Trước mặt ma phương, bao gồm cả Khô Thủy lão đầu đều có chút ngơ ngác: Đoán chừng, mình hẳn là cũng không vào được, trừ khi dỡ bỏ thứ này.
Nhưng tình hình thực tế là, bản thân ma phương này, cũng không phải thứ gì đặc biệt hiếm lạ, chỉ là tạo hình cổ quái. Nếu thật sự có người muốn động vào cái ma phương này, vậy chắc chắn là muốn lấy đồ bên trong.
Thế nhưng, không khôi phục được ma phương, thì không lấy được đồ bên trong. Cho nên, cho dù bọn Hàn Phi không ở đây, cũng căn bản không quan trọng có người đến xông vào. Cùng lắm thì, ma phương hỏng, lại xây một cái, chuyện này có gì khó?
Khô Thủy không khỏi thổn thức: “Cao minh a! Tiểu thư ở cùng với loại thiên kiêu cực kỳ cao minh này, thảo nào trưởng thành nhanh chóng như vậy. Ý tưởng kỳ lạ này, quả thực có thể so với Thần Chi Kỷ Niệm Tháp a!”
Chỉ có Lạc Tiểu Bạch ánh mắt chớp động: “Không đúng, Tàng Thư Lâu ma phương có vô cùng biến hóa, kết quả sau mỗi lần xoay chuyển đều không giống nhau. Cho nên, dùng cách xoay chuyển giống hệt vừa rồi, không có khả năng xoay ma phương thành như vậy.”
Hàn Phi toét miệng cười: “Có khẩu quyết. Tuy nhiên, khẩu quyết này chỉ có người nội bộ Bạo Đồ Học Viện chúng ta biết, không thể báo cho người ngoài.”
“Phù!”
“Hú”
Trương Huyền Ngọc và Nhạc Nhân Cuồng thở phào một hơi dài. Có khẩu quyết là tốt rồi! Nếu không, cả đời này đừng hòng đi vào.
Chỉ thấy Ly Lạc Lạc tò mò nhìn về phía Hàn Phi: “Đầu óc cậu mọc thế nào vậy?”
Hàn Phi cười nhạo: “Tôi là ai? Kỳ tài của Hàn mỗ tôi, cậu phải quen biết lâu rồi mới biết được.”
Lạc Tiểu Bạch trợn trắng mắt: “Được rồi, đừng chém gió nữa. Cậu nói cái này còn chưa hoàn thành, còn cần bao lâu?”
Hàn Phi nghĩ một chút: “Điểm khó không ở xây dựng, mà ở trận pháp. Tôi muốn bố trí đầy sát trận trong mỗi một ma phương, để mỗi một khối tổ hợp thông nhau, còn cần ba ngày thời gian.”
Trương Huyền Ngọc bĩu môi: “Tôi còn tưởng cần bao nhiêu thời gian chứ? Vậy cậu xây nhanh lên.”
Chỉ nghe Hàn Phi móc ra một tờ bản vẽ nói: “Tiểu Bạch, cậu dựa theo bản vẽ này của tôi, dùng linh thực bố trí một cái mê cung. Đem những khúc gỗ này lát thành dáng vẻ trên bản vẽ.”
Lạc Tiểu Bạch thấy Hàn Phi thần thần bí bí, nhận lấy bản vẽ xem xét, lúc đó hai mắt hoa lên: Đây là xây trường học sao? Đây là làm đại trận đấy chứ?
Trên bản vẽ, là tường thực vật hình vuông vuông vức, bên trong toàn là đường. Ở chính giữa bản vẽ, chính là vị trí ma phương này tọa lạc.
Mà hình vuông trên bản vẽ này, đường kính hơn 300 dặm, cái này con mẹ nó cho ai đi?
Cho dù là Lạc Tiểu Bạch, cũng không khỏi muốn chửi thề. Cái này ai có thể đi vào được a? Nếu không cần truyền tống trận pháp, không dùng bay, không dùng cảm tri, chỉ sợ cũng chỉ có thể con mẹ nó dựa vào vận may mới có thể đi vào được.
Lạc Tiểu Bạch ung dung nói: “Có cần thiết khoa trương như vậy không?”
Hàn Phi xua tay nói: “Không khoa trương. Kẻ địch của chúng ta quá nhiều, phải làm chút phòng bị.”
Lạc Tiểu Bạch trợn trắng mắt: “Nếu thật sự cường giả cấp bậc Thám Tác Giả tới, trận pháp cậu bố trí, không có khả năng chặn được chứ?”
Hàn Phi cười nói: “Chấp pháp đỉnh phong tới, tôi cũng chưa chắc chặn được. Nhưng mà, chúng ta có thể từ từ đi hoàn thiện. Khi trận pháp bố trí càng ngày càng nhiều, càng ngày càng sâu, chờ đến ngày chúng ta Chấp pháp đỉnh phong, e là Thám Tác Giả tới cũng phải khóc.”
Lạc Tiểu Bạch nhìn sâu vào Hàn Phi một cái: “Cậu nghĩ cũng thật sâu.”
Lại thấy ba người Trương Huyền Ngọc vội vàng sáp lại gần.
Trương Huyền Ngọc lầm bầm nói: “Tôi xem xem, có thứ gì mới lạ?”
Sau đó.
Trương Huyền Ngọc che mắt: “Ái chà! Thôi, tôi lát sàn nhà... Đúng, tôi cứ lát sàn nhà là được rồi.”
Cá khô nhỏ trong tay Nhạc Nhân Cuồng cũng rơi mất: “Tôi... tôi giúp cắt tỉa hoa cỏ. Cái này tôi quen, tôi từng làm ở vườn trồng trọt Bích Hải Trấn.”
Ly Lạc Lạc ngẩn tò te: “Tôi tôi tôi... a, nghe nói các cậu có thói quen làm ruộng, bên ngoài còn mấy trăm dặm đất chưa xới, tôi đi xới đất cho chúng...”...
Năm ngày sau.
Đám người Lạc Tiểu Bạch, trên tay mỗi người một tấm bản đồ da cá, bên trên vẽ từng đạo công thức.
Nhạc Nhân Cuồng xoa đầu: “Thuận chiều kim đồng hồ, thuận chiều kim đồng hồ, ngược chiều kim đồng hồ, ngược chiều kim đồng hồ, thuận chiều kim đồng hồ... Ây, tôi học thuộc đến đâu rồi? Thôi, làm lại từ đầu.”
Ly Lạc Lạc: “Bên phải thuận chiều kim đồng hồ, bên trên thuận chiều kim đồng hồ, phía sau thuận chiều kim đồng hồ, bên phải thuận chiều kim đồng hồ... A nha, phiền quá đi!”
Lạc Tiểu Bạch không nói một tiếng, chấn nát bản đồ da cá: “Hàn Phi đi đâu rồi?”
“Tiểu thư, Hàn Phi thiếu gia đang bố trí Tụ Linh Đại Trận khổng lồ vô cùng. Trong một trận, lồng đủ 30 cái trận pháp cỡ trung. Trong mỗi một trận pháp cỡ trung, lại lồng hơn 30 cái trận pháp cỡ nhỏ... Hàn Phi thiếu gia, thật sự là một thiên tài.”
Lạc Tiểu Bạch trợn trắng mắt: “Ừm! Vậy thì chờ thêm chút nữa đi...”
Mãi cho đến chiều hôm nay, Hàn Phi mới từ giữa không trung bay tới. Lúc này, phía trên mê cung còn chưa bao phủ phong ấn đâu. Đây là thủ đoạn hiện tại của Hàn Phi, còn chưa làm được. Cân nhắc, vẫn là chờ ngày sau đột phá Chấp pháp giả rồi, lại đến làm. Trước tiên cứ như vậy...
Hàn Phi cười nói: “Tèn ten ten ten... Thế nào, đều học thuộc chưa? Học thuộc rồi, chúng ta có thể ra cửa. Tôi có thể cảm nhận được, có người mỗi ngày đều ở ngoài học viện chúng ta, chờ chúng ta đấy...”
Trên thực tế, đâu chỉ mỗi ngày có mấy người chờ ở bên ngoài? Mỗi ngày đều có mấy chục người, chờ ở bên ngoài.
Hoặc là nói, những người đó không phải đang chờ bọn Hàn Phi, bọn họ là đang xem mê cung.
Bởi vì ma phương cách bọn họ hơi xa, cho nên đa số mọi người thực ra không nhìn thấy ma phương. Nhưng mà, cái mê cung khổng lồ này, đã thu hút sự chú ý của bọn họ.
Nhưng không có bọn Hàn Phi lên tiếng, cũng không ai dám đi vào. Ngộ nhỡ lại bị đánh ra ngoài, trên mặt mũi cũng không qua được.
Mà Hàn Phi vừa hỏi mọi người, liền thấy ba người Trương Huyền Ngọc, Nhạc Nhân Cuồng, Ly Lạc Lạc, oán niệm nhìn hắn.
Ly Lạc Lạc cạn lời chu miệng nói: “Đầu cũng to ra rồi, tôi mới nhớ được một nửa.”
Trương Huyền Ngọc hì hì cười nói: “Tôi đã nhớ được bảy tám phần rồi.”
Hàn Phi nhìn về phía Nhạc Nhân Cuồng, người sau sửng sốt một chút: “A! Tôi cái đó... cho tôi thêm vài ngày thời gian.”
Hàn Phi: “...”
Cũng may, Hàn Phi không cần hỏi Lạc Tiểu Bạch, cô ấy chắc chắn đã sớm học thuộc rồi!
Giờ phút này, hắn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, vỗ vỗ bả vai Nhạc Nhân Cuồng nói: “Cậu làm thế này, bên trái cậu ăn một miếng lẩu, bên phải ăn một miếng thịt kho tàu, cứ như vậy mà học thuộc... Đơn giản.”
Chỉ thấy mắt Nhạc Nhân Cuồng sáng lên: “Chủ ý hay, thú vị hơn nhiều so với cái thuận thuận ngược ngược này.”
Về phần Khô Thủy lão đầu, Hàn Phi tự nhiên là không đưa khẩu quyết cho ông. Dù sao, đây là bí mật của Bạo Đồ Học Viện. Khô Thủy dù sao cũng là người Lạc gia, không thể đánh đồng.
Hàn Phi nói: “Được rồi, đi thôi, đi theo tôi một lần mê cung, tối nay chúng ta đi dự tiệc.”
Lạc Tiểu Bạch nói: “Được.”
Trương Huyền Ngọc nghi hoặc: “Phi a! Tôi có một vấn đề, vẫn luôn không hiểu.”
“Hả?”
Trương Huyền Ngọc nói: “Tại sao trên bản vẽ kia của cậu, lát sàn nhà, thường xuyên lát đến một nửa thì không lát nữa?”
Hàn Phi cười nói: “Thuật che mắt. Cụ thể dùng làm gì, khai giảng cậu sẽ biết.”...
Buổi tối.
Khi bọn Hàn Phi xuất hiện bên ngoài mê cung, lập tức có người Tô gia đón: “Mấy vị, gia chủ nhà ta mời mấy vị thiếu gia, tiểu thư đi dự tiệc.”
Hàn Phi gật đầu: “Ừm! Được, ngươi chờ ta một chút.”
Chỉ thấy Hàn Phi móc ra một cái biển lớn, trực tiếp cắm xuống đất, bên trên viết: “Bên trong có sát trận, chớ có xông vào, nếu không e có nỗi lo tính mạng.”
Một đám người nhìn thấy cái biển này, lập tức hít một hơi: Một cái trận lớn như vậy?
Ngay lập tức, có người hỏi: “Xin hỏi, Bạo Đồ Học Viện tuyển sinh không?”
Hàn Phi cười nói: “Chư vị chớ hoảng, hãy đợi chúng ta đi Tô gia dự tiệc. Đến lúc đó, ta sẽ công bố tiêu chuẩn thu người của Bạo Đồ Học Viện, ai ai cũng có cơ hội.”
Vừa nghe ai ai cũng có cơ hội, lập tức không ít người mắt sáng lên.
Gần đây, thế hệ trước trong nhà luôn có người nói, Bạo Đồ Học Viện trước kia lớn mạnh thế nào, đệ tử trong học viện thiên kiêu ra sao...
Vốn tưởng rằng bọn họ chỉ sẽ thu con cháu đại tộc, nhưng không ngờ lại ai ai cũng có cơ hội, điều này bảo bọn họ làm sao không vui?
Hàn Phi nhìn người Tô gia kia một cái nói: “Dẫn đường đi!”...
Một cái Thuần Dương Đảo, thực ra đã rất lớn rồi. Nó chiếm diện tích hơn 2000 dặm, lớn hơn một cái Phong Lôi Trấn. Đương nhiên rồi, nó không phải hình tròn, mà là hiện ra một loại hình dài không quá quy tắc.
Chỉ là sau khi Bạo Đồ Học Viện tới, đại khái chiếm đi một phần ba.
Mọi người ngồi Điếu Chu, khi lướt qua vườn trồng trọt nhà mình, còn đang thảo luận muốn làm lại vườn trồng trọt một chút, làm mấy cái Tụ Linh Đại Trận ra.
Một lát sau.
Mọi người nhìn thấy khu nhà ở kéo dài mấy chục dặm bên một con sông lớn. Trong toàn bộ tòa nhà, đèn đuốc sáng trưng, giống như đã sớm nhận được tin tức.
Tràng diện đó, giống như cung đình đại viện trong nhận thức của Hàn Phi vậy, nhà cửa thành đàn, giăng đèn kết hoa, thật là náo nhiệt!
Đương nhiên rồi, bọn Hàn Phi vô cùng rõ ràng, người ta cũng không phải nể mặt mấy người mình, mà là nể mặt danh tiếng của Bạo Đồ Học Viện và đại lão sau lưng.
Trước nhà, khách khứa không dứt, vì là tiệc đón gió, cho nên cũng không có thuyết pháp chuẩn bị lễ vật tới cửa gì cả.
Có thể nói, toàn bộ Thuần Dương Đảo, không ít người có danh vọng đều tới. Chuyện Bạo Đồ Học Viện xây dựng lại, bọn họ sớm có nghe thấy, nói là năm tên Tiềm điếu giả đỉnh phong tuyệt đỉnh thiên kiêu, nghênh chiến ngàn người bất bại. Càng có thiếu niên, một người độc chiến năm đại Chấp pháp. Mới đầu nghe thấy, rất nhiều người trực tiếp nghe đến ngây người, ai không muốn qua đây kiến thức một chút?
Giờ phút này, bọn Hàn Phi vừa mới đáp xuống đất.
Có người dáng vẻ lão quản gia, đón, dường như là chờ đợi đã lâu. Thực lực quản gia kia cũng không tầm thường, lại có cảnh giới Chấp pháp, hiển nhiên là chuyên môn vì nghênh đón bọn Hàn Phi mà đến.
Quản gia kia vội vàng tiến lên, đon đả cười nói: “Là Hàn Phi năm vị tiểu chủ phải không? Mấy vị rốt cuộc cũng tới rồi, gia chủ đã dặn dò, không thể chậm trễ mấy vị tiểu chủ. Vì vừa mới biết được mấy vị xây xong học viện, bên này hơi có vẻ vội vàng, vừa mới phát ra lời mời khắp nơi. Nếu mấy vị tiểu chủ không ngại, lão nô nguyện dẫn mấy vị tiểu chủ, vào viện xem qua một chút.”
Hàn Phi nhìn về phía Lạc Tiểu Bạch, Lạc Tiểu Bạch khẽ khom người: “Không cần làm phiền, quản gia thực lực Chấp pháp, đi theo chúng tôi có vẻ phô trương. Chỉ cần tùy tiện phái một người, đi theo chúng tôi là được, như vậy mới không lộ thân phận mấy người chúng tôi. Đợi đến khi nhập tiệc, chúng tôi tự mình qua đó là được.”
Quản gia kia vừa định nói chuyện, đã nghe Khô Thủy cười nói: “Tiểu thư nhà ta nói rất đúng, quản gia Tô gia không cần phí tâm.”
Hàn Phi cũng gật đầu nói: “Chúng tôi tự mình đi dạo, là được.”
Lạc Tiểu Bạch nhìn Khô Thủy một cái: “Khô gia gia, ông cũng không cần đi theo, nếu không cũng quá bắt mắt.”
“Vâng, tiểu thư.”