Hàn Phi đưa hết tích phân cho bốn người Vưu Linh Vân, tự nhiên cũng là có mục đích.
Mục đích chủ yếu nhất, vẫn là bởi vì mấy người bọn họ quá yếu, bất luận là trang bị hay là công pháp đều không được. Điều này khiến Hàn Phi cảm thấy, rất bất lợi cho hành động phía sau.
Hắn còn chuẩn bị, lăn lộn một khoảng thời gian ở tiểu đội Cao cấp Trinh Sát Sứ này đâu! Làm đồng đội lâu dài, đội viên thực lực rất yếu, không chỉ sẽ khiến người ta cảm thấy đội trưởng không có tác dụng lớn, còn sẽ làm lỡ việc.
Ngày thứ hai.
Cốc Đại Lương có thêm 10 thanh Thượng phẩm linh khí.
Lãnh Huy đổi một quyển thân pháp chiến kỹ Yêu cấp thượng phẩm.
Võ Tiểu Tiểu cái gì cũng không đổi. Dùng lời nàng nói, tu luyện lại công pháp không phải chuyện ngày một ngày hai. Hơn nữa, Hàn Phi thân là Tụ Linh sư, trong thời gian ngắn nàng không cần lo lắng vấn đề công pháp.
Vưu Linh Vân cũng giống vậy cái gì cũng không đổi, tất cả tích phân đều cho Cốc Đại Lương và Lãnh Huy.
Đến tận đây, năm người toàn thân trên dưới cộng lại, tổng cộng tích phân không vượt quá 10 điểm.
…
Bầu trời Khô Lâu Hải Ngạn.
Hàn Phi nói: “Phạm vi trinh sát của chúng ta lớn bao nhiêu?”
Vưu Linh Vân: “Khoảng 200 dặm.”
Hàn Phi sai ngạc: “Nhỏ như vậy?”
Vưu Linh Vân có chút cạn lời: “Nơi này không phải Ngư trường cấp ba. Ngư trường cấp ba chạy mấy vạn dặm, cũng chưa chắc có thể gặp được một con sinh linh loại kỳ dị. Nhưng mà, xung quanh Toái Tinh Đảo thì rất dễ gặp được.”
Mấy người đang nói chuyện, liền nhìn thấy trên bầu trời một bóng đen lao xuống, giống như thiên thạch rơi, một đầu đâm vào trong biển.
Sau đó, liền nhìn thấy một con chim lớn từ trong biển bay lên, trên móng vuốt giữ lấy một con cá lớn.
Võ Tiểu Tiểu: “Đó là Hắc Phong Lộ, loài chim biển hiếm có 45 cấp. Tốc độ từ trên trời rơi xuống của chúng cực nhanh, móng vuốt sắc bén của chúng, có thể dễ dàng chộp nát Thượng phẩm linh khí.”
Hàn Phi nhìn con chim lớn kia bay lên không rời đi, không khỏi hỏi: “Có ai, bắt loại sinh linh chim chóc này làm Khế ước linh thú không?”
Võ Tiểu Tiểu: “Đương nhiên là có, vô số người đều đã thử qua. Chỉ là, sau đó phát hiện cho dù bọn họ bắt được. Sau khi dung hợp, cũng không cách nào lợi dụng năng lực phi hành của những loài chim này. Hơn nữa, nếu ở đáy biển, loại chim chóc này phụ thể, không dễ chiến đấu.”
Lãnh Huy bổ sung: “Hơn nữa, sinh linh trên Toái Tinh Đảo vốn cũng không nhiều. Những loài chim này đều là sinh linh sống theo đàn, tính báo thù mạnh, cho nên rất khó bắt.”
Hàn Phi gật đầu: “Chúng ta phải xuống biển sao? Đã nửa ngày rồi, sao đều bay ở trên trời?”
Vưu Linh Vân: “Vùng nước 200 dặm đầu, cũng sẽ không rất sâu, chỉ có độ sâu chưa đến ngàn mét. Chúng ta có thể thông qua cảm nhận dò xét tình huống đáy biển. Một khi qua 200 dặm đầu, nước sâu vượt quá 1000 mét, trong một số tình huống cần thiết, chúng ta sẽ cần xuống biển.”
Trong lòng Hàn Phi khẽ động, không khỏi hỏi: “Phạm vi cảm nhận của các ngươi lớn bao nhiêu?”
Mọi người nhao nhao ngẩng đầu nhìn về phía Hàn Phi. Hôm qua bọn họ cũng đã đoán được, cảm nhận của Hàn Phi có thể vô cùng khủng bố.
Chỉ nghe Vưu Linh Vân nói: “Hiện tại cảm nhận lớn nhất là Tiểu Tiểu, vừa vặn 1000 mét. Ta và Lãnh Huy đều ở 800 mét, Đại Lương là 600 mét.”
Hàn Phi nghi hoặc nói: “Các ngươi làm thế nào để tăng phạm vi cảm nhận?”
Võ Tiểu Tiểu: “Có Quan Tưởng Đồ a. Chẳng qua, Quan Tưởng Đồ rất đắt rất đắt. Chúng ta trước đó là năm người tích lũy 10 vạn tích phân, mới đổi được tầng thứ nhất của một môn Quan Tưởng Đồ. Sau đó, liền chia sẻ sử dụng.”
Hàn Phi ngẩn ra nói: “Quan Tưởng Đồ?”
Võ Tiểu Tiểu nói: “Ngươi không có sao? Đội trưởng, hôm qua phạm vi cảm nhận của ngươi vượt quá 3000 mét, chẳng lẽ không có Quan Tưởng Đồ?”
Hàn Phi trầm ngâm một chút. Nói như vậy, Kinh Thần Đồ chính là một tấm Quan Tưởng Đồ rất mạnh rồi? Nếu như mình nói là tu luyện thông qua Quan Tưởng Đồ, vậy có thể hiện ra “Kinh Thần Đồ” quá mức nghịch thiên, bị người khác để mắt tới hay không?
Thế là, Hàn Phi lập tức cười nói: “Ta không có a! Ta là ăn Hồn Tinh tăng trưởng.”
“Cái gì?”
Bốn người, bao gồm cả Lãnh Huy đều sai ngạc nhìn Hàn Phi: “Ăn Hồn Tinh?”
Võ Tiểu Tiểu kinh hô: “Cho dù là Hồn Tinh cấp một, đều cần 3000 tích phân mới có thể đổi một viên. Hồn Tinh cấp hai đổi là 30.000 điểm khởi đầu. Hơn nữa, theo phạm vi cảm nhận tăng lên, ăn nữa hiệu quả dường như cũng không lớn. Đội trưởng, ngươi đã ăn bao nhiêu Hồn Tinh?”
Hàn Phi ho khan vài tiếng nói: “Cái đó, lúc ở Ngư trường cấp ba, cơ duyên xảo hợp, cơ duyên xảo hợp, cũng chỉ ăn ngàn tám trăm viên. Bỏ tiền mua, không phải đánh.”
Mọi người: “…”
Lúc đó, trong đầu bọn họ liền hiện ra một hình ảnh. Tên khốn này cầm Hồn Tinh như kẹo đậu mà tu luyện, quả thực tưởng tượng một chút, đều phải chảy nước miếng.
Cốc Đại Lương hít sâu một hơi: “Nghèo khó, hạn chế trí tưởng tượng của ta.”
Mấy người Vưu Linh Vân thầm than một tiếng: Thế giới của thổ hào, chúng ta không hiểu.
Bỗng nhiên, liền nhìn thấy trên mặt Lãnh Huy vui vẻ, lưỡi câu trong nháy mắt ra tay, Vưu Linh Vân và Võ Tiểu Tiểu theo sát phía sau ra tay.
Vưu Linh Vân: “Là Ngân Lân Ngư. Ba phía giáp công, đừng để nó chạy.”
Cốc Đại Lương lập tức ổn định Điếu chu, lơ lửng giữa không trung, miệng đều nhếch lên rồi.
Trong cảm nhận của Hàn Phi, đó là một con cá lớn hình dài toàn thân phiếm ngân quang, khoảng chừng ba mét, tốc độ không chậm. Khi lưỡi câu tới gần nó 200 mét, cá lớn đã có sở cảm nhận, đang chạy trốn thật nhanh.
Chỉ tiếc, ba cái lưỡi câu đồng thời ra tay, tốc độ cũng không chậm. Sau mấy chục hơi thở, con cá lớn kia rốt cuộc bị Lãnh Huy móc trúng. Sau đó, lưỡi câu của Vưu Linh Vân và Võ Tiểu Tiểu, theo sát phía sau liền móc lên. Một con cá lớn bị kéo ra khỏi mặt nước.
Vưu Linh Vân quát: “Đại Lương, hạ thấp Điếu chu. Tiểu Tiểu, đóng băng nó.”
Hàn Phi nhìn thấy trên người con Ngân Lân Ngư kia, ba miếng vảy bạc, trong nháy mắt liền bắn ra, ý đồ cắt đứt dây câu.
Ba người Vưu Linh Vân vội vàng run động dây câu. Nhưng dây câu của Võ Tiểu Tiểu, vẫn bị cắt đứt.
Chẳng qua, ngay khoảnh khắc dây câu bị cắt đứt, Võ Tiểu Tiểu đã từ giữa không trung nhảy xuống. Ngàn chiếc lá lạnh lẽo như bông tuyết, đã bay qua. Trong nháy mắt, toàn thân con Ngân Lân Ngư kia liền bao phủ một tầng băng sương, bị đông cứng.
Một lát sau, Ngân Lân Ngư bị kéo lên thuyền.
Hàn Phi liếc nhìn Ngân Lân Ngư trước mắt, thông tin hiện lên.
“Tên” Ngân Lân Ngư
“Giới thiệu” Một loại của Ngân Giáp Ngư, sở hữu năng lực phòng ngự cường hãn. Ngân Lân Ngư tính tình hung mãnh, lực cắn kinh người, phần đuôi có ba miếng Ngân Luân. Toàn bộ bộc phát, có thể so với Thượng phẩm linh khí.
“Đẳng cấp” 42
“Phẩm chất” Hiếm có
“Ẩn chứa linh khí” 1617 điểm
“Hiệu quả dùng” Ăn lâu dài có thể mở rộng kinh mạch, tăng cường tinh thần lực
“Có thể thu thập” Ngân Lân
“Có thể hấp thu”
Khi nhìn thấy con cá này, Hàn Phi cũng không cảm thấy có bao nhiêu hiếm lạ, chỉ là một con sinh linh hiếm có mà thôi. Ba miếng vảy kia, có lẽ có thể chế thành vũ khí. Nhưng vảy kia cũng không lớn, có thể làm gì chứ?
Võ Tiểu Tiểu thấy Hàn Phi bộ dạng thần sắc thản nhiên, không khỏi nũng nịu nói: “Đội trưởng, đây chính là Ngân Lân Ngư. Thịt tươi ngon, vảy lực phòng ngự cực mạnh. Một con trị giá 500 tích phân đấy, chúng ta lời rồi.”
Trong lòng Hàn Phi khẽ động: “Nhìn qua, ngược lại là rất đẹp mắt. Hay là, tối nay chúng ta trở về hầm nó đi?”
Lập tức, Võ Tiểu Tiểu dùng thân thể che chắn Ngân Lân Ngư, sau lưng Lãnh Huy một đao làm thịt con Ngân Lân Ngư này xong, vội vàng liền ném vào trong Thôn Hải Bối.
Hàn Phi dở khóc dở cười nói: “Các ngươi cần phải thế không? Vảy lấy đi là được, mùi vị tươi ngon, không ăn thì đáng tiếc biết bao?”
Võ Tiểu Tiểu phồng má: “Bán lấy tiền.”
Hàn Phi lười biếng phất tay nói: “Được được, cá các ngươi câu, các ngươi nói làm sao thì làm vậy. Tự ta câu còn không được sao?”
Nói xong, Du Long Cần của Hàn Phi vừa ra, trong nháy mắt đâm không mà đi, đã rơi vào ngoài hơn 2000 mét. Lưỡi câu, dây câu xuống nước, liền biến mất không còn tăm tích.
Sau một khắc, Thiên Triền Ti trong nháy mắt phát động, ngay sau đó một con cá lớn hoành không bay tới.
Sau đó…
Trên Điếu chu liền có thêm một con Ngân Lân Ngư.
Hàn Phi chép miệng nói: “Con này chắc có thể ăn rồi chứ? Nói rõ rồi, con này ta hấp, không bán lấy tiền.”
Miệng Võ Tiểu Tiểu há thật to, kinh hô một tiếng, sau đó kéo cánh tay Hàn Phi: “Chúng ta bán lấy tiền mà! Được không mà.”
Hàn Phi ngẩng đầu lên: “Ta không bán, ta muốn ăn.”
Lại thấy Vưu Linh Vân thần sắc biến ảo: “Chờ chút, các ngươi có cảm thấy kỳ quái hay không?”
Lãnh Huy gật đầu: “Ngân Lân Ngư không phải loài cá sống theo đàn. Thoáng cái xuất hiện hai con, hình như không đúng lắm.”
Hàn Phi cười nói: “Cái này có gì không đúng? Loài cá hiếm có, cũng không có chỗ nào đặc biệt nổi bật a!”
Vưu Linh Vân lắc đầu: “Đại Lương, lượn một vòng quanh đây, xem có con Ngân Lân Ngư thứ ba hay không.”
Nói xong, Vưu Linh Vân liền nhìn về phía Hàn Phi: “Đội trưởng, phạm vi cảm nhận của ngươi lớn, nhất định phải chú ý thật kỹ. Nếu như có con thứ ba, như vậy chúng ta có thể gặp phải Ngân Giao rồi.”
“Hả? Ngân Giao, đó là thứ đồ chơi gì?”
Võ Tiểu Tiểu trừng lớn mắt: “Thật hay giả? Nếu như là Ngân Giao… Đội trưởng, ngươi mau cảm nhận, Ngân Giao chính là đồ tốt. Nó có vây cá màu xanh lam giống như cánh, toàn thân bạc óng ánh, sinh linh loại kỳ dị, đáng tiền lắm.”
Hàn Phi cũng khá tò mò, lập tức gật đầu, nói với Cốc Đại Lương: “Đại Lương, ngươi nhanh chóng lượn một vòng ở vùng biển trong vòng 50 dặm này, ta tới cảm nhận.”
Cốc Đại Lương: “Được rồi.”
Điếu chu đột nhiên tăng tốc, tốc độ tăng vọt gấp ba.
Cảm nhận của Hàn Phi nhanh chóng quét qua dưới mặt nước. Lúc lượn vòng thứ ba, Hàn Phi bỗng nhiên mở mắt: “Dừng lại.”
Chỉ nhìn thấy Hàn Phi bỗng nhiên đứng dậy, sắc mặt trở nên nghiêm túc, cần câu trong tay lập tức ném về phía ngoài ngàn mét phía Tây.
Lưỡi câu xuống nước, lập tức linh khí cuồn cuộn, lưỡi câu biến thành một con cá, một con cá lớn giống hệt Ngân Lân Ngư.
Con Ngân Lân Ngư do Hàn Phi dùng Du Xà Pháp biến ảo này, và Ngân Lân Ngư chân thực vẫn có chút khác biệt. Dù sao, là linh khí huyễn hóa. Cho nên, hàm lượng linh khí rất cao. Nếu như con Ngân Giao kia đủ cảnh giác, có lẽ sẽ không mắc lừa.
Thế nhưng, chỉ cần là loài cá, e là cũng chưa chắc có thể ngăn cản sự cám dỗ của linh khí.
Ngân Lân Ngư linh khí bơi lội dưới đáy biển. Từ Tây sang Nam, bơi trọn vẹn năm sáu dặm đường. Một con cá lớn độc giác màu lam bạc kia, từ ngoài 500 mét chậm rãi lướt qua.
Ngay tại khoảnh khắc đó, Hàn Phi cảm giác được, con cá lớn độc giác kia đổi màu. Thân thể biến thành màu trắng bạc đan xen, thân thể run lên, bắt đầu ngụy trang tới gần Ngân Lân Ngư linh khí của Hàn Phi.
Võ Tiểu Tiểu thấp giọng nói: “Đội trưởng, phát hiện chưa?”
Hàn Phi: “Đừng nói chuyện.”