Lúc này, năm người đều ngẩn tò te ở đây.
Ngay cả Văn Nhân Vũ ở phía sau mọi người cũng mang vẻ mặt ngưng trọng, đã chuẩn bị sẵn sàng xuất thủ bất cứ lúc nào.
Trương Huyền Ngọc hỏi: “Chúng ta có phải chọn sai hướng rồi không?”
Hạ Tiểu Thiền khổ não nói: “Nếu như các cậu đều biết tàng hình thì tốt rồi.”
Lạc Tiểu Bạch ngơ ngác nói: “Hai con này... chắc là đều rất mạnh nhỉ? Tại sao lại xuất hiện ở nhị cấp ngư trường?”
Hàn Phi cười hắc hắc: “Thế này còn không bình thường sao? Một chủng tộc thông thường đều cần một vị vua. Các cậu nhìn hai con này xem, cái vóc dáng này, rõ ràng chính là hai vị đại ca. Chúng ta cứ án binh bất động, để chúng đánh nhau trước. Tốt nhất là lưỡng bại câu thương, chúng ta sẽ tọa sơn quan hổ đấu, ngư ông đắc lợi.”
Mọi người: “?”
Hàn Phi: “Các cậu ngốc à! Hai cái tên to xác này đều đánh đến sống dở chết dở rồi. Chúng ta gõ chết chúng, sẽ ăn được bao nhiêu bữa chứ?”
Mọi người: “?”
Nhạc Nhân Cuồng giơ ngón tay cái lên với Hàn Phi: “Ý hay, ý kiến hay.”
Sắc mặt Văn Nhân Vũ ở phía sau đen lại: Tên Hàn Phi này ngày nào cũng nói Nhạc Nhân Cuồng là đồ ham ăn, thực ra bản thân hắn mới đúng là như vậy. Lại còn muốn thu thập cả hai cái tên to xác này. Hắn thừa biết bản thân không mang đi được, chuẩn bị để ta mang đi có phải không?
Thực ra, trong mắt Hàn Phi, số liệu của hai cái tên to xác này đã rõ như ban ngày.
Bàn Diêu khổng lồ thuộc loại sinh vật kỳ dị, trên cơ sở của Bàn Diêu bình thường, có thêm một năng lực cắn nuốt. Nó có thể thông qua việc cắn nuốt các sinh vật khác để cường hóa huyết nhục, linh khí, sức mạnh của bản thân...
Mà Cua nhện biến dị, cũng là sinh vật loại kỳ dị, so với Cua nhện bình thường thì có thêm một năng lực, đó chính là nhanh và cứng. Giống như lúc này, càng cua bổ ra, trong nước biển đều bùng nổ hàn mang.
Nhưng cái đuôi của Bàn Diêu khổng lồ gõ xuống, chấn động đến mức những con Cua nhện nhỏ và Bàn Diêu xung quanh bay tứ tung. Chuyện vẫn chưa kết thúc, con Bàn Diêu khổng lồ kia nhân cơ hội há miệng cắn một cái vào chân cua, một cái chân cua khổng lồ trực tiếp bị cắn thành hai đoạn.
Hàn Phi vốn tưởng rằng như vậy là kết thúc rồi. Bàn về sức chiến đấu, vẫn là Bàn Diêu khổng lồ mạnh hơn một chút. Nhưng ai có thể ngờ được, Cua nhện biến dị lại phóng một cái càng bay ra ngoài, trực tiếp nhân cơ hội kẹp đứt đuôi của Bàn Diêu khổng lồ.
Lúc đó, Hàn Phi liền không bình tĩnh nổi nữa. Cái càng lớn này cũng là nói bay ra là có thể bay ra sao? Bay ra rồi, còn có thể tấn công? Đậu má thế này còn có thể thu về được không?
Nhưng nhóm Hàn Phi không có thời gian để suy nghĩ nữa. Hai bên dường như đã đánh đến đỏ mắt, đều chịu thiệt thòi lớn. Thế là, bắt đầu triệu hồi đàn em. Chỉ thấy con Cua nhện to như ngọn núi kia nghiêng người xuống, mà Bàn Diêu từ bốn phương tám hướng cũng nhanh chóng bơi tới.
Chớp mắt một cái, nhóm Hàn Phi đã trở thành cá nằm trên thớt. Văn Nhân Vũ đã chuẩn bị sẵn sàng xuất thủ rồi.
Lại nghe Hàn Phi nhanh trí nói: “Đừng hoảng, đào hang chuồn thôi.”
Mọi người sửng sốt: Đào hang?
Chỉ thấy Hàn Phi lập tức triệu hồi Hà Nhật Thiên ra. Thân là một con tôm tít cấp truyền thuyết, nếu không biết đào hang, Hàn Phi có thể chém chết nó.
“Hà Nhật Thiên, mau đào cho ta một cái hang.”
Lúc Hà Nhật Thiên vừa mới ra ngoài, còn rất hưng phấn. Đã bao lâu rồi nó không được ra ngoài a! Thế nhưng khi nó nhìn thấy con Cua nhện to như ngọn núi kia, cùng với đám Bàn Diêu rợp trời rợp đất, rắm cũng không dám thả, trực tiếp bắt đầu đào hang.
Tốc độ đào hang của Hà Nhật Thiên cực nhanh. Lúc trước, mỏ quặng đều bị nó gõ thủng hết lớp này đến lớp khác. Hơn nữa vùng đất bùn cát dưới đáy biển này đâu phải là mỏ quặng, đối với nó mà nói quả thực là chuyện nhỏ!
Hàn Phi hét lớn: “Mau bám theo, bám theo...”
Hàn Phi tung một cước đá Trương Huyền Ngọc vào trong hang. Hiện giờ, Hà Nhật Thiên của nhà ta tốt xấu gì cũng lớn rồi, thể cách 5, 6 mét đào một cái hang, chui một hai tên mập mạp vẫn là nhẹ nhàng thoải mái.
Nhạc Nhân Cuồng vừa muốn chui vào, bị Hàn Phi kéo lại: “Con gái vào trước, cậu gấp cái lông a!”
Lạc Tiểu Bạch và Hạ Tiểu Thiền không lên tiếng, nhanh chóng tiến vào hang, ngay sau đó Nhạc Nhân Cuồng mới chạy vào.
Hàn Phi lượn lờ ở cửa hang một chút, chằm chằm nhìn Cua nhện biến dị và Bàn Diêu khổng lồ, ánh mắt bất định.
Bỏ đi, hắn lại nhìn thoáng qua Văn Nhân Vũ ở phía sau, cuối cùng cắn răng một cái, chui vào trong hang.
Không thể không nói, Hà Nhật Thiên là một tuyển thủ có năng lực tổng hợp rất mạnh, biết đào hang, biết đánh nhau, biết khống chế, biết chọc trời... Hàn Phi vô cùng hài lòng.
Văn Nhân Vũ lộ vẻ kinh ngạc, Hàn Phi thật đúng là biết chọn linh thú khế ước. Đây là giống tôm tít gì vậy? Có đuôi thì không nói, tốc độ đào hang lại nhanh như vậy.
Đây không phải sao, thời gian uống cạn một chén trà, đã đến cách đó mấy trăm mét rồi.
Đột nhiên, sắc mặt Văn Nhân Vũ đại biến, dưới lòng đất có thứ gì đó. Nàng không màng đến những thứ khác, “Bùm” một tiếng, nổ tung một mảng Cua nhện, nháy mắt lao ra ngoài.
Dưới lòng đất, Hàn Phi tụt lại phía sau, còn chưa đuổi kịp nhóm Nhạc Nhân Cuồng, đột nhiên trong bùn đất cũng không biết là thứ gì lập tức húc vào bụng hắn.
Chớp mắt, Hàn Phi giống như đạn pháo bị đụng bay, trực tiếp phá đất chui lên. Từ trong bầy Cua nhện, ngạnh sinh sinh đập ra ngoài, trong miệng điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi.
Bầy Cua nhện lập tức nổ tung: Thứ gì bay vào vậy?
Hàn Phi rất ngơ ngác, một đám Cua nhện giơ hai cái càng kẹp lấy mình, linh khí dồi dào chỉ cản được 3 giây liền bị kẹp nổ. Khi những cái càng lớn đó kẹp trên người, Hàn Phi “Vút” một tiếng, liền từ trong bầy Cua nhện lao ra ngoài.
Cú lao này, Hàn Phi vừa vặn đâm sầm mặt đối mặt với Văn Nhân Vũ.
Sắc mặt Văn Nhân Vũ biến đổi, nhìn trên người Hàn Phi treo 4, 5 con Cua nhện to mấy mét mà vẫn có thể bơi, một hơi lập tức thở phào.
“Lát nữa bám theo, ta qua đó trước.”
Văn Nhân Vũ chỉ để lại một câu, liền lao về phía nhóm Trương Huyền Ngọc. Mà sắc mặt Hàn Phi cũng không dễ nhìn, phía trước hình như mẹ nó xảy ra chuyện rồi.
Hàn Phi vội vàng đi tìm hang, kết quả vừa bơi được một nửa, một cái chân cua khổng lồ liền quất tới.
“Đệt...”
Cơ thể Hàn Phi vặn vẹo, khó khăn lắm mới né được cái chân cua này, hóa ra mình bị coi là phần tử nguy hiểm phá hoại sự ổn định nội bộ của Cua nhện rồi. Ngay cả Bàn Diêu khổng lồ ở đối diện cũng sửng sốt.
Vừa rồi mới qua một lát, chân cua của Cua nhện biến dị lại thiếu mất một cái. Mà trên người Bàn Diêu khổng lồ, trực tiếp bị xé rách hai cái miệng vết thương lớn dài mấy mét.
Hàn Phi cũng mặc kệ Cua nhện biến dị có nghe hiểu hay không, lập tức truyền âm: “Đừng đánh, ta là đồng đội, ta tới hỗ trợ đây!”
Thấy Cua nhện biến dị hơi khựng lại một chút, Hàn Phi lập tức hất văng Cua nhện trên người ra, 10 thanh Bích Hải Du Long Đao bên hông nháy mắt xuất thủ.
“Keng keng keng keng...”
Linh khí lợi hại thì đúng là lợi hại, nhưng cái đó cũng phải xem là đánh với cấp bậc nào. Hàn Phi mang vẻ mặt ngơ ngác phát hiện, 10 thanh Bích Hải Du Long Đao toàn bộ đều cắm trên vỏ cua.
“Vút...”
Hàn Phi vội vàng khống chế, gọi Bích Hải Du Long Đao về, lần nữa truyền âm: “Người anh em, ta nói ta đánh nhầm rồi, ngươi tin không?”
Cua nhện biến dị đâu có nghe lọt tai lời này? Đậu má ta bị ngươi cắm trọn vẹn 10 đao, đao đao thấu thịt. Bây giờ, ngươi nói với ta là ngươi đánh nhầm? Đậu má ta... Tiểu tử nhà ngươi xấu xa lắm, ta chém chết ngươi.
Nhìn 3 cái móng vuốt của Cua nhện biến dị quất tới, Hàn Phi lập tức bộc phát toàn tốc, lao thẳng về phía Bàn Diêu khổng lồ: “Đại ca, ta là đồng minh... Ây, ngươi đừng há miệng a, đậu má nhà ngươi...”
Lập tức, Bích Hải Du Long Đao lại bắn ra, vạch ra mấy chục đạo hàn quang trong nước biển.
“Phập phập phập...”
Mấy chục thanh đao nháy mắt đâm xuyên Bàn Diêu khổng lồ, từ sau lưng nó đâm ra ngoài.
Mắt Hàn Phi sáng lên, chính là ngươi rồi. Bàn Diêu khổng lồ bị đâm đau nhức kịch liệt, lực hút gián đoạn một chút, nhưng sau khi giận dữ lại lần nữa hút tới.
Hàn Phi cười lạnh, ta đâm không thủng con cua chết tiệt kia, ta còn đâm không thủng ngươi sao? Bích Hải Du Long Đao lần nữa đâm xuyên vào trong cơ thể Bàn Diêu khổng lồ, đồng thời điên cuồng khuấy động.
Trong tay Hàn Phi, một phương đại ấn ầm ầm đập ra, trực tiếp đập lật con Bàn Diêu khổng lồ này xuống đất, dấy lên từng trận bùn cát dưới đáy biển.
Hàn Phi nhếch miệng, coi Hám Thủy Ấn của ta là đồ bỏ đi chắc? Sức mạnh vạn cân, cộng thêm một đòn toàn lực của ta, ngươi là một ngọn núi, ta cũng có thể đập cho ngươi ra một cái hố.
Phía sau, Cua nhện biến dị đã vung vuốt, Hàn Phi vội vàng lao vào trong bụi đất, Luyện Yêu Hồ trong tay vừa ra, “Thu yêu”.
Giây tiếp theo, liền nhìn thấy Hàn Phi trằn trọc xê dịch trên mặt đất, tay chân cùng sử dụng, liên tục né tránh sự tấn công của Cua nhện. Cuối cùng, cắm đầu chui vào trong hang động, nhanh chóng chuồn mất...
Con Cua nhện biến dị kia mang vẻ mặt ngơ ngác: Bàn Diêu khổng lồ đâu? Tên đồng đội giả mạo kia đâu? Sao đều biến mất rồi?
Hàn Phi điên cuồng chạy về phía trước. Sau này không đánh nhau với bọn vỏ cứng nữa, linh khí của ta a! Vậy mà không đâm thủng được.
Nói đi cũng phải nói lại, mãi cho đến khi Hàn Phi chạy ra mấy ngàn mét, lúc này mới nhìn thấy vô số dây leo đang quất một con trăn lớn. Hạ Tiểu Thiền xuất quỷ nhập thần, chủy thủ trong tay thỉnh thoảng lại vạch ra một vết thương dài trên người con cự mãng này. Đao kiếm phong bạo của Nhạc Nhân Cuồng khuấy động trên người cự mãng, phát ra âm thanh “keng keng đang đang”.
Mà Trương Huyền Ngọc lúc này đang nằm trên mặt đất, cả người toàn là máu tươi, ôm lấy dây leo, từng ngụm từng ngụm hít thở.