Hàn Phi sắc mặt khó coi: “Cẩn thận, đó là Ngư Nhân, am hiểu tấn công linh hồn.”
Hạ Tiểu Thiền kinh ngạc: “Ngư Nhân?”
Hàn Phi xách theo Tú Hoa Châm, một gậy đập nổ một con Loạn Phệ Trùng, đầu cũng không quay lại nói: “Đúng, thực lực rất mạnh, tương đương với sinh linh đại dương cảnh giới Huyền điếu giả.”
Trong lúc nói chuyện, dưới chân Hàn Phi đã trào ra rất nhiều con trùng giống như sợi dây. Chỉ thấy mí mắt Hàn Phi giật một cái, Tú Hoa Châm đổi thành Phân Thủy Ấn, đại ấn vỗ xuống, linh khí bộc phát, chấn nát những con trùng trong phạm vi mấy chục mét thành bột mịn.
Quay đầu nhìn lại, Hạ Tiểu Thiền đã hóa thành cái bóng, đến trên người một con bạch tuộc lớn, hàng trăm đạo ảnh nhận vây quanh bạch tuộc lớn điên cuồng cắt chém.
Hàn Phi thấy thế, trong cơ thể bắn ra hàng chục thanh Bích Hải Du Long Đao, “vù vù vù” cường sát tới. Trong nháy mắt, dưới thế công của hai người, con bạch tuộc lớn này đã bị cắt thành rất nhiều đoạn.
Căn bản không đợi bọn họ đi phản ứng, phía sau hư ảnh càng cua lớn của một con cua đã kẹp tới. Không chỉ có cua, ít nhất có năm con Loạn Phệ Trùng bỗng nhiên xông giết tới. Phía xa, tuyến trùng cũng lần nữa vây giết lên.
Cách đó không xa, có người kêu rên: “Âm Âm!”
Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền đều thất thần một cái. Quay đầu nhìn lại, phát hiện cô nương tên là Tôn Âm Âm ở ngay phía trước bọn Hàn Phi lúc nãy, giờ phút này bụng bị một cái đuôi bọ cạp xuyên thủng, nọc độc màu xanh nhạt đã lan tràn trên bề mặt cơ thể nàng.
Mà thiếu niên kia, binh khí trong hộp binh giáp điên cuồng giảo sát, phía sau một thanh lưỡi hái lớn, cắt con bọ cạp biển kia thành hai đoạn.
“Bịch!”
Lấy Hạ Tiểu Thiền làm trung tâm, ngàn vạn đạo Vô Ảnh Đao, lấp lóe vô số vết đao trong không trung, mấy con Loạn Phệ Trùng xé cắn tới trong khoảnh khắc liền bị chém thành mấy chục đoạn.
Hàn Phi: “Đừng kích động.”
Hạ Tiểu Thiền sắc mặt khó coi xuất hiện bên cạnh Tôn Âm Âm kia, một tay rút đuôi bọ cạp ra. Đợi sau khi Hàn Phi chém giết sinh linh xung quanh, chạy tới, lập tức ném một cái Thần Dũ Thuật lên người Tôn Âm Âm.
Tuy nhiên, hắn sắc mặt khó coi phát hiện, cô nương này không chỉ bụng bị xuyên thủng, tâm mạch cũng bị xuyên thủng rồi.
Nam sinh kia đang nước mắt tuôn rơi. Hạ Tiểu Thiền nhíu mày, hai tay nắm dao găm, nắm dường như có chút dùng sức.
Hàn Phi nghiến răng, dưới chân đạp một cái, trong một vòng linh khí chấn động, Bích Hải Du Long Đao trong cơ thể dốc toàn bộ lực lượng bay ra. Xoay tròn điên cuồng ngoài mười mét lấy hắn làm trung tâm, đao mang xoay thành một vòng tròn hàn quang lưu chuyển, sinh linh trong phạm vi đều vỡ nát.
Hàn Phi ngước mắt nhìn về phía bốn phía, khắp nơi đều là hải thú. Trong nước, đâu đâu cũng có sinh linh như Loạn Phệ Trùng, bọ cạp biển, cua.
So với sinh linh đại dương mà nói, thể hình của nhân loại nhỏ hơn nhiều. Nhưng cũng vì cơ thể linh hoạt, cho nên có thể nhảy nhót trong nước, mỗi một lần ra tay, đều là một loại khiêu chiến hiểm lại càng hiểm.
Hàn Phi đột nhiên bùng nổ, khiến tinh thần không ít người xung quanh vì đó mà chấn động.
Có Tụ Linh sư chủ động truyền linh khí vào cơ thể Hàn Phi, đồng thời hô: “Huynh đệ, kiềm chế chút, bắt đầu đừng dùng sức quá mạnh.”
Có người quát lớn: “Giết hay lắm.”
Cũng chính vì Hàn Phi bùng nổ lần này, khi một tiếng rít chói tai vang lên, sinh linh xung quanh Hàn Phi nhao nhao lui đi. Mà trong nước thì có một bóng đen nhanh chóng bơi tới.
Hàn Phi quát: “Hạ Tiểu Thiền, đừng ngẩn người.”
“Vù!”
Hạ Tiểu Thiền lóe lên một cái, xuất hiện ngoài mấy chục mét, hai thanh dao găm thiêu đốt hỏa diễm, dấy lên hai đạo liệt hỏa đao mang trong nước.
Cái bóng trong nước kia nhảy lên một cái, một cây xiên cá từ trong nước đâm mạnh ra, trên xiên cá sóng nước cuộn trào, vậy mà chính diện chặn lại đòn tấn công của Hạ Tiểu Thiền.
Dữ liệu trong mắt Hàn Phi hiển thị:
“Tên” Tiểu Ngư Nhân (Hải Yêu cấp thấp)
“Giới thiệu” Hải Yêu linh trí chưa hoàn toàn trưởng thành, tàn nhẫn hiếu sát. Do phẩm chủng quá kém, không thể phán đoán tiến hóa từ loại sinh linh nào.
“Đẳng cấp” 42
“Linh khí” 4216/4998
“Yêu mạch” Tam cấp trung phẩm
“Cảnh giới” Giác Tỉnh
“Bạn sinh linh” Lam Vĩ Độc Hạt (Bọ cạp độc đuôi xanh)
“Không thể hấp thu”
Sắc mặt Hàn Phi khẽ biến, tức khắc truyền âm nói: “Cùng nhau, phối hợp!”
Hạ Tiểu Thiền lần nữa hóa thành cái bóng, Hàn Phi theo sát phía sau, dùng chưởng đẩy Tú Hoa Châm, trực tiếp đâm vào cây xiên cá kia.
“Ầm!”
Cú va chạm này, trực tiếp chấn động nước biển xung quanh gần trăm mét lật ra ngoài. Hàn Phi bị một xiên cá, chấn lui mấy chục mét, lại trượt đi mấy chục mét trên đất cát, lại có một cảm giác sảng khoái.
“Sức mạnh thật lớn.”
Tiểu Ngư Nhân kia dường như cũng bị Hàn Phi trấn trụ, bị Hàn Phi chọc một gậy lăn mấy chục vòng dưới đáy nước.
Nó không nghĩ tới, nhân loại cấp bậc Thùy điếu giả này, vậy mà có thể chính diện gánh được một đòn của nó.
Sau khi Hàn Phi vung vẩy tay, một cước giẫm ra một hố nước, lần nữa oanh sát tới. Lần này, trên Tú Hoa Châm linh khí lấp lóe, chín đuôi sau lưng Hàn Phi cũng trong nháy mắt xuất hiện.
Mà Tiểu Ngư Nhân kia còn chưa bày ra thế công lần nữa, bỗng nhiên một con bọ cạp lớn màu xanh lam lăng không xuất hiện, kim đuôi bọ cạp đâm về phía một cái bóng.
Cái bóng kia tự nhiên là Hạ Tiểu Thiền rồi. Hạ Tiểu Thiền sau khi tấn công, lóe lên một cái, liền trong nháy mắt lóe đến sau lưng Tiểu Ngư Nhân, một đòn Chí Tôn Thích, trực tiếp cắm lên hai vai Tiểu Ngư Nhân.
“Xoẹt!”
Tiểu Ngư Nhân lảo đảo một cái, sau lưng bị rạch hai vết đao khổng lồ sâu thấy xương, máu màu xanh lam chảy ra từ trong cơ thể, dính dính nhớp nhớp.
Đợi đuôi bọ cạp lại đến, cơ thể Hạ Tiểu Thiền, như hình với bóng, vòng qua đuôi bọ cạp xuất hiện trên đầu nó. Sau đó, lại là hai đao, trực tiếp ngập vào trong vỏ bọ cạp.
Thế công của Hạ Tiểu Thiền, tạo cơ hội có lợi cho Hàn Phi. Bởi vì tư thế ngửa ra sau trong nháy mắt kia của Tiểu Ngư Nhân, Hàn Phi biến ảo thân pháp giữa không trung, một gậy đè lên ngực Tiểu Ngư Nhân.
“Phụt!”
Lượng lớn máu màu xanh lam, phun ra từ miệng Tiểu Ngư Nhân. Ngực nó trực tiếp lõm xuống, xương cốt sau lưng bị một đòn của Hàn Phi oanh cho lộ ra ngoài cơ thể.
Chưa đợi Hàn Phi tấn công lần nữa, một vệt hàn quang, trực tiếp đâm vào từ gáy Tiểu Ngư Nhân. Theo vệt hàn quang kia rạch một cái, một cái đầu cá xấu xí, liền rơi xuống trong nước.
“Hít...”
Cùng với cái chết của Tiểu Ngư Nhân, con bọ cạp lớn màu xanh lam kia cũng giống như bị bệnh dịch, bắt đầu xiêu vẹo ngã trái ngã phải. Không chống đỡ quá năm hơi thở, liền nằm sấp trong biển, không còn động đậy.
“Tốt! Giết hay lắm.”
“Hung! Đủ mãnh.”
“Lợi hại, hai người này đúng là hung nhân.”
Khi xung quanh một mảnh khen hay, một bóng người nhanh chóng chạy tới. Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền phản ứng đầu tiên liền biết đây là một tên Huyền điếu giả, thực lực mạnh mẽ, khiến hai người bọn họ có cảm giác như gặp đại địch.
Tuy nhiên, người kia lại nhìn thật sâu Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền hai người: “Hai tên Trung cấp Thùy điếu giả, lại có thể trảm sát Hải Yêu cấp thấp! Tốt, các ngươi cứ ở vùng biển này hỗ trợ bốn phía, đừng đến chiến trường trung tâm.”
Nói xong, người này liền lập tức thoát ly khỏi mảnh chiến trường này.
Vốn dĩ, hắn là thấy bên này có một con Tiểu Ngư Nhân, chuẩn bị qua đây cứu viện. Hơn nữa, tốc độ hắn đến có thể nói là cực nhanh. Nhưng người vừa xông đến đây, lại thấy đầu con Tiểu Ngư Nhân này đều đã bị cắt xuống rồi.
Nếu là bình thường, hắn nhất định sẽ hỏi han Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền hai người cho kỹ, sau đó đưa vào nội thành, trọng điểm bồi dưỡng.
Nhưng hiện tại, là thời khắc mấu chốt của chiến đấu, căn bản không thể phân tâm. Hắn cũng chỉ có thể nghĩ, nếu sau khi trận chiến này thắng lợi, hai người này còn chưa chết, vậy thì đưa về trọng điểm bồi dưỡng.
Xử lý xong một con Tiểu Ngư Nhân, Hàn Phi toét miệng cười một tiếng, lập tức đưa một đạo linh khí qua cho Hạ Tiểu Thiền: “Xem ra, chúng ta bây giờ đã có thể trảm Huyền điếu giả rồi a!”
Hạ Tiểu Thiền nghiêng đầu: “Con bọ cạp lớn này, dường như là Khế ước linh thú của nó.”
Hàn Phi không tỏ rõ ý kiến, Bạn sinh linh thứ này rốt cuộc là cái gì? Hắn không rõ. Bất quá, nghĩ đến hẳn là giống như Thiên phú linh hồn thú của nhân loại, đều là thức tỉnh ra.
Lúc này, hắn không khỏi tò mò: Không biết Bạn sinh sinh linh của Dương Nhược Vân lúc đó là cái gì? Lúc đầu, mình cũng không nhìn thấy.
Chưa đợi bên này hoan hô vì trảm sát một con Tiểu Ngư Nhân, trên bầu trời bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát lớn: “Đại Nhận Đồ Long.”
Trong ánh mắt khiếp sợ của rất nhiều người, trên bầu trời phía xa, một người đàn ông trung niên bị ba con sinh linh bao vây.
Một con sinh linh hình cầu, một con quái vật bạch tuộc, một con cua lớn.
Chỉ thấy người đàn ông trung niên kia, đao trong tay gãy từng khúc. Giây tiếp theo, một đạo đao mang kinh thiên chém rách hư không, ba con sinh linh ít nhất cũng là cấp bậc Tiềm điếu giả, lại bị một đao này oanh sát, thi thể từ trên trời rơi xuống.
Mà người đàn ông kia còn chưa chết, chỉ thấy hắn toàn thân huyết khí thiêu đốt, hai cánh tay trong một đao kia đã hóa thành hư vô. Nhưng người này vẫn ngạo nghễ đứng thẳng, lại quát một tiếng: “Nhân đao hợp nhất!”
Hàn Phi chỉ thấy người kia phảng phất như một viên thiên thạch rơi xuống từ trên vòm trời, trực tiếp nện vào biển sâu phía xa.
“Ầm ầm...”
Sóng triều cao mấy trăm mét bị dấy lên, một đạo gợn sóng mãnh liệt vô cùng, lan tràn trong biển.
Hàn Phi nhìn mà mí mắt giật một cái: Cường giả cấp bậc Tiềm điếu giả, cứ thế chết rồi? Trước khi chết hóa thân thành đao, cắm thẳng vào thương hải, liều mạng, cũng muốn mang đi thêm một con sinh linh đại dương?
Hàn Phi chỉ cảm thấy trong quần áo, trên vai, Lục Môn Hải Tinh bám rất chặt, đoán chừng là bị dọa sợ rồi.
Chiến đấu đang tiếp tục, Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền đã chém giết gần hai canh giờ.
Với chiến lực yêu nghiệt bực này của Hạ Tiểu Thiền, giờ phút này sức mạnh cũng đang khô kiệt. Đây không phải là linh khí khô kiệt, mà là sức mạnh.
Hạ Tiểu Thiền dù sao cũng là Thùy điếu giả, hai canh giờ giết địch hiệu suất cao, xa không phải linh khí có thể bổ sung.
Hàn Phi lập tức ném một quả linh quả qua: “Ăn đi, hoãn một chút, em nghỉ ngơi một lát!”
Hạ Tiểu Thiền lóe lên một cái, miệng ngậm linh quả, giây tiếp theo đã rơi xuống bên cạnh một cô gái, giúp nàng xử lý một vòng cá ăn thịt người.
Hàn Phi quần áo rách nát, nhìn ra bốn phía, tiết tấu của chiến trường dường như chưa từng thay đổi. Bọn họ đi ra là dạng gì, bây giờ vậy mà vẫn là dạng đó...
Khác biệt là, nước biển dưới chân thật sự đã bị nhuộm đỏ. Dọc bờ, tầm mắt nhìn đến, thây ngang khắp đồng, chất đống như núi.
“Ầm ầm ầm...”
“Mau đi, mau đi, có nguy hiểm.”
Lục Môn Hải Tinh vẫn luôn không nói chuyện đột nhiên truyền âm, dọa Hàn Phi giật mình.
Ngẩng đầu nhìn lên, trên vòm trời, một đạo kiếm ảnh, trong sát na xuyên ngang mấy chục dặm, đóng đinh xuống biển sâu.
Hàn Phi hít ngược một hơi, một tay kéo Hạ Tiểu Thiền lên: “Lui!”