Virtus's Reader
Thả Câu Chi Thần

Chương 491: CHƯƠNG 453: CHUYÊN GIA HỐ NGƯỜI, MỘT CHẤP MỘT TRĂM

Tiến vào tầng 199 còn chưa đến một canh giờ, Hàn Phi đã kiếm được 12 viên Thôn Hải Bối.

Phải nói là, người từ đại tông đại phái đi ra, đẳng cấp chính là không giống nhau. Kể từ tầng 197 bắt đầu, trong số Thôn Hải Bối Hàn Phi kiếm được, phẩm tướng kém nhất, đều có thể ở tầng 199 này hiến tế hai lần.

Đây này, ngay trong 12 viên Thôn Hải Bối vừa mới kiếm được này, Hàn Phi vậy mà phát hiện 3 viên Hồn Tinh.

Hàn Phi lập tức liền hấp thu một chút, mấy chục hơi thở sau, ba viên Hồn Tinh đều biến mất.

Khi Hàn Phi mở mắt ra, ánh mắt rất quái dị. Tấm thứ tám, thứ chín, thứ mười của Kinh Thần Đồ, ba tấm hình nhỏ, hắn đều nhớ kỹ rồi.

Nhưng mà, lần này, Hàn Phi phát hiện phạm vi cảm nhận đều không có nửa điểm gia tăng.

Hoảng hốt, Hàn Phi cảm giác mình giống như phát hiện một bí mật lớn vậy. Hắn cảm giác, nếu mình tiếp tục hấp thu Hồn Tinh, có thể sẽ không giống với người khác. Người khác là dựa vào Hồn Tinh để nâng cao phạm vi cảm nhận, nhưng mình không giống, mình là dựa vào "Kinh Thần Đồ" để tu luyện.

Đáng tiếc, trong tay Hàn Phi đã không còn Hồn Tinh, cũng liền không cách nào ấn chứng suy đoán của mình, chỉ có thể tiếp tục đánh cướp.

Một nén nhang sau, Hàn Phi lần nữa tìm được một nơi chiến đấu. Lần này, không phải người và người đang chiến đấu, mà là người và sinh linh hải dương triệu hồi đang chiến đấu.

Sau khi đánh cướp, không phát hiện Hồn Tinh, Hàn Phi tiếp tục chạy tới chiến trường tiếp theo.

Liên tiếp quét năm sáu người, Hàn Phi đều không gặp Hạ Tiểu Thiền, cũng không gặp Đường Ca. Bất quá, hắn lại cướp được một viên Hồn Tinh.

Lần này, Hàn Phi ngồi xếp bằng, lập tức hấp thu Hồn Tinh.

Bất quá, vấn đề lần này cũng không trở nên đơn giản.

Trong đầu, "Kinh Thần Đồ" vẫn phức tạp, che kín đường nét, mỹ lệ tuyệt luân.

Nhưng mà, khi Hàn Phi đi ghi nhớ tấm hình nhỏ thứ 11, loại cảm giác rõ ràng kia chỉ tồn tại một chốc lát. Đợi Hồn Tinh tiêu hao hết, hắn vậy mà đối với tấm hình nhỏ thứ 11 hoàn toàn không có ấn tượng, trong đầu một mảnh mơ hồ.

“A, hình không nhớ kỹ, tại sao phạm vi cảm nhận cũng nửa điểm đều không gia tăng?”

Hàn Phi nhíu mày: Theo lý thuyết, không nên như vậy a! Giống như Tào Cầu nói, sau khi đến 500 mét, cần gấp 10 lần Hồn Tinh mới có thể khiến phạm vi cảm nhận lại lần nữa mở rộng 50 mét.

Cho dù đây là sự thật, vậy mình dùng một viên Hồn Tinh, cũng nên mở rộng cho mình 5 mét đúng không? Nhưng không có, ngay cả mẹ nó 0.01 mét cũng không có.

Ngược lại, Hàn Phi giống như chạm đến một loại trở ngại như bình cảnh.

“Hít... Chẳng lẽ, lực lượng linh hồn, cũng có phân chia cảnh giới?”

Không còn Hồn Tinh, Hàn Phi không cách nào suy đoán.

Hắn đang chuẩn bị tiếp tục đánh cướp, lại thấy Hạ Tiểu Thiền xách Tào Cầu bơi tới.

“Hàn Phi!”

Hàn Phi kinh ngạc nhìn Tào Cầu, kinh ngạc nói: “Đây là... sao thế?”

Chỉ nghe Hạ Tiểu Thiền tức giận hừ hừ nói: “Có thể sao chứ? Cái tên này một chút cũng không có tác dụng. Phía trước đánh không lại, em một người không chịu nổi, liền mang theo hắn chạy a!”

Hàn Phi không khỏi cười một tiếng: “Đánh không lại, phía trước rất nhiều người?”

Hạ Tiểu Thiền gật đầu: “12 người, tầng này đột nhiên liền nhiều hơn rất nhiều người. 12 người kia, dường như còn là một chỗ đi ra. Em một người đánh không lại, tên này cứ như cái mai rùa, chính là bất động.”

Tào Cầu Cầu oán thầm nói: “Tôi cũng đánh không lại a! Tôi đều hô cô chạy rồi.”

Hạ Tiểu Thiền trừng mắt nhìn Tào Cầu một cái: “Chạy chạy chạy, cậu chỉ biết chạy! Từ lúc tôi mới gặp cậu, cậu đã muốn chạy, cậu chưa từng đứng đắn đánh nhau một lần nào.”

Tào Cầu rướn cổ nói: “Tôi đánh không lại bọn họ, bọn họ cũng không phá được phòng ngự của tôi a! Tất sát kỹ của tôi, phải giữ lại đến tầng 200 mới dùng. Bây giờ dùng, tôi cũng không còn tuyệt chiêu nữa.”

Hàn Phi bật cười nói: “Cậu còn có tuyệt chiêu?”

Tào Cầu: “Đương nhiên là có a! Tuy rằng về chiến đấu, tôi đích xác yếu hơn các người một chút xíu, nhưng đánh người cũng không nhất định phải dựa vào sức mạnh a!”

Hàn Phi cạn lời: “Cậu không phải là... muốn cho nổ tầng 200 chứ?”

Tào Cầu xem thường: “Sao có thể? Loại chuyện không có sáng tạo đó, tôi có thể làm sao? Tôi ngược lại là muốn nổ, nhưng mà chỗ nào có thể nổ rớt nơi lớn như vậy.”

Hàn Phi đen mặt: “Được, tôi mặc kệ cậu có tuyệt chiêu gì, bất quá 12 người... Xem ra, vẫn phải dùng Vương Bá Huyền Chú a!”

Hàn Phi cảm thấy, năng lượng thứ này vẫn là giữ gìn thì tốt hơn. Ở đáy biển này, cũng không nhất định có nhiều cơ hội nấu cơm như vậy.

Hàn Phi nhìn về phía Hạ Tiểu Thiền: “Còn cần linh quả không?”

Hạ Tiểu Thiền lắc đầu: “Không cần, em còn đủ.”

Tào Cầu hưng phấn nói: “Chúng ta bây giờ muốn giết trở về sao?”

Hàn Phi khinh bỉ nhìn Tào Cầu một cái: “Giết cái cầu a! Đối phương 12 người, cũng không phải nhân vật tầm thường, bọn họ người nào không lợi hại hơn Đỉnh phong Thùy điếu giả bình thường? Cậu để hai người chúng tôi đi, có ý gì?”

Miệng Tào Cầu run lên: “Được a! Anh đều có thể đánh ngang tay với Đường Ca rồi, đánh 12 người tính là gì? Phải biết rằng, anh tôi và bọn Đường Ca cấp bậc này, tất cả đều trải qua chiến đấu một chấp một trăm.”

“Không phải, cậu chờ chút...”

Hàn Phi nuốt nước miếng một cái: “Cậu nói cái gì?”

Hạ Tiểu Thiền cũng không tin nói: “Một chấp một trăm, sao có thể? Cùng cảnh giới, lợi hại hơn nữa, chẳng lẽ còn có thể khiêu chiến trăm tên cường giả cùng cấp?”

Tào Cầu ngẩng đầu nói: “Không phải cùng cấp, là vượt cấp.”

“Không thể nào.”

Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền đều nghe đến ngây người: Vượt cấp khiêu chiến, còn có thể một chấp một trăm? Cậu mẹ nó đùa tôi đấy à?

Tào Cầu chắp hai tay sau lưng: “Sao không thể? Bọn họ làm qua rồi. Chính là ném bọn họ những người này vào trong một bí cảnh phạm vi tối đa bất quá ngàn dặm, để một trăm người vây săn một người. Đến nay trong vòng trăm năm, có 101 người hoàn thành rồi. Người thứ 100 là anh tôi, người thứ 101 chính là Đường Ca, các người cảm thấy thế nào?”

Chỉ thấy Hàn Phi, Hạ Tiểu Thiền đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Hạ Tiểu Thiền trợn trắng mắt: “Cậu lần sau nói chuyện, nói rõ ràng cho tôi. Tôi tưởng là mặt đối mặt một chấp một trăm chứ, hù chết tôi rồi.”

Hàn Phi khẽ lắc đầu: “Không đơn giản như vậy. Đừng quên, đây là một trăm người vây săn một người. Có lẽ, người vây săn sẽ tách ra, nhưng tuyệt đối đều là tốp năm tốp ba, thậm chí sẽ nhiều hơn nha.”

Tào Cầu: “Đúng vậy, đúng vậy, nhưng thế cũng rất lợi hại rồi. Tôi cảm thấy các người cũng có thể, bởi vì các người có hai người.”

Hàn Phi: “...”

Hạ Tiểu Thiền: “...”

Hạ Tiểu Thiền không khỏi lộ ra một tia kỳ vọng, nhìn về phía Hàn Phi nói: “Hay là, thử xem?”

Hàn Phi trợn trắng mắt: “Thử cái gì mà thử? Anh hôm nay nói cho em biết một đạo lý, có thể đơn đấu thì tuyệt đối đừng quần ẩu. Có thể quần ẩu, thì tốt nhất đừng đơn đấu...”

Hạ Tiểu Thiền: “Nhưng mà, Đường Ca bọn họ không phải đều có thể làm được sao?”

Hàn Phi cạn lời: “Có thể làm được, không có nghĩa là nhất định phải đi làm. Bọn họ đó là thí luyện, đương nhiên có thể làm như vậy. Chúng ta bây giờ cũng không phải thí luyện, chúng ta nếu bị đánh sắp chết, cũng sẽ không bóp nát tảng đá, Bạch lão đầu liền tới.”

Hàn Phi một cước đá vào mông Tào Cầu: “Đi, làm mồi nhử, đi dụ hoặc mấy người tới trước.”

“Hả?”

Hàn Phi cười nói: “Tôi còn có thể hố cậu sao?”...

Sau khi Hàn Phi bẻ nát kế sách nói rõ ràng, Tào Cầu cũng liền hiểu. Bất quá, hắn vẫn có chút sợ hãi, cuối cùng là bị Hàn Phi một cước đạp đi.

Thực tế, căn bản đều không cần Tào Cầu chuyên môn đi làm mồi nhử. Vốn dĩ mà, Hạ Tiểu Thiền hai người bọn họ chính là bị người ta đuổi theo chạy. Chẳng qua Hạ Tiểu Thiền chạy nhanh, cắt đuôi đối phương mà thôi.

Cho nên, khi Tào Cầu vừa lộ mặt, những người kia liền gào thét vọt tới.

Tào Cầu nhìn thấy tư thế kia, vội vàng chạy trốn, vừa chạy còn vừa truyền âm: “Này, tôi a! Tôi Tào Cầu a! Các người đuổi theo tôi làm gì?”

“Chúng ta đuổi theo chính là ngươi.”

Tào Cầu vắt chân lên cổ chạy như điên: “Tôi lại không đắc tội các người, đuổi theo tôi làm gì?”

Có người giận dữ nói: “Ngươi là tòng phạm. Vừa rồi, nữ sinh kia cướp hai đội của chúng ta. Tào Cầu, chẳng lẽ ngươi liền không có chút giải thích nào?”

Tào Cầu kêu to: “Đây vốn chính là lịch luyện. Thực lực bản thân các người không tới nơi tới chốn, bị cướp, liên quan gì đến tôi?”

“Hừ, cho nên chúng ta cũng cướp ngươi, đỡ cho ngươi tiếp tục phạm hồn, ngày ngày ở cùng một chỗ với mấy kẻ thần thần quỷ quỷ.”

Tào Cầu chạy chạy, liền thấy Hạ Tiểu Thiền ngồi xếp bằng trên mặt đất, trực tiếp truyền âm kêu to: “Tạ Tiểu An, cứu mạng a!”

Hạ Tiểu Thiền mở mắt, quay đầu nhìn lại, giả bộ hoảng hốt, lập tức chạy ra ngoài mấy trăm mét. Bất quá, nàng chạy mấy trăm mét xong, lại quay đầu lại, xông về phía Tào Cầu.

Phía sau, những người đuổi theo Tào Cầu kia lập tức vui mừng, có người thổn thức: “Không ngờ nữ kia còn rất có tình nghĩa. Xông vào điểm này, không giết nàng.”

Cũng ngay lúc này, trong nước biển nơi xa, một bóng người mơ hồ dường như đang bơi tới. Bất quá, nhìn thấy bên này nhiều người như vậy, lập tức dừng bước.

12 người này đương nhiên một chút cũng không hoảng, mặc kệ người kia có phải đi ngang qua hay không, dù sao cho dù bọn họ cộng lại, cũng chỉ có ba người mà thôi. Về phần sức chiến đấu, cũng chỉ có hai cái, Tào Cầu không tính.

Chỉ thấy Hạ Tiểu Thiền xách Tào Cầu lên, chạy không bao xa. Khi 12 người này chạy đến chỗ Hạ Tiểu Thiền vừa ở, chỉ thấy trên mặt đất kia, bỗng nhiên liền dâng lên sáu đạo cột sáng.

Phản ứng của những người này không thể bảo là không nhanh. Có người nháy mắt tăng tốc, có người thoát ly đội ngũ, dẫn đến Lục Môn Trận của Lục Môn đại gia chỉ nhốt được năm người.

“Đáng chết, là cạm bẫy.”

Nói thì chậm, khi đó thì nhanh. Trong nháy mắt những người này trúng bẫy, Hạ Tiểu Thiền giống như ném bóng da, ném Tào Cầu về phía Lục Môn Trận. Tào Cầu một bên Vân Độn phụ thể, một bên để Độc Phao Ngư phun bong bóng, sau đó một tấm Cấm Linh Võng trực tiếp liền ném vào trong Lục Môn Trận.

Một bên khác, trong nháy mắt Lục Môn Trận dâng lên, Hàn Phi đã tăng tốc chạy như điên tới.

Hạ Tiểu Thiền cười giảo hoạt: “Hừ, một đám ngu ngốc, xem chiêu...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!