Nửa đoạn đầu Hạ Tiểu Thiền dẫn đường, xác thực là đã tránh được vô số người.
Thế nhưng, ngay khi Hạ Tiểu Thiền chuẩn bị tiếp tục dẫn Hàn Phi đi lộ trình né tránh, lại bị Hàn Phi ngăn lại.
Hạ Tiểu Thiền: “?”
Hàn Phi tuy là Thân ngoại hóa thân, nhưng cũng là hồn của bản thể, ý thức được có người đang chú ý hai người bọn họ, thế là nói: “Không cần trốn nữa! Bất kể trốn thế nào, thực ra người nên phát hiện em, vẫn cứ phát hiện được, nói không chừng người ta chỉ đang xem kịch mà thôi. Hơn nữa, chuyến này chúng ta trở về, là giao dịch, tại sao không thản nhiên mà đi?”
Hạ Tiểu Thiền cạn lời nói: “Anh ngốc à? Ngay trong Giao Nhân Vương Thành này, không nói kẻ địch của em một đống lớn rồi, kẻ địch của anh thì quá nhiều, toàn thành đều là địch. Anh thật sự muốn đánh một đường đi qua à?”
Hàn Phi: “Tại sao không chứ?”
Chỉ nghe Hàn Phi toét miệng cười một tiếng: “Đánh một đường đi qua thì đánh một đường đi qua. Nha đầu, Nhân tộc và Giao Nhân Vương Tộc, vì sao lại là tử địch?”
Hạ Tiểu Thiền: “Không phải vẫn luôn như vậy sao, trời sinh đã thế.”
Hàn Phi lắc đầu: “Không! Bất kỳ chủng tộc nào trên đời này, không có hận thù nào là không có đạo lý. Nguồn gốc của mọi hận thù, ắt có nguyên nhân. Giao Nhân tộc và nhân loại đối địch, đa phần là do quan niệm cố hữu của mọi người tác quái. Đó là lịch sử thượng cổ lưu truyền xuống, nhưng nguyên nhân căn bản, ai có thể nói ra được?”
Hạ Tiểu Thiền: “Cho nên? Cho dù có nguyên nhân, anh còn có thể đi thuyết phục những người này không thành?”
Hàn Phi cười nói: “Tự nhiên không phải. Anh chính là muốn nói cho bọn họ biết, Hàn Phi ta, đến Giao Nhân Vương Thành, có thể sống sót đi ra.”
Hạ Tiểu Thiền mặc dù bĩu môi, nhưng vẫn bị Hàn Phi kéo một cái, trực tiếp xoay người đi về phía khu chủ thành của Giao Nhân Vương Thành.
Chỉ nghe Hàn Phi nói: “Cung điện của Thuần Hoàng Điển, hoặc là nói cung điện của em ở đâu?”
Chỉ nghe Hạ Tiểu Thiền nói: “Chúng ta hiện tại, thực ra vẫn còn ở ngoại thành. Nhìn thấy ba ngọn núi cực cao ở ngoài mười vạn dặm kia không?” Hàn Phi khẽ gật đầu: “Thấy rồi.”
Hạ Tiểu Thiền: “Đó là lối vào nội thành, nội thành bị kết giới khổng lồ ngăn cách. Người bình thường, thông thường là không vào được nội thành, nhưng em có cách có thể vòng vào.”
Hàn Phi lắc đầu: “Không cần, cứ đi từ đó vào. Nếu có người ngăn cản, vậy thì đánh vào.”
Thấy bộ dạng tự tin như vậy của Hàn Phi, Hạ Tiểu Thiền cũng không khỏi cạn lời, người đàn ông này a! Chính là sĩ diện, rõ ràng đi cửa sau có thể tránh được rất nhiều phiền phức, nhưng cứ không chịu.
Hạ Tiểu Thiền cũng không còn cách nào, cũng may tới không phải là bản thể Hàn Phi, nếu không còn không lật tung Giao Nhân Vương Thành lên sao?
“Vút vút”
Trên bầu trời Giao Nhân Vương Thành, Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền quang minh chính đại xuất hiện.
Để tránh một số phiền phức không cần thiết, Hạ Tiểu Thiền cũng không che giấu nữa. Lại thấy nàng lắc mình một cái. Trực tiếp biến thành bộ dáng Nhân Ngư Công Chúa.
Hàn Phi còn không khỏi nhéo đuôi nàng một cái, ung dung nói: “Thật mềm nha!”
“A! Đi đường của anh đi, đây là ở bên ngoài.”
Hàn Phi: “Bên ngoài thì sao, anh chỉ nhéo đuôi một cái thôi mà.”
Hai người lầm bầm lầu bầu bay lướt về phía nội thành. Chỉ là, có lẽ huyết mạch của Hạ Tiểu Thiền quá cao cấp, có lẽ dung nhan của Hạ Tiểu Thiền quá đẹp. Hai người bọn họ bay lướt về phía nội thành một cách quang minh chính đại như vậy, mà dưới thân đi qua vô số kiến trúc và đám người, sao có thể thật sự không ai phát hiện ra bọn họ?
Mặc dù đại đa số mọi người, coi Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền là người qua đường, không để ý. Nhưng mới vừa bay lướt chưa đến 5 vạn dặm, bỗng nhiên có người quát: “Nhìn kìa, đó có phải là Minh Châu Công Chúa không?”
“Minh Châu Công Chúa? Ở đâu?”
“Đừng nói bậy, Minh Châu Công Chúa không phải đã bị nhân loại bắt cóc rồi sao?”
Có người kinh ngạc nói: “Nhìn kìa, đó chẳng phải là một tên nhân loại sao?”
“Đù, nhân loại vào Giao Nhân Vương Thành ta rồi?”
“Khốn kiếp, từ khi nào Giao Nhân Vương Thành ta, biến thành nơi nhân loại có thể tùy ý đặt chân rồi?”
“Ai tới ngăn bọn họ lại?”
Vô số Giao Nhân đang gầm thét, đủ loại truyền âm. Nhưng Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền hoàn toàn không quan tâm, trực tiếp bay lướt về phía trước. Chỉ là, sau lưng hai người lại bỗng nhiên có thêm vô số Giao Nhân, đang điên cuồng truy kích.
Thực lực những người này cũng không được, đuổi cũng không đuổi kịp, nhưng cứ đi theo là được, mặc dù Hạ Tiểu Thiền quý vi công chúa, nhưng bọn họ vẫn muốn lên án nàng.
Cái này, động tĩnh lập tức lớn lên. Vốn dĩ những người sẽ không chú ý tới Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền, hiện tại toàn bộ đều nhìn thấy rồi. Có thể nói, ánh mắt toàn thành, hiện tại đều đổ dồn vào trên người bọn họ, ngoại trừ những kẻ phạm vi cảm tri không đủ, không nhìn thấy bọn họ.
“Vút vút vút”
Liền nhìn thấy, trên con đường Hàn Phi bọn họ đi, có vô số người chắn ở phía trước.
Có người quát: “Công chúa điện hạ, đã chạy theo nhân loại rồi, còn trở về làm gì?”
“Công chúa điện hạ, người còn để ý đến thể diện của Giao Nhân Vương Tộc ta không?”
“Hàn Phi, ngươi coi Giao Nhân Vương Thành ta là nơi nào? Ngươi muốn tới thì tới?”
“Hàn Phi, muốn qua đường này, hãy đến đánh một trận.”
Khoảng cách này còn cách nội thành hơn 3 vạn dặm, phía trước đã vây chặn một mảng lớn người, cuối cùng cũng ngăn được Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền lại.
Mà đám người Lý Điển vừa rồi ngăn cản Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền, đang cách một quãng xa xem kịch.
Lý Ngạo Phong: “Điển Vương, cứ nhìn như vậy?”
Lý Điển: “Nếu bọn họ đi đường nhỏ, tránh né dòng người, có lẽ có thể nhẹ nhàng đến được nội thành. Nhưng bọn họ không phải bản lĩnh lớn sao, công chúa không phải kiêu ngạo sao? Ta hãy xem xem, bọn họ làm thế nào kiêu ngạo một đường đi xuống.”
Lúc này, trong ngoại thành, mấy tên Giao Nhân già nua, thực lực cũng đạt tới Bán Vương Cảnh, lúc này chắn trước mặt bọn Hàn Phi, mà sau lưng bọn họ, cũng là Giao Nhân lít nha lít nhít.
Chỉ nghe một lão phụ nhân quát: “Công chúa điện hạ, bất luận thế nào, người cuối cùng vẫn được coi là công chúa của chúng ta. Người quá đáng một chút, chúng ta nhịn. Phong bình của người không tốt, không nghe là được. Nhưng hôm nay người lại dẫn một tên nhân loại tới Giao Nhân Vương Thành ta, đây là dụng ý gì? Minh Châu Công Chúa, người muốn làm mất hết thể diện của Giao Nhân Vương Tộc ta sao?”
Hạ Tiểu Thiền nhíu mày, vừa định nói Hàn Phi lần này tới là hợp tác với Thuần Hoàng Điển. Nhưng, nhìn bộ dáng phẫn nộ của những người trước mắt này, chỉ thiếu chút nữa là đánh tới rồi. Hạ Tiểu Thiền giận không chỗ phát tiết, đây chính là cái gọi là đãi ngộ công chúa? Từ khi tới Giao Nhân Vương Thành, chưa từng trải qua một ngày thoải mái, hôm nay còn bị một số người ở ngoại thành chặn đường mắng chửi.
Thế là, Hạ Tiểu Thiền lập tức sa sầm mặt nói: “Hết thảy cút ngay cho ta, nếu không đừng trách Bổn cung không khách khí.”
Tuy nhiên, lão giả Giao Nhân cầm đầu kia lại không nhượng bộ chút nào, thần sắc đạm mạc nhìn Hạ Tiểu Thiền, đâu giống như đang nhìn một vị công chúa?
Hàn Phi cân nhắc, mụ già chết tiệt, dám ép vợ ta, phải ra tay giết chết bà ta.
Tuy nhiên, không đợi Hàn Phi ra tay, lại nghe Hạ Tiểu Thiền quát lạnh một tiếng: “Thật coi Bổn cung không dám giết người?”
Chỉ nhìn thấy tâm niệm Hạ Tiểu Thiền khẽ động, một đạo đao mang sắc bén, xé rách hư không, chém thẳng tới, lão phụ nhân kia, theo tiếng nổ tung.
Chỉ nghe Hạ Tiểu Thiền giọng nói lạnh lùng: “Mặc kệ các ngươi có cái nhìn gì về Bổn cung? Đã Bổn cung quý vi công chúa, liền có thể quyết định sinh tử của các ngươi. Đã muốn tìm chết, vậy thì đứng đó đừng động, hãy xem Bổn cung có dám giết hay không.”
Chuyện này cũng giống như, trong xã hội loài người, giữa con người với nhau cũng sẽ chém giết lẫn nhau mà thôi, dưới thực lực tuyệt đối, người bề trên rất ít khi giảng đạo lý với người bề dưới.
Hạ Tiểu Thiền mặc dù trời sinh dễ giận, có phong thái hiếu chiến, nhưng cũng không có loại khí thế kiêu ngạo ương ngạnh đó, nếu không sao có thể dung thứ cho những người bình thường này đến ngăn cản nàng, một vị công chúa?
“Vút vút vút!”
Liền nhìn thấy thân ảnh Hạ Tiểu Thiền liên tục xuất hiện trong hư không, mỗi một đạo đao mang lướt qua, liền có một người bị chém.
Lão phụ nhân vừa bị Hạ Tiểu Thiền chém chết, giờ phút này đã tích huyết trọng sinh, chỉ nghe bà ta thanh âm chấn động: “Minh Châu Công Chúa, xem ra người xác thực bị nhân loại câu mất hồn rồi. Có bản lĩnh công chúa điện hạ thật sự tàn sát lão hủ, hãy xem con dân cả tòa thành này, nhìn ngài như thế nào?”
Hạ Tiểu Thiền bỗng nhiên quay đầu: “Ngươi cho rằng ta không dám? Hạ Tiểu Thiền ta, cần gì người khác đến nhìn ta? Ta chính là ta, ta là công chúa, ngươi dám trái ý chí của ta, thì đáng chém.”
Nói xong, đao mang chém xuống, lần này, Hạ Tiểu Thiền cũng không lưu thủ, trực tiếp đoạn tuyệt thần hồn của bà ta, khi lão phụ nhân kia mấy lần muốn tích huyết trọng sinh lần nữa, Hạ Tiểu Thiền bỗng nhiên xuất hiện trước giọt tinh huyết kia, xách đao, chém xuống.
Lão phụ nhân cũng không ngờ Hạ Tiểu Thiền sẽ dứt khoát lưu loát như vậy, vậy mà thật sự dám giết bà ta trước mặt mọi người, không khỏi hô to: “Phản đồ, công chúa phản tộc.”
“Phập”
Lão phụ nhân vẫn lạc.
“Gào”
Khoảnh khắc đó, chỉ nhìn thấy Đại Hạ Long Ngư bỗng nhiên xuất hiện, Hạ Tiểu Thiền thần tình lạnh lùng đứng trên đỉnh đầu Đại Hạ Long Ngư: “Cản ta thì chết.”
Theo Đại Hạ Long Ngư gầm lên một tiếng giận dữ, long ngâm chấn thiên, trong đám người cách Hạ Tiểu Thiền gần nhất, có mấy trăm người thực lực không đủ, trực tiếp thân thể nổ tung. Mà Vô Ảnh Chi Nhận của Hạ Tiểu Thiền trảm kích, mấy trăm người không một ai sống sót, toàn bộ vẫn lạc.
Một màn này, thật khiến vô số Giao Nhân sợ mất mật, Hạ Tiểu Thiền muốn giết người, ai dám cản?
Cũng có người phẫn nộ, cách thật xa liền mắng to lên tiếng: “Công chúa vô đạo, đề nghị phế bỏ.”
“Vút”
Lưu quang hiện ra, người kia vỡ vụn, thân tử đạo tiêu.
Trong đám người vô số tiếng la hét, Hạ Tiểu Thiền cũng không sợ chút nào, ta cũng là lần đầu tiên làm công chúa, tại sao ta phải nhường nhịn các ngươi? Đã quyền lợi của ta rất lớn, đã địa vị của ta rất cao, các ngươi đối với ta, há chẳng phải như sâu kiến sao?
Hàn Phi thấy thế, thì khẽ cười một tiếng, xem ra Hạ Tiểu Thiền cũng bị đè nén đã lâu rồi, chỉ có thể nói cái chức công chúa này làm đến nghẹn khuất. Nếu đổi lại là mình, ngay từ đầu sẽ không có ai dám mạo phạm mình, chỉ sẽ đến một cái diệt một cái, diệt đến khi bọn họ sợ mất mật mới thôi.
Xa xa, bao gồm cả Lý Điển, đều không khỏi cạn lời nói: “Minh Châu Công Chúa, đây là điên rồi a?”