Virtus's Reader
Thả Câu Chi Thần

Chương 1974: CHƯƠNG 1916: ĐÂY CHÍNH LÀ CỤC DIỆN

Tổng dân số của Cửu Cung Thiên còn ít hơn so với tưởng tượng của Hàn Phi.

Cho dù Cửu Cung Thiên đã có mấy vạn năm nghỉ ngơi lấy sức, nhưng số lượng nhân khẩu vẫn chưa tới hai ngàn vạn người.

Nói thật, chút người này, có khi còn không bằng một thị trấn của nhà người ta.

Nhìn thấy đám người Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền lộ ra vẻ khiếp sợ, chỉ nghe Hàn Tuyên nói: “Cha cháu lẽ nào chưa từng nói với cháu? Dân số thường trú của Cửu Cung Thiên chúng ta, luôn là ít nhất trong Tam Thập Lục Tiên Cung sao?”

Hàn Phi: “Chưa từng.”

Chỉ nghe Hạ Tiểu Thiền nói: “Bởi vì người của Cửu Cung Thiên khá thông minh, lúc ban đầu nhân loại phân chia thế lực, yêu cầu của Cửu Cung Thiên là nghiêm ngặt nhất, muốn thu thập kẻ sĩ thông minh trong thiên hạ. Người trúng tuyển, có thể thiên phú bình thường, nhưng nhất định phải thông minh, có trí tuệ nhất định.”

Hàn Phi kinh ngạc nói: “Đây là đạo lý gì? Không có thiên phú, còn có thể thông minh sao?”

Lại nghe Hàn Tuyên mỉm cười: “Công chúa thật có kiến thức. Cửu Cung Thiên, tính toán thiên địa, chưởng khống thuật số, trận thuật, Thiên Cơ pháp môn. Không có trí tuệ nhất định, có thể ngay cả chúng ta nghiên cứu cái gì cũng không biết. Thông minh không phải là cái tội, cháu không thể yêu cầu người bình thường phải chịu đựng ánh mắt của vô số người thông minh. Cho nên, lúc mới xây dựng cung, nhân khẩu của Cửu Cung Thiên chính là ít nhất. Toàn bộ Cửu Cung Thiên, tổng cộng nhân khẩu không vượt quá hai trăm triệu người. Về sau, trong đại chiến, ba mươi sáu trấn bị cướp đi. Quá nửa chủ thành, cũng bị cướp đi. Số lượng người của chúng ta, tự nhiên liền giảm xuống diện rộng. Hiện tại, có thể duy trì ở con số khoảng hai ngàn vạn, đã là thúc thúc dốc hết khả năng rồi.”

Hàn Phi giật giật khóe miệng: “Mấy vạn năm trôi qua, không đẻ thêm được chút nào sao?”

Hàn Tuyên liếc mắt nhìn Hàn Phi: “Nhân loại không phải là máy đẻ. Thời gian của trí giả, phần lớn cần dùng để nghiên cứu và tu luyện. Tình tình ái ái, theo lẽ đương nhiên, sẽ bị rất nhiều người vứt bỏ. Nếu không phải thúc thúc ta cưỡng chế yêu cầu, nữ tu độc thân không được vượt quá ngàn năm, cả đời mang thai không được dưới năm người con, các cháu cho rằng, Cửu Cung Thiên lấy đâu ra nhiều người như vậy?”

Hàn Phi: “...”

Hạ Tiểu Thiền: “...”

Hàn Ẩn Nhi: “...”

Ba người Hàn Phi im lặng, lại không biết nói gì để phản bác.

Hóa ra, người thông minh đến một giai đoạn nhất định, tình tình ái ái liền không còn ý nghĩa gì nữa? Ngay cả sinh con, cũng mất đi dục vọng?

Hàn Tuyên không nói nhiều chuyện này với đám người Hàn Phi, mà dẫn bọn họ đi tới một tòa tháp cao trong Tiên Cung. Lúc này, có không ít người nhìn về phía đám người Hàn Phi, không thiếu lượng lớn cường giả quét nhận tri qua.

Hàn Phi hơi phán đoán, liền có thể rút ra một kết luận sơ bộ: Cửu Cung Thiên rất mạnh.

Mặc dù người rất ít, nhưng rất mạnh.

Hàn Tuyên đứng trên đỉnh tháp cao ngàn trượng, cúi nhìn xuống dưới tháp, giọng nói xa xăm: “Cha cháu sao vẫn chưa ra ngoài?”

Tính cách của Hàn Tuyên không giống lão Hàn, điểm này, Hàn Phi có thể cảm nhận được. Hàn Tuyên khá cấp tiến, nhưng người này tuyệt đối cũng là một thiên tài.

Chỉ nghe Hàn Phi nói: “Ông ấy có chuyện quan trọng hơn, cần đi làm?”

Khóe miệng Hàn Tuyên hơi nhếch lên: “Hắn có thể có chuyện gì quan trọng hơn? Nếu không vì tu hành, vậy thì cũng chỉ có mẹ cháu Khương Lâm Tiên thôi. Bọn họ gặp rắc rối rồi?”

Hàn Phi khẽ gật đầu: “Đúng! Rắc rối không nhỏ.”

Hàn Tuyên: “Tích Hải Cảnh giải quyết không được?”

Hàn Phi: “Khai Thiên Cảnh cũng giải quyết không được.”

Ánh mắt Hàn Tuyên xa xăm. Ngay cả Khai Thiên Cảnh cũng không giải quyết được vấn đề? Dường như, cũng không phải là bản thân hiện tại có thể giải quyết.

Chỉ nghe hắn nói: “Bọn họ thật đúng là biết gây chuyện a! Phi nhi, Ẩn Nhi, các cháu từ nhỏ không ở Cửu Cung Thiên, cũng coi như là chuyện tốt. Cửu Cung Thiên này, cho đến ngày nay, vẫn như một cái lồng giam. Cần phải đợi đến một thời cơ, đi phá vỡ cái lồng giam này. Nhưng mà, thời gian vẫn chưa tới. Các cháu tới đây, cũng không đủ để Cửu Cung Thiên xuất thế.”

Trong lòng Hàn Phi không khỏi nghĩ thầm: Ta vốn dĩ, cũng chưa từng nghĩ tới chuyện để Cửu Cung Thiên xuất thế.

Trên thực tế, lúc ban đầu tìm tới, Hàn Phi thậm chí ngay cả có thể tìm được hay không, cũng không xác định.

Rất hiển nhiên, Hàn Phi càng không biết: Cửu Cung Thiên, sẽ có người đang đợi mình...

Còn người của Cửu Cung Thiên là tốt, hay xấu? Còn nhớ lão Hàn hay không? Hàn Phi cũng hoàn toàn không biết. Cho nên, Cửu Cung Thiên có thể xuất thế hay không, Hàn Phi cũng không trông cậy vào.

Lúc này, mình đột nhiên lòi ra một người chú ruột, dường như lập tức giúp mình giải quyết rất nhiều vấn đề.

Nhưng mà, Hàn Tuyên nói cũng không sai. Cho dù Hàn Phi hiện tại tìm được Cửu Cung Thiên, cho dù chủ nhân hiện tại của Cửu Cung Thiên là chú ruột của mình, thì đã sao?

Cho dù là chú cháu ruột, suy cho cùng cũng chưa từng gặp mặt.

Đúng như Hàn Tuyên nói: Cửu Cung Thiên, tự nhiên sẽ không dễ dàng xuất thế như vậy.

Nhưng trên thực tế, mục đích Hàn Phi tới tìm Cửu Cung Thiên, cũng không phải là vì Cửu Cung Thiên lập tức xuất thế, mà là vì chuẩn bị cho Âm Dương Thiên xuất thế.

Cho dù hiện tại Cửu Cung Thiên xuất thế, lẽ nào có thể chống lại Thái Thanh, Vô Cực sao? Điều này hiển nhiên, cũng không quá khả thi.

Cho nên, Hàn Phi hiện tại tìm được Cửu Cung Thiên, cũng chỉ là biết được vị trí của Cửu Cung Thiên, để đợi tương lai Âm Dương Thiên không gánh vác nổi, lúc bắt buộc phải xuất thế, có một vài minh hữu.

Minh hữu nhiều rồi, bên phía Hàn Phi, mới có đủ chiến lực, đi chống lại Thái Thanh, Vô Cực.

Hàn Phi khẽ gật đầu, sau đó nói: “Âm Dương Thiên, có lẽ mấy chục năm sau, có lẽ trăm năm sau, tất nhiên phải xuất thế. Hiện tại, cháu đã liên hợp Bát Cung. Nhưng mà, vẫn là không đủ!”

Chỉ nghe Hàn Tuyên mỉm cười: “Để ta đoán xem... Kiếm Thần, Thái Huyền, Lưu Ly, Vô Lượng, Băng Tuyết, Vạn Độc, cộng thêm Thủy Mộc và Âm Dương rơi vào khe nứt vực sâu. Tổng cộng Bát Cung, đúng không?”

Lập tức, Hàn Phi không khỏi liếc mắt, nhìn về phía Hàn Tuyên. Nếu nói Hàn Tuyên biết mình liên hợp bốn cung Kiếm Thần, Thái Huyền thì thôi đi, nhưng Băng Tuyết Thiên và Vạn Độc Thiên, hắn làm sao biết được?

Chỉ nghe Hàn Tuyên cười nói: “Không cần kinh ngạc. Cháu liên hợp Băng Tuyết Thiên, chuyện này rất đơn giản. Tuyết Chiến của Tuyết Thần Cung đột nhiên giáng thế, thiên kiêu không ai bì nổi, lại vẫn lạc ở thí luyện Võ Đế Thành. Chuyện này rất rõ ràng là có vấn đề. Lại liên tưởng một chút, tin tức của Vương Mộ Chi Địa, có xác suất tính toán của Thiên Cơ Thần Quỷ Bàn của ta, Tuyết Chiến có bảy thành xác suất, là phân thân của cháu. Mặc dù ta cũng không xác định, cháu làm thế nào ở Tôn giả cảnh, liền có thể hình chiếu phân thân...”

Hàn Phi nhíu mày: “Vạn Độc Thiên thì sao?”

Hàn Tuyên nhìn về phía Hàn Phi nói: “Cái này, lại càng đơn giản hơn. Vương Nhất Kiếm, sớm ở sáu ngàn năm trước đã vẫn lạc rồi. Có lẽ, đối với người ngoài là một bí mật, nhưng đối với ta thì không. Cháu hóa thân thành Vương Nhất Kiếm, nếu thực sự chỉ vì quấy rối, ngày Cửu phẩm thần đan xuất thế, cháu đã thành công rồi. Theo logic bình thường, cháu không nên dừng lại. Cho dù cháu cần cướp đoạt tài nguyên của Dược Vương Thiên, cũng không nên dừng lại lâu như vậy... Cách nhau sắp hai tháng, kết quả, cháu lại cướp Thái Thượng Tử Yên Lô, còn có bảo khố của Dược Vương Thiên... Thực ra, cướp bảo khố chỉ là một thuật che mắt thôi đúng không? Thái Thượng Tử Yên Lô, mới là mục tiêu của cháu. Cho nên, Vạn Độc Thiên, chắc chắn là minh hữu của cháu.”

Hàn Phi kinh ngạc: “Chuyện bát quái cũ của Vạn Độc Thiên và Dược Vương Thiên, thúc cũng biết?”

Hàn Tuyên cười nói: “Đều là người cùng một thời đại đi qua, có gì mà không biết? Hoàng Giới và Cừu Nguyệt, lúc còn trẻ, đã liếc mắt đưa tình rồi. Ta nếu không biết, chẳng phải là kẻ ngốc sao?”

Hàn Phi vốn không muốn nói cho Hàn Tuyên biết, mình đã liên hợp với mấy nhà Tiên Cung nào, nhưng người thông minh, thật đúng là không dễ lừa gạt a!

Lúc này, chỉ nghe Hàn Tuyên nói: “Cháu có biết... Thực ra, bất kể liên hợp mấy cung, chênh lệch căn bản giữa cháu và Thái Thanh, Vô Cực, là cái gì không?”

Hàn Phi: “Đương nhiên biết. Chênh lệch căn bản nhất, là về mặt thực lực. Bên phía chúng ta, không có cường giả Khai Thiên Cảnh.”

Hàn Tuyên khẽ gật đầu: “Không tệ, thế giới của người tu hành chính là như vậy. Bất kể đầu óc có thông minh bao nhiêu, cái miệng lợi hại bao nhiêu, minh hữu liên hợp có bao nhiêu... Nhưng mà, chiến lực căn bản nhất không bằng đối thủ, đó chính là không bằng. Cho nên, muốn thực sự chống lại Thái Thanh, Vô Cực, cuối cùng sẽ chỉ ỷ lại vào một chuyện: Thực lực.”

Hàn Phi trầm mặc: “Thời gian Âm Dương Thiên xuất thế, không phải là cháu có thể xác định được.”

Lúc này, Hàn Tuyên lại lắc đầu nói: “Cháu sai rồi. Thời gian Âm Dương Thiên xuất thế, có liên quan gì đến cháu?”

Hàn Phi: “?”

Hạ Tiểu Thiền và Hàn Ẩn Nhi nhao nhao liếc mắt: Lời này của Hàn Tuyên, là có ý gì?

Chỉ nghe Hàn Tuyên cười nói: “Ta đã nói, muốn chống lại Thái Thanh, Vô Cực, căn bản là dựa vào sức mạnh. Cháu mặc dù là chủ của Âm Dương Thiên, nhưng thì đã sao? Nếu như Âm Dương Thiên không chống đỡ nổi, cháu là chủ của Âm Dương Thiên, phải chôn cùng sao? Không, cháu không những không thể liên hợp thế lực các phương. Thậm chí, cháu phải từ bỏ Âm Dương Thiên, bảo tồn bản thân. Đối với Thái Thanh, Vô Cực mà nói, nguy hiểm lớn nhất, chưa bao giờ là Âm Dương Thiên, mà là... Cháu.”

Một phen lời nói của Hàn Tuyên, chỉ thẳng vào điểm yếu của Hàn Phi.

Lời của Hàn Tuyên, thực ra cùng một ý với Lạc Tiểu Bạch.

Bọn họ thực ra đều là một loại người, cực độ lý trí. Nếu như bọn họ có thể lý trí nhìn nhận sự diệt vong của một tòa Tiên Cung, vậy thì có thể tự tay tàn sát một tòa Tiên Cung.

Đột nhiên, Hàn Phi nghĩ đến một câu: Chúng sinh đều là giun dế.

Lúc này, Hàn Phi dường như có chút hiểu rõ: Thế nào gọi là “Thiên đạo bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu”!

Trên thực tế, nếu như rời khỏi Âm Dương Cung, Thái Thanh, Vô Cực có thể tiêu diệt toàn bộ người của Âm Dương Thiên sao? Cũng không thể. Cho nên, lúc thực lực không đủ, vứt bỏ Âm Dương Cung, dường như là một lựa chọn lý tính.

Nhưng mà, lúc đó, ức vạn nhân tộc của Âm Dương Thiên, rất có thể bị Thái Thanh, Vô Cực nô dịch...

Hàn Phi rơi vào trầm mặc, chỉ nghe Hàn Tuyên nói: “Thực ra, cũng không phải là hoàn toàn không có cách. Trên đời này, không phải chỉ có Thái Thanh, Vô Cực có cường giả Khai Thiên Cảnh.”

Chỉ nghe Hàn Tuyên nói: “Thái Thanh, Vô Cực, Phong Thần, Kiếm Thần, Hỗn Độn, hiện tại đã biết năm đại Tiên Cung này, đều có cường giả Khai Thiên Cảnh. Cháu hiện tại, chỉ tranh thủ được một Kiếm Thần Cung. Hỗn Độn Thiên, xưa nay đều là hai bên không dính dáng. Mà Phong Thần...”

Hàn Tuyên không khỏi nhìn về phía Hạ Tiểu Thiền: “Cường giả của Phong Thần Thiên, cũng không ít.”

Sắc mặt Hàn Phi hơi đổi.

Hàn Tuyên lại nói: “Cho dù tranh thủ được Hỗn Độn Thiên cho cháu, cháu còn có thể tìm Võ Vương đến áp trận cho cháu. Cháu là tạm thời đứng vững rồi... Nhưng mà, cháu cũng thành công gây ra nội loạn của nhân tộc. Thái Thanh, Vô Cực cường thế quen rồi, Âm Dương Thiên của cháu có cường thế hơn nữa, nếu thực sự đánh đến đỏ mắt, Bách Yêu Tộc, Hải Để Nhân Tộc, Giao Nhân Vương Tộc, trong lúc xem kịch, không tránh khỏi giậu đổ bìm leo. Thậm chí, có thể phát động vây quét toàn diện đối với nhân tộc. Đây, chính là đại cục.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!