Chỉ thấy đám người Trương Huyền Ngọc, thân thể tất cả mọi người đều hơi cứng đờ.
Trương Huyền Ngọc lập tức giận dữ nói: “Vương bát đản, lão tử tưởng rằng ngươi chết ở bên trong rồi.”
Nhạc Nhân Cuồng: “Gào! Hàn Phi, ngươi vậy mà tự mình đi ra rồi.”
Hạ Tiểu Thiền truyền âm: “Hừ hừ, chàng chuẩn bị sẵn sàng nhận sai đi.”
Chỉ thấy trong vòng ngàn mét, tất cả rong biển bạo động. Bởi vì nguyên nhân ảo ảnh, tất cả rắn biển mọi người nhìn thấy đều đang xuyên qua bạo động.
Đầu kia, đám người Mạc Thiên Thương sắc mặt biến hóa, chỉ nghe Mạc Thiên Thương quát: “Tất cả mọi người, lui!”
“Lui?”
Hàn Phi cười lạnh: “Ta ngược lại muốn xem xem, các ngươi có thể lui đến đâu?”
Chỉ nghe Hàn Phi quát khẽ một tiếng: “Quấn lấy bọn họ, ta tới đây.”
Tên Chiến Hồn Sư bị Nhạc Nhân Cuồng hút lấy kia, chỉ cảm thấy trong chớp mắt rùng mình, đó là sự run rẩy đến từ đáy lòng.
Thế nhưng, giờ phút này rong biển vô cùng vô tận hoàn toàn bọc lấy hắn, Thôn Thiên Thuật của Nhạc Nhân Cuồng hút chặt lấy hắn, dẫn đến lúc này hắn căn bản không cách nào dùng ra lực đạo. Trong tất cả mọi người, hắn coi như là người bị động nhất.
Phản ứng đầu tiên của hắn là trốn. Trong tay, Thiểm Thạch đã xuất hiện, nhưng một giây sau hắn chỉ cảm thấy trên tay đau đớn, cúi đầu xem xét, tay ta đâu?
Là hắn, cả bàn tay hắn đều biến mất, dường như bị thứ gì đó cắn mất rồi.
Nhưng lúc này, hắn căn bản không lo được chuyện mất tay. Vừa quay đầu lại, hắn liền phát hiện một cái quyền ấn khổng lồ, đã xuất hiện ở ngoài mấy chục mét.
Quyền ấn đỏ sẫm, tản ra sát khí ngập trời, đi theo dòng nước cuồng bạo cùng nhau công kích tới.
“Gào!”
“Nổ, nổ, nổ...”
Tên Chiến Hồn Sư kia đó là một sự kinh hãi: Quá mạnh, quyền ấn này quá mạnh. Trong thời gian đầu tiên, hắn liền biết mình không đỡ được. Liên tiếp ba thanh Thượng phẩm Linh khí đón quyền ấn mà đi, sau đó ầm vang nổ tung.
Đồng thời, một con cua, một con mực lớn chắn trước người hắn.
Giờ khắc này, hắn chuẩn bị hy sinh hai con khế ước linh thú của mình, để giữ mạng.
Nếu là tình huống bình thường, người này tuyệt đối có thể ngăn được một kích Xá Thân Quyền Ấn này của Hàn Phi.
Tuy nhiên, Hàn Phi giờ phút này Vương Bá Huyền Chú gia thân. Uy lực một quyền này, sớm đã vượt ra khỏi chiến lực cảnh giới Thùy điếu giả nên có.
Quyền ấn oanh xuống, sự tự nổ của ba thanh Linh khí, căn bản không ngăn cản được mảy may liền bị phá vỡ. Con cua lớn đỉnh ở phía trước nhất kia, vỏ giáp trong nháy mắt liền bị nghiền nát, về phần con mực lớn trực tiếp bị quyền lực chấn đến phân giải.
Tên Chiến Hồn Sư này trong khoảnh khắc này, cảm giác được tuyệt vọng. Đó là một loại cảm giác không thể địch nổi! Hắn hối hận, hối hận tại sao đáp ứng Mạc Thiên Thương...
“Ta không cam lòng a...”
“Ầm ầm!”
Trong khoảnh khắc, tên Chiến Hồn Sư này bị quyền ấn trực tiếp nghiền thành cặn bã.
Đến đây, Xá Thân Quyền Ấn còn chưa kết thúc, mà là giống như một đạo quang thuật, từ dưới lên trên oanh về phía mặt biển. Nơi đi qua, rong biển toàn bộ bị nghiền thành bụi bặm, Hải Thảo Thành Tường bị xuyên ra một cái lỗ thủng.
Mà Quỷ Đao Trận vốn dĩ trói đám người Nhạc Nhân Cuồng, trực tiếp bị nghiền từ đầu đến đuôi!
“Ực!”
“Ta mẹ nó...”
Nhạc Nhân Cuồng nuốt một ngụm nước bọt, tròng mắt đều sắp trừng ra ngoài: Cái này mẹ nó không khỏi quá mạnh quá bá đạo một chút chứ? Chiến Hồn Sư trên Truy Sát Bảng a! Đó là thiên túng kỳ tài chân chính, chỉ một quyền, liền oanh bạo rồi?
Trương Huyền Ngọc lúc đó liền ngây người: Cái này mẹ nó ai chịu nổi a? Tên khốn này, rốt cuộc ở trong Thâm Uyên Liệt Phùng đạt được thứ quỷ gì?
Trong mắt Hạ Tiểu Thiền nở rộ dị sắc: “Oa, lợi hại nha!”
Khoảnh khắc Hàn Phi xuất quyền, Thao Khống Sư của đối phương là người đầu tiên bỏ chạy.
Cái này mẹ nó không chạy không được a! Thứ này ai ngăn được? Chiến Hồn Sư đều không đủ một quyền oanh, nàng một Thao Khống Sư còn dám ở lại chỗ này, tìm chết sao?
Ngay sau đó, Tụ Linh Sư của đối phương liền chuồn mất. Trận này không đánh được nữa, Hàn Phi đã trở về, vừa ra sân liền cường thế oanh sát một người.
Mạc Thiên Thương tâm thần đại hãi, ngay lập tức nghiền nát Thiểm Thạch. Đoàn đội của bọn họ, thực lực và bốn người Lạc Tiểu Bạch coi như là kẻ tám lạng người nửa cân. Lần này, gọi hai ngoại viện tới, mục đích chính là điên cuồng tiêu hao tài nguyên trên người đám Lạc Tiểu Bạch.
Nhưng ai có thể ngờ tới, Hàn Phi sẽ lấy phương thức này ra sân. Không phải nói, tên này tiến vào Thâm Uyên Liệt Phùng, liền không còn đi ra nữa sao?
Khi Mạc Thiên Thương chạy rồi, trong mấy người còn lại kia, chỉ có một tên Liệp Sát Giả có thể hóa thành khói chạy thoát.
Còn lại hai người, tên Chiến Hồn Sư có thể sa hóa kia, còn có một tên Liệp Sát Giả một người bóng đôi.
Không phải bọn họ không muốn chạy, mà là tên Liệp Sát Giả kia bị Hạ Tiểu Thiền nhìn chằm chằm. Cho dù lấy ra Thiểm Thạch, cũng căn bản không có cơ hội sử dụng.
Về phần tên Chiến Hồn Sư sa hóa kia, nhìn thì là thân bất tử, nhưng hắn không thể nào chân chính vô địch. Lúc này, Trương Huyền Ngọc thoát ly chiến đấu, ba thân thể toàn bộ đều đang vây công hắn. Đồng thời, dây leo của Lạc Tiểu Bạch, đã trong một tầng ngoài một tầng trói hắn thành bánh chưng.
Đây này, Hàn Phi vừa “ừng ực ừng ực” rót vào miệng mấy ngụm lớn Chúc Long Huyết, vừa giết về phía hai người kia.
Thấy Hàn Phi đã bay nhanh lướt tới, Trương Huyền Ngọc: “Đống cát này làm thế nào?”
Hàn Phi cười nói: “Hắn có thể biến thành cát, vậy thì nghiền nát mỗi một hạt cát, sau đó lại tách cát ra.”
Lần này, Hàn Phi không dùng Xá Thân Quyền Ấn, mà là dùng tới Vô Địch Thuật.
Quyền ấn màu vàng kim trăm quyền liên tiếp tung ra, một lần đối mặt, phối hợp với Trương Huyền Ngọc, đánh nát toàn bộ tên Chiến Hồn Sư kia.
Sau đó, liền nhìn thấy Hàn Phi chộp lấy một nắm cát liền điên cuồng nghiền ép. Cát vốn dĩ còn vàng óng ánh, trong khoảnh khắc đó biến thành màu đỏ.
Trong hư không, có âm thanh truyền đến: “Đừng giết ta, ta dẫn các ngươi đi tìm Mạc Thiên Thương.”
Trương Huyền Ngọc mắng: “Bây giờ biết cầu xin tha thứ rồi? Nói cho ngươi biết, không có cửa đâu.”
Thời gian qua mà nói, nếu có ai khó chơi nhất? Mạc Thiên Thương nếu xếp thứ nhất, người này liền xếp thứ hai. Thứ ba mới là tên Liệp Sát Giả có thể hóa thành khói kia.
Hàn Phi toét miệng cười một tiếng: “Ta tự mình sẽ tìm, không cần ngươi.”
Chưa qua trăm hơi thở, người này liền bị sống sờ sờ nghiền chết. Hắn có thể biến thành cát không sai, nhưng cũng không phải thân bất tử, chỉ có thể nói là thiên phú dị bẩm, sao có thể bất tử?
Tiếp theo, thì không cần Hàn Phi lại ra tay nữa. Đám người Trương Huyền Ngọc đã sớm bị đám người Mạc Thiên Thương đuổi đủ rồi, thật vất vả mới có thể phản kích, lúc này bốn đánh một, vây quanh tên Liệp Sát Giả kia mà cuồng ngược.
Tên Liệp Sát Giả kia tự biết trốn không thoát rồi, cầu xin tha thứ là căn bản không thông, tự mình tự nổ rồi.
Đám người Nhạc Nhân Cuồng làm sao không biết người này muốn tự nổ? Trong khoảnh khắc hắn tự nổ, nhiều mặt khiên lớn ngăn cản. Mọi người chỉ bị chấn động một chút, ngay cả da cũng không rách.
“Sướng!”
Trương Huyền Ngọc quát to một tiếng, đối với Hàn Phi chính là một cái ôm gấu: “Ngươi tên khốn này, có phải đỉnh lấy kiếm lưu, đi vào trong Thâm Uyên Liệt Phùng rồi không?”
Hàn Phi kinh ngạc nói: “Hả! Sao cậu biết?”
Trương Huyền Ngọc đen mặt: “Nói nhảm, tôi có thể không biết sao? Tôi trở về tìm cậu, một lần cho rằng cậu chạy vào bí cảnh thứ nhất rồi. Tôi vào lại không dám vào, kiếm lưu phía sau tôi lại không ngăn được...”
Hàn Phi vỗ vỗ vai Trương Huyền Ngọc nói: “Được rồi, may mà cậu không vào, bí cảnh thứ nhất tôi cũng không dám vào.”
“Đinh!”
Hàn Phi chỉ cảm thấy bên hông đau nhói, lập tức cạn lời nói: “Hạ Tiểu Thiền, có thể đừng vừa gặp mặt liền đâm người không? Thói quen này, thật sự không tốt lắm.”
Hạ Tiểu Thiền đen mặt: “Nói! Lúc đầu thiếp rõ ràng ở ngoại vi Nhập Hải Đài Giai, sao chàng không tới tìm thiếp? Ngược lại chạy đi Thâm Uyên Liệt Phùng?”
Hàn Phi nhún vai nói: “Anh cảm thấy em nên hiểu a! Anh đi tìm Trương Huyền Ngọc, thuận tiện đi thám hiểm cái bí cảnh. Em còn phải ở lại bên ngoài, tìm Tiểu Cuồng Cuồng và Tiểu Bạch bọn họ. Hai ta dù sao cũng phải chia nhau hành động chứ!”
Hạ Tiểu Thiền hừ một tiếng: “Chàng cũng không nói với thiếp. Thiếp là sau khi chàng vào Thâm Uyên Liệt Phùng, mới nghe nói từ chỗ người khác.”
Hàn Phi cười nói: “Anh đây không phải đã trở về rồi sao?”
Lại thấy lúc này Nhạc Nhân Cuồng đã nhào tới rồi: “Phi a! Tôi khổ a...”
Hàn Phi cạn lời: “Cậu lại khổ cái gì rồi? Tôi thấy cái miệng rộng kia của cậu vừa mở, cái gì cũng có thể ăn, cậu thế này còn kêu khổ? Bất quá nói đi cũng phải nói lại, chiến kỹ này của cậu thật ghê tởm.”
Nhạc Nhân Cuồng: “Tôi muốn ăn lẩu, Thôn Hải Bối của tôi nổ mất rồi, gia vị bên trong đều không còn. Cậu cũng không biết, tôi lâu như vậy là sống qua thế nào đâu?”
Hàn Phi sai sửng sốt: “Thôn Hải Bối đều có thể nổ mất?”
Nhạc Nhân Cuồng hừ hừ: “Đi đi đi, chúng ta mau chóng đi ra ngoài đi!”
Chỉ nghe Lạc Tiểu Bạch và Hàn Phi đồng thời nói: “Còn chưa được!”
Lạc Tiểu Bạch cười cười với Hàn Phi nói: “Hoan nghênh trở về.”
Hàn Phi trợn trắng mắt: “Cậu có cần khách sáo như vậy không? Phải cởi mở chút.”
Lạc Tiểu Bạch ánh mắt quái dị nhìn Hạ Tiểu Thiền một cái, sau đó lại nhìn về phía Hàn Phi: “Vậy hay là ôm cậu một cái?”
Hàn Phi sững sờ, cảm giác dao găm để ở bên hông dường như đang hơi dùng sức, vội vàng cười nói: “Đùa thôi, đùa thôi.”
Nói rồi, sắc mặt Hàn Phi hơi nghiêm lại: “Bên ngoài tới rất nhiều chiếc Long Thuyền. Lúc tôi đi vào, ngoại vi Hải Thảo Thành Tường gần như bị bao vây, khắp nơi đều là thám tử. Hơn nữa, tên Mạc Thiên Thương này là thế nào?”
Lạc Tiểu Bạch sắc mặt hơi lạnh: “Nói ra rất dài dòng, giải quyết bọn họ trước rồi lại đi ra ngoài.”