Khi hai ánh mắt chạm nhau, không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
"Hầy, xem ra Akatsuki chẳng thu hoạch được gì từ những kênh khác, nên mới đánh chủ ý lên đầu làng, muốn thông qua làng để moi thông tin về Tổ chức Thần."
Hyuga Kagami không hề che giấu vẻ mặt đăm chiêu của mình, nhưng điều hắn đang cân nhắc không phải là áp lực từ Obito, mà là động cơ đằng sau hành động này.
Không còn nghi ngờ gì nữa, sau trận chiến lần trước, Akatsuki ngày càng kiêng dè Tổ chức Thần. Điều này có thể thấy rõ qua việc Obito phải đích thân mò đến Konoha, dùng thủ đoạn uy hiếp để cài gián điệp.
Chỉ có điều, vận may của Obito đúng là sida thật.
Hắn lại chọn đúng ngay thủ lĩnh của Tổ chức Thần để gạ làm gián điệp, phơi bày rành rành trọng tâm hành động tiếp theo của Akatsuki ngay trước mặt Hyuga Kagami.
Obito dường như rất hưởng thụ cái vẻ trầm tư của Hyuga Kagami khi bị hắn uy hiếp. Hồi lâu sau, hắn mới cười khẩy: "Nên quyết định đi, tao không có thời gian lãng phí với mày ở đây đâu."
"Hay là cứ tạm thời đồng ý với hắn, sau này tìm cơ hội giăng bẫy, nhân lúc hắn lơ là thì xử gọn luôn?"
Hyuga Kagami cố tình tỏ vẻ mặt rối rắm, nhưng trong lòng thì đang thầm tính toán làm sao để lợi dụng sơ hở này của Obito.
Thấy Hyuga Kagami vẫn do dự, Obito sa sầm mặt, vừa tỏa ra sát khí vừa đe dọa: "Hyuga Kagami, Akatsuki bọn tao biết tuốt về mày rồi, trong mắt bọn tao, mày chẳng có bí mật nào hết. Đừng có ôm hy vọng hão huyền, mày không có lựa chọn đâu. À phải rồi, hình như mày còn có một vị hôn thê thì phải!"
Nghe vậy, khóe mắt Hyuga Kagami giật giật, hắn lạnh lùng liếc Obito một cái.
"Không cần nhìn tao như thế. Chỉ cần mày chịu hợp tác, dù là đệ tử hay người thân của mày, đều sẽ được an toàn." Dừng một chút, Obito tiếp tục dụ dỗ: "Cái ấn 'Lung Trung Điểu' trên trán mày cũng không phải là không có cách giải trừ. Chỉ cần mày cung cấp thông tin về Tổ chức Thần, bọn tao sẽ tìm cách giúp mày giải quyết phiền phức này, thậm chí ưu ái cho mày gia nhập Akatsuki cũng không phải là không thể."
Obito hiểu rằng, chỉ đơn thuần uy hiếp thì khó mà khiến Hyuga Kagami cam tâm tình nguyện bị hắn lợi dụng, nên hắn mới đưa ra mồi nhử.
Hắn tự cho là đã nắm được điểm yếu của Hyuga Kagami, bởi vì thành viên Phân gia tộc Hyuga càng mạnh thì lại càng căm ghét cái ấn 'Lung Trung Điểu' có thể định đoạt sinh tử của mình.
Dĩ nhiên, lời hứa giúp Hyuga Kagami phá giải 'Lung Trung Điểu' hoàn toàn chỉ là một tấm séc khống chẳng có chút thành ý nào.
Kể cả Akatsuki thật sự có khả năng phá giải ấn chú 'Lung Trung Điểu' của tộc Hyuga, bọn họ cũng sẽ không phí hơi vào một chuyện phiền phức không liên quan đến mình. Ít nhất trong mắt Obito, một Hyuga Kagami quèn vẫn chưa đáng để Akatsuki phải đầu tư nhiều công sức đến vậy!
Hyuga Kagami tỏ ra như đã bị thuyết phục hoàn toàn, giả vờ mừng rỡ hỏi: "Các người thật sự có thể giúp tôi giải trừ ấn chú 'Lung Trung Điểu' trên trán sao?"
Obito khẽ gật đầu, giọng chắc nịch: "Đương nhiên, Akatsuki bọn tao không gì là không thể!"
Hyuga Kagami liền nói: "Vậy được, tôi có thể thử giúp các người dò la, nhưng không dám đảm bảo chắc chắn sẽ moi được thông tin của Tổ chức Thần."
Obito cười hài lòng: "Mày đã có một lựa chọn đúng đắn. Chỉ cần mày cung cấp được thông tin về Tổ chức Thần, bọn tao sẽ lập tức trả lại đệ tử cho mày, đồng thời giúp mày giải trừ 'Lung Trung Điểu'!"
Hyuga Kagami cảm thấy thời cơ đã chín muồi, bèn hỏi: "Vậy tôi nên xưng hô với anh thế nào? Và nếu tôi có tin tức, làm sao để liên lạc với anh?"
Chỉ cần có thể chủ động liên lạc với Obito, hắn sẽ có thể sắp đặt bẫy rập từ trước. Vì vậy, điều Hyuga Kagami thực sự quan tâm chỉ có một: phương pháp liên lạc và điều động Obito.
Obito tỏ vẻ bí ẩn: "Tao là ai không quan trọng, mày chỉ cần biết mắt tao luôn dõi theo mày là được. Hơn nữa, mày không cần chủ động liên lạc với tao, tao sẽ tự tìm đến mày."
Dứt lời, không đợi Hyuga Kagami hỏi thêm, Obito lùi lại một bước rồi biến mất vào trong vòng xoáy không gian méo mó.
Rõ ràng, Obito cũng hiểu rằng Hyuga Kagami có thể chỉ giả vờ đồng ý, sau đó quay đầu báo cáo cho làng, rồi dẫn hắn vào cái bẫy của Tổ chức Thần.
"Chậc..."
Nhìn vòng xoáy trong phòng từ từ biến mất, sau khi xác nhận Obito đã thực sự rời đi, Hyuga Kagami mới khẽ "chậc" một tiếng.
Với khả năng quan sát và cảm nhận hiện tại của hắn, dù Obito có 'Thần Uy' cũng khó mà tiếp cận hắn một cách thần không biết quỷ không hay. Lần này hắn bị Obito đánh úp bất ngờ, một là vì hắn thật sự không ngờ Obito lại trực tiếp tìm đến tận cửa, hai là vì trước đó hắn đang mải mê suy nghĩ về phương án thí nghiệm, hoàn toàn trong trạng thái lơ đãng.
Còn về lời đe dọa của Obito trước khi đi rằng "mắt tao luôn dõi theo mày", Hyuga Kagami càng khinh thường hơn. Nếu Obito thật sự có gan đó, Hyuga Kagami có cả trăm cách để chơi xỏ hắn.
...
Tại một sân tập bên ngoài khu vực của tộc Uchiha.
Vút! Vút!
Theo tiếng xé gió sắc lẹm, vài chiếc shuriken găm thẳng vào hồng tâm của những tấm bia ở các vị trí khác nhau, không trật một ly.
Lúc này, Itachi mới tháo miếng vải đen che mắt xuống.
Em trai Sasuke bị bắt cóc, đến nay vẫn bặt vô âm tín. Dù tin vào phán đoán của Hyuga Kagami, Itachi vẫn không tránh khỏi lo lắng, nên chỉ có thể thông qua việc luyện tập thuật ném shuriken để ép bản thân giữ vững tâm trí.
Bốp! Bốp! Bốp!
Bất chợt, một tràng pháo tay giòn giã vang lên bên sân, ngay sau đó, một giọng nói trầm khàn cất lên: "Quả không hổ là Uchiha Itachi!"
Itachi đột ngột quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Obito đang đeo mặt nạ xoáy ốc. Trong hốc mắt, Sharingan ba câu ngọc chậm rãi xoay tròn.
"Không cần căng thẳng, ta đến đây chỉ muốn bàn với cậu một giao dịch!"
Obito, kẻ vừa rời khỏi nhà Hyuga Kagami, ngay lập tức lại tìm đến Itachi. Nhưng khác với vẻ nghênh ngang đắc ý ở nhà Kagami, lúc này Obito đang duy trì trạng thái 'hư hóa'. Rõ ràng, ở gần địa phận tộc Uchiha, Obito vẫn có chút dè chừng, dù sao Shisui, người sở hữu Mangekyou Sharingan, hiện cũng đang ở trong tộc.
Itachi không có kinh nghiệm diễn xuất phong phú như Hyuga Kagami, hắn lập tức nhận ra mình không có cơ hội ra tay, bèn lạnh lùng hỏi: "Giao dịch gì?"
"Chuyện Tổ chức Thần có hai 'Viêm Ma', chắc hẳn tộc Uchiha các cậu cũng biết rồi nhỉ? Sao nào, chẳng lẽ các cậu không tò mò về thân phận của họ sao?"
Obito vừa mở đầu đã ném ra một chủ đề mà hắn tin chắc rằng Itachi sẽ phải hứng thú.
Itachi bình tĩnh đáp: "Ta tò mò về thân phận của ngươi hơn."
"Ha ha," Obito cười khẩy hai tiếng rồi nói: "Hai kẻ sở hữu Mangekyou Sharingan của tộc Uchiha không thể nào từ trên trời rơi xuống được. Bọn họ chắc chắn đã để lại dấu vết trong tộc Uchiha. Ta nghi ngờ họ nằm trong số những tộc nhân Uchiha đã mất tích trong Đại chiến Ninja lần thứ ba. Cậu là con trai trưởng của tộc trưởng, có tư cách đọc gia phả và điều tra các loại tài liệu. Chỉ cần cậu giúp ta tìm ra họ, ta sẽ trả lại em trai Sasuke cho cậu!"
Gương mặt vốn lạnh như tiền của Itachi thoáng có chút dao động: "Ngươi muốn ta giúp ngươi tìm ra 'Viêm Ma' của Tổ chức Thần?"