Virtus's Reader
Thả Câu Chi Thần

Chương 114: CHƯƠNG 79: CHIẾN HỒN SƯ

“Chiến kỹ?”

Hàn Phi đương nhiên muốn học, ngay từ một tháng trước khi hắn từ biển trở về, đã nhận ra vấn đề này. Chiến kỹ hiện tại của mình thực sự quá thiếu thốn, ngoại trừ cầm gậy gõ, thì là dựa vào Linh Khí Bạo, thậm chí có lúc hắn cảm thấy Tiểu Hắc còn hữu dụng hơn hắn, Tiểu Hắc còn biết cắn người.

Hàn Phi lập tức nói: “Muốn chứ! Tiểu Cầm tỷ chị muốn dạy em sao?”

Giang Cầm: “Tôi có thể dạy cậu, nhưng cậu phải đồng ý với tôi một chuyện.”

Hàn Phi: “Chuyện gì?”

Giang Cầm: “Bây giờ nói cho cậu cũng vô dụng, nhưng cậu phải đưa ra một lời hứa, khi có một ngày cậu trở thành Chiến Hồn sư rất mạnh, cậu phải quay về thôn một chuyến.”

Hàn Phi nhìn thần tình nghiêm túc của Giang Cầm, không khỏi hỏi: “Rất mạnh, là mạnh bao nhiêu?”

Giang Cầm: “Ít nhất cũng phải mạnh hơn Phương Trạch.”

Hàn Phi: “...”

Hàn Phi gãi gãi đầu: “Tiểu Cầm tỷ, Phương Trạch đấy! Tiềm điếu giả trong truyền thuyết, còn mạnh hơn ông ấy, vậy phải mạnh đến mức độ nào?”

Giang Cầm: “Nếu cậu không thể mạnh hơn ông ấy, vậy chuyện này coi như bỏ đi, coi như tôi dạy không công cho cậu, cũng không cần cậu thực hiện lời hứa gì.”

Hàn Phi đã sớm cảm thấy hai ông cháu này rất kỳ lạ, lão đầu này rõ ràng rất mạnh, lúc ông ấy và trưởng thôn đánh nhau, mình đã cảm thấy như vậy. Lúc đó trưởng thôn có thể nói là dùng hết chiêu số, kết quả lão đầu chỉ cử động ngón tay đã ném trưởng thôn ra ngoài, e là Giang Cầm cũng thực lực bất phàm.

Hàn Phi tiếp tục gãi đầu: “Vậy, em thử xem?”

Giang Cầm rất nghiêm túc nhìn Hàn Phi: “Chuyện này cậu phải suy nghĩ cho kỹ, tôi biết cậu có thiên phú Tụ Linh sư, thậm chí cậu đến cảnh giới của Phương Trạch, Tụ Linh sư vẫn là đối tượng được tất cả mọi người săn đón. Nhưng, Tụ Linh sư không phải chủ chiến, tuy bọn họ có thể điều khiển linh khí thiên địa, nhưng những gì học được rất tạp, rất khó có người có thành tựu rất cao.”

Hàn Phi: “Cho nên?”

Giang Cầm: “Chiến Hồn sư sở hữu năng lực tác chiến chính diện mạnh nhất, sở hữu binh khí tốt nhất. Chiến Hồn sư xuất sắc nhất, vừa có thể sở hữu năng lực phòng ngự siêu mạnh của Binh Giáp sư, còn có thể sở hữu sức mạnh bùng nổ ngang ngửa Liệp Sát giả, cho nên, cậu có muốn trở thành một Chiến Hồn sư không?”

Hàn Phi chấn động rồi, đã từng có lúc, hắn ngay cả Tụ Linh sư là cái quỷ gì cũng không biết. Duy nhất một lần nhìn thấy Binh Giáp sư Vương gia ở chợ, lúc đó hâm mộ biết bao, cảm thấy rất ngầu rất ra vẻ, đi đường đều có gió. Bây giờ mình thành Tụ Linh sư không nói, thế mà còn có khả năng trở thành Chiến Hồn sư.

Hàn Phi nhất thời cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, hắn nuốt nước miếng nói: “Tại sao chọn em?”

Giang Cầm: “Trên người cậu có một loại khí vận, theo lý thuyết cậu mấy lần gặp nạn ở ngư trường, lẽ ra đã sớm hồn quy đại hải, nhưng cậu lại sống sót. Không chỉ như vậy, cậu còn càng ngày càng mạnh, cho đến khi cậu... chém giết Điếu sư.”

Trong lòng Hàn Phi run lên: “Chị biết?”

Giang Cầm lắc đầu: “Tuy tôi không nhìn thấy trận chiến đó, nhưng Điếu sư ra khơi không thoát khỏi mắt tôi, Lý Lang của Hổ Đầu Bang sau khi ra khơi không thấy trở về nữa, nghĩ đến đã vẫn lạc.”

Hàn Phi: “Tiểu Cầm tỷ, chị thật không phải nhìn trúng thiên phú của em cao?”

Giang Cầm cười như không cười nói: “Cậu có thiên phú sao?”

“Ách...”

Hàn Phi cảm thấy mình dường như bị người ta khinh bỉ rồi, nhưng khinh bỉ thì khinh bỉ vậy! Chiến Hồn sư a, mình có phải có thể học chiến kỹ rồi không? Cũng không thể cứ cầm gậy gõ người ta mãi được?

Giang Cầm tự nói: “Ông nội phản đối cậu tu luyện Chiến Hồn sư cũng là có nguyên nhân, rất ít người có thể tinh thông hai loại nghề nghiệp, cho dù có, cả hai đại nghề nghiệp đều rất mạnh cũng cực ít, cậu có muốn gánh chịu rủi ro này không?”

Hàn Phi gật đầu như gà mổ thóc: “Muốn muốn.”

Hàn Phi đâu thể không muốn, không nói cái khác, lúc chiến đấu hắn cảm thấy Tụ Linh sư nửa mùa của mình hoàn toàn vô dụng mà! Lại không thể giống như lão đầu điều khiển cái này điều khiển cái kia, người ta đánh tới, mình chỉ có thể cầm gậy gõ. Nhưng nếu có thể trở thành Chiến Hồn sư, mình có phải có thể cầm đao chém, cầm kiếm đâm, cầm ám khí phi rồi không?

Giang Cầm khẽ gật đầu: “Cậu có biết tại sao Chiến Hồn sư cận chiến gần như vô địch không?”

Hàn Phi lắc đầu.

Giang Cầm: “Bởi vì thể phách mạnh, vũ khí tốt, chiến kỹ nhiều. Đây cũng là điểm tôi nhìn trúng ở cậu, cậu trời sinh thần lực, đây là điều người thường không thể có. Tôi không biết cậu đạt được cơ duyên gì, nhưng nghĩ đến đây cũng là nguyên nhân cậu có thể thăng cấp nhanh như vậy hơn nữa thể phách cường kiện.”

Giang Cầm: “Đã cậu lựa chọn rồi, vậy ngày mai đến Tàng Thư Lâu trong thôn tìm tôi.”...

Trong thôn có Tàng Thư Lâu, chỉ là cái Tàng Thư Lâu này chẳng ai coi ra gì, nghe nói chiến kỹ bên trong đẳng cấp không đủ cao. Sau Thử thách buông câu Hàn Phi có thể tùy ý vào Tàng Thư Lâu chọn chiến kỹ, nhưng học Tụ Linh Thuật nên quên béng chuyện này, bây giờ hắn đứng trước cái lầu rách nát này có chút cảm thán, trong cái lầu rách này có thể có đồ tốt gì a?

Giang Cầm: “Nhìn ánh mắt này của cậu, chướng mắt?”

Hàn Phi: “Đâu có! Ha ha... Em chỉ cảm thấy Tàng Thư Lâu thôn mình thiết kế... ừm... rất cổ phác.”

Giang Cầm bình tĩnh nói: “Không chỉ một mình cậu chướng mắt, rất nhiều người đều chướng mắt, cảm thấy trong cái lầu rách này có thể có chiến kỹ gì? Nhưng ai nói với cậu chiến kỹ cứ phải càng cao cấp càng tốt?”

Hàn Phi nghiêng đầu nhìn cô: “Chẳng lẽ không phải sao?”

Giang Cầm lắc đầu: “Chiến kỹ đẳng cấp càng cao, tu luyện tự nhiên càng khó. Tương đối, đẳng cấp càng thấp, tu luyện cũng càng đơn giản. Đối với Chiến Hồn sư mà nói, chiến kỹ có thể đánh và thực dụng chính là chiến kỹ tốt, chiến kỹ kém hơn nữa, cũng có thể dùng để đánh nhau, không phải sao?”

Hàn Phi tặc lưỡi, tuy cảm thấy Giang Cầm nói rất có lý, nhưng ai mà lại thực sự muốn một chiến kỹ rác rưởi chứ? Huống hồ chiến kỹ đến tay mình, thực sự chính là chiến kỹ cấp thấp sao? Chưa chắc, mình có Luyện Yêu Hồ a!

Giang Cầm: “Vào đi! Chọn chiến kỹ cậu hứng thú mang ra.”

Hàn Phi: “Có thể mang mấy quyển a?”

Giang Cầm: “Cậu muốn mang mấy quyển thì mang mấy quyển, dù sao cho dù cậu mang ra rồi tôi cũng chưa chắc sẽ cho cậu học.”

Hàn Phi: “?”

Tàng Thư Lâu chỉ có một ông lão đang trông coi, giống như người quét dọn vệ sinh vậy, Hàn Phi còn đặc biệt liếc nhìn một cái, suy đoán ông lão này có phải là nhân vật như Tảo Địa Tăng hay không.

Nhưng lão đầu này quá bình thường, dáng vẻ như sắp ngỏm đến nơi, Hàn Phi lắc lắc đầu, làm gì có nhiều Tảo Địa Tăng như vậy chứ.

Vào Tàng Thư Lâu, quả nhiên không ngoài dự đoán của Hàn Phi, bên trong rất rách nát, sàn gỗ giẫm lên kêu “cót két cót két”. Cái giá sách kia, cảm giác như sắp đổ đến nơi, còn có những mảng mạng nhện lớn trong góc, ôi chao ôi, không phải có ông lão trông coi sao, sao còn có nhiều mạng nhện thế này?

Tàng Thư Lâu trong thôn chỉ có một tầng, không có cách nói mấy tầng chia mấy phẩm trong truyền thuyết.

Hàn Phi đi tới, nhìn thấy trên một số cuốn sách còn có dấu tay người, hiển nhiên nơi này vẫn có người đến, chỉ là bụi quá nhiều, tay chộp một cái là để lại một dấu tay, còn có nhiều sách hơn, đầy bụi bặm ngay cả một dấu tay cũng không có.

Hàn Phi liếc mắt nhìn qua.

Cái gì mà "Côn Pháp Kỹ Xảo", "Quyền Pháp Tổng Cương", "Điếu Kỹ Tinh Giảng", "Thiết Quyền Công", "Thiết Ngư Côn", "Trảm Ngư Đao"... một đống sách nhìn là không có ham muốn đọc bày ở đây.

Hàn Phi nhếch khóe miệng, Tàng Thư Lâu trong thôn chính là cái dạng này, e là trên trấn cũng chẳng tốt hơn là bao.

Hàn Phi ngược lại không chê bẩn, tìm một mạch qua, tên mỗi quyển đều liếc một cái, thấy tên không tồi, liền rút ra ném xuống đất trước, sau đó từ từ chọn.

"Thất Đao Trảm", tên này không tồi, giữ lại.

Hô, "Vô Cực Côn", tên hơi trâu bò, giữ lại.

"Tụ Trung Đao", nghe có vẻ giống ám khí, giữ lại.

"Phong Hành Côn", ừm ừm, nói không chừng là được, giữ lại.

"Can Đẩu Thuật", dùng để câu cá? Chẳng lẽ có thể tốt hơn Câu Vẫn Thuật của ta? Sang một bên đi...

Hơn nửa canh giờ sau, trong ánh mắt trợn hốc mồm của Giang Cầm, Hàn Phi ôm mấy chục cuốn sách đi ra, độ cao của sách đã từ bụng đến cằm rồi.

Giang Cầm cạn lời: “Đọc hết được không?”

Hàn Phi: “Em đây không phải để chị giúp em chọn sao, bản thân em cũng chọn mấy quyển, cảm giác cũng không tệ.”

Giang Cầm: “Cậu đưa mấy quyển cậu tự chọn cho tôi xem trước đã.”

Liền thấy Hàn Phi từ dưới cùng lôi ra ba cuốn sách, tên lần lượt là "Nghênh Phong Trảm Lãng Quyết", "Tối Cường Vô Địch Côn", "Nhất Kiếm Xuyên Hải Thuật".

Giang Cầm: “...”

Hàn Phi còn đang dương dương đắc ý, thầm nghĩ ta vất vả lắm mới tìm ra ba cuốn sách tên tuổi trâu bò ầm ầm này, tốn của ta không ít sức lực.

Nhưng ai ngờ Giang Cầm sắc mặt khó coi ném tùy ý ba cuốn sách này xuống đất nói: “Cho nên cậu chọn chiến kỹ là nhìn tên mà chọn? Tên hay một chút là cậu chọn?”

Hàn Phi: “A! Em nghĩ có thể viết ra cái tên này, chắc chắn là người có đại khí phách, sao thế không đúng à?”

Giang Cầm: “Cái tên Ngư phu viết cuốn "Nhất Kiếm Xuyên Hải Thuật" kia, ừm, là không tồi, hắn viết xong cuốn sách này liền xách một thanh kiếm đi ngư trường bình thường, sau đó đồng quy vu tận với một con Đao Ngư.”

Hàn Phi: “?”

Giang Cầm: “Còn người viết Nghênh Phong Trảm Lãng Quyết này, vừa đến cảnh giới Điếu sư liền viết cuốn sách này, nói là có thể đạp sóng mà đi, sau đó đi ngư trường cấp một đạp sóng, kết quả bị Kiếm Ngư xuyên thủng lỗ chỗ.”

Hàn Phi: “?”

Hàn Phi cẩn thận từng li từng tí nói: “Vậy Tối Cường Vô Địch Côn này thì sao?”

Giang Cầm: “Ừm, hắn tự gõ chết mình rồi.”

Hàn Phi: “?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!