kỹ lại, ông ấy đã ngơ ngác.

Cái gì đây?

Sao lại là Tom?

Ai bảo cậu vẽ Tom vào đây? Cậu lại vẽ cho tôi một bức tranh thế này à?

Từ Bạch Phong cảm thấy tim mình như muốn ngừng đập.

Tranh thủy mặc mà, sao cậu lại thêm Tom vào chứ?

Nhưng vấn đề là, Tom trong bức tranh này lại không có xíu cảm giác tương phản nào.

Cảm xúc Tom mang đến đúng là cảm xúc mà người vẽ muốn truyền tải.

"Không phải thiên tài thì là quỷ tài."

Từ Bạch Phong phục thật rồi.

Hứa Diệp, cậu đúng là có bệnh mài

Đừng nói là Từ Bạch Phong, ngay ca Tieu TU khi thay Tom xuất hiện cũng cảm giác như đầu óc mình bị kẹt cứng trong giây lát.

Bức tranh này quá Hứa Diệp!

Hứa Diệp cười nói: "Chú, chú thấy bức tranh này thế nào? Cháu còn kết hợp cả Tom & Jerry vào nữa đấy."

Từ Bạch Phong im lặng hồi lâu, không thể tìm ra lý do để chê bức tranh này.

Vẽ thật sự rất tốt, không có chút vấn đề nào.

"Rõ ràng là biết có vấn đề, nhưng không thể tìm được lý do để phản bác, thật là khó chịu."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!