Cuộc gặp mặt kiểu này, hoàn toàn là nói lời thô tục kéo thù hận, Hàn Phi cảm thấy bên mình đã đắc tội hết đối phương rồi, tất nhiên, đắc tội cũng không sao, dù sao dám khiêu khích, đánh nằm là được.
Vương Bạch Ngư: “Người phụ nữ kia của Thiên Tâm Thôn tên là Phương Tình, nghe nói là đỉnh phong Điếu sư, cũng có người nói đột phá Đại điếu sư, cụ thể không biết, linh hồn thú Thanh Xà Man. Đội trưởng Thiên Dương Thôn tên là Cố Long Ngư, hệ chiến đấu Học viện số 2, nghe nói là một Chiến Hồn Sư, linh hồn thú Long Đầu Ngư, thực lực không rõ.”
Hàn Phi: “Các cậu ở trên trấn đều đã gặp?”
Hạ Vô Song gật đầu: “Đã gặp, nhưng cũng chỉ có mấy người này tương đối nổi tiếng, mấy người khác hơi nổi tiếng chút chính là cô gái trông có vẻ yếu đuối của Thiên Mộc Thôn kia, cô ta tên là Miêu Mộc Mộc, Thao Khống Sư.”
Hàn Phi bỗng nhiên nói: “Các cậu nói xem bên bọn họ có Liệp Sát Giả và Binh Giáp Sư không?”
Vương Bạch Ngư: “Không rõ, chắc là có.”
Hàn Phi quay đầu nhìn thoáng qua: “Thiếu một Liệp Sát Giả là đủ năm đại nghề nghiệp rồi, cho nên chúng ta cứ giả định trong bọn họ có Liệp Sát Giả đi!”...
Bên kia, các thôn trên đường trở về đều đang bàn tán.
Đội trưởng Thiên Hỏa Thôn: “Rất kỳ lạ, đội trưởng Thiên Thủy Thôn không phải Vương Bạch Ngư, cũng không phải Hạ Vô Song, ngược lại là một tên béo, cẩn thận chút, tên béo này quỷ dị.”
Thiên Tâm Thôn: “Nếu xung đột với Thiên Thủy Thôn, tránh tên béo kia ra, top 100 ba học viện lớn trên trấn tuyệt đối không có nhân vật này, người này lại có thể áp đảo Vương Bạch Ngư và Hạ Vô Song, không thể không phòng.”
Mấy thôn khác cũng đều như vậy, mọi người đều là từ trên trấn về, ai còn không biết ai, cho nên cái nhìn đầu tiên thấy Hàn Phi đều rất kỳ lạ, sau đó chính là cảnh giác...
Lúc mọi người trở về, tám chiếc điếu chu bay ngang trời, các trưởng thôn đứng ở đầu thuyền. Mà ở phía trước bọn họ, còn có một người, nghe nói người này là Trấn trưởng Bích Hải Trấn, lưng mọc đôi cánh, vậy mà là một Tiềm Điếu Giả, nhân vật cùng cấp bậc với Phương Trạch.
Trấn trưởng bình thản nói: “Thời gian thi đấu đến giờ này ngày mai kết thúc, căn cứ vào số lượng linh cá hiếm các Điếu sư đạt được để xếp hạng, bây giờ ta tuyên bố, cuộc thi chính thức bắt đầu.”
Nhất thời, nhiều chiếc điếu chu bay lên không rời đi.
Hàn Phi cũng lái điếu chu rời đi, cuối cùng còn hỏi Tần Hải một tiếng: “Cùng đi không?”
Tần Hải: “Không, các cậu tự mình rời đi, bên chúng ta nguy hiểm hơn bên các cậu nhiều.”
Hai ngày giải đấu tranh đoạt tài nguyên, ngư trường cấp một không cho phép bất kỳ người nào khác vào, cho nên vùng biển ngàn dặm này có vẻ đặc biệt rộng lớn.
Nhóm người Hàn Phi ba chiếc điếu chu tùy ý tìm một chỗ hạ xuống, Hàn Phi nói với hai chiếc điếu chu khác: “Một khi linh khí không đủ, liền đến chỗ ta tiến hành bổ sung.”
Không cần người nói, mi tâm Hà Tiểu Ngư lóe lên, Hồng Tước xuất hiện.
Hà Tiểu Ngư: “Hồng Tước, nhiệm vụ truy tung linh cá hiếm dựa vào mày rồi.”
Ngay sau đó bốn người móc cần câu ra, bắt đầu thùy điếu.
Hàn Phi: “Hà Tiểu Ngư, độ sâu thùy điếu 10 mét. Hạ Vô Song, độ sâu 30 mét. Vương Bạch Ngư, 50 mét.”
Mọi người nhìn về phía Hàn Phi sững sờ, Hà Tiểu Ngư: “Cậu bao nhiêu mét?”
Hàn Phi toét miệng cười: “Chạm đáy.”
Mấy người đều không dùng mồi câu, tất cả đều là linh khí nén thành đoàn trực tiếp tụ lại trên lưỡi câu, không bao lâu, cần câu của Hà Tiểu Ngư có động tĩnh đầu tiên, theo cần câu của nàng thu lại, một đạo hàn quang đâm tới.
Hà Tiểu Ngư dường như sớm có chuẩn bị, gậy trúc quét một cái, đập một cái, con cá kiếm kia đã bị đập bay xuống biển.
Hà Tiểu Ngư: “Cá kiếm nè! Chúng ta không mang về sao?”
Hàn Phi: “Cá kiếm bình thường muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, bây giờ là thi đấu, trong khoang cá của chúng ta chỉ cần chứa linh cá hiếm là được rồi.”
Đột nhiên, thần sắc Vương Bạch Ngư khẽ động, khiến mọi người hơi kinh hãi, độ sâu thùy điếu của Vương Bạch Ngư là 50 mét, độ sâu này thực ra rất nguy hiểm, cậu ta sẽ câu lên cái gì?
“Thu...”
Mọi người chỉ thấy một con tôm đầu to tướng phá nước mà ra, trên đầu có một hàng gai nhọn.
“Tên”Đại Đầu Hạ (Tôm Đầu To)
“Cấp độ”17 cấp
“Phẩm chất”Bình thường
“Linh khí ẩn chứa”120 điểm
“Hiệu quả thực dụng”Ăn lâu dài có thể nâng cao huyết khí cơ thể
“Có thể thu thập”Gai linh
“Có thể hấp thu”
Hàn Phi: “Đại Đầu Hạ, loài tôm bình thường.”
Vương Bạch Ngư một tay chộp lấy cái hộp bên cạnh, vỗ vào hộp, một vũ khí hình búa xuất hiện.
“Keng...”
Đại Đầu Hạ bị búa đập vào trong nước.
Hàn Phi lập tức nói: “Hạ Vô Song độ sâu thùy điếu hạ xuống 50 mét, mở ra ảo cảnh, mô phỏng linh khí thành một con linh tôm hiếm linh khí cuồn cuộn, không được vượt quá kích thước cẳng tay.”
Hạ Vô Song ngẩn ra một chút, vội vàng làm theo, miệng nói: “Linh khí không đủ.”
Ngón tay Hàn Phi điểm một cái, một luồng linh khí ti trụ xông thẳng vào cơ thể Hạ Vô Song.
Chỉ khoảng nửa nén hương, ánh mắt Hạ Vô Song lóe lên: “Có rồi.”
Theo Hạ Vô Song thu cần, một con ốc dài nửa mét xuất hiện, trong vỏ của nó còn bay ra âm thanh cổ quái, nghe rất hay.
Vương Bạch Ngư kinh ngạc: “Ca Loa, linh ốc hiếm.”
Hàn Phi tự nhiên cũng nhìn thấy, dữ liệu trong mắt rõ ràng.
“Tên”Ca Loa (Ốc Hát)
“Giới thiệu”Sẽ phát ra tiếng hát, thu hút loài cá. Khi tấn công, trong vỏ sẽ bắn ra hàng chục lưỡi dao cong, cắt chết đối thủ.
“Cấp độ”17 cấp
“Phẩm chất”Hiếm
“Linh khí ẩn chứa”120 điểm
“Hiệu quả thực dụng”Ăn lâu dài có thể làm đẹp dưỡng da
“Có thể thu thập”Vỏ Ca Loa
“Có thể hấp thu”
Hạ Vô Song: “Vương Bạch Ngư, khiên.”
Vương Bạch Ngư lại vỗ hộp, trong chốc lát một cái khiên rùa khổng lồ chắn trước người Hạ Vô Song, chỉ thấy từng mảnh quang ảnh lưỡi dao cong đánh vào khiên rùa, phát ra tiếng “keng keng”. Ngay khoảnh khắc âm thanh sắp kết thúc, Vương Bạch Ngư phóng một vũ khí hình móc thẳng về phía Ca Loa, một phát móc nó về.
Hà Tiểu Ngư: “Oa! Thật sự là Ca Loa nè! Tôi muốn tôi muốn, bột Ca Loa trong trấn đắt lắm đắt lắm.”
Hàn Phi nghi hoặc: “Bột Ca Loa là cái gì?”
Hạ Vô Song bất lực cười một tiếng: “Bôi mặt, con gái nhà giàu trên trấn, cứ thích mua bột Ca Loa bôi mặt, bôi vào là đẹp.”
Khóe miệng Hàn Phi giật giật, ở đây mà cũng có mỹ phẩm sao? Hóa ra mấy người hợp tác câu được một món mỹ phẩm lên? Nhìn Hà Tiểu Ngư vui vẻ chưa kìa.
Cách đó không xa, Hướng Nam kinh ngạc nói: “Bọn họ nhanh như vậy đã câu được con linh vật hiếm đầu tiên rồi?”
Hồ Khôn: “Là Ca Loa.”
Giả Thông: “Tôi biết thứ này, đáng tiền lắm, nghe nói một lọ nhỏ bột Ca Loa phải mấy chục viên trân châu trung phẩm, hơn nữa thường xuyên có tiền cũng không mua được.”...
Trên điếu chu màu trắng.
Hạ Vô Song quái dị nhìn Hàn Phi: “Hàn Phi, tại sao sau khi Đại Đầu Hạ câu lên rồi, cậu lại bảo tôi hạ xuống 50 mét?”
Hàn Phi: “Không khó đoán, sinh vật có lực nhai rất mạnh như Đại Đầu Hạ, có lẽ chính là đuổi theo Ca Loa mà đến thì sao? Cắn câu của Vương Bạch Ngư có thể là vì nó không bắt được Ca Loa mà thôi.”
“Hít! Là như vậy sao?”
Hàn Phi lảng sang chuyện khác, cái này gọi là kinh nghiệm, nói cho các cậu cũng không hiểu!
Hàn Phi: “Vương Bạch Ngư, cái hộp của cậu là thế nào, cái khiên lớn như vậy móc từ đâu ra?”
Vương Bạch Ngư thản nhiên: “Thiên phú độc hữu của Binh Giáp Sư, Hộp Không Gian, nhưng chỉ có thể đặt vũ khí, những thứ khác sẽ bị bài trừ.”
Hàn Phi nhướng mày, thú vị, vậy mà cũng tự thành không gian.
Bỗng nhiên, Hà Tiểu Ngư chỉ vào cần câu của Hàn Phi nói: “Hàn Phi, cắn câu rồi.”
Hàn Phi nhìn thoáng qua, thuận miệng nói: “Không vội.”
Hà Tiểu Ngư: “Đều cắn câu rồi, tại sao không vội?”
Hàn Phi: “Xúc cảm này không giống linh cá hiếm, ta để nó bơi thêm một lát.”
Mọi người: “?”
Hàn Phi khác với bọn họ, tầng thứ hai Hư Không Thùy Điếu Thuật kèm theo ba kỹ năng trong đó có Du Xà Pháp, bản thân chính là linh khí mô phỏng loài cá xuyên hành dưới đáy biển, động là tự nhiên.
Chỉ là bọn Hà Tiểu Ngư cũng không biết, hành vi lúc này của Hàn Phi là đang dắt cá. Dưới đáy biển không chỉ có linh cá hiếm, còn có lượng lớn loài cá bình thường, Hàn Phi tự nhiên sẽ không để loài cá bình thường cắn câu, cho nên cứ liên tục dắt cá.
Bỗng nhiên, Hàn Phi cảm giác bị cắn câu, hắn ngẩn ra một chút, sau đó mạnh mẽ kéo cần: “Vương Bạch Ngư, khiên.”
Vương Bạch Ngư ngạc nhiên, lần thùy điếu thứ hai của tôi còn chưa bắt đầu đâu, lại đòi khiên của tôi rồi?
Vương Bạch Ngư lập tức giơ khiên chắn trước người Hàn Phi, một khắc sau một con Tấn Tiệp Ô Tặc bị kéo lên trời.
Vương Bạch Ngư: “Đù...”
Hạ Vô Song: “Hà Tiểu Ngư, nằm xuống”
“Phụt...”
Nửa phút sau, mặt Vương Bạch Ngư đen sì, cậu chẳng nói gì với tôi, cứ đòi khiên của tôi, tôi mẹ nó đưa khiên cho cậu rồi, bản thân tôi bị phun đầy mực đen lên mặt.
Hàn Phi xấu hổ gãi bụng: “Cái đó, ta cũng không ngờ sẽ là Tấn Tiệp Ô Tặc a!”
Vương Bạch Ngư vẻ mặt nghiêm túc: “Xem ra lần sau tôi nên chuẩn bị hai cái khiên.”
Hà Tiểu Ngư: “Tốc độ chúng ta nhanh thật, đây đã là hai con linh vật hiếm rồi nha.”
Trên hai chiếc thuyền khác, đám người Hướng Nam và Giả Thông đều cạn lời, đây là vận may sao? Ca Loa cắn câu mới bao lâu? Ba mươi nhịp thở?...
Nửa ngày trôi qua, bên Hàn Phi tổng cộng câu được 4 con linh vật hiếm. Hai chiếc thuyền khác tổng cộng câu được một con, còn là do Hàn Phi cố ý dùng Du Xà Pháp dẫn qua.
Trong lòng Hàn Phi thì đang oán thầm, vẫn là xuống nước bắt thì tốt hơn, nửa năm nay cho Hà Nhật Thiên ăn cả trăm con sinh linh hiếm, sáo lộ bắt sinh linh hiếm, hắn rành rẽ.
Hà Tiểu Ngư: “Cả một canh giờ này đều không có linh cá hiếm rồi a! Chúng ta có nên đổi chỗ không?”
Hàn Phi: “Cũng được.”
Ngay khi mọi người chuẩn bị thu cần, Hàn Phi bỗng nhiên thần sắc khẽ động: “Đợi một chút.”
Tầm nhìn dưới nước của Hàn Phi mơ hồ nhìn thấy một con Thiểm Điện Giải vậy mà kẹp đứt dây câu của Hà Tiểu Ngư, hắn vốn tưởng đây chỉ là trùng hợp, chuẩn bị câu con Thiểm Điện Giải này lên. Nhưng ngay sau đó con Thiểm Điện Giải này lại quay đầu kẹp đứt dây câu của Hạ Vô Song.
“Linh hồn thú?”