Phía Thiên Thủy Thôn, ba chiếc điếu chu đều đã đến, dù sao Thiên Dương Thôn có bảy chiếc điếu chu, số lượng nhân viên gấp đôi Thiên Thủy Thôn, tạo thành áp lực cực lớn cho bọn họ.
Cố Long Ngư: “Tên béo, ngươi biết một khi hai bên thi đấu xảy ra xung đột, là có thể giải quyết bằng chiến đấu chứ?”
Hàn Phi: “Xin lỗi, ngươi đang nói cái gì? Trọng tài, trọng tài đâu? Ở đây có người vô cớ gây chiến, mau đến chế tài hắn.”
Mọi người đều nhìn về phía Hàn Phi, như vậy, thật sự tốt sao? Sống chết không nhận nha, hình như hơi không có tiền đồ.
Cố Long Ngư lạnh mặt: “Tên béo, ngươi cắt đứt dây câu của chúng ta ngươi tưởng chúng ta không biết?”
Hàn Phi, xin lỗi, xin hỏi ngươi con mắt nào nhìn thấy chúng ta cắt dây câu của ngươi rồi? Người trẻ tuổi, nói năng đừng lung tung, bằng chứng đâu?
Cố Long Ngư rất muốn gõ một gậy lên đầu Hàn Phi, nhưng hắn quả thực không có bằng chứng, lúc này chắc đã có người chú ý tới nơi này, đánh lại không đánh được, hắn rất tức.
Cố Long Ngư cười lạnh nói: “Được! Đã vậy ta cũng không làm khó các ngươi, vừa khéo ta cũng nhìn trúng chỗ này, các ngươi không phải muốn thùy điếu sao? Câu đi! Tiêu hao đi, đến đây! Tổn thương nhau đi!”
Hàn Phi cười nói: “Thì câu thôi! Tiêu hao thôi, đến đây! Tổn thương nhau đi!”
Hà Tiểu Ngư kéo kéo Hàn Phi: “Thật không đi à! Nhiều người thế này không câu được đâu!”
Hàn Phi: “Chúng ta vô hạn linh khí, sợ bọn họ? Mọi người tại chỗ thùy điếu.”
Đằng xa, trên bầu trời.
Trưởng thôn Thiên Dương Thôn nói với trưởng thôn Thiên Thủy Thôn: “Lão Triệu à! Đội trưởng nhóm thiếu niên thôn các ông cứng thế sao?”
Trưởng thôn: “Cũng bình thường thôi! Ta thấy Thiên Dương Thôn các ông khá cứng, ta sợ bọn họ sẽ hối hận.”
“Hối hận? Ta thật sự không nghĩ ra trong tình huống gấp đôi quân địch, bọn họ làm thế nào mới hối hận.”...
Mọi người tiếp tục thùy điếu, cần câu trong tay Hàn Phi vẫn luôn động, dây câu vẫn luôn lắc lư, hắn lại đang dắt cá.
Hàn Phi: “Hà Tiểu Ngư, Hồng Tước của cậu đâu, Tiểu Bạch nhà ta muốn chơi với nó nè.”
Hà Tiểu Ngư: “?”
Hà Tiểu Ngư cạn lời: “Hàn Phi, linh hồn thú của cậu chỉ dùng để chơi thôi sao?”
Hàn Phi: “Chứ còn gì nữa, nó thường xuyên cùng ta ra biển phơi nắng a! Nhanh lên chút, cho Hồng Tước ra đi.”
Hà Tiểu Ngư không hiểu ra sao, Hồng Tước đáng yêu của tôi, cứ thế biến thành bạn chơi cùng rồi?
Hàn Phi vui vẻ còn hát lên, bịa đặt hát lung tung: “Này, thiếu niên, xin đừng câu ta... nếu không ta sẽ nhổ vào mặt ngươi một bãi nước bọt... Đừng tưởng ngươi dùng linh khí làm mồi câu thì ta không biết làm sao... Ngươi là người câu cá ta liếc mắt một cái là nhìn thấu...”
Mọi người lại nhìn về phía hắn, sao còn hát lên rồi? Cho dù cậu hát, sao cậu còn dùng góc nhìn của con cá mà hát lên thế?
Hà Tiểu Ngư: “Oa! Đây là ngư ca sao? Cha tôi nói người biết hát ngư ca rất ít nha.”
Hàn Phi: “Cái này gọi là Rap...”
Hà Tiểu Ngư: “Hả?”
Hàn Phi đột nhiên chỉ vào trong nước: “Này này này... Hà Tiểu Ngư Hồng Tước của cậu cắn được một con linh cá hiếm nè!”
Một khắc sau, liền thấy thân hình nhỏ bé của Hồng Tước kéo theo một con Cá Trân Châu to gấp mấy lần nó bay lên thuyền.
Tất cả mọi người: “?”
Đám người Hạ Vô Song chết lặng: “Thế này cũng được?”
Cố Long Ngư thầm mắng một tiếng: “Mẹ nó, vận may bọn họ tốt thế sao? Linh hồn thú bắt linh cá hiếm? Nếu bắt được thì mọi người đã sớm cho linh hồn thú ra tay rồi, còn câu cái gì a?”
Hà Tiểu Ngư lại vui mừng khôn xiết: “Oa! Hồng Tước thật lợi hại.”
Hàn Phi: “Là Tiểu Bạch của ta có thể mang lại may mắn.”
Hà Tiểu Ngư: “Nói bậy, rõ ràng là Hồng Tước lợi hại.”
Hàn Phi: “Tiểu Bạch nhà ta vận may tốt, không tin cậu lại cho Hồng Tước đi chơi với Tiểu Bạch xem.”
Cố Long Ngư cười lạnh: “Hừ, tên béo, ngươi tưởng Hải Thần sẽ tự động đưa linh cá hiếm vào miệng ngươi à? Có bệnh đi?”
Hàn Phi cũng không tiếp lời, mà tiếp tục Rap: “Ngươi là người câu cá ta liếc mắt một cái là nhìn thấu... Đặc biệt là cái tên ngốc Thiên Dương Thôn kia... Lưỡi câu cũng mất rồi còn muốn đến câu ta...”
Hàn Phi lần nữa trở thành tiêu điểm của ánh nhìn.
Mặt Cố Long Ngư đen lại, bỗng nhiên nhấc cần câu lên, phát hiện lưỡi câu mất thật, lại chỉ còn lại nửa đoạn dây.
Cố Long Ngư: “Tên béo, lần này ngươi còn lời gì để nói? Sao ngươi biết lưỡi câu của ta mất rồi?”
Hàn Phi: “Hầy, người này thật thú vị, dây câu của ngươi lỏng rồi, mắt mù à?”
Sắc mặt Cố Long Ngư đại biến, không đúng a, linh khí trên dây câu của ta đâu rồi? Dây câu vừa động, linh khí sẽ truyền dẫn đến tay mình, nhưng bây giờ linh khí trên dây câu của mình cũng mất rồi.
Mắt Cố Long Ngư đỏ ngầu, nhìn về phía Hàn Phi: “Ngươi giở trò quỷ?”
Hàn Phi: “Đừng có vu oan người tốt, ta sẽ mách trọng tài đấy, còn vu oan ta, thế này mà cũng làm đội trưởng, chỉ số thông minh cho Cá Đầu Sắt ăn rồi à!”
Nói rồi Hàn Phi chỉ vào trong nước nói: “Này này này! Hà Tiểu Ngư, Hồng Tước của cậu lại bắt được một con cá nè!”
Nói rồi Hồng Tước lại bay lên, trong miệng cắn một con hải tinh, mấu chốt con hải tinh này lúc ra khỏi mặt nước vẫn là màu xanh lam, ra đến bên ngoài liền biến thành màu vàng nhạt, bị ném lên thuyền lại biến thành màu gỗ.
Hà Tiểu Ngư: “Đây là... Biến Sắc Hải Tinh?”
Lập tức Hà Tiểu Ngư vuốt ve cái đầu nhỏ của Hồng Tước: “Hồng Tước giỏi lắm, lại đi bắt tiếp.”
Hàn Phi trợn trắng mắt, lại đi bắt tiếp, cậu tưởng nhiều linh cá hiếm đợi cho Hồng Tước của cậu bắt thế à?
Lúc này cho dù người Thiên Dương Thôn có ngốc nữa, cũng biết sự tình không đúng rồi, rất rõ ràng bọn họ có kỹ thuật thùy điếu sinh linh hiếm đơn giản hơn.
Sắc mặt Cố Long Ngư biến đổi liên tục, nói với tất cả mọi người: “Thu cần, đổi chỗ.”
Hàn Phi lập tức hô: “Chư vị, thu cần, đi theo.”
Cố Long Ngư dưới chân lảo đảo một cái: “Chúng ta đổi chỗ các ngươi đi theo là có ý gì?”
Hàn Phi xoa bụng ngu ngơ nói: “Ta cảm thấy đi theo các ngươi vận may tốt, Hà Tiểu Ngư cậu thấy sao?”
Hà Tiểu Ngư: “Hình như, là có một chút xíu?”...
Nửa giờ sau.
Cố Long Ngư phẫn nộ gầm lên với Hàn Phi: “Tên béo, nếu ngươi không muốn ở trận thi đấu thứ ba bị đánh chết thì ngươi cứ tiếp tục đi theo.”
Hàn Phi: “Tiếp tục đi theo.”
Cố Long Ngư: “...”
Cố Long Ngư: “Ta ngược lại muốn xem các ngươi có thể bay bao lâu.”
Một canh giờ sau, Thiên Dương Thôn có người linh khí cạn sạch rồi, Cố Long Ngư nhìn người Thiên Thủy Thôn, tất cả đều sắc mặt trắng bệch, không khỏi vui mừng, hắn nói với mọi người: “Đổi người, kiên trì thêm một lát nữa, bọn họ sắp không xong rồi.”
Nhưng ngay khi Cố Long Ngư nói xong câu này, liền thấy ngón tay Hàn Phi điểm một cái, một luồng linh khí ti trụ xông vào trong cơ thể Hướng Nam ở bên cạnh.
“Phụt... Tụ Linh Sư?”
Trong lòng Cố Long Ngư dường như có một vạn con Cá Đầu Sắt chạy qua, tên béo này rốt cuộc mẹ nó là người nào a? Sao lại còn là một Tụ Linh Sư, trong thôn có thể ra Tụ Linh Sư sao?
Cố Long Ngư vung tay lên, tất cả mọi người đều hạ xuống.
Đám người Hàn Phi cũng hạ xuống, Hạ Vô Song cười lớn nói: “Này, Thiên Dương Thôn, sao các ngươi không bay nữa?”
Cố Long Ngư nhìn sắc trời, thời gian đã không cho phép bọn họ tiếp tục tiêu hao với Hàn Phi nữa, bọn họ phải nhanh chóng thùy điếu mới được.
Cố Long Ngư: “Tất cả mọi người, tại chỗ thùy điếu, thả linh hồn thú ra, trông coi lưỡi câu.”
Một lát sau.
“Lão đại, lưỡi câu của tôi mất rồi.”
Cố Long Ngư: “Ta mẹ nó không phải bảo cậu dùng linh hồn thú trông coi rồi sao?”
Người kia uất ức nói: “Tôi trông rồi mà! Vẫn mất a!”
“Lão đại, của tôi cũng mất rồi.”
“Cố đại ca, của tôi cũng mất rồi.”
Cố Long Ngư lập tức nhấc cần câu của mình lên xem, nhìn dây câu trọc lóc kia, lúc đó liền muốn xắn tay áo lên đánh nhau với Hàn Phi rồi.
Hàn Phi chỉ chỉ lên trời: “Khốn kiếp, đừng có vu oan chúng ta, chúng ta chỉ là đến ké vận may thôi! Dám động thủ, các ngươi chính là hạng chót.”
Nói rồi, bên phía Hướng Nam đột nhiên từ trong nước xách lên một con Cá Trân Châu, lập tức cười nói: “Đi theo Thiên Dương Thôn, quả nhiên vận may không tệ.”
Huyễn cảnh của Hạ Vô Song lại bắt được cá rồi, không bao lâu một con Tấn Tiệp Ô Tặc bị xách lên, tuy bị phun đầy mặt mực, nhưng hắn lại cười híp mắt: “Không tệ, vận may quả thực biến tốt rồi.”
Cố Long Ngư: “Ta cảnh cáo các ngươi, đừng đi theo nữa, nếu không ta liều mạng trận này không lấy được thứ hạng cũng phải xử lý hết các ngươi.”
Hàn Phi cười không nói gì, hắn ngẩng đầu nhìn sắc trời, không còn sớm nữa a! Trời đã hoàn toàn tối đen rồi.
“Tiểu Hắc, đi ăn hết sinh linh hiếm trong khoang cá của bọn họ đi.”
Một lát sau.
Hàn Phi bỗng nhiên nói: “Các ngươi đi đi! Chúng ta cũng phải câu cá đàng hoàng rồi, xem ra vận may của các ngươi đã bị tiêu hao sạch rồi.”
Cố Long Ngư: “Các ngươi không đi theo nữa?”
Hàn Phi: “Ta không muốn nói chuyện với một kẻ ngốc.”
Bọn Cố Long Ngư đi rồi, đi rất nhanh.
Hướng Nam: “Hàn Phi, không đi theo nữa?”
Hạ Vô Song: “Vẫn nên đi theo đi, bọn họ không dám làm gì chúng ta đâu!”
Hà Tiểu Ngư: “Đúng đấy! Có bọn họ ở đây, Hồng Tước của tôi lợi hại lắm.”
Mọi người cạn lời nhìn về phía Hà Tiểu Ngư, cô nương tâm của cô rốt cuộc lớn đến mức nào? Hồng Tước nhà cô có bắt được cá hay không, trong lòng cô không có chút số má nào sao?