Nói chứ, nửa canh giờ cuối cùng tất cả mọi người đều điên rồi.
Người đủ điểm tích phân, muốn kiếm thêm nhiều điểm tích phân hơn, tranh thủ lúc Thiên Phú Khải Linh chiếm được một thứ hạng tốt hơn. Người điểm số lửng lơ hy vọng lọt vào top 100, người không đủ điểm đa phần là đã bị cướp, trong lòng không cam tâm, chuẩn bị cướp lại.
Nhưng thử thách buông cần đã chỉ còn lại chưa đến nửa canh giờ, còn dám ở lại trên sân làm gì còn kẻ yếu? Những người bị cướp kia đâu còn có thể kiếm chác được lợi lộc gì?
Mấu chốt nhất là, những liên minh lúc bắt đầu thử thách, bây giờ nhao nhao bắt đầu tan rã. Vốn dĩ điếu chu của những người này đều buộc vào nhau, có người vô tình bị đồng minh bên cạnh đâm dao sau lưng, có người trực tiếp cướp trắng trợn, có người trước đó ẩn giấu thực lực đột nhiên bùng nổ, chém giết thành viên khác trong liên minh, độc chiếm tất cả điểm tích phân.
Cho nên lúc này, người rút lui càng ngày càng nhiều, đặc biệt những người liên minh đã tan rã trong tay còn sở hữu lượng lớn điểm tích phân, rất nhiều người trực tiếp lựa chọn kết thúc thử thách.
Đương nhiên, còn có một loại tình huống khác, đó chính là kết minh càng ngày càng lớn, lấy một người nào đó trong đó làm chủ đạo, có người thậm chí tụ tập mười mấy chiếc điếu chu. Thông thường người như vậy đều là nhân vật thiên kiêu, hứa hẹn với người khác đủ loại lợi ích.
Trong đó, điển hình nhất chính là Hạ Vô Song đến từ khu trường Tây, sở hữu linh mạch tứ phẩm hạ đẳng. Đây không nghi ngờ gì là một thiên kiêu tất sẽ thăng tiến rất nhanh. Thế là rất nhiều người nảy sinh ý nghĩ ôm đùi, đến dâng điểm tích phân, giúp hắn cùng nhau cướp điểm tích phân.
Bên phía Hàn Phi, hai người chiếm bốn chiếc điếu chu, đầy ắp toàn là điểm tích phân, bất cứ ai nhìn thấy đều sẽ đỏ mắt. Nếu là người khu trường Đông nhìn thấy Hàn Phi và Hà Tiểu Ngư, đó là nhổ giò chạy ngay. Nhưng Hạ Vô Song không phải người phía Đông, hắn là người phía Tây, căn bản không quen biết Hàn Phi.
Tuy rằng Hạ Vô Song biết Hàn Phi và Hà Tiểu Ngư có thể sẽ rất mạnh, nhưng mạnh nữa cũng bất quá cấp tám, mà mình chính là cấp tám, huống hồ bên cạnh còn có mười mấy đàn em, hai người này chẳng phải là cướp chắc rồi sao?
Từ lúc lăn lộn cùng Hàn Phi, Hà Tiểu Ngư liền không có việc gì làm, nàng cảm thấy mình vào top 100 đã vững vàng không có vấn đề gì rồi, lúc này đang cắn hạt dưa biển.
Bỗng nhiên Hà Tiểu Ngư hô: “Có đội thuyền tới rồi.”
Hàn Phi: “Ta nhìn thấy rồi, một cục chuyển phát nhanh to đùng a!”
Hà Tiểu Ngư: “?”
Hàn Phi cười cười đưa một viên Bổ Linh Đan qua nói: “Lâu la ngươi giải quyết, kẻ mạnh nhất ta giải quyết.”
Hà Tiểu Ngư vừa nghe, lập tức nhảy dựng lên: “Lâu la có mười mấy tên, kẻ mạnh nhất mới có 1 tên.”
Hàn Phi: “Hà Tiểu Ngư, ngươi tốt xấu gì cũng là Ngư phu cấp bảy rồi a! Cũng không thể gánh vác chút áp lực sao?”
Hà Tiểu Ngư bĩu môi: “Cho dù mười mấy Ngư phu cấp năm, đều có thể mài chết một Ngư phu cấp bảy có được không? Huống hồ ta còn là mới vào cấp bảy, ta lại không có thiên sinh thần lực của ngươi, đánh thế nào chứ!”
Hàn Phi cạn lời: “Thôi thôi, mỗi người một nửa, thế này được rồi chứ?”
Hà Tiểu Ngư: “Kẻ mạnh nhất kia thuộc về ngươi.”
“Hà Tiểu Ngư, ta nói cho ngươi biết, ngươi như vậy là không thành cường giả được đâu.”
Hà Tiểu Ngư: “Ta không cần thành cường giả a! Ta chỉ cần thành Đại điếu sư là được rồi. Cha ta chính là vì định trước không thành được Đại điếu sư mới một lòng muốn ta thành Đại điếu sư, thành Đại điếu sư xong ta liền giải phóng rồi.”
Hàn Phi toát mồ hôi: “Hà Tiểu Ngư cái suy nghĩ này của ngươi rất nguy hiểm.”
Hà Tiểu Ngư: “Vậy ta không quản, dù sao bây giờ ngươi lợi hại hơn ta, ngươi ngay cả Tuần tra sứ cũng có thể giết. Thực lực của ngươi ít nhất đã đạt tới Ngư phu cấp chín rồi.”
Nói xong Hà Tiểu Ngư ngẩng đầu nhìn trời, một tháng trước Hàn Phi mới là Ngư phu cấp hai nha! Mới mấy ngày, một tháng mà thôi, vậy mà đã sở hữu thực lực đối chiến Ngư phu cấp chín, nếu nói Đường Ca là yêu nghiệt, vậy Hàn Phi có phải cũng tính là một yêu nghiệt không?
Hàn Phi: “Chúng ta tiêu diệt từng bộ phận thế nào?”
Hà Tiểu Ngư: “Tiêu diệt từng bộ phận thế nào? Bọn họ khẳng định là cùng nhau xông lên a! Hay là chúng ta vẫn là kết thúc thử thách đi, ta cảm thấy ngươi vào top 10 đều đủ rồi.”
Hàn Phi tức giận nói: “Ta đều vào top 10 rồi, vậy tại sao không vào top 3? Ngoại trừ top 3 ra đều không có phần thưởng.”
Hà Tiểu Ngư: “Thực ra là có, theo như mọi năm, top 10 có thể đi chọn một môn chiến kỹ.”
Hàn Phi ghét bỏ nói: “Trong thôn chúng ta có thể có chiến kỹ tốt gì? Ta vẫn là vào top 3 đi!”
Hà Tiểu Ngư thật muốn một côn quất tên này xuống biển, nàng đều căng thẳng muốn chết, tên này còn ở đây chém gió...
Hạ Vô Song đứng ở mũi thuyền, hai tay chắp sau lưng, thản nhiên nhìn về phía bên này.
Đợi thuyền đến gần, Hạ Vô Song mới tò mò nhìn Hàn Phi nói: “Ta rất tò mò, tại sao các ngươi không chạy?”
Hàn Phi: “Không đủ nhân thủ, không lái được thuyền, nếu không đã sớm chạy rồi.”
Hạ Vô Song: “… Các ngươi bị người ta cướp rồi?”
Hàn Phi bỗng nhiên giận dữ nói: “Ngươi có thể tôn trọng ta một chút hay không?”
Hạ Vô Song: “?”
Hàn Phi: “Bỏ cái tay của ngươi ra cho ta, nói chuyện với người ta mà tay chắp sau lưng ra thể thống gì?”
Hạ Vô Song: “...”
Hà Tiểu Ngư: “...”
Hà Tiểu Ngư sắp khóc rồi, người ta đều đến trước mặt rồi, ngươi đánh đi chứ! Nói nhảm cái gì thế?
Hạ Vô Song: “Giao điểm tích phân ra, tha cho các ngươi không chết.”
Hàn Phi: “Ngươi bây giờ điểm tích phân lọt vào top 3 chưa?”
Hạ Vô Song: “?”
Hạ Vô Song có chút cạn lời, tại sao cảm giác không thể giao tiếp với tên này, hai ta có thể nói chuyện tử tế không? Đừng có nhảy cóc như vậy được không?
Hạ Vô Song kiên nhẫn: “Còn thiếu chút.”
Hàn Phi lập tức mắt sáng lên: “Vậy ngươi đưa điểm tích phân cho ta, ta sẽ không thiếu nữa.”
Hạ Vô Song: “?”
Hạ Vô Song mặt đen sì: “Xem ra ngươi là không muốn đưa rồi?”
Hàn Phi: “Ta đưa!”
Hạ Vô Song thầm thở phào nhẹ nhõm, không cần đánh nhau là tốt nhất, hắn cũng không quá muốn đánh với người trước mắt này, bởi vì hắn nhìn thấy trên thuyền này từng có dấu vết chiến đấu kịch liệt, hơn nữa cường độ chiến đấu rất cao, chứng tỏ thực lực người này tuyệt đối không thấp.
Nhưng giây tiếp theo, liền nghe Hàn Phi nói: “Ta đưa cho ngươi cái búa.”
Hạ Vô Song còn chưa phản ứng lại, Hàn Phi đã nhảy lên, trên Tử Trúc Côn linh khí lấp lóe.
“Bạo…”
Hạ Vô Song lập tức sắc mặt đại biến. Linh Khí Bạo, đây là Ngư phu cấp bảy trở lên mới có thể dùng ra, mấu chốt nhất là, tại sao hắn cảm giác mức độ nồng đậm của linh khí này lại còn cao hơn so với mình thi triển?
Chỉ thấy Hạ Vô Song vội vàng muốn vung côn đỡ, nhưng hắn quên mất, vừa rồi mải nghĩ làm màu kết quả côn không cầm trên tay. Lập tức dưới chân Hạ Vô Song dùng sức mạnh muốn bật về phía sau.
Sau lưng Hạ Vô Song, bốn tên Ngư phu cấp sáu phản ứng lại, vội vàng xách côn phản kích, chỉ nghe “bùm” một tiếng vang, bốn người toàn bộ tê liệt ngã xuống đất, có hai người đã trực tiếp ngất xỉu, cơ thể còn đang co giật.
Bên phía Hạ Vô Song tất cả mọi người đều kinh ngạc rồi, bọn họ căn bản không biết mình chọc phải tôn đại thần nào. Không đợi bọn họ phản kích, dưới chân Hàn Phi điểm một cái rơi xuống thuyền của Hạ Vô Song, dưới chân lại dùng sức, bay nhanh bổ về phía Hạ Vô Song.
Lúc này trong lòng Hạ Vô Song kinh hãi, tay hắn vừa mới chạm vào côn của mình, nhưng trước mắt người hắn còn đang giữa không trung, việc duy nhất có thể làm chính là giơ côn đỡ.
“Keng…”
Chỉ thấy cơ thể Hạ Vô Song trực tiếp đập vỡ nắp khoang thuyền, rơi vào trong khoang cá, cuối cùng còn để lại một màn sương máu giữa không trung.
Hàn Phi bình tĩnh đứng bên cạnh khoang cá nói: “Đã bảo làm người đừng có làm màu, phải có lễ phép, phải đối xử bình đẳng với mọi người, rốt cuộc là ai cho ngươi dũng khí khi đối mặt với kẻ địch còn dám chắp hai tay sau lưng?”
“A!”
Chỉ nghe trong khoang thuyền một tiếng gầm rú, theo đó linh quang chớp động, Hạ Vô Song bắn ra, đánh thẳng vào Hàn Phi.
“Bùm…”
Đến nhanh, đi cũng nhanh, Hạ Vô Song lần nữa bị bổ vào trong khoang cá.
Hàn Phi: “Kêu cái rắm a! Ngay cả cơ thể còn chưa ổn định đã thi triển Linh Khí Bạo, thầy giáo ngươi dạy ngươi như thế à?”
Bên cạnh, cách đó không xa, những thiếu niên khác vốn còn định vây lên, lúc này nhao nhao dừng tay, có người lén lút muốn chuồn về thuyền của mình.
Hàn Phi giơ côn lên, chỉ vào tên kia nói: “Cái tên kia, ngươi còn dám chạy thêm một bước, đánh gãy chân, ném xuống biển.”
Thiếu niên kia mặt như đưa đám quả nhiên không dám chạy nữa, nhưng hắn sợ hãi hỏng rồi, Hạ Vô Song a! Linh mạch tứ phẩm hạ đẳng, Ngư phu cấp tám, thế mà hai côn đã bị quật ngã, tên đối diện này lai lịch gì?
Hàn Phi lại không quan tâm bọn họ nghĩ gì, hô với Hà Tiểu Ngư: “Hà Tiểu Ngư, thu điểm tích phân thôi.”
Nói chứ Hà Tiểu Ngư mặt đầy ngơ ngác, nàng đều đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến thảm liệt rồi, kết quả mới bao lâu? Ta còn chưa kịp nhảy lên thuyền người ta, chiến đấu đã kết thúc rồi?
“Phụt…”
“Ngươi, là ai?”
Chỉ thấy Hạ Vô Song hai tay bám vào khoang cá, đầy miệng máu tươi nhìn về phía Hàn Phi.
Hàn Phi vẻ mặt nghiêm túc: “Ta chính là người mà ngươi đánh không lại.”
Hạ Vô Song: “...”