Virtus's Reader
Thả Câu Chi Thần

Chương 221: CHƯƠNG 186: MỘ DƯỚI ĐÁY BIỂN

Mọi người cùng nhau xuất thủ, nương theo một cái lấp lóe của Hạ Tiểu Thiền, tôm đỏ bị một kích đụng vào trên vách đá.

Hạ Tiểu Thiền: “Nó rất nóng, đánh nó một trận trước, lại ký kết khế ước.”

Nửa nén hương sau.

Tôm Hỏa Diễm rốt cuộc thỏa hiệp.

Quá trình khế ước rất nhanh, Hạ Tiểu Thiền: “Hồng Diễm Tinh Linh Hà, tên thật kỳ quái.”

Hạ Tiểu Thiền còn muốn thử năng lực của Hồng Diễm Tinh Linh Hà, lại nhìn thấy Hàn Phi chạy đến chỗ sâu nhất của sơn động, cầm đao lên chính là một trận chém loạn.

Lạc Tiểu Bạch truyền âm: “Hàn Phi, thế nào?”

Hạ Tiểu Thiền kinh ngạc: “Đột nhiên phát điên cái gì?”

Hàn Phi chỉ vào vách đá nói: “Nơi này kỳ quái, căn cứ phán đoán tung hoành hải vực nhiều năm của tôi, nơi này có đồ vật.”

Mọi người muốn trợn trắng mắt: Liền anh còn tung hoành hải vực nhiều năm? Anh cứ việc chém gió đi!

Nhưng mà, sau đó mọi người liền cười không nổi, bởi vì bọn họ nhìn thấy vách đá kia đang vỡ vụn. Dần dần, một cánh cửa đá ngọc xanh điêu khắc hoa văn rong nước lộ ra.

Khi cửa đá này xuất hiện một khắc này, mọi người cảm nhận được nhiệt độ xung quanh dường như lại có chút lên cao.

Trương Huyền Ngọc kích động nói: “Bảo tàng, cái này khẳng định có bảo tàng, chúng ta tìm được bảo quật.”

Chính Hàn Phi cũng rất kích động. Không nghĩ tới bắt giữ Khế Ước Linh Thú, vậy mà thuận tay liền đào được một cái bảo tàng. Đại dương quả nhiên là nơi thần bí nhất trên thế giới, khắp nơi đều là bảo tàng.

Hàn Phi: “Hỗ trợ, đập vỡ vách đá bên cạnh, xem trên cửa có đồ vật gì khác hay không.”

Lạc Tiểu Bạch: “Cẩn thận một chút, sau cửa có thể có thứ gì nóng rực.”

Không bao lâu, một cánh cửa lớn hoàn chỉnh xuất hiện, trên cửa viết ba chữ to “Hỏa Vân Động”.

Nhạc Nhân Cuồng bơi đến bên cạnh chữ nhìn nửa ngày: “Cái này chẳng lẽ là một cái di tích thượng cổ? Nhìn còn rất lợi hại.”

Hàn Phi một tay lấy hắn túm đi: “Các cậu lui về sau, tôi mở cửa thử một chút.”

Mọi người lui về sau mấy chục bước. Lạc Tiểu Bạch: “Nhạc Nhân Cuồng chuẩn bị kỹ càng thuẫn giáp.”

Trong ánh mắt khẩn trương của mọi người, dưới chân Hàn Phi đạp một cái, dùng hết lực lượng toàn thân, dường như muốn đẩy ra cánh cửa này. Nhưng kết quả, cánh cửa này căn bản không nhúc nhích tí nào.

Nhạc Nhân Cuồng vội vàng tiến lên: “Tôi tới giúp cậu.”

Thế là, hai tên mập dùng ra toàn thân khí lực, nhưng kết quả vẫn như cũ. Cửa này vậy mà vẫn không nhúc nhích một chút nào.

Trương Huyền Ngọc: “Tôi cũng tới.”

Kết quả vẫn như cũ.

Bỗng nhiên, Hạ Tiểu Thiền nói: “Các anh kéo lên trên thử một chút.”

“Kéo lên trên?”

Ba người Hàn Phi mắt lớn trừng mắt nhỏ, mang tính thăm dò kéo một cái. Kết quả, lực lượng ba người vừa kéo, cửa liền bị kéo lên. Lập tức là sóng nhiệt đập vào mặt, đồng thời một cỗ lực hút to lớn từ trong cửa truyền đến.

Mọi người chỉ cảm thấy thân thể nghiêng một cái, trước mắt hoa lên. Một khắc sau, mấy người liền đứng ở trong động.

Hạ Tiểu Thiền: “Ba tên ngốc.”

Ba người Hàn Phi: “…”

Giờ phút này, lại cũng không ai phản bác cái gì, bởi vì cảnh tượng trước mắt xác thực chấn trụ bọn họ.

Sau cửa bày biện chính là một cái lò, nóng rực vô cùng. Sóng nhiệt cuồn cuộn chính là từ trong lò tản mát ra. Đây là không gian hình tròn ước chừng không đến 500 mét vuông. Ngoại trừ một cái lò lớn đặt ở cửa ra vào, hai bên chính là vách đá xám xịt. Ở giữa một tảng đá bất quy tắc trên hẹp dưới rộng, câu thông đỉnh và dưới đất của phiến không gian này.

“Hải Thần của tôi ơi! Chúng ta đây là thật tìm được bảo tàng?”

Trương Huyền Ngọc kích động muốn tới gần cái lò, kết quả vừa tới gần ngoài hai mét cái lò, cả người liền bị một cỗ quái lực nóng rực đánh bay. Cũng may Lạc Tiểu Bạch phản ứng nhanh, dùng dây leo kéo cậu ta một cái.

Lạc Tiểu Bạch nhíu mày nói: “Cẩn thận, nơi này giấu rất sâu, không giống như là đất giấu bảo tầm thường, không thể chủ quan.”

“Loảng xoảng…”

Mọi người tìm theo tiếng nhìn lại.

Chỉ nhìn thấy Nhạc Nhân Cuồng đang cầm một con dao, đang gõ tảng đá trên vách đá. Một loại ngọc thạch màu xanh, dường như ẩn chứa một số linh khí.

Hàn Phi im lặng: “Tiểu Cuồng Cuồng, cậu thật thiển cận. Lò lớn như vậy cậu không nhìn, cậu đi gõ tảng đá?”

Nhạc Nhân Cuồng khinh bỉ: “Trong lò kia không có đồ vật, nếu không các cậu đi lên một chút, nhìn vào bên trong liền biết.”

Hàn Phi không tin, cố ý đạp không một chút, kết quả quả nhiên nhìn thấy trong lò vậy mà là một mảnh dung nham?

Lạc Tiểu Bạch: “Là địa hỏa, phiến không gian này câu thông địa hỏa.”

“Các cậu mau tới xem.”

Hạ Tiểu Thiền đứng ở trước một khối vách đá, dường như có phát hiện.

Chờ mọi người vây tới, phát hiện trên vách đá này có một số bích họa. Trên bích họa, một người lưng mọc hai cánh, tay cầm trường thương đang đối đầu với một con rồng. Thuận theo bích họa nhìn sang, mọi người đại khái hiểu rõ tiền căn hậu quả.

Nói là ở Ngư trường cấp hai này, từng tới một con rồng không biết tên, khiến cho nơi này đại lượng Điếu chu mất tích. Về sau, một tên cường giả từ chỗ cao tầng mây mang theo một đám người đi tới. Tên cường giả này mang theo thủ hạ phấn dũng đồ long, trải qua mấy lần đại chiến. Mặc dù cuối cùng đồ long, nhưng thủ hạ thương vong hầu như không còn, mà tên cường giả này cũng trọng thương không trị. Về sau, tên cường giả này phát hiện nơi đây cấu kết địa hỏa, ý đồ ở đây tĩnh dưỡng…

Hạ Tiểu Thiền lắc đầu: “Đây không phải rồng. Nếu như là rồng trong truyền thuyết, bằng những người này, chỉ cần một cái đối mặt liền chết sạch sẽ. Giống như là Đại Hạ Long Ngư của em, dưới cùng cảnh giới, thậm chí không có mấy người có thể ngăn cản một cuống họng.”

Hàn Phi tán đồng gật đầu: “Mặc dù tôi cảm giác cũng không phải rồng, nhưng thứ này có thể xử lý nhiều người mọc cánh như vậy, hẳn là rất mạnh.”

“Cái gì gọi là nhiều người mọc cánh như vậy? Đó là thanh nhất sắc Tiềm điếu giả, cứ như vậy bị tàn sát hầu như không còn. Bảo tàng này chỉ sợ không dễ cầm a!”

Trương Huyền Ngọc chép miệng suy đoán, một bộ tôi rất hiểu.

“Ầm ầm…”

Mấy người Hàn Phi vội vàng quay đầu nhìn lại, lại phát hiện Nhạc Nhân Cuồng và Hạ Tiểu Thiền hai người, không biết lúc nào đã chạy đến trước vách đá ngoài mấy chục mét. Cũng không biết ai chạm đến chốt mở, giờ phút này, một cánh cửa đá đang ầm ầm mở ra.

Nhạc Nhân Cuồng áy náy nhìn mọi người: “Không cẩn thận, không cẩn thận…”

Hạ Tiểu Thiền đang định thò đầu vào trong động, một phát bị dây leo túm lấy.

Lạc Tiểu Bạch đau đầu nhìn hai người này nói: “Yên tĩnh chút. Nơi này lộ ra quỷ dị, đừng chạy lung tung.”

Hạ Tiểu Thiền hì hì cười một tiếng: “Ra không được, luôn phải đi vào bên trong a! Có nguy hiểm cũng là ở phía sau.”

Hàn Phi phát hiện, hình như không chỉ một mình hắn thích tầm bảo, hóa ra mọi người đều thích a! Nhìn xem thao tác này, so với mình còn tích cực hơn.

Trương Huyền Ngọc liếm môi một cái: “Vào đi! Nơi này hình như không có nguy hiểm gì.”

Hàn Phi sáp lại, ngoại trừ nhìn thấy cái động lớn đen kịt kia, hai bên vậy mà còn có đèn đuốc đã sớm tắt, lập tức híp mắt lại: “Chờ một chút… Hạ Tiểu Thiền, em thắp cái đèn này lên cho tôi thử một chút.”

Chỉ thấy Hạ Tiểu Thiền ngón tay điểm một cái, một chuỗi hỏa diễm toát ra, thấy Hàn Phi mơ màng liên thiên. Sinh vật trong biển, quả thật là không thiếu cái lạ! Mấu chốt là, khi ngươi đạt được một số Khế Ước Linh Thú đặc thù, liền có thể có được năng lực đặc thù. Không khỏi cũng quá soái một chút a? Đầu ngón tay này, so với bật lửa đều dễ dùng hơn.

Một khắc sau, liền thấy một chuỗi đèn đuốc “bạch bạch bạch” thắp sáng, một đường thuận duyên xuống dưới.

Hàn Phi hơi sững sờ: “A! Đèn trường minh? Sao tôi cảm giác đây giống như là một ngôi mộ, mà trước mắt đây là một con đường hầm.”

“Mộ?”

Hàn Phi gật đầu: “Đúng, tin tức trên bích họa cho chúng ta là, tên cường giả này ở chỗ này mượn nhờ địa hỏa khôi phục thương thế. Nhưng nếu quả thật là như thế, vì sao hắn còn cố ý tạo rãnh đèn này ở trên tường thể hai bên?”

Lạc Tiểu Bạch suy tư một chút: “Đều đừng nhúc nhích, tôi thử một chút.”

Chỉ thấy Lạc Tiểu Bạch vừa ra tay, dây leo dọc theo mặt đất, vách tường duỗi tới.

Chờ mấy phút, bỗng nhiên dây leo đều đứt đoạn. Cả người Lạc Tiểu Bạch rùng mình một cái, sắc mặt có chút tái nhợt.

Hạ Tiểu Thiền vội vàng đỡ lấy cô hỏi; “Tiểu Bạch, cậu nhìn thấy cái gì?”

Lạc Tiểu Bạch sắc mặt khó coi: “Cua Mặt Người, rất nhiều, phi thường nhiều. Chúng nó bám vào trong động xung quanh vách đá. Vừa rồi tôi kinh động đến chúng nó.”

“Hít…”

Mọi người hít một hơi, Cua Mặt Người là có thể chế tạo ảo giác. Số lượng rất nhiều Cua Mặt Người, làm sao bây giờ?

Chỉ nhìn thấy Hạ Tiểu Thiền, Lạc Tiểu Bạch, Trương Huyền Ngọc đều nhao nhao lui về sau mấy bước.

Nhạc Nhân Cuồng mắt trợn tròn: “Đều nhìn hai chúng tôi làm gì?”

Hàn Phi tròng mắt đi dạo, cũng muốn lui về sau.

Lại bị Hạ Tiểu Thiền cầm đao chọc hai lần: “Anh lui cái gì? Cua Mặt Người ngoại trừ chế tạo ảo giác, nhưng lại không mạnh, không phá được phòng ngự của anh.”

Hàn Phi vô tội nói: “Vậy nếu tôi trúng ảo giác, đánh các cậu thì sao? Để Tiểu Cuồng Cuồng Đao Kiếm Hồng Lưu quét ngang một chút, không phải rất đơn giản sao?”

Trương Huyền Ngọc vỗ vỗ bả vai Hàn Phi, thấm thía nói: “Phi, với thể trạng của cậu, cậu đứng ở bên trong, có thể hấp dẫn chúng nó công kích cậu. Như vậy, những Cua Mặt Người kia liền sẽ không chú ý đến chúng tôi.”

Hàn Phi đen mặt: “Bạn xấu, quá phận, quá phận rồi.”

Lạc Tiểu Bạch: “Ngộ nhỡ Nhạc Nhân Cuồng bị mê hoặc, chỉ có cậu có thể hoàn toàn ngăn trở Đao Kiếm Hồng Lưu của cậu ấy.”

Nhạc Nhân Cuồng: “?”

Hàn Phi: “?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!