Trên sân.
Hàn Phi ngạo nghễ đứng giữa sân, trường đao lơ lửng bên chân, ánh mắt hắn nhìn về phía Sở Mặc sắc mặt hơi ngưng trọng đang chậm rãi đi tới.
Người sau giọng nói trầm hậu: “Ngươi am hiểu cận chiến? Chi bằng, ngươi và ta tới một trận cận thân chiến thế nào?”
Sở Mặc hai tay dang ra, sau đó nắm thành quyền, phát ra tiếng vang “răng rắc”. Trên tay hắn hiện ra một đôi quyền sáo nửa đoạn, vảy trên người hắn dần dần bắt đầu tỏa ra hồng quang.
Hàn Phi đạm mạc nói: “Được!”
Vốn dĩ rất nhiều khán giả còn chuẩn bị rời đi, vừa nghe lời này lập tức dừng bước, nếu Vương giả đánh cận thân chiến, vậy thì dường như còn đáng để xem một chút.
Vừa rồi, khi Hàn Phi hai hiệp xử lý Lâm Ỷ Quân, tốc độ thực sự quá nhanh, ngoại trừ Tích Hải Cảnh còn có thể nhìn rõ, Tôn Giả Cảnh chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh định hình trong khoảnh khắc bọn họ giao thủ.
Có lẽ là do chiêu thức của Hàn Phi quá đơn giản, cho nên trận đầu tiên đại đa số mọi người đều không nhìn hiểu gì, chỉ biết lực lượng của Hàn Phi cực mạnh, là một thể tu mà thôi.
Có người nói: “Thôi! Xem cũng xem rồi, cứ cảm thấy Diệp Phong Lưu này không phải người thường. Một người mới, hai hiệp có thể đánh xuyên Xà Vương, chưa từng nghe thấy, sợ là một thời gian sắp tới Cảnh Kỹ Trường có kịch hay để xem rồi.”
Có người nói: “Ta thật sự không phải vì lĩnh ngộ cái gì từ trên người hắn, chỉ là đơn thuần muốn xem xem hai đại thể tu giao chiến như thế nào?”
Mà trong đó, có không ít cường giả luyện thể không khỏi nói: “Diệp Phong Lưu kia tu luyện thuật luyện thể gì, nhìn qua có vẻ rất mạnh?”
Thực tế, Hàn Phi cũng đã nghĩ tới vấn đề này. Luyện thể là ưu thế của mình, điểm này là nhất định phải thể hiện ra. Nhân vật mình biến hóa này vốn dĩ thể phách kinh người. Về lựa chọn luyện thể, Hàn Phi thì dựa vào một số thuật luyện thể lấy được trong tay Tiết Phi, Đinh Nhất và đám cường giả Khai Thiên Cảnh bị hắn giết để suy diễn một chút mà ra.
Kết quả suy diễn tự nhiên là không so được với Hư Không Luyện Thể Thuật này, ngay cả Vô Cấu Huyền Thể cũng không bằng, đại khái chỉ xấp xỉ Hỗn Độn Nguyên Thể mà Thái Nguyên tu luyện.
Cho nên, công pháp luyện thể hắn tu luyện cũng chịu được sự soi xét.
Lại qua khoảng một nén nhang, số người quan chiến không giảm mà còn tăng, từ một triệu người đạt tới khoảng 1 triệu 300 ngàn người.
Chỉ nghe trọng tài gào lên: “Trận thứ hai, nhân viên thẩm định thực lực Sở Mặc, từng thắng liên tiếp mười chín trận. Tại Cảnh Kỹ Trường tham chiến 687 lần, thắng 498 lần, hòa 54 lần, bại 135 trận. Sở Mặc, hiệu Sở Quyền Vương, Tịch Diệt Đại Quyền Ấn, ta tin tưởng rất nhiều người đều biết. Như vậy, cận thân tác chiến của hai vị thể tu, mọi người mỏi mắt mong chờ sao? Bây giờ... chiến đấu, bắt đầu...”
Theo tiếng hô cao của trọng tài, Sở Mặc cũng giống như Lâm Ỷ Quân, ra tay trước.
Cường giả tác chiến, ra tay trước luôn có lợi, sau khi lực lượng kích phát đến trình độ nhất định cần phải giải phóng. Cái gọi là hậu phát chế nhân, tìm kiếm điểm yếu của đối phương, kỳ thực có chút xàm xí. Trong tình huống thực lực chênh lệch không lớn lắm, cái gọi là hậu phát chế nhân rất khó làm được.
Phong cách tác chiến của Sở Mặc rất giống với Hàn Phi trước đây, lên là dùng đại chiêu, chỉ thấy hắn nhảy ngang trời, trên quyền phong xuất hiện vòng xoáy do Hỗn Độn Chi Khí ngưng thành, cuộn trào hư không, một quyền đánh ra một đạo quyền ấn vòng xoáy hư không.
“Cái gì! Vừa mở màn đã là Tịch Diệt Đại Quyền Ấn? Hung hãn như vậy sao?”
“Khá lắm, cùng là luyện thể, xem xem Diệp Phong Lưu này bây giờ ngăn cản thế nào.”
“Trận đấu định cấp này ở lại đáng giá rồi. Quyền ấn này lấy Hỗn Độn Chi Khí làm dẫn, dùng đại thuật lưu chuyển trong kinh mạch, trong nháy mắt dẫn phát vòng xoáy hư không, có thể dẫn động lượng lớn lực lượng hư không, cứ xem Diệp Phong Lưu này đỡ thế nào.”
Đối mặt với một quyền này của Sở Mặc, chỉ thấy vảy trên người Hàn Phi cũng bắt đầu phát sáng, linh khí và Hỗn Độn Chi Khí đang chấn động, khí huyết xông thẳng lên trời.
Hàn Phi cũng ra một quyền, nhưng đây không phải là Xá Thân Quyền Ấn, mà là quyền ấn bình thường dung hợp Trọng Lực Đại Đạo, mượn một tia khí vận Thiên Đạo tự nhiên.
Chỉ thấy sau lưng Hàn Phi sóng lớn cuộn trào, dùng lực lượng sóng triều trợ lực cho mình một quyền, đánh ra một đạo ráng đỏ.
“Bùm!”
“Ầm ầm!”
Chỉ thấy gợn sóng bạo thiểm, sóng triều nổ tung hết lớp này đến lớp khác, trực tiếp xung kích lên màn chắn bảo vệ của Cảnh Kỹ Trường.
“Bùm bùm bùm!”
Màn chắn bảo vệ bị va chạm chấn động liên hồi, nơi hai người giao chiến loạn lưu dâng trào. Chỉ thấy Tịch Diệt Đại Quyền Ấn của Sở Mặc ầm ầm vỡ vụn, cả người bay ngược ra ngoài mấy ngàn dặm. Hàn Phi hơi lui nửa bước, chân đạp sóng lớn, “Bùm” một tiếng, tiếp tục bạo tẩu, lao nhanh đến trước người Sở Mặc.
Sở Mặc thi triển đại chiêu nhưng không thể lay chuyển Hàn Phi, hiện tại Hàn Phi thật sự tới cận thân tác chiến rồi, hai bên tự nhiên là châm chọc đối đầu, ai cũng không chịu nhượng bộ nửa phần.
“Đùng đùng đùng!”
“Bùm bùm bùm!”
Bất kể chiến đấu gì, xưa nay tác chiến dòng luyện thể là điên cuồng nhất, cũng là thứ có thể khiến người ta cuồng nhiệt nhất. Loại va chạm quyền quyền đến thịt kia, cho dù là chư cường mạnh hơn nữa cũng không thể không sắc mặt ngưng trọng.
Sơn Trạch bị Hàn Phi phá vỡ Bách Nhân Bảng nhìn thấy lực lượng Hàn Phi thi triển ra, cũng không khỏi khẽ gật đầu: “Không phải Sở Mặc yếu, mà là Diệp Phong Lưu này quá mạnh. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn là đẳng cấp huyết mạch của hắn rất cao, cộng thêm đi theo dòng luyện thể, thực lực tự nhiên mạnh mẽ.”
Có người hừ hừ vài tiếng: “Cũng may, thoáng cái tăng lên 1000 vị trí, hắn đã không cách nào giống như vừa rồi, hai hiệp là kết thúc chiến đấu.”
Bỗng nhiên, chỉ nghe có người nói: “Mau nhìn.”
Chỉ thấy trong sân Hàn Phi đột nhiên vảy trên người phun ra ánh sáng rực rỡ, chỉ thấy tốc độ ra quyền của Hàn Phi càng ngày càng nhanh.
“Cái gì, lực lượng của hắn điều chuyển nhanh như vậy sao? Muốn mỗi một kích đều đánh ra lực lượng mạnh mẽ như thế, hắn ít nhất phải là Cửu Phẩm Linh Mạch mới được.”
“Bùm bùm bùm!”
Chỉ thấy tốc độ của Hàn Phi càng ngày càng nhanh, cũng càng ngày càng điên cuồng, căn bản không kiêng nể gì lực lượng Sở Mặc oanh kích trên người hắn. Quyền của Hàn Phi đều sắp hóa thành ánh sáng.
“Không đúng, các ngươi nhìn xem, nước biển xung quanh Sở Mặc bị đè ép nghiêm trọng... Diệp Phong Lưu này nắm giữ Trọng Lực Đại Đạo.”
“Khá lắm, dòng luyện thể cộng thêm Trọng Lực Đại Đạo, lực lượng này phải mạnh đến mức độ nào?”
Chỉ thấy Sở Mặc càng ngày càng không theo kịp tiết tấu của Hàn Phi, rốt cuộc mọi người nhìn thấy Sở Mặc xuất côn rồi, Kim Cương Trọng Côn vừa ra, tựa như nước thương hải, tựa như núi cao sụp đổ.
“Keng!”
Ngay khoảnh khắc Sở Mặc xuất côn, trường đao của Hàn Phi quét ngang, lui lại ba bước, trường đao như côn nhẹ nhàng xoay chuyển, trở tay giữ lấy một côn này, cũng là một cước quét ngang, chỉ thấy Sở Mặc liền giống như đạn pháo, trong nháy mắt bay ngang ngàn dặm.
Hàn Phi hừ lạnh một tiếng, trường đao trong tay xoay một vòng, từ trong tay bắn ra. Sở Mặc ở giữa không trung xuất côn, nhưng lực lượng điều chuyển hiển nhiên không đủ.
“Keng!”
“Bùm!”
Sở Mặc lần nữa đập vào đáy biển, Hàn Phi lướt đi ngàn dặm, nắm lấy trường đao, nhảy lên bổ xuống giữa không trung.
“Bùm!”
Đáy biển, gợn sóng cuồn cuộn trào ra bốn phương. Đợi mọi người nhìn kỹ lại, lại phát hiện trường côn trong tay Sở Mặc vậy mà cong đi, mà vỏ đao của Hàn Phi đang gác ở bên cổ Sở Mặc.
“Ực!”
“Lại thắng?”
“Tên này lực lượng thật mạnh, bộc phát thật mạnh.”
“Lực lượng này, Bản Nguyên Hải của hắn không phải mới khai mở chưa đến tám vạn dặm sao? Sao lại mạnh thành như vậy?”
Có người nói: “Bản Nguyên Hải là Bản Nguyên Hải, huyết mạch người này khẳng định không thấp, đẳng cấp linh mạch cũng cực cao, hơn nữa còn có trọng lực pháp tắc gia thân, có thể tưởng tượng được lực lượng của hắn làm sao có thể yếu?”
Vô số khán giả nhao nhao hít một hơi, cho dù là Vương giả đến vây xem đều nhao nhao động dung.
Không ít Vương giả thổn thức nói: “Một giới người mới, chẳng lẽ muốn đánh tới vị trí 5000?”
Có người thần sắc động dung: “Đừng quên, hắn còn chưa rút đao đâu.”
Chỉ nghe trọng tài gào lên: “Trận đấu định cấp thứ hai, Diệp Phong Lưu thắng. Trận thứ ba sắp bắt đầu, chư vị có nửa nén nhang thời gian tiến hành bù vé và rời trường.”
Trong bóng tối, Lục Thần tiếp đãi Hàn Phi trong lòng cạn lời, tên này vậy mà thật sự mạnh như thế? Cũng may Tràng chủ đại nhân nhìn chuẩn, nếu không mình chẳng phải đắc tội vị này rồi sao?
Chỉ nghe trọng tài đang tạo thế: “Vị thứ ba ra sân chính là Long Vương Lộ Phi Minh, chư vị muốn xem Long Giao ra tay không? Muốn xem Long Giao không? Hôm nay cơ hội của các ngươi tới rồi, Long Vương xếp hạng 5007, pháp thể song tu, tại Cảnh Kỹ Trường tham chiến 892 lần, thắng 782 lần, hòa 37 lần, bại 73 trận. Đây là Vương giả thực sự của Thập Hoang Giả Cảnh Kỹ Trường... Hãy hoan nghênh Long Vương đăng tràng...”
Khoảnh khắc Lộ Phi Minh bước lên chiến trường, nhìn về phía trường đao bên chân Hàn Phi, thản nhiên nói: “Thanh đao này của ngươi, xem ra là không định xuất vỏ rồi?”
Hàn Phi đạm mạc nói: “Có xuất vỏ hay không, cần xem thực lực của ngươi.”
Lộ Phi Minh cười nói: “Ta rất tò mò, Bạn Sinh Linh của ngươi là cái gì.”
Khóe miệng Hàn Phi hơi nhếch lên: “Lúc nên thấy, ngươi sẽ thấy.”
Bên ngoài.
Bên phía Trần Ngôn tự nhiên đã nhận được tin tức, là hạt giống mà Triệu Hồng Hoang cũng có chút coi trọng, Trần Ngôn tự nhiên không dám sơ suất.
Trong bóng tối, Trần Ngôn đến, nhìn thấy Hàn Phi đã thắng liên tiếp hai trận, đều còn chưa rút đao, không khỏi nói: “Nhiếp huynh! Ta sợ Cảnh Kỹ Trường của ngươi trong một khoảng thời gian sắp tới sợ là sẽ không yên ổn rồi.”
Cảnh Kỹ Tràng chủ tên là Nhiếp Vân Tường, thực lực tự nhiên không cần nói, có thể ở chủ thành chưởng khống một đấu trường lớn như vậy, thực lực không thể nào yếu, cũng giống như Trần Ngôn không thể nào yếu vậy.
Giờ phút này, trận thứ ba sắp bắt đầu, số lượng khán giả đã đạt tới 1 triệu 500 ngàn người.
Rất nhiều người đều là nghe nói Cảnh Kỹ Trường có động tĩnh lớn, vội vàng chạy tới.
Giờ phút này, chỉ nghe trọng tài viên quát: “Phong bế lối vào Cảnh Kỹ Trường, trận đấu định cấp thứ ba sẽ bắt đầu sau trăm hơi thở...”