Mọi người vây quanh Thạch Linh Quy tìm một vòng, ngoại trừ con rùa này, chẳng có cái gì cả!
“Keng keng keng...”
Hàn Phi bỗng nhiên gõ gõ lên mai rùa, phát ra tiếng kim loại va chạm. Lập tức, Nhạc Nhân Cuồng và Trương Huyền Ngọc chạy ra xa mấy chục mét, Hạ Tiểu Thiền tàng hình, Lạc Tiểu Bạch bay nhanh lùi lại.
Trương Huyền Ngọc kinh hãi: “Phi, cậu điên rồi? Gõ tỉnh thì làm sao?”
Nhạc Nhân Cuồng oán thầm: “Hàn Phi, chúng ta đừng gõ nữa, còn có thể nghiên cứu thêm chút nữa mà.”
Hàn Phi cạn lời nói: “Còn nghiên cứu cái gì nữa? Cậu nhìn nó ngủ kìa, cũng không biết ngủ mấy trăm năm rồi... Các cậu cẩn thận cảm nhận một chút, nó ngủ cũng đang thôn phả linh khí.”
Nói rồi, Hàn Phi tiếp tục gõ gõ. Hắn cũng đang nghiên cứu, đá lạ lởm chởm trên người con rùa này là từ đâu tới? Còn rất cứng rắn, không biết có thể gõ một ít xuống chế tạo vũ khí hay không.
“Keng keng keng... Keng keng keng...”
Hàn Phi gõ một tảng đá xuống, cảm thấy hơi nặng, cũng không biết là đá gì, dù sao cứ ném vào Luyện Hóa Thiên Địa trước đã. Xong xuôi, Hàn Phi chạy đến chỗ đầu rùa. Trên mai rùa ở đây có một tảng đá nhỏ hơn chút, nhìn qua có vẻ tốt hơn đá trên người một chút.
Ngay khi Hàn Phi chuẩn bị gõ tảng đá này xuống, liền nhìn thấy một cái đầu chậm rãi từ trong mai rùa thò ra.
“Nhân loại, đừng quấy rầy ta ngủ.”
“Vãi chưởng...”
Hàn Phi mạnh mẽ nhảy về phía sau vài mét, hù chết người ta a? Con rùa này còn biết nói chuyện? Không chỉ Hàn Phi, đám người Trương Huyền Ngọc cũng đều rùng mình một cái, vội vàng lui về phía sau vài bước.
Lạc Tiểu Bạch sắc mặt đại biến: “Hàn Phi, mau trở lại. Đây... Đây... Có thể là Thần Quy.”
Hạ Tiểu Thiền thì tò mò thò đầu ra, hai mắt nhìn chằm chằm vào con rùa lớn.
Hàn Phi: “Khụ khụ... Cái đó... Hi!”
Đầu Thạch Linh Quy hoàn toàn thò ra, hữu khí vô lực nói: “Mấy tên nhân loại, mau đi đi, ta muốn ngủ.”
Mọi người: “...”
Trương Huyền Ngọc ung dung nói: “Con rùa này, hình như hơi mệt a!”
Hàn Phi tròng mắt xoay chuyển: “Cái đó, Quy đại gia, ngài đây là đang làm gì thế? Tại sao lại nằm bò ở đây a?”
Hàn Phi từng gặp Lục Môn Hải Tinh, cho nên chỉ là lúc đầu hoảng hốt một chút, sau đó liền trấn định lại. Đã nói Thạch Linh Quy tính tình lười biếng, Hàn Phi cảm thấy có thể so sánh với Thạch Linh Giải. Thạch Linh Giải chính là trốn trong góc tường giả làm đá, Thạch Linh Quy nằm bò ở đây ngủ một giấc, về lý thuyết rất hợp lý mà.
Thạch Linh Quy thanh âm chậm chạp: “Nằm bò, thì ngủ a!”
Hàn Phi cạn lời: “Quy đại gia, ngủ ở đâu mà chẳng ngủ được? Tại sao lại phải nằm bò ở đây ngủ chứ?”
Thạch Linh Quy lười biếng nói: “Ta đâu biết a! Ta ngủ thiếp đi, tỉnh lại thì đã ở đây rồi. Dù sao cũng là đổi chỗ ngủ, không sao cả.”
Mọi người: “...”
Hàn Phi cẩn thận sán lại gần, ngồi xuống trước đầu rùa: “Quy đại gia, vậy ngài có biết đây là nơi nào không? Chúng ta vừa rồi ở bên kia cũng gặp một vị Quy đại gia, bất quá nó hình như không thân thiện lắm, cứ hay phun tên nước.”
Thạch Linh Quy đầu chậm rì rì quay một chút, mắt to liếc nhìn Hàn Phi nói: “Ồ! Nó cứ hay quấy rầy ta ngủ. Không muốn động, lười để ý đến nó.”
Hàn Phi cảm thấy mình sắp không nhịn được nữa rồi. Ngươi đúng là rùa thật, ngủ một giấc là gần ngàn năm.
Hàn Phi: “Quy đại gia, là như thế này, chúng ta bị lạc đường, ngài biết chỗ này đi ra thế nào không?”
Thạch Linh Quy chậm rãi lại quay đầu cho ngay ngắn: “Không biết a! Ta không muốn ra ngoài, các ngươi bao giờ thì đi a? Ta muốn tiếp tục ngủ rồi.”
Hàn Phi: “Không vội, ngài đều đã ngủ mấy trăm năm rồi, thỉnh thoảng đứng lên hoạt động gân cốt một chút cũng tốt mà! Nói không chừng, động hai cái, ngài liền có thể đột phá rồi thì sao?”
Thạch Linh Quy lại muốn rụt đầu, chậm rãi nói: “Đột phá làm gì? Ngủ a, ngủ a, tự nhiên là đột phá rồi a!”
Hàn Phi: “?”
Hàn Phi cạn lời rồi, còn có thể vui vẻ nói chuyện phiếm được không? Cái gì gọi là ngủ a ngủ a là đột phá rồi? Ngươi đều ngủ gần ngàn năm rồi, mới cấp 39, có mất mặt không?
Hàn Phi cố nén tính tình: “Quy đại gia, vậy ngài nhìn xem dưới chân đây là trận pháp gì. Ta nói cho ngài biết, có người phong ấn ngài lại rồi, ngài động nhiều hai cái, phá cái phong ấn này đi. Như vậy, ngài có thể tìm một nơi thoải mái để ngủ mà! Ví dụ như, tìm một nơi rạn san hô xinh đẹp. Ngủ dậy rồi, là có thể nhìn thấy san hô đủ mọi màu sắc. Đói bụng thì sao, vừa há mồm là có cá nhỏ chủ động chạy vào trong bụng ngài. Giấc ngủ này chẳng phải càng thoải mái hơn sao?”
Thạch Linh Quy đầu không rụt nữa, liếc nhìn Hàn Phi: “Rất động lòng, nhưng mà ta không muốn động! Ngươi có thể chuyển rạn san hô đến bên cạnh ta không?”
Hàn Phi toát mồ hôi hột, đám người Hạ Tiểu Thiền cũng toát mồ hôi hột: Làm gì có con rùa nào như thế này? Còn muốn người ta chuyển rạn san hô đến bên cạnh cho ngươi ngủ? Xem ngươi sướng chưa kìa.
Hàn Phi vừa thấy có hi vọng, rèn sắt khi còn nóng nói: “Quy đại gia, ngài nghĩ xem a! Ngài cứ động một chút xíu, phá phong ấn. Chúng ta lập tức đưa ngài đi tìm một rạn san hô... Ngài không biết đâu, cách nơi này bất quá vài ngàn dặm, liền có một rạn san hô ngàn dặm. Chỗ đó xinh đẹp, cứ như tiên cảnh vậy. Ta nhìn thấy rất nhiều rùa đều nằm bò ở đó ngủ.”
Thạch Linh Quy hồ nghi: “Thật sao?”
Hàn Phi vỗ ngực: “Đó chắc chắn là thật. Chúng ta không mang theo con phun tên nước bên cạnh kia, nó sẽ quấy rầy ngài ngủ.”
Đám người Trương Huyền Ngọc toát mồ hôi, cái này phàm là có chút chỉ số thông minh, đều không thể tin được đi! Làm gì có nhiều rùa nằm bò ở Thiên Lý San Hô Tùng ngủ như vậy? Nhưng cố tình, con Thạch Linh Quy này tin.
Thạch Linh Quy hồ nghi: “Vậy ta động động?”
Hàn Phi đại hỉ: “Được rồi, ngài động hai cái, bò ra khỏi cái trận pháp trên mặt đất này trước đã.”
Thạch Linh Quy: “Vậy ngươi tránh ra một chút.”
Hàn Phi vội vàng chạy ra xa mấy chục mét, vẻ mặt mong đợi, miệng còn nói: “Quy đại gia, rạn san hô đang chờ ngài tới. Há mồm là có thể ăn được tôm cá cua. Thỉnh thoảng còn có rùa cái đi ngang qua. Nói không chừng, còn có thể xảy ra chút chuyện xưa không thể miêu tả... Nghĩ xem, đây đều là động lực của ngài.”
Mọi người nhìn trời, Trương Huyền Ngọc đánh giá tường đá. Nhạc Nhân Cuồng nghịch Binh Giáp Hạp, Lạc Tiểu Bạch sắc mặt hơi đỏ, Hạ Tiểu Thiền trừng mắt nhìn Hàn Phi, toàn nói hươu nói vượn.
Chỉ thấy thân hình khổng lồ của Thạch Linh Quy động đậy, khoảnh khắc tứ chi nâng lên, toàn bộ mặt nước đột nhiên bạo động, trận pháp dưới lòng đất lấp lóe quang mang.
“Ầm ầm!”
Thạch Linh Quy vừa bước ra một bước, đất rung núi chuyển, tường đá sau lưng mọi người bắt đầu di chuyển. Thạch Linh Quy bước ra hai bước, một cái lồng vô hình đột nhiên xuất hiện, chắn trước người Thạch Linh Quy.
“Bùm!”
Thạch Linh Quy lại đi về phía trước một bước, cái lồng linh quang này bắt đầu chấn động. Hàn Phi rất là khiếp sợ, trận pháp gì đây, cũng quá lợi hại rồi chứ? Tụ Linh Sư có thể học không?
Trong đầu tuy rằng đang giật mình, nhưng miệng Hàn Phi lại đang hô: “Quy đại gia, khoảng cách thắng lợi chỉ còn một bước nữa thôi, cố lên, âu y...”
“Bùm bùm bùm...”
Cả Thạch Lâm Quỷ Địa đều đang đất rung núi chuyển. Nhưng Hàn Phi rất hưng phấn, thế này mới chứng tỏ kích hoạt sự kiện lớn. Nếu Thạch Linh Quy thật sự có thể đi ra, mình có phải có thể tìm được kho báu của Thạch Lâm Quỷ Địa rồi không?
Bỗng nhiên, Thạch Linh Quy nằm bò xuống, hữu khí vô lực nói: “Không đi ra được. Thôi, không đi nữa.”
Mọi người: “...”
Hàn Phi vẻ mặt ngơ ngác: “Đừng mà! Quy đại gia, thắng lợi cách ngài chỉ có khoảng cách nửa mét, chúng ta không thể bỏ cuộc a!”
Thạch Linh Quy ung dung nói: “Ta nhớ ra rồi. Hình như trước kia có một cây côn cắm xuống, phải nhổ cây côn đó, mới có thể đi ra ngoài. Không muốn động, mệt quá...”
Hàn Phi thần sắc khẽ động: “Côn, côn gì, ở đâu?”
Thạch Linh Quy: “Ta cũng không biết. Vừa rồi hình như bị ta đụng ra một chút rồi, ngươi đi tìm đi! Tìm được rồi, tới gọi ta nha, ngươi còn phải đưa ta đi rạn san hô đấy.”
Hàn Phi đại nghĩa lẫm nhiên nói: “Không thành vấn đề, chuyện này cứ bao trên người ta... Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, mau tìm, tìm một cây côn, chắc chắn là nơi linh khí sung túc nhất...”
Lạc Tiểu Bạch đen mặt, không phải đã nói gọi là Tiểu Tiểu Bạch rồi sao? Sao lại biến thành Tiểu Bạch rồi?
Hàn Phi lại mặc kệ nhiều như vậy, lúc này rất hưng phấn. Một cây côn, trấn áp hai con rùa. Không chém gió, đây tuyệt đối là một cây côn trâu bò đến rối tinh rối mù. Bảo bối của Thạch Lâm Quỷ Địa này, chắc chắn chính là nó rồi.
Khi bọn Hàn Phi vừa quay đầu lại, tường đá kia lại ngạc nhiên được nối liền thành tuyến, biến thành từng con đường thông đạo.
Hàn Phi kinh ngạc: “Biến đổi từ lúc nào thế?”
Mọi người vẻ mặt ngơ ngác, vừa rồi toàn nghe cậu chém gió, ai biết biến đổi từ lúc nào? Có thể chính là lúc Thạch Linh Quy đụng vào phong ấn đi!