Virtus's Reader
Thả Câu Chi Thần

Chương 196: CHƯƠNG 161: ĐẠI DIỆN HÌNH TƯỢNG, QUẢNG CÁO LẨU CÁ

Khi trở lại phòng bao VIP, đám người Hà Tiểu Ngư nhìn mấy người Hàn Phi như nhìn quái vật. Nhất là hai cô gái Hạ Tiểu Thiền và Lạc Tiểu Bạch.

Có thể nói, Hạ Tiểu Thiền giải quyết đội trưởng của tất cả các đội ngũ, Lạc Tiểu Bạch khống chế tất cả những người có thể khống chế, mà ba người Hàn Phi chính là đánh đánh đánh mà thôi.

Hà Tiểu Ngư đột nhiên thốt ra một câu: “Muốn đi ăn lẩu không?”

Nhạc Nhân Cuồng mắt sáng lên: “Muốn muốn muốn, em gái, em hiểu tôi.”

Trương Huyền Ngọc một tát vỗ bay Nhạc Nhân Cuồng: “Cô nương, đến trường học chúng tôi ăn đi? Bên kia có núi có nước có rừng cây, ăn lẩu là một loại hưởng thụ.”

Hà Tiểu Ngư lùi lại một bước: “Vậy… vẫn là thôi đi!”

Hàn Phi đen mặt: “Hai người các cậu đủ rồi đấy! Ngư Long bang đã bắt đầu thu mua các cửa hàng lớn trên đảo treo. Lúc này, đang sửa sang lại quán lẩu, cứ đến đó ăn đi!”

Lúc này Bao Kim đến thông báo: “Mấy vị bạn học, trận đấu lần sau của mấy vị có thể phải đợi đến ba ngày sau rồi.”

Lạc Tiểu Bạch nhíu mày: “Tại sao lâu như vậy?”

Bao Kim lau mồ hôi nói: “Dù sao tìm đội ngũ cũng không dễ dàng. Mấy vị thắng quá nhẹ nhàng, cũng không có tính khiêu chiến đúng không? Ba ngày này, chúng tôi cố gắng tìm những đội ngũ ưu tú kia, cam đoan để chư vị chuyến đi này không tệ.”

Nhạc Nhân Cuồng lầm bầm nói: “Không ưu tú cũng được. Nhanh chóng đánh xong, là có thể nhanh chóng lấy được cẩm nang thứ hai rồi.”

Lạc Tiểu Bạch: “Câm miệng.”

Nhạc Nhân Cuồng tự biết nói sai, vội vàng câm miệng. Nhưng người nói vô tình, người nghe hữu ý. Bao Kim và Vương Bạch Ngư đều đang suy nghĩ, câu “cẩm nang thứ hai” này có ý gì ha?

Bao Kim hiểu là, mấy người Hàn Phi đánh thắng liên tiếp một trăm trận, e rằng chỉ là vì hoàn thành một nhiệm vụ. Nhiệm vụ xong rồi, bọn họ sẽ không có khả năng tới nữa.

Vương Bạch Ngư hiểu là, bọn Hàn Phi đang làm chuyện bên trong cẩm nang thứ nhất. Nhưng cẩm nang thứ nhất đã khó như vậy, vậy cái thứ hai thì sao? Ừm, liệu có cái thứ ba… Đệ Tứ học viện có phải đang giấu giếm bí mật gì không?

Bên ngoài Bích Hải cảnh kỹ trường, đám người Hàn Phi vừa ra ngoài, đã bị bao vây.

“Bạo Đồ Truyền Thuyết, Bạo Đồ Truyền Thuyết…”

Quần chúng kích động. Rất nhiều người giơ tay hô to, có người chen chúc mà đến. Đương nhiên, cũng không phải vì hai tên béo Hàn Phi và Nhạc Nhân Cuồng mà đến.

“Hạ Tiểu Thiền, Hạ Tiểu Thiền… Ta thích nàng…”

“Lạc Tiểu Bạch, ta thích nàng…”

“Ngọc ca ca, muội rất thích huynh nha!”

“Ngọc ca ca, huynh thích yêu sớm không? Muội có thể cùng huynh…”

“Ngọc ca ca, muội nguyện ý cùng huynh xuống biển…”

Hàn Phi và Nhạc Nhân Cuồng hai người ở bên cạnh ngây người: Đây là thế nào? Đột nhiên toát ra nhiều người hâm mộ như vậy sao?

Người hâm mộ của Hạ Tiểu Thiền và Lạc Tiểu Bạch còn đỡ, không nhiều như trong tưởng tượng. Trong đó, người ái mộ Lạc Tiểu Bạch ít nhất, bởi vì cô quá lạnh lùng. Nhưng Trương Huyền Ngọc thì khác, trong đám người toàn là gọi Ngọc ca ca, nghe mà mọi người nổi cả da gà.

Thế mà Trương Huyền Ngọc còn không tự biết, cười ha hả vẫy tay với mọi người.

“Hàn Phi, cậu có nguyện ý làm bạn trai tôi không?”

Hàn Phi nhìn theo tiếng gọi, sắc mặt lúc ấy liền xanh mét. Một cô gái còn béo hơn cả Cá Đầu Sắt, đây là có ý gì?

Hàn Phi lập tức đẩy Nhạc Nhân Cuồng về phía trước, cũng hô: “Tôi đã yêu đương rồi. Cậu ấy chưa có, cậu ấy đang chuẩn bị tìm bạn gái.”

Nhạc Nhân Cuồng: “?”

Nhạc Nhân Cuồng gọi là một cái kinh hoảng. Mặc dù hắn là một tên béo, nhưng cũng không có nghĩa là hắn thích béo a!

Hạ Tiểu Thiền lúc này mặt cũng xanh mét: “Tôi cũng có người yêu rồi. Tôi với Hàn Phi đã yêu nhau rồi, các người tránh ra.”

Hàn Phi: “?”

Hạ Tiểu Thiền liếc nhìn Trương Huyền Ngọc đang vui vẻ và Nhạc Nhân Cuồng đang kinh hoảng, thấp giọng nói với Hàn Phi: “Em cũng không thể nói là yêu đương với Tiểu Bạch được chứ?”

“Phụt…”

Hướng Nam sau lưng Hàn Phi, thiếu chút nữa tại chỗ liền muốn quỳ. Hạ Tiểu Thiền a! Một cô gái xinh đẹp như vậy, sao lại yêu đương với Hàn Phi rồi? Chẳng lẽ cô ấy thích béo sao?

Giả Thông hai mắt thất thần: “Hết yêu rồi, hết yêu rồi… Tôi phảng phất nhìn thấy hình ảnh Thôn Linh Ngư và Cá Đầu Sắt ở cùng một chỗ, quá đẹp, không dám nghĩ.”

Vương Bạch Ngư: “…”

Hà Tiểu Ngư trừng to mắt, trực tiếp chu miệng lên, cả người đều ngẩn ra.

Bản thân Hàn Phi cũng ngẩn ra, thầm nghĩ: Không phải em chỉ cần giao dịch tiền bạc thôi sao? Mấu chốt là anh đồng ý lúc nào?

Phía dưới, một đám người đang kêu thảm, một đám người thống mạ Hàn Phi.

“Tên béo chết tiệt, ngươi cũng xứng tìm được bạn gái?”

“Tên béo chết tiệt, ta muốn liều mạng với ngươi.”

“A a a, ta muốn quyết đấu với ngươi.”

Trong tất cả mọi người, chỉ có một mình Trương Huyền Ngọc vui vẻ. Hắn còn đi vào trong đám người, còn có người chủ động ôm ấp yêu thương với hắn. Mấu chốt là, tên này còn ôm…

Trương Huyền Ngọc vẻ mặt thỏa mãn: “Ha ha, các vị đừng kích động. Chúng tôi muốn đi quán lẩu Ngư Long ăn lẩu, có ai đi không?”

“Tôi đi, tôi đi…”

“Chúng tôi cùng đi.”

“Ngọc ca ca, muội muốn ngồi cùng bàn với huynh.”

“Ngọc ca ca, muội có thể giúp huynh gắp thức ăn.”

“Ngọc ca ca, muội có thể giúp huynh trả tiền.”

Nhóm Hàn Phi: “…”

Quán lẩu Ngư Long.

Lý Cương đang chỉ huy công việc sửa sang.

“Đều nhanh lên, treo biển lên, bắt đầu từ ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu buôn bán.”

“Nhập hàng chưa? Nhập rồi thì mau thả nuôi đi.”

“Gia vị chuẩn bị đầy đủ chưa? Bắt đầu từ ngày mai, chúng ta phải giảm giá một nửa, người khẳng định rất nhiều.”

“Mấy người các ngươi, đi mấy cửa hàng khác kiểm tra một chút. Đã làm xong chưa? 10 cửa hàng, một nhà cũng không thể thiếu. Ngày mai toàn bộ buôn bán nửa giá.”

Bỗng nhiên, có người nói: “Cương ca, anh, anh nhìn xem…”

Lý Cương: “Nhìn cái gì mà nhìn, còn không làm việc?”

“Không phải, Cương ca, hình như có người đến gây chuyện.”

Lý Cương: “Hả?”

Lý Cương quay đầu nhìn lại, mặt đều xanh mét. Hạo hạo đãng đãng, kia phải có bao nhiêu người? Hàng ngàn người đi?

Lý Cương toàn thân mồ hôi lạnh ứa ra: “Nhanh nhanh nhanh, tất cả mọi người mau chạy… Không được, chạy không thoát. Nhớ kỹ lát nữa lúc bị đánh, đều ôm lấy đầu. Quay về, chúng ta liền đi cầu viện.”

Nhưng ngay sau đó, Lý Cương liền phát hiện không đúng. Hắn sao hình như nhìn thấy Trương Huyền Ngọc? Tên này bị một đám cô gái nhỏ vây quanh, đẩy đi về phía trước.

Lý Cương nuốt một ngụm nước bọt: “Chờ chút, tình huống hình như không đúng…”

Trương Huyền Ngọc nhìn thấy Lý Cương, lập tức vẫy tay nói: “Cương thúc… Chuẩn bị lẩu, có khách đến.”

Lý Cương: “?”

Thủ hạ Ngư Long bang: “?”

Một đám người đều mộng: Chúng ta còn chưa khai trương đâu, đã nổi tiếng như vậy rồi?

Chỉ thấy Lý Cương rùng mình một cái, gầm thét với mọi người: “Đều mẹ nó động đậy cho ta, mở cửa đón khách… Khai trương trước thời hạn…”

Hàn Phi từ sau đám người nhảy lên: “Giữ lại phòng bao, phòng bao của tôi.”

Lý Cương nhìn thấy Hàn Phi ở phía sau đám người, lập tức liền xông lên lầu.

Một lát sau.

Lý Cương cuối cùng không thể giữ được vị trí phòng bao, trực tiếp bị người ta cường thế chiếm chỗ. Hắn dốc hết toàn lực, chỉ giữ được một cái bàn ở đại sảnh.

Lý Cương đưa đám nói: “Thiếu gia, Cương Tử vô năng, không thể giữ được phòng bao chuyên chúc của ngài.”

Hàn Phi bất đắc dĩ vỗ vỗ vai hắn: “Tôi biết ông đã cố gắng hết sức rồi. Đúng rồi, khách nhân có mặt hôm nay, mỗi người tặng hai bộ Ngư Long Kỳ Bài.”

Lý Cương mắt sáng lên: “Vâng, thiếu gia.”

Hạ Tiểu Thiền tò mò: “Ngư Long Kỳ Bài là cái gì?”

Hàn Phi cười thần bí: “Lát nữa, các cậu sẽ biết.”

Vốn dĩ, mọi người tụ tập một đường, bên ngoài những người không thể vào được, có người bất đắc dĩ bỏ đi, có người còn đang ngốc nghếch chờ đợi bên ngoài.

Vốn dĩ, rất nhiều người đều muốn tới bắt chuyện. Hàn Phi đứng dậy, linh cơ khẽ động nói: “Chư vị, yên lặng, nghe tôi nói…”

Có người lầm bầm: Ai muốn nghe ngươi nói a? Ngươi cũng không phải em gái.

Nhưng mà, trong tay Hàn Phi lại bỗng nhiên xuất hiện hai bộ Ngư Long Kỳ Bài. Lại nghe hắn mở miệng nói: “Chư vị có chỗ không biết, quán lẩu hải sản tươi sống Ngư Long này, ông chủ phía sau màn chính là năm người tổ hợp Bạo Đồ Truyền Thuyết tôi. Hôm nay chư vị đã đến ủng hộ, như vậy tiêu phí hết thảy giảm giá 50%…”

“Hít…”

“Cửa hàng của các cậu?”

“Đệ Tứ học viện các cậu, không phải nghèo đến mức cơm cũng không ăn nổi sao?”

“Hóa ra ngươi chính là lừa gạt chúng ta tới ăn cơm?”

Hàn Phi hô: “Bình tĩnh, yên lặng… Chư vị nghe tôi nói: Hôm nay tới, không chỉ tiêu phí giảm giá 50%. Tôi với tư cách là ông chủ lớn phía sau màn, còn chuẩn bị cho chư vị một chút quà tặng. Cương Tử, lên Ngư Long Kỳ Bài.”

Mấy chục bang chúng Ngư Long bang, gánh cái sọt, lần lượt từng bàn tặng quà.

“Đây là cái đồ chơi gì a? Đây không phải là vảy của Thanh Giáp Ngư sao?”

“Hả? Có chút ý tứ. Trên vảy này lại có đồ án Đao Ngư, Xúc Tu Hà, vẽ cũng rất sống động.”

“Kỹ thuật điêu khắc này không tệ a!”

“Hàn Phi, thứ này dùng để làm gì?”

“Đúng đấy, xem không hiểu đâu! Sao bên trên còn có con số? Còn có nhiều cái trùng lặp như vậy.”

Khóe miệng Hàn Phi nhếch lên: “Chư vị chớ vội. Tôi biểu diễn cho mọi người một chút, Cương Tử lập sòng bài…”

Theo việc Hàn Phi vừa ba hoa giải thích, vừa nói rõ quy tắc, vừa để Lý Cương bọn người chuyển cái bàn nhỏ, đánh bài. Không bao lâu, đã có người học được.

Có người lầm bầm: “Có chút ý tứ a! Hình như rất thú vị.”

Có người hô: “Trên bàn có người muốn chơi không? Chúng ta gom lại một bàn?”

“Lên…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!