Virtus's Reader
Tenseigan Trong Thế Giới Naruto

Chương 721: CHƯƠNG 707: BỌN HỌ CÓ, TA ĐỀU CÓ THỂ CHO

Nhìn con lợn rừng khổng lồ trước mặt, Neji chợt nhớ ra điều gì, bèn hỏi Hyuga Kagami: "Lão sư, nó tên là gì vậy ạ?"

Hyuga Kagami hơi lúng túng: "Ờm, hình như nó vẫn chưa có tên."

"Chưa có tên ạ?" Neji sững sờ, mặt đầy thắc mắc: "Lão sư, thông linh thú của ngài mạnh như vậy mà sao lại không có tên chứ? Lạ quá đi mất!"

Hyuga Kagami chỉ vào con lợn rừng to xác: "Cậu nhìn bộ dạng của nó xem, có giống cần một cái tên không?"

Lúc này, vẻ mặt con lợn rừng tràn đầy nịnh bợ Hyuga Kagami, kết hợp với thân hình đồ sộ của nó, không hiểu sao lại cho người ta cảm giác có phần chậm chạp.

Neji hơi khó xử: "Nhưng em không thể cứ gọi nó là lợn rừng được, như vậy thì bất kính quá."

"Đó là chuyện của cậu." Hyuga Kagami xua tay: "Nào, nếu cậu muốn thì cứ ký kết khế ước thông linh với nó đi."

Neji vội hỏi: "Lão sư, không cần qua thử thách gì sao ạ? Nó... nó sẽ đồng ý chứ?"

Hyuga Kagami thản nhiên đáp: "Cậu đã vượt qua thử thách rồi."

Neji ngơ ngác: "Em đã vượt qua rồi ư!?"

Hyuga Kagami mỉm cười: "Giống như chuyến đi tới núi Myoboku lần này của cậu vậy, bọn họ nói ai qua thì người đó qua. Còn ở chỗ của ta, ta nói ai qua thì người đó qua."

Neji đăm chiêu: "Lão sư, ý của ngài là, vốn dĩ chẳng có vận mệnh nào được sắp đặt cả, mà chỉ có sự sắp đặt của những kẻ có quyền quyết định thôi sao?"

Hyuga Kagami vỗ vai Neji: "Ừm, nhớ kỹ cho ta, vận mệnh luôn nằm trong tay mình. Chỉ cần chưa chết thì đừng bao giờ dễ dàng chấp nhận số phận!"

"Vâng!"

Neji gật đầu thật mạnh.

Sau khi sắp xếp cho Neji ký kết khế ước thông linh với lợn rừng, Hyuga Kagami quay sang dặn dò nó: "Nhìn cho rõ đây, nó là đệ tử của ta. Nếu nó triệu hồi ngươi thì không được lười biếng đâu đấy!"

"Ụt ịt... ụt ịt..."

Con lợn rừng vội vàng quỳ rạp xuống, đầu cúi sát đất, cặp nanh dài thậm chí còn cắm cả xuống đất, thể hiện sự kính cẩn tuân lệnh tuyệt đối với Hyuga Kagami.

Sau khi hoàn thành khế ước thông linh, khí chất của Neji đã hoàn toàn thay đổi. Vẻ sa sút tinh thần bao trùm lấy cậu trước đó đã bị quét sạch, đôi mắt lại khôi phục thần thái ngày nào.

Cậu vừa vuốt ve cặp nanh chắc khỏe của con lợn rừng, vừa hỏi Hyuga Kagami: "Lão sư, nó giỏi nhẫn thuật gì vậy ạ?"

"Khụ khụ..." Hyuga Kagami ho khan hai tiếng rồi nói: "Cái này... cậu tự mình tìm hiểu đi."

"A!"

Neji đáp lời.

Liếc nhìn Neji đang đắc ý săm soi con lợn rừng, Hyuga Kagami nghiêm giọng nói: "Ở độ tuổi của cậu, đáng lẽ nên chuyên tâm rèn luyện Thể Thuật và khả năng điều khiển chakra. Mấy thứ như thông linh thú thực ra vẫn còn hơi sớm đối với cậu."

Bởi vì theo Hyuga Kagami, khoảng 10 tuổi là giai đoạn vàng để xây dựng nền tảng vững chắc. Lúc này nên tập trung vào việc rèn luyện Thể Thuật và điều khiển chakra, sau đó mới tu luyện thêm một hai loại nhẫn thuật phù hợp với thuộc tính chakra của bản thân, hoặc khai phá huyết kế giới hạn của mình.

Ngoại trừ trường hợp có thể chất đặc thù như Naruto, những đứa trẻ khoảng 10 tuổi khác, dù có triệu hồi được thông linh thú mạnh mẽ, thì chakra của bản thân e rằng cũng đã cạn kiệt trong quá trình đó. Vì vậy, đối với những đứa trẻ ở độ tuổi này, thông linh thú là một món đồ xa xỉ với gánh nặng quá lớn.

Neji giải thích: "Lão sư, em..."

Hyuga Kagami thờ ơ xua tay: "Không cần giải thích với ta, ta hiểu rõ cái cảm giác bị bạn bè đồng trang lứa 'gáy' thẳng vào mặt nó như thế nào mà!"

Có một hai đứa bạn cùng lứa quá chói mắt, cứ liên tục thể hiện trước mặt mình, trong khi mọi nỗ lực của bản thân lại chẳng đáng nhắc tới trước mặt đối phương. Gặp phải chuyện này, đổi lại là ai thì tâm lý cũng sụp đổ thôi.

Mấy lời kiểu như 'Hãy giữ vững sơ tâm', 'Đừng để ngoại vật làm phiền' thực chất đều là nói thì hay lắm.

Huống chi Neji vẫn còn nhỏ, lại từng tận mắt chứng kiến cha mình, Hizashi, bị gia chủ Hiashi dùng Chú ấn 'Cá Chậu Chim Lồng' trừng phạt trong đau đớn tột cùng. Kể từ khoảnh khắc đó, tâm hồn non nớt của cậu đã khắc sâu sự khác biệt giữa Tông gia và Phân gia của tộc Hyuga, vì vậy mà trở nên đặc biệt nhạy cảm, lòng tự trọng cũng mạnh mẽ một cách lạ thường.

Hyuga Kagami nói tiếp: "Những gì Naruto và Sasuke có, ta đều có thể cho cậu. Nhưng với tư cách là lão sư của cậu, ta phải để cậu hiểu rằng, bản thân mới là gốc rễ của mọi thứ. Nhẫn thuật cũng được, Thông Linh thuật cũng hay, chúng có thể hào nhoáng, khiến người ta mê mẩn, nhưng Thể Thuật và khả năng điều khiển chakra mới là nền tảng quan trọng hơn cả. Đừng để những thứ khác mê hoặc tâm trí mà bỏ qua những điều thực sự quan trọng."

Neji thu lại vẻ đắc ý trên mặt, cúi người thật sâu trước Hyuga Kagami: "Lão sư, em nhớ kỹ rồi ạ. Sau này em nhất định sẽ tu luyện chăm chỉ hơn nữa!"

Hyuga Kagami mỉm cười.

Nhạy cảm và lòng tự trọng cao tuy có nhiều nhược điểm, nhưng cũng có một ưu điểm, đó là chỉ cần nhắc nhở một chút, Neji sẽ răm rắp làm theo.

Biết Neji vẫn còn canh cánh trong lòng về trận đấu với Naruto và Sasuke, Hyuga Kagami cũng không nhiều lời, chỉ nói: "Ta biết cậu không đợi được nữa rồi, đi thôi!"

Neji hít một hơi thật sâu: "Lão sư, em sẽ không thua Naruto và Sasuke đâu!"

...

Tại một bãi đất trống khác bên ngoài làng Lá.

Naruto và Sasuke đang đối mặt nhau trên bãi đất rộng, còn những người bạn đồng lứa đi theo hóng chuyện thì đều tản ra xa, căng thẳng dõi theo chiến trường.

Trên một cây đại thụ ở phía xa hơn, một nhóm Jonin đang đứng.

Nếu Hyuga Kagami ở đây, anh sẽ nhận ra trong nhóm Jonin này không chỉ có Kakashi, Shisui và Itachi đã đi theo bọn trẻ từ trước, mà còn có thêm Anko - người phụ trách sinh hoạt thường ngày của Naruto, cùng với Gai, Asuma và Kurenai cũng đến hóng hớt.

Asuma dựa vào thân cây, bĩu môi nói: "Shisui này, đừng trách tôi dội gáo nước lạnh nhé, nhưng nhóc Naruto đó mạnh đến mức vô lý. Đừng nói là bạn đồng lứa, ngay cả Jonin bình thường nếu không đánh lén cũng khó mà bắt được nó. Thằng nhóc nhà Uchiha các cậu có phải bị chập mạch không đấy, bây giờ đi thách đấu Naruto chẳng phải là nộp mạng à? Tôi nói này, cậu không lo lắng chút nào sao?"

Itachi lên tiếng: "Tiền bối Asuma cứ yên tâm, nếu Sasuke không địch lại, em sẽ ra tay cứu em ấy, sẽ không để tình hình mất kiểm soát đâu."

"Cậu!?"

Asuma liếc Itachi một cái, ánh mắt lộ rõ vẻ coi thường.

Hắn quả thực có chút bất mãn với Itachi. Trong mắt hắn, Itachi chẳng có công trạng gì nổi bật, cũng chưa từng thể hiện thực lực mạnh mẽ đến đâu, chỉ dựa vào quyền thế gia tộc mà thuận buồm xuôi gió thăng cấp Chunin rồi Jonin, gần đây lại còn được đề bạt thẳng lên nữa. Vì vậy, hắn cực kỳ nghi ngờ vị trưởng tử của tộc trưởng Uchiha này rốt cuộc có thực lực của một Jonin hay không.

Itachi không để tâm đến thái độ của Asuma, mắt vẫn hướng về Sasuke trên chiến trường phía xa.

Cách đó không xa, Tsunade một tay chống hông đứng trên tán lá của một cây đại thụ, vừa nhìn Sasuke ở phía xa, vừa hỏi Jiraiya bên cạnh: "Thằng nhóc nhà Uchiha này thật sự được Đại Cáp Mô Tiên Nhân công nhận à?"

Jiraiya gật đầu một cách trang trọng...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!