Hàn Phi từng xem Đế Tước độ kiếp, có thể tưởng tượng bộ dáng ngạo mạn kia của Đế Tước lúc đó, độ kiếp trong Tinh Hải, hắn cũng có phong phạm đế vương, đối với thiên kiếp hắn cũng dám nuốt.
Bây giờ, Tiểu Hắc Tiểu Bạch và Đế Tước khác nhau.
Khi đạo lôi đình màu tím thứ nhất giáng lâm, trên người Tiểu Hắc Tiểu Bạch đều bộc phát ra sinh cơ nồng đậm. Hơn nữa, trên người cả hai có kỳ quang lấp lánh, một đạo lôi kiếp, vậy mà bị ánh sáng hai màu đen trắng kia chậm rãi hấp thu tiêu hóa.
Nhưng mà, sự thật lại không hề nhẹ nhàng như mắt Hàn Phi nhìn thấy. Tiểu Hắc Tiểu Bạch, dường như chỉ là muốn kiểm tra uy lực của đạo lôi kiếp này như thế nào.
Khi đạo lôi kiếp thứ nhất này qua đi, liền thấy Tiểu Hắc Tiểu Bạch lập tức liền hóa thành hai mảnh sương mù màu đen trắng. Cả hai giao thoa lẫn nhau, cuộn quanh mà đi, hóa thành một bức Thái Thượng Âm Dương Đồ.
“Ầm ầm ầm”
Đạo thiên kiếp thứ hai, rơi trên Thái Thượng Âm Dương Đồ này, chỉ là nhấc lên mấy đạo gợn sóng trên mặt đồ, sau đó lực lượng của thiên kiếp này, phảng phất như bị hoàn toàn cắn nuốt hết vậy.
Mà quá trình này, Tiểu Hắc Tiểu Bạch vậy mà hoàn toàn không dùng đến tài nguyên Hàn Phi đưa ra.
Tiếp đó, chính là đạo thứ ba, thứ tư, thứ năm thiên kiếp. Mãi cho đến đạo thiên kiếp thứ bảy, Hàn Phi phát hiện Tiểu Hắc Tiểu Bạch đều không dùng đến lượng lớn tài nguyên mình đưa cho bọn chúng, điều này làm cho Hàn Phi không khỏi trong lòng có chút nôn nóng. Đều đã đến nước này rồi, sao còn không dùng tài nguyên?
Hơn nữa, đây đều đã liên tục ăn hết bảy đạo lôi kiếp màu tím rồi a!
Bởi vì không thể nhìn thấy uy lực cụ thể của bảy đạo lôi kiếp này, Hàn Phi cũng có thể dựa vào cảm giác đi ước đoán. Lực lượng của thiên kiếp này, ước chừng hẳn là mạnh hơn mình lúc đầu một chút xíu, chưa đến hai thành, nhưng hẳn là có một thành.
Chỉ là, phương thức ứng đối của Tiểu Hắc Tiểu Bạch liền làm Hàn Phi khiếp sợ. Bọn chúng hóa thành một tấm Âm Dương Đồ, sau đó đem thiên kiếp giáng lâm xuống toàn bộ ăn vào, đến bây giờ đều không lộ ra ngoài một tia.
“Ầm ầm ầm!”
Cho dù là đạo thiên kiếp thứ tám, vẫn không có ngoại lệ, đồng dạng bị Tiểu Hắc Tiểu Bạch ăn vào.
Mãi cho đến thiên kiếp tầng thứ chín, Hàn Phi vốn tưởng rằng Tiểu Hắc Tiểu Bạch độ kiếp, có thể sẽ cứ thế trôi qua. Dù sao kiếp của sinh linh loại thần bí, ai cũng không biết sẽ là dạng gì.
Nhưng một khắc sau, liền thấy trong tấm Thái Cực Âm Dương Đồ kia, một con cá lớn như xuất thủy, thân thể thon dài, vây đuôi bạch quang kim ti, vảy giống như thủy tinh trắng trong suốt, biên giới phác họa viền đen. Con cá lớn này giống như rồng xuất thủy, uốn lượn phóng lên tận trời.
Đạo thiên kiếp cuối cùng kia, trên vòm trời vừa lộ hình thức ban đầu, chỉ thấy con cá lớn mạc danh do Tiểu Hắc Tiểu Bạch biến thành, liền một ngụm cắn tới. Đợi Tiểu Hắc Tiểu Bạch từ trong lôi đình như hạo kiếp màu tím kia lần nữa chui ra.
Hàn Phi trong cõi u minh có một loại cảm giác, Tiểu Hắc Tiểu Bạch, thay đổi rồi.
Đợi Hàn Phi nhìn kỹ, liền phát hiện tin tức của bọn chúng quả nhiên phát sinh thay đổi.
“Tên” Song Sinh Âm Dương Thôn Thiên Ngư
“Giới thiệu” Đây là hậu duệ Âm Dương Thôn Thiên Ngư loại thần bí thượng cổ, song ngư đen trắng cộng sinh, cá trắng ôn thuận, cá đen tàn bạo, linh thể cộng sinh, chỉ cần một bên còn sống, bên kia thì bất tử. Âm Dương giả, thiên địa dã, cho nên Âm Dương có thể nuốt vô cùng của thiên địa.
“Cấp bậc” 101 cấp
“Phẩm chất” Thần bí
“Lưu trữ Tiên Linh Chi Khí” Vô hạn
“Thức ăn” Vạn vật đều có thể nuốt
“Chiến kỹ” Thái Thượng Âm Dương Luân, Thôn Linh Thể, Hợp Thể, Song Tử Thần Thuật, Âm Dương Ma Bàn, Thôn Thực Thiên Địa
“Ghi chú” Cá đen không thể thấy, ngoại trừ chủ nhân, cần có Âm Dương Thần Nhãn do thiên địa thai nghén hoặc người có thực lực vượt xa bản thân mới có thể nhìn thấu. Sau khi hợp thể, chiến lực tăng nhiều, có thể tự do thao túng Âm Dương đại thuật.
“Hả?”
Mắt Hàn Phi sáng lên, ý này là, Tiểu Hắc Tiểu Bạch tiến hóa rồi hả? Âm Dương Thôn Thiên Ngư, vậy không còn là Thôn Linh Ngư nữa rồi chứ?
Khi Hàn Phi nhìn thấy hai đứa này lại có thể vô hạn lưu trữ Tiên Linh Chi Khí, ngược lại cũng không cảm thấy có vấn đề gì. Bởi vì Tiên Linh Chi Khí đối với Khai Thiên Cảnh mà nói, rất khó nói có hạn mức cao nhất gì. Thông thường, lưu trữ cái mấy chục vạn đạo, đủ dự phòng cũng là được rồi. Thật muốn xem xem rốt cuộc có thể lưu trữ bao nhiêu, bản thân Hàn Phi trong lòng cũng không có số.
Cái khác, chiến kỹ nhiều thêm một cái Thôn Thực Thiên Địa, cụ thể là có ý gì, Hàn Phi còn không rõ ràng, còn phải nghiên cứu. Có điều Tiểu Hắc Tiểu Bạch bây giờ đều có ý thức độc lập của mình, lát nữa hỏi bọn chúng là được rồi.
Ngược lại là ghi chú nói rõ, sau khi hợp thể, mình có thể tự do thao túng Âm Dương đại thuật, nhưng Hàn Phi thầm nghĩ đại thuật trên Âm Dương Đại Đạo của mình, nói cho cùng, gần như toàn dựa vào chiến kỹ bản thân của Tiểu Hắc Tiểu Bạch cung cấp.
Ví dụ như Thái Thượng Âm Dương Luân, ví dụ như Song Tử Thần Thuật, ví dụ như Âm Dương Ma Bàn. Đương nhiên, cũng có số ít như đao thuật Âm Dương Luân Hồi Đao, không biết sau khi hợp thể có thể trở nên mạnh hơn hay không.
“Ong!”
Không đợi Hàn Phi suy nghĩ nhiều, liền thấy trên Âm Dương Đồ kia, hai người tí hon phấn nộn như búp bê sứ, xuất hiện ở phía trên. Tiếp đó Âm Dương Đồ chậm rãi tiêu tán.
Hàn Phi không khỏi trừng lớn mắt: “Vãi chưởng, hóa người rồi?”
Tiểu Hắc Tiểu Bạch rất dễ nhận biết, Tiểu Bạch là loại hình đặc biệt thục nữ, mà Tiểu Hắc là loại hình lạnh lùng, hai đứa này muốn phân không rõ bọn chúng cũng khó.
Hai người tí hon trước mắt, đại khái đều là dáng vẻ năm sáu tuổi. Tiểu Bạch tự nhiên là mặc một thân áo trắng, trán có điểm xuyết màu đen, ở mi tâm có một ấn ký hình dọc màu đen mảnh khảnh.
Tiểu Hắc mà, tự nhiên chính là một thân đen rồi, mi tâm có ấn ký vân dọc màu trắng.
Hai tên nhóc, giống như từ trong truyện tranh đi ra vậy, mắt to chớp chớp, khuôn mặt nhỏ phấn nộn.
“Ba ba”
Tiểu Bạch ngọt ngào gọi một tiếng, hì hục hì hục chạy về phía Hàn Phi.
“Ây, con gái đến đây, ba ba ôm… Ha ha ha…”
Tiểu Bạch tung người nhảy lên, nhảy vào trong lòng Hàn Phi, hai tay Hàn Phi giơ lên, ôm Tiểu Bạch xoay một vòng.
“Khanh khách”
Để Tiểu Bạch ngồi trên đầu vai mình, Hàn Phi không khỏi nhìn về phía Tiểu Hắc: “Tiểu Hắc, có muốn đến nâng cao cao không a?”
“Ấu trĩ!”
Tiểu Hắc liếc nhìn Tiểu Bạch, lạnh lùng cự tuyệt, tỏ vẻ mình không phải là người ấu trĩ.
Chỉ là, liền thấy bàn tay lớn của Hàn Phi vớt một cái, vớt Tiểu Hắc lên.
“Này! Con đã trưởng thành rồi…”
Tiểu Hắc đang kêu lên với Hàn Phi, nhưng Hàn Phi mặc kệ, chỉ thấy hắn dùng tốc độ siêu ánh sáng chạy mấy vòng tàu lượn siêu tốc trong Tinh Hải, tốc độ đó, lúc nhanh lúc chậm, xu thế đó lúc cao lúc thấp, chọc cho Tiểu Bạch một trận cười khanh khách.
Tiểu Hắc hừ một tiếng, sau đó vòng tay ôm song quyền, cũng không cự tuyệt.
Đều chạy rất nhiều vòng, Hàn Phi lúc này mới thả hai tên nhóc xuống, sau đó quở trách nói: “Vừa rồi ba ba cho các con nhiều tài nguyên như vậy sao đều không dùng thế? Là chê không tốt sao?”
Tiểu Bạch ngọt ngào nói: “Ba ba! Chúng con vẫn luôn đang ăn a! Chỉ là chúng con vẫn luôn đang ăn thiên kiếp. Nhưng khó tiêu hóa, cho nên liền không có khẩu vị ăn tài nguyên của ba rồi.”
“Hả?”
Hàn Phi không khỏi nhướng mày: “Ăn thiên kiếp?”
Tiểu Hắc lạnh lùng nói: “Cuối cùng con xông vào trong kiếp, ăn Thiên Ma.”
Hàn Phi: “?”
Lúc đó cả người Hàn Phi liền không ổn, đều nói độ kiếp độ kiếp, chưa từng nghe nói qua ăn kiếp a! Vốn tưởng rằng hai tên nhóc này khẳng định cũng là chịu khổ, kết quả không ngờ bọn chúng vậy mà coi thiên kiếp thành đồ ăn để ăn.
Nhưng nghĩ như vậy, bọn chúng chẳng phải tương đương với dùng thiên kiếp thối thể? Hơn nữa còn là loại thối thể một tia một hào đều không lãng phí. Cho nên, bây giờ chiến lực của Tiểu Hắc Tiểu Bạch, trên lý thuyết cũng phải mạnh hơn không ít so với cường giả Hóa Tinh bình thường.
Hàn Phi: “Vậy các con bây giờ bỏ tài nguyên vào Bản Nguyên Hải, những tài nguyên này, hẳn là đủ các con đi đến Hóa Tinh rồi.”
Nhưng mà, Tiểu Hắc thì lạnh lùng nói: “Không cần.”
“Bốp!”
Hàn Phi một tát vỗ vào mông Tiểu Hắc: “Nói chuyện với cha thế nào đấy? Ta nói cần là cần.”
Tiểu Hắc cạn lời: “Thật không cần, chúng con bây giờ có thể Thôn Thực Thiên Địa.”
Hàn Phi vẻ mặt mộng bức: “Có ý gì? Có thể Thôn Thực Thiên Địa thì ngon lắm à? Thôn Thực Thiên Địa thì không cần ăn tài nguyên rồi?”
Tiểu Hắc: “Chúng con bây giờ có thể ăn tinh thần trong Tinh Hải, ăn đại đạo trên tinh thần, cho nên tài nguyên đối với chúng con mà nói, kỳ thực ý nghĩa không lớn. Chúng con cũng không dựa vào cái này để khai mở Bản Mệnh Tinh Thần, bản thân chúng con đã có Bản Mệnh Tinh Thần.”
“A? Không phải, con chờ chút… Con ăn tinh thần? Ăn đại đạo?”
Hàn Phi không khỏi mắt đều xanh, sao không lên trời luôn đi?
Nhưng rất nhanh, Hàn Phi liền ý thức được không đúng: “Con nói cái gì, bản thân các con đã có Bản Mệnh Tinh Thần?”
Tiểu Hắc ngạo kiều nói: “Cũng có thể nói là bản mệnh đại đạo, chúng con không dùng tinh thần để xưng hô. Đại đạo của chúng con là tính trưởng thành, chỉ cần vẫn luôn Thôn Thực Thiên Địa, đạo này là có thể tự do trưởng thành.”
“Hít!”
Lúc đó Hàn Phi liền mê mang, Bản Mệnh Tinh Thần tự do trưởng thành, ồ không, đại đạo tự do trưởng thành. Cho nên, người ta kỳ thực không có khái niệm tinh thần này, bản thân bọn chúng chính là đạo. Nói cách khác, Thiên Sinh Đạo Thể của Tiểu Hắc Tiểu Bạch, chỉ chính là bọn chúng chính là bản thân đại đạo, người ta cũng căn bản không cần Hóa Tinh cái gì…
“Ực!”
Hàn Phi có chút mắt tròn mắt dẹt: “Vậy các con… bây giờ đói không?”
Tiểu Bạch: “Ba ba, Tiểu Hắc có thể ăn năng lượng Tinh Hạch của ba.”
Trong lòng Hàn Phi khẽ động: “Ây! Đúng rồi, hai đứa con có thể luyện hóa hết những tạp chất trong Tinh Hạch của cha không?”
Tiểu Hắc hừ hừ nói: “Cái đó còn không đơn giản? Vừa vặn chúng con cũng muốn củng cố thực lực, lôi kiếp chỉ là thối thể, ngưng luyện thần hồn, còn cần rất nhiều năng lượng để củng cố.”
Một lát sau.
Hàn Phi liền nhìn thấy, Tiểu Hắc Tiểu Bạch, hóa thành một tấm Âm Dương Đồ khổng lồ, trực tiếp bao bọc lấy Bản Mệnh Tinh Thần của mình.
“A cái này…”
Hàn Phi nhất thời cũng có chút ngơ ngác, bây giờ ngay cả Âm Dương Đại Ma Bàn cũng không cần nữa sao? Hai tên nhóc này sẽ không ăn luôn Tinh Hạch của mình chứ?