Sau khi liên tục quan sát thực lực chân chính của Tào Mãnh Đức và Ngô Bất Phàm, Hàn Phi ngược lại không còn hứng thú mấy với thực lực của bọn họ nữa. Chỉ cảm thấy mấy tên này kỳ thực cũng rất tàn nhẫn.
Từ một phương diện nào đó mà nói, bọn họ và mình có cùng một mục tiêu, đó chính là ẩn nhẫn, kiên trì.
Cho dù mình ở bên phía Thần Đô Vương Triều rất cao điệu, nhưng nếu mình trở lại Hỗn Độn Phế Thổ, cũng sẽ một lần nữa trở nên khiêm tốn.
Mặc kệ bên ngoài Hỗn Độn Phế Thổ, bao la thế nào, cường giả vô số kể, nhưng Hỗn Độn Phế Thổ vẫn là Hỗn Độn Phế Thổ, Đế Tôn tọa trấn, tam thành tranh bá. Mình cho dù thiên phú tung hoành, kỳ ngộ không ngừng, nhưng cái ngươi phải đối mặt không phải một hai kẻ địch, mà là một thế lực siêu cấp, một thế lực siêu cấp có Đế Tôn tọa trấn.
Tào Mãnh Đức, Ngô Bất Phàm, tình huống của bọn họ đều giống mình. Có lẽ nguyên nhân khác nhau, nhưng mục đích cuối cùng, đều là vì lật đổ gia tộc mục nát mà bọn họ sinh tồn nhiều năm kia.
Đáng tiếc, Ngô Bất Phàm chung quy không phải đại hậu kỳ, nếu cứ liều mạng như vậy, tên Hóa Tinh đại hậu kỳ kia có lẽ sẽ bị trọng thương, nhưng Ngô Bất Phàm chắc chắn sẽ chết.
Cho nên, Hàn Phi cuối cùng vẫn ra tay.
Khi Ngô Bất Phàm nhìn thấy bóng dáng Hàn Phi và Tào Mãnh Đức, lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Thầm nghĩ nhìn lâu như vậy, cuối cùng cũng ra tay rồi.
Khi Hàn Phi xuất hiện, tên Hóa Tinh đại hậu kỳ kia tự nhiên cũng không còn đường sống.
Luận chiến lực cơ bản, Hàn Phi hiện tại hoàn toàn không thua kém một Hóa Tinh đại hậu kỳ bình thường. Nhưng muốn dựa vào chiến lực chân thực, tùy tùy tiện tiện đánh giết Hóa Tinh đại hậu kỳ, vậy cũng không thực tế lắm.
Đã có thể dùng Hư Không Đạo Thuật, tại sao Hàn Phi không dùng? Hắn hiện tại cũng không cần ma luyện bản thân, khai quật tiềm lực.
Trực tiếp tước đoạt ý thức của hai người này, Hàn Phi trở tay liền trấn áp bọn hắn, đánh xuyên.
Đương nhiên, tàn xác của bọn hắn, tự nhiên bị Hàn Phi thu lại. Kỳ thực, nếu không có Hư Không Đạo Thuật, một Hóa Tinh đại hậu kỳ muốn tự bạo, mình thật đúng là chưa chắc ngăn được.
Hàn Phi hiện tại trong lòng ngược lại cảm thấy, tốc độ ngưng tụ Tinh Hạch của mình vẫn là có chút chậm. Dựa theo tốc độ này mà xem, qua vài ngày nữa, còn phải có bốn năm người muốn tới truy sát Ngô Bất Phàm. Những người này, mình là hiến tế đây, hay là giữ lại đào Tinh Hạch của bọn hắn đây?
Bởi vì Tinh Hạch của bản thân Hàn Phi còn chưa ngưng tụ hoàn thành, cho nên hắn cũng không biết hiện tại Bản Mệnh Tinh Thần của mình dự trữ năng lượng có đủ hay không, sinh cơ có đủ hay không.
Nếu những người này đều hiến tế cho Chiến Thần, ngộ nhỡ đến lúc đó mình cần năng lượng và sinh cơ thì sao?
Một lát sau, Ngô Bất Phàm toét miệng, cười hì hì nói: “Phi ca, đa tạ Phi ca ra tay tương trợ.”
Hàn Phi khẽ gật đầu, sau đó móc ra cái tẩu thuốc lớn cấp bậc Định Hải Dị Bảo mà Ngô Bất Phàm tặng cho mình, còn chủ động hút một hơi.
“Phù phù”
Hàn Phi ung dung nói: “Bất Phàm à, sao cậu không nhét cho tôi một viên kết tinh Dị Hỏa vào trong tẩu thuốc này thế?”
“Ách!”
Ngô Bất Phàm xấu hổ gãi đầu một cái, thứ này, đâu phải nói nhét là có thể nhét?
Hắn không khỏi nói: “Phi ca muốn thì, sau này tôi bảo đảm kiếm cho anh một khối.”
Hàn Phi nghiêng đầu nhìn về phía Ngô Bất Phàm nói: “Tôi cũng không phải đang nói đùa với cậu.”
Ngô Bất Phàm không khỏi sắc mặt ngưng trọng, lúc đó làm ra quyết định trọng đại gì đó, lập tức nói: “Phi ca, lần này nếu có thể sống sót qua vòng thứ tư, tôi kiếm cho anh một viên kết tinh Dị Hỏa giống như của tôi, đáng tiếc viên này của tôi đã hỏng rồi, nếu không chắc chắn tặng cho Phi ca anh.”
Hàn Phi cảm thấy, pháp luyện thể dưới đèn thì tối bằng tẩu thuốc lớn này của Ngô Bất Phàm, phi thường cao minh. Rõ ràng hút tẩu thuốc lớn, thực tế, hắn ngày ngày đang dùng kết tinh Dị Hỏa luyện thể, đồng thời cũng đang rèn luyện ôn dưỡng kết tinh Dị Hỏa. Thời khắc mấu chốt, đó chính là một đòn mạnh mẽ. Trận chiến lần này cũng đủ để nói rõ, nếu tên Hóa Tinh đại hậu kỳ kia không có chiến y cấp bậc Thượng phẩm Thần khí, ăn một cái của kết tinh Dị Hỏa kia, không chết e cũng gần đất xa trời rồi.
Hàn Phi khẽ gật đầu: “Được rồi, hãy đợi vài ngày. Bất Phàm cậu tiếp tục làm mồi nhử, chỉ là tiếp theo tôi sẽ ra tay.”
Ngô Bất Phàm lập tức đại hỉ: “Đa tạ Phi ca.”
Ba ngày sau, Hàn Phi lục tục giải quyết ba đợt người tổng cộng năm người. Trong đó có một Hóa Tinh đại hậu kỳ, bốn Hóa Tinh hậu kỳ.
Phải nói là, những đại tộc này vì đối phó đồng tộc của mình, cũng là bỏ vốn gốc rồi, trực tiếp xuất động hai Hóa Tinh đại hậu kỳ, cái này cũng quá để mắt tới bọn Ngô Bất Phàm rồi.
Có điều, Hàn Phi cảm thấy mình có thể hiến tế một đợt rồi. Bởi vì trong tay mình đã có ba Hóa Tinh đại hậu kỳ, sáu Hóa Tinh hậu kỳ. Trong đó một tên Tào Bất Khí, nói không chừng có thể coi như Hóa Tinh đại hậu kỳ để xem.
Thế là.
Trên bầu trời Bản Mệnh Tinh Thần của Hàn Phi.
Hàn Phi: “Chiến Thần tiền bối, lần này tôi đủ ý tứ rồi chứ? Vừa lên đã đưa cho ngài hiến tế sáu tên Hóa Tinh hậu kỳ, trong đó có một tên, còn là đệ tử hạch tâm chủ mạch đại tộc, huyết mạch bất phàm, Bản Mệnh Tinh Thần cũng khá bất phàm, 45 vạn dặm Hóa Tinh đấy.”
Chiến Thần dường như khá vui vẻ, nhanh chóng đáp lại: “Tốt tốt tốt! Tốc độ săn bắn này của ngươi được đấy. Ngô, cộng thêm ba tên trước đó, tính toán gộp lại, mấy người này, có thể so với một Hóa Tinh đại viên mãn rồi. Nếu ngươi có thể kiếm được một Đế Tôn thì, chậc chậc…”
Hàn Phi: “...”
Hàn Phi đen mặt: “Tiền bối, giết Đế Tôn cũng không phải không được, nhưng ngài phải cho tôi cách giết Đế Tôn a! Tôi bây giờ chọc vào Đế Tôn, đoán chừng không đủ người ta tát một cái.”
Tâm trạng Chiến Thần dường như không tệ, đáp lại nói: “Ngô, cũng không đến mức đó, chênh lệch giữa Đế Tôn và Đế Tôn cũng rất lớn. Có điều ngươi tạm thời vẫn đừng vội, chưa đến Hóa Tinh đại viên mãn, đừng va chạm với bất kỳ một Đế Tôn nào. Lần này tính cho ngươi 350 hơi thở thời gian kích hoạt Chiến Thần Ấn.”
Hàn Phi: “Tiền bối, cái gì mà Chí Tôn Thần Thuật…”
Chiến Thần: “Không vội, đợi Tinh Hạch ngươi ngưng tụ hoàn thành, lại đến tìm ta.”
Hàn Phi thầm nghĩ, nhanh thôi, cũng chỉ là chuyện ba tháng nữa, ngài cứ đợi đấy đi!
…
Cái nơi ban đầu Ma Vực này, địa phương tuyệt đối là không nhỏ, nhưng nơi này nhìn như nguy hiểm, kỳ thực bất luận là Ma Nguyên, hay là ma vật Khai Thiên Cảnh, hứng thú đối với đám người tham gia như Hàn Phi cũng không lớn lắm.
Sở dĩ nói như vậy, chủ yếu là bởi vì đám người tham gia như Hàn Phi, trong cơ thể không có lực lượng Bất Tường, đánh giết còn khó khăn, không cẩn thận là phải ném cả mạng mình vào.
Cho nên, tồn tại có thể trở thành Ma Nguyên, kỳ thực cũng không ngốc, đánh ngươi đều không có lợi ích, tại sao ta phải đánh ngươi?
Nhưng yêu cầu nhiệm vụ của người tham gia, yêu cầu người tham gia nhất định phải hoàn thành đánh giết ma vật Tích Hải Cảnh, ma vật Khai Thiên Cảnh, còn có Ma Nguyên. Gần mười lăm vạn người vào Ma Vực, vậy phải giết bao nhiêu ma vật?
Cho nên, nhìn như thế giới này nguy hiểm, nhưng kỳ thực đám người tham gia như Hàn Phi, mới là kẻ xâm nhập. Hơn nữa, còn là loại kẻ xâm nhập rất điên cuồng, đi vào chính là giết giết giết.
Vào ngày thứ 37 Hàn Phi tiến vào, hắn và Chu Nhuận hội họp rồi. Khi Hàn Phi nhìn thấy Chu Nhuận, tên này đang tu luyện săn giết một con ma vật nhện Khai Thiên Cảnh.
Dường như là ý thức được Hàn Phi đến, Chu Nhuận bố hạ phong ấn chuông ra tay, Đại Đạo Hồng Chung, phàm là nơi tiếng chuông vang lên, đều bị nó vây khốn.
Trấn áp con ma vật nhện kia, Chu Nhuận móc ra một thanh Tử Mẫu Lục Thập Tứ Kiện Loan Đao, đánh ra bão tố loan đao dày đặc, cắt đứt thần hồn và thân xác của ma vật nhện kia.
Thu hoạch xong con nhện này, Chu Nhuận không nhanh không chậm lấy xuống kết tinh bản nguyên sinh mệnh của con ma vật nhện này. Sau đó, Chu Nhuận mới hướng về phía hư không khẽ chắp tay nói: “Phi ca, tôi biết anh đến rồi. Tôi ở đây không sao, Phi ca không cần quan sát tôi.”
Bên này, Hàn Phi còn chưa nói chuyện đâu, liền nghe Tào Mãnh Đức nói: “A Nhuận, nhà cậu không có ai truy sát cậu sao? Sao cậu còn có tâm trạng ở đây săn bắn ma vật?”
Nhìn mấy người Hàn Phi hiện thân, Chu Nhuận mới thản nhiên cười nói: “Có a! Nhà tôi phái tám người, nhưng bọn họ đã chết rồi.”
Ngay cả Hàn Phi cũng không khỏi kinh ngạc, Chu Nhuận thực lực gì, đánh giết tám cường giả? Nếu cường giả đó là cấp bậc như Tào gia và Ngô gia mà nói, Chu Nhuận có thể là đối thủ?
Ngô Bất Phàm nói: “Chu Nhuận, cậu chớ có lừa tôi, người truy sát cậu chẳng lẽ không có Hóa Tinh đại hậu kỳ?”
Chu Nhuận: “Có a! Có hai tên, may mà không tính là nhiều, nếu không có thể sẽ làm lỡ của tôi càng nhiều thời gian thu thập bọn hắn.”
Ngô Bất Phàm: “Cậu giết thế nào? Cậu có thể đánh thắng?”
Tào Mãnh Đức: “Đúng đấy, cho dù lá bài tẩy của cậu nhiều hơn tôi, đó chính là Hóa Tinh đại hậu kỳ, há có thể nói giết là giết?”
Chu Nhuận thản nhiên cười một tiếng: “Tôi là đánh không lại, nhưng đánh nhau cũng không nhất định phải dùng tay a, có đôi khi có thể động não. Đừng quên, chúng ta đang ở Ma Vực. Nơi này Khai Thiên Cảnh so với người tham gia đại bỉ mười vạn năm đều nhiều hơn không biết bao nhiêu.”
Hàn Phi không khỏi hứng thú: “Cậu giết thế nào?”
Chu Nhuận cười nói: “Tìm Ma Nguyên hợp tác.”
“Hả? Ma Nguyên còn có trí tuệ cơ à?”
“Vãi chưởng, A Nhuận cậu phiêu rồi?”
Ngô Bất Phàm và Tào Mãnh Đức đều nghe đến ngơ ngác, nhưng Hàn Phi còn đỡ, chỉ là hắn không khỏi có chút kinh ngạc: “Ma Nguyên chịu hợp tác với cậu?”
Chu Nhuận thản nhiên cười một tiếng: “Kỳ thực chỉ cần suy nghĩ kỹ lai lịch của Ma Vực, là có thể hiểu được, Ma Nguyên là tồn tại đặc thù trong nơi ban đầu. Cái chúng cần, là một loại vật chất hắc ám quỷ dị. Mà chúng ta, hiển nhiên không có loại vật chất hắc ám này. Cho nên, chúng ta và sinh linh Ma Vực, kỳ thực cũng không nhất định cần phải là quan hệ thù địch. Là kẻ địch, hay là bạn bè, phải xem dùng như thế nào.”
Hàn Phi: “Cậu gặp Ma Nguyên rồi? Nó không ra tay với cậu?”
Chu Nhuận khẽ gật đầu: “Đúng vậy. Trong Ma Vực, ma vật cơ sở khắp nơi đều có, bọn chúng cung cấp lực lượng hắc ám cho ma vật mạnh hơn. Mà ma vật mạnh hơn, sẽ phản hồi cho bọn chúng sinh cơ và năng lượng. Loại quan hệ giữa ma vật này, vẫn luôn tăng lên đến cấp bậc ma vật Khai Thiên Cảnh và giữa các Ma Nguyên. Đã bọn chúng đều như vậy, nói rõ toàn bộ lĩnh vực Ma Nguyên thống trị, cái nó cần không phải sinh cơ, cũng không phải năng lượng, càng không phải đại đạo. Cái nó muốn, là loại vật chất hắc ám kia. Cho nên chỉ cần giúp nó kiếm vật chất tối, nó sẽ giúp cậu.”
Hàn Phi: “Cậu không lo lắng nó ăn nhiều vật chất hắc ám sẽ phản phệ?”
Chu Nhuận nghĩ nghĩ, khẽ lắc đầu: “Điều kiện của tôi là, chỉ giúp nó đánh hạ hai Ma Nguyên. Căn cứ tính toán của tôi, kỳ thực Ma Nguyên của Ma Vực, trong tình huống bình thường cũng thường có tranh chấp. Vậy bản thân bọn chúng giải quyết vấn đề tranh chấp như thế nào đây? Một Ma Nguyên xuất thế, nó sẽ không tiếc truyền đạt nguy cơ của mình, hướng về phía Ma Nguyên lân cận. Mà Ma Nguyên lân cận cũng sẽ nguyện ý hỗ trợ, bởi vì bọn chúng cũng không nguyện ý, ở gần bọn chúng, có Ma Nguyên khác một nhà độc đại. Nếu không sự sinh tồn của chính bọn chúng liền bị uy hiếp. Nhưng cho dù như thế, lịch đại khẳng định sẽ có không ít Ma Nguyên bị Ma Nguyên khác xử lý. Nhưng Ma Nguyên của Ma Vực nhiều như vậy, Đế Tôn lại chẳng có mấy, cái này liền không hợp lý. Nếu Ma Nguyên cắn nuốt lẫn nhau vật chất hắc ám, nơi này hẳn là sinh ra rất nhiều Đế Tôn mới đúng.”
Hàn Phi: “Cho nên?”
Chu Nhuận dừng một chút: “Cho nên, tôi cho rằng, Ma Nguyên tấn cấp Đế Tôn cảnh, có hai vấn đề khó khăn lớn.”