Virtus's Reader
Thả Câu Chi Thần

Chương 179: CHƯƠNG 144: MỘT ĐÁM QUÁI VẬT

Đầu kia, một thiếu niên cầm côn thấp giọng nói: “Ta dám cá, tên béo này nhất định là coi trọng Hạ Tiểu Thiền rồi, từ trong ánh mắt của hắn ta liền biết. Nhưng mà, ta rất khâm phục dũng khí của hắn.”

Tiểu loli trừng mắt nhìn nam sinh nói chuyện, nam sinh kia lập tức ngậm miệng, ngẩng đầu nhìn trời.

Mà Hàn Phi cũng nhìn về phía nam sinh kia, từ đầu tiên hiện lên trong lòng là ghen tị, người này đẹp trai có chút quá đáng a!

Nhưng Hàn Phi lập tức tiếp tục nhìn về phía tiểu loli, nỗ lực thể hiện ra một mặt ưu nhã của mình: “Hạ Tiểu Thiền, tên rất hay. Ve kêu một mùa hè, lại ngủ đông mấy mùa; hoa quỳnh nở một thoáng, lại chờ đợi cả ban ngày.”

Mắt Hạ Tiểu Thiền híp lại: “Ngươi còn biết ve?”

“Ái chà! Nhũn rồi nhũn rồi…”

Hàn Phi lập tức toét miệng cười, giọng nói của tiểu loli nghe thật hay.

Hả! Bên cạnh sao còn có một tiểu mỹ nữ như băng sơn, mặc dù cũng khá đẹp, nhưng rõ ràng không linh động bằng Hạ tiểu loli.

Sửng sốt một chút, Hàn Phi vội vàng tự luyến nói: “Ta xem từ trong sách cổ, từng nghe nói về loài sinh vật ve này.”

“Được rồi được rồi… Ta là để các ngươi tán gẫu sao? Hàn Phi đúng không, ngươi chỉ cần chống đỡ 5 hơi thở trên tay bọn họ, coi như ngươi qua cửa rồi. Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, nếu ngươi ngay cả 5 hơi thở cũng không chống đỡ được, học phí của ngươi ta sẽ không trả lại cho ngươi đâu.”

Lão đầu lôi thôi giờ phút này nghiễm nhiên biến thành một tiểu lão đầu kiêu ngạo, dường như rất có lòng tin với mấy thiếu niên này.

Lúc này, tiểu mỹ nữ băng sơn không nói chuyện kia mở miệng: “Lạc Tiểu Bạch, Thao Khống sư, sơ cấp Đại điếu sư, dị loại linh thực Hoa Ăn Thịt U Lam, xin chỉ giáo.”

Tên béo gầy hơn Hàn Phi không ít thì cười ha hả nói: “Huynh đệ, ta gọi là Nhạc Nhân Cuồng, sơ cấp Đại điếu sư, là một Binh Giáp sư, dị loại Linh hồn thú Thông Linh Nguyên Khí Bạng, ngươi nhất định phải chống đỡ qua 5 hơi thở a! Như vậy ngươi tuyệt đối sẽ trở thành huynh đệ tốt của ta.”

Trong lòng Hàn Phi khinh bỉ, ta mẹ nó trở thành huynh đệ tốt với ngươi, đồng đội như heo.

Còn về thiếu niên đẹp trai kiểu lưu manh kia, thì lười biếng nói: “Trương Huyền Ngọc, Điếu sư đỉnh phong, là một Chiến Hồn sư, dị loại Linh hồn thú Cá Mập Cuồng Huyết. Huynh đệ, ta thấy ngươi là một đại gia, con người ta ấy mà, thích nhất là kết bạn với đại gia các kiểu rồi, cố lên nha!”

Đáy mắt Hạ Tiểu Thiền lóe lên một tia giảo hoạt: “Hạ Tiểu Thiền, cũng là sơ cấp Đại điếu sư, nghề nghiệp Liệp Sát giả! Dị loại Linh hồn thú Tôm Ảnh. Ồ, đúng rồi, ta còn có dị loại Linh hồn thú thứ hai Đại Hạ Long Ngư… Ngoài ra, ta không thích người béo.”

Hàn Phi: “…”

Hàn Phi nghe mấy người giới thiệu, trực tiếp trợn tròn mắt, không phải chứ, Đại điếu sư mất giá như vậy sao? Chỉ có một Điếu sư đỉnh phong, những người khác đều là sơ cấp Đại điếu sư, đây là một đám yêu quái đi?

Mấu chốt nhất còn không phải điểm đẳng cấp này, bọn họ mỗi một người đều là dị loại Linh hồn thú, hơn nữa nghe có vẻ như đều mẹ nó rất D (trâu bò).

Càng mẹ nó đáng sợ là, tiểu loli vậy mà có hai con dị loại Linh hồn thú, chưa từng nghe nói có người có hai con dị loại Linh hồn thú, trong cái học viện rách nát này, thật đúng là ngọa hổ tàng long a!

Hàn Phi lập tức liền xốc lại tinh thần: “Hàn Phi, sơ cấp Đại điếu sư, kiêm tu Tụ Linh sư và Chiến Hồn sư, Linh hồn thú mà… Thôn Linh Ngư.”

Mấy người lập tức nhìn Hàn Phi đầy quái dị, cái quái gì? Thôn Linh Ngư?

Tráng hán râu ria đầy hứng thú nhìn Hàn Phi. Thú vị, một tên Linh hồn thú chỉ là Thôn Linh Ngư, vậy mà kiêm tu Tụ Linh sư và Chiến Hồn sư? Hơn nữa có thể ở độ tuổi này tu luyện đến Đại điếu sư trong thôn, thiên phú này, rất xuất sắc, cũng đồng dạng có yêu nghiệt.

Tráng hán râu ria: “Hàn Phi, ngươi chuẩn bị xong chưa? 5 hơi thở, ngươi chuẩn bị xong chưa?”

Hàn Phi hít sâu một hơi, đừng nhìn bốn học sinh trước mắt này trông có vẻ không có tính công kích, nhưng toàn bộ đều là năm đại chức nghiệp giả, toàn bộ đều là dị loại Linh hồn thú, gần như toàn là sơ cấp Đại điếu sư, nhiều tiêu chuẩn đặt ở đây, không cho phép hắn không coi trọng.

“Hít… Ta chuẩn bị xong rồi…”

Tráng hán râu ria bỗng nhiên hô: “Bắt đầu.”

Lại thấy bốn người đối diện đồng thời quát: “Dung hợp”.

Hàn Phi lập tức hỏa lực toàn khai, Cuồng Nộ trực tiếp dùng tới, đồng thời trong miệng thấp giọng hô: “Phụ thể”.

Chiến đấu với Giang Cầm nửa năm, khiến Hàn Phi hiểu sâu sắc một chuyện, Chiến Hồn sư, dũng cảm tiến tới, bất luận phía trước có kẻ địch thế nào, khí thế không thể yếu, giết qua trước đã.

Hàn Phi hỏa lực toàn khai, rất mạnh, trong nháy mắt đã vung côn lên, đập về phía Trương Huyền Ngọc cũng đang đánh tới. Nhưng ngay trong khoảnh khắc này, một tên béo đột nhiên xuất hiện, trong tay xuất hiện một tấm khiên lớn.

“Keng…”

Cú đập này, lực lượng không phải chuyện đùa. Trong vòng mấy chục mét bụi đất tung bay, nhưng bất luận là tên béo hay là Hàn Phi đều không chút sứt mẻ. Trong lòng Hàn Phi kinh ngạc, kẻ địch của mình không phải tên béo này, chỉ thấy sau lưng tên béo, một bóng người bật nhảy lên.

“Nộ Hải Tam Điệp Lãng.”

“Keng keng keng…”

Trong nháy mắt, Hàn Phi giống như cảm nhận được thủy triều dâng trào, trong nháy mắt, liên tiếp ba côn, cả người Hàn Phi trực tiếp bị gõ lui bảy tám bước.

Chuyện này đương nhiên chưa kết thúc, Hàn Phi phát hiện sau lưng có tiếng xé gió đánh tới, loại thế phá sát đột phá tường âm thanh kia, khiến hắn cảm giác được đối phương dường như có thể phá vỡ phòng ngự của mình.

Trong sát na, Hàn Phi cắm Tử Trúc Côn xuống đất, dùng một tư thế cổ quái nằm rạp về phía trước, cây côn bị trực tiếp kéo cong, bắn ngược về phía lưỡi đao phá không phía sau.

“Đinh…”

Cảm giác được người sau lưng lui đi, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, Hàn Phi lại cảm giác được hai chân bị dây leo quấn lấy rồi. Căn bản không kịp cúi đầu nhìn, song đao Hàn Phi nháy mắt ra tay, chém nát dây leo, mà bảy cái đuôi sau lưng hắn quét ngang, trực tiếp tiếp tục quét đứt những dây leo khác đang quấn tới.

Trương Huyền Ngọc: “Không yếu nha! Tới, đỡ Nộ Hải Thất Điệp Lãng của ta…”

Cây côn kia, ở trong tay Trương Huyền Ngọc được chơi như hoa, rực rỡ vô cùng, thủy triều phập phồng, dường như thật sự chính là sóng trào ập vào mặt.

Hàn Phi phảng phất nhìn thấy trước mắt có hư ảnh sóng lớn vồ tới, từng tầng từng tầng, mãnh liệt dâng trào.

Nhất thời, trước người, bên cạnh, sau lưng Hàn Phi, toàn là kẻ địch, quả thực phòng không kịp phòng.

“Đao Nhận Phong Bạo.”

Lại thấy trên người Hàn Phi đột nhiên linh khí doanh thể, cả người giống như một con quay xoay tròn, ba trăm sáu mươi độ không góc chết lấp lóe lưỡi đao kinh người.

“Đinh đinh đinh…”

“Keng keng keng…”

“Bùm bùm bùm…”

Nhất thời, dây leo bay tứ tung, đao ảnh giao kích.

Ở ngoài cùng, tráng hán râu ria kéo kéo lão đầu nói: “Đã rất mạnh rồi, 5 hơi thở quá dài, cái này mới 2 hơi thở mà thôi.”

Trong lòng Hàn Phi gọi là một cái chấn động, vốn tưởng rằng mình quét ngang cùng cấp không đối thủ, ai biết cái này mới vừa tới, liền trực tiếp đụng phải bốn con yêu quái. Ngươi nói với ta đây là chiến đấu mà mấy sơ cấp Đại điếu sư có thể đánh ra? Đây quả thực chính là tràng diện mà Đại điếu sư đỉnh phong đánh ra mà!

Thân hình Hàn Phi bảy ngoặt tám rẽ, không ngừng bày ra tư thế quỷ dị, muốn đột phá vòng vây của bốn người. Nhưng ngay khi hắn sắp đột phá ra ngoài, tên béo vốn dĩ thật thà kia lại bỗng nhiên vỗ hộp binh giáp: “Lá Chắn Xung Kích”.

Hàn Phi chỉ thấy trước mắt chợt xuất hiện mấy chục hư ảnh khiên lớn mạnh mẽ đâm vào hắn.

Hàn Phi hít mạnh một hơi, dưới chân đột nhiên xuất hiện một đạo trận pháp, trong không khí toát ra một đạo vòi rồng nước xoay tròn, trực tiếp cuốn chính hắn lên trời. Lập tức, vòi rồng nước hóa thành một sợi dây leo hình nước, trực tiếp kéo hắn sang một bên.

Sắc mặt Hàn Phi thay đổi, giao thủ bất quá chỉ 2 hơi thở mà thôi, hắn dùng ít nhất mười loại chiến kỹ. Sơ ý một chút, sẽ bị đánh trúng.

Hàn Phi cảm thấy hắn có lẽ còn có thể chống đỡ mấy hơi thở, nhưng 30 hơi thở dường như có chút khó a, trừ phi…

“Như Hình Tùy Hình.”

Hàn Phi tiếp đất bất quá trong nháy mắt mà thôi, trong đầu mặc dù có ý tưởng lóe lên, nhưng còn chưa kịp làm, liền nhìn thấy Hạ Tiểu Thiền hóa thành từng đạo tàn ảnh, tốc độ cực nhanh, chủy thủ trong tay dùng góc độ cổ quái xảo quyệt đâm về phía mình.

Cái gì là Liệp Sát giả?

Trước đó, Hàn Phi cảm thấy Phương Tình gặp phải trong cuộc tranh đoạt tài nguyên, căn bản đều không thể tính là Liệp Sát giả, so với Hạ Tiểu Thiền, nàng ta quả thực chính là cặn bã.

“Chiến Ảnh Chi Ngân.”

Chỉ thấy trên người Hàn Phi đột nhiên linh khí tràn ra, cả người như kẻ điên đâm ngang về phía bốn người đang lao tới.

“Đinh đinh…”

“Bùm…”

“Lực khí thật lớn!”

Lúc Hàn Phi dừng lại đã xuất hiện ở ngoài mười mét. Mà Trương Huyền Ngọc tên Chiến Hồn sư yếu nhất này, trực tiếp bị đâm bay ra ngoài.

Nhạc Nhân Cuồng: “Lực phòng ngự của hắn cực mạnh, ta tới… Cuồng Bạo Chiến Thể…”

Hàn Phi thấy tên béo kia vậy mà đâm về phía mình, hơn nữa sử dụng vậy mà là một loại chiến kỹ tương tự như Chiến Ảnh Chi Ngân.

Cái này Hàn Phi có thể túng? Vừa rồi còn cười nhạo ta béo hơn cơ mà, cái này liền để ngươi biết sự khác biệt giữa đại béo và tiểu béo.

Hàn Phi lập tức đâm qua đó, giống như tên lửa nổ tung, phương viên hơn hai mươi mét, trực tiếp bị dẫn nổ, dưới sự xung kích của luồng khí khổng lồ, cổng trường toàn bộ vỡ nát, ghế nằm của lão đầu dưới gốc cây cũng trực tiếp tan tành, mà nơi va chạm, giờ phút này lưu lại một cái hố to.

Nhạc Nhân Cuồng bị đâm bay ra ngoài, mà Hàn Phi thì lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là ngũ tạng đảo lộn, sợ không phải cái thiên sinh thần lực giả này của mình, gặp phải thiên sinh thần lực thật rồi chứ?

“Bụi Gai, Giảo Sát…”

Hàn Phi cạn lời, còn chưa xong đâu, phối hợp của những người này, đều tốt như vậy sao?

Hàn Phi chỉ thấy dưới chân phương viên bốn năm mét, trực tiếp liền toát ra vô số dây leo, dưới sự quét ngang của bảy cái đuôi, vậy mà không thể lập tức chém đứt.

Hạ Tiểu Thiền: “Ám Ảnh Xuyên Thích.”

Trương Huyền Ngọc: “Cuồng Sa…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!