Virtus's Reader
Thả Câu Chi Thần

Chương 680: CHƯƠNG 640: BỐ TRÍ SÁT TRẬN, CHUẨN BỊ ĐÓN ĐỊCH

Tràng diện giương cung bạt kiếm, Hàn Phi là thật không sợ Huyết Vệ này. Nếu nói trước khi chưa đột phá, hắn còn có chút kiêng kị. Lúc này sau khi đột phá, hỏa lực toàn khai, mặc dù vẫn đánh không lại, nhưng không đến mức bị thoáng cái chơi chết.

Phàm là cho mình chạy, Hàn Phi nhất định đi tìm Vương đại soái tới đập phá quán.

Hàn Phi tuyệt đối không tin, thực lực Vương đại soái chỉ xứng với lục tinh tinh hàm.

Bạo Đồ Học Viện đi ra, làm sao có thể đến bây giờ mới lục tinh?

Hơn nữa, dựa theo cái tính tình của Bạo Đồ Học Viện, đâu có ai không bao che khuyết điểm?

Hậu quả gì đó, trước không bàn, đi lên chính là làm, hẳn là vấn đề không lớn.

Thủy Nhiên bỗng nhiên cười nhạo một tiếng: “Có phách lực. Bất quá, về sau vẫn là đừng khiêu khích như vậy thì tốt hơn. Ngươi hôm nay tới, là tư hội với nhân viên tại chức của Ám Liệp Quân Đoàn ta? Chuyện này, bình thường là cần xử lý.”

Hàn Phi thản nhiên nói: “Xử lý như thế nào?”

Thủy Nhiên phất phất tay: “Được rồi, đã ngươi và Tiểu Thiền là một đôi, lại không trong thời gian nhiệm vụ, tùy các ngươi đi! Bất quá, Tiểu Thiền, nhớ kỹ về sớm một chút.”

Nói xong, Thủy Nhiên lắc lư thân mình đi về phía trong bóng tối, lập tức nàng nghiêng đầu nhìn về phía Cung Văn Hải: “Ngươi còn đứng ở chỗ này làm gì? Là chê không đủ mất mặt sao? Hay là không chê mất mặt?”

Cung Văn Hải còn lạnh như băng nhìn Hàn Phi, chỉ nghe Hạ Tiểu Thiền nói: “Còn có lần sau, ta đâm chết ngươi.”

Ngược lại là Thủy Nhiên, một khắc xoay người lông mày nhíu lại, chiến ý của thiếu niên này thật mạnh, chỉ một đao vừa rồi, nàng tin tưởng cho dù Cung Văn Hải toàn lực bộc phát, kết quả cũng ít nhất là trọng thương.

Phàm là đổi một người hơi yếu một chút, dưới một đao vừa rồi của Hàn Phi, gần như hẳn phải chết không nghi ngờ.

Đợi đến khi hai người kia đi rồi, Hàn Phi tùy tay liền thu đao, nghiền ngẫm cười nói: “Được nha, mới đến không bao lâu, đều có fan cuồng rồi...”...

Hẹn hò với Hạ Tiểu Thiền chưa đến nửa canh giờ, Hàn Phi liền vội vàng chạy về Khô Lâu Hải Ngạn.

Chuyện đầu tiên khi trở lại Khô Lâu Hải Ngạn, Hàn Phi chính là lôi Tào Cầu dậy. Hai người đi tới khu vực gần biển của Khô Lâu Hải Ngạn.

Thần sắc Tào Cầu hoảng sợ: “Cậu làm gì? Tôi làm thuốc giải đây, tôi không đánh nhau... Mấu chốt là chỉ hai người chúng ta tới đánh nhau, cái này không được...”

Tào Cầu đang lải nhải, hắn cảm thấy Hàn Phi điên rồi. Con Hồng Yêu kia lợi hại hơn mình nhiều, hắn cũng không cho rằng mình có thể đánh thắng được.

Lại nghe Hàn Phi giận dữ nói: “Đánh cái rắm? Tôi đây gọi là phòng ngừa chu đáo. Không ngoài dự liệu, hai chúng ta lúc ở Hồng Sắc U Linh thủy triều, bị Hồng Yêu để mắt tới rồi, nói không chừng còn bị truy nã. Bây giờ không sớm làm phòng bị, chẳng lẽ chờ hải yêu suất lĩnh đại quân giết tới?”

Tào Cầu: “Tôi không giúp được gì a! Độc Thần cho cậu hết, tôi về trước đây...”

Lục Môn Hải Tinh giờ phút này cũng có chút kinh hoảng: “Hồng Yêu? Hải Tinh đánh không lại a! Hải Tinh không muốn đánh...”

Hàn Phi đen mặt: “Đều ngậm miệng lại cho ta! Ta không phải tới đánh nhau, ta là tới bố trí cạm bẫy. Trông cậy vào một đám Sơ cấp và Trung cấp huyền điếu giả của Đệ Bát đại đội? Bọn họ nhiều nhất có thể ngăn trở hai con Hồng Yêu coi như không tệ, hơn nữa tất nhiên vẫn lạc đông đảo.”

Tào Cầu: “A! Vậy cậu làm gì không cầu viện? Hơn nữa, cậu còn nói với bọn họ Hồng Yêu muốn tới, mục đích là gì?”

Hàn Phi cười nhạo một tiếng: “Tôi đây là cho bọn họ áp lực. Để bọn họ đừng lung tung chịu chết, cho là có thanh cực phẩm linh khí phong linh liền có thể lên trời.”

Hàn Phi thầm nghĩ, thật vất vả bồi dưỡng được khách hàng ưu chất, quyết không thể chết, chí ít tháng này không thể chết, còn trông cậy vào bọn họ kiếm tích lũy cho mình đâu.

Trên bầu trời, có Điếu Chu bay tới, người tới là đội trưởng tiểu đội 7 Lưu Bân, bọn họ vốn là một đội ngũ phụ trách trinh sát ban đêm.

Giờ phút này, trông thấy Hàn Phi và Tào Cầu, đương nhiên là muốn chạy tới hỏi một chút.

Lưu Bân: “Hàn đội, Tào đội, hai người đây là muốn ra biển?”

Hàn Phi thản nhiên nói: “Tôi hoài nghi gần đây sẽ có biến cố, đi quan sát địa hình xung quanh một chút trước, xem có thể thiết lập chút mai phục hay không, các người tiếp tục tuần tra.”

Lưu Bân lập tức ngẩn ra: “Mai phục? Hàn đội, hai người được không?”

Hàn Phi: “Cậu đừng quản, hảo hảo tuần tra. Đúng rồi, hôm nay có tăng phái nhân thủ không?”

Lưu Bân lập tức gật đầu: “Đó là tự nhiên. Từ khi chúng tôi biết được Hồng Yêu ẩn hiện, ban đêm có chừng tám tiểu đội tham dự tuần tra trinh sát, không dám chậm trễ.”

Hàn Phi gật đầu: “Được! Ngoài ra cậu trở về thông báo xuống, bắt đầu từ tối nay, toàn viên chuẩn bị chiến đấu. Tôi yêu cầu trong vòng 200 dặm gần biển, hết thảy đều trong khống chế. Tất cả mọi người phải làm được trước tiên tiến vào chiến trường.”

Lưu Bân sững sờ: “Hàn đội, cần gì phải thế?”

Hàn Phi thản nhiên nói: “Cậu cứ đi thông báo như thế là được. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.”

Lưu Bân biểu tình nghiêm túc: “Vâng.”

Nói xong, Hàn Phi tiếp tục đi về phía trước, cho đến khi ra khỏi bờ biển hơn 100 dặm, cảm giác của Hàn Phi quét qua, phát hiện phụ cận cũng không có sinh linh loại kỳ dị, lúc này mới lôi kéo Tào Cầu nhảy vào trong biển.

Tào Cầu mặc dù không chịu, nhưng không chịu nổi Hàn Phi khí lực lớn a!

Bất quá, Tào Cầu vẫn hỏi: “Sao cậu khẳng định như vậy, sẽ có hải yêu suất quân tới tập kích?”

Hàn Phi nhếch miệng: “Cảm giác. Trận tập kích ban ngày kia, bất quá chỉ là một trận thăm dò. Hồng Yêu tự mình dẫn đội, không được chủ quan. Cẩn thận chạy được vạn năm thuyền, cái này luôn không sai.”

Thật ra, cái Hàn Phi không nói là, hắn hôm nay nhìn thấy Bán Nhân Ngư. Người ta đều con mẹ nó muốn tới đàm phán với mình, hiển nhiên đã sớm để mắt tới mình.

Theo lý thuyết, Hồng Yêu tới thì cũng thôi đi, Bán Nhân Ngư không nên xuất hiện ở đây.

Mỗi lần tụ hội, Lạc Tiểu Bạch đều sẽ phân tích cho mọi người một chút, thế cục trước mắt và tình huống nơi đóng quân của mỗi người.

Hơn nữa, cho dù là trong chiến đấu lớn như Hồng Sắc U Linh thủy triều, đều vẻn vẹn chỉ xuất hiện số lượng ít Bán Nhân Ngư. Như vậy, bọn chúng xuất hiện ở đây, khẳng định có nhân tố gì mình không biết ở bên trong.

Dưới nước.

Hàn Phi trực tiếp bố trí một cái ẩn nặc trận, sau đó nhìn về phía Lục Môn Hải Tinh: “Ngươi tới bố trí sát trận.”

Lục Môn Hải Tinh lúc ấy tròng mắt liền quay tròn: “Hải Tinh không được a! Ta không biết sát trận.”

Hàn Phi chỉ vào tròng mắt to của nó nói: “Ngươi lừa quỷ à? Ngươi phải biết, ngươi bây giờ là đang cùng một chỗ với ta. Ta nếu xảy ra chuyện, ngươi đến lúc đó trên cơ bản cũng chết chắc. Nghe ta, ngươi tới bố trí sát trận, ta tới bố trí ẩn nặc trận và tụ linh trận, trước tiên đem mấy đại trận lồng vào nhau.”

Nói xong, Hàn Phi nhìn về phía Tào Cầu: “Thủ đoạn bảo mệnh của cậu có cái gì? Lấy ra một chút.”

Tào Cầu một trận mê mang: “Tôi đâu có...”

“Không, cậu có.”

Dựa theo sự hiểu biết của Hàn Phi đối với Tào Cầu, đã trong nhà hắn có thể yên tâm ném hắn tới Toái Tinh Đảo, không có khả năng không cho đồ vật. Hộ Thân Ngọc, Bất Tử Ấn những thứ này, đều là vật phẩm cần thiết.

Nhưng mà, những vật này không nhất định có thể bảo vệ Tào Cầu an toàn.

Cho nên, khẳng định còn để lại cho hắn thủ đoạn tính công kích khác. Như thế, mới có thể thỏa đáng giữ được Tào Cầu.

Hàn Phi: “Cầu a! Tôi lén nói cho cậu biết, hôm nay tôi hình như nhìn thấy bóng dáng của Bán Nhân Ngư.”

Tào Cầu kinh ngạc: “Sao có thể, không phải chỉ có Hồng Yêu sao?”

Hàn Phi: “Hình như cậu hiểu hay không? Tôi không quá xác định, nếu như Bán Nhân Ngư tới, cậu nói tại sao? Khẳng định là để mắt tới hai ta rồi, đừng quên lúc ở Hồng Sắc U Linh thủy triều hai ta độc chết bao nhiêu sinh linh?”

Tào Cầu lập tức run một cái: “Vậy, Bán Nhân Ngư cái này càng phải tìm chi viện.”

Hàn Phi cười nhạo: “Chi viện? Chuyện này tôi lại không xác định, tìm chi viện hữu dụng không? Chi viện tới, Bán Nhân Ngư không đến, người ta sau này còn sẽ đến chi viện chúng ta không?”

Hàn Phi: “Hơn nữa, vạn nhất Hồng Yêu đánh tới, vạn nhất Độc Thần không có tác dụng, Đệ Bát đại đội chúng ta rất có thể toàn quân bị diệt, cậu cảm thấy cậu có thể chạy thoát?”

Tào Cầu gấp: “Nhưng là, nhưng là thủ đoạn bảo mệnh của tôi không nhiều a!”

Khóe miệng Hàn Phi nhếch lên: “Không cần nhiều, chỉ cần loại thủ đoạn có thể xử lý Tiềm điếu giả. Tôi mặc kệ cậu móc ra từ đâu, dù sao thủ đoạn cậu lấy ra, chỉ cần cam đoan có thể xử lý hai con Hồng Yêu khoảng 50 cấp. Những cái khác, Độc Thần giao cho tôi, cậu có thể đi rồi.”

Tào Cầu ngẩn ra nói: “Thật?”

Hàn Phi: “Đương nhiên.”

Lại thấy Tào Cầu lập tức liền móc ra hai khối ngọc cổ: “Trong này phong ấn một kích của hai vị Điên phong tiềm điếu giả, cho cậu, vậy tôi đi đây!”

Tào Cầu vèo một cái chạy mất.

Mí mắt Hàn Phi điên cuồng nhảy, bị kinh ngạc đến ngây người, không có ngăn cản Tào Cầu.

Trên người tên này, rốt cuộc có bao nhiêu thủ đoạn loại này? Như đẳng cấp công kích này, tùy tiện liền cho hai cái, cái này cũng quá phận.

Nhớ ngày đó, mình mua một cái một kích đỉnh phong của Sơ cấp tiềm điếu giả từ chỗ Vô Diện sư thúc, tốn 1 ức trung phẩm trân châu, quy ra thương phẩm trân châu, không có 100 vạn cũng có 80 vạn rồi nhỉ?

Vốn dĩ, ý đồ chân chính của Hàn Phi, chỉ là đòi Tào Cầu một đạo thủ đoạn, không nghĩ tới tên này nghĩ cũng không nghĩ, liền cho mình hai đạo.

“Đáng chết, sớm biết thế, nên đòi hắn nhiều một chút.”

Lục Môn Hải Tinh thấy Tào Cầu chạy, lập tức nói: “Hay là ta bố trí phòng ngự đại trận thế nào?”

Hàn Phi cười lạnh: “Ngươi cảm thấy, phòng ngự đại trận của ngươi, có thể ngăn được sinh linh 50 cấp?”

Tròng mắt Lục Môn Hải Tinh lắc lư: “Không thể nào!”

Hàn Phi: “Vậy đúng rồi. Phòng ngự trận phải bố trí, sát trận cũng phải bố trí, càng lớn càng tốt, lồng càng nhiều càng tốt.”

Lục Môn Hải Tinh: “Bố trí sát trận rất khó... Hơn nữa, người ta sẽ mắc lừa sao?”

Hàn Phi toét miệng: “Đối phương có mắc lừa hay không, là chuyện của ta, chuyện của ngươi chính là bố trận cho ta.”

Lục Môn Hải Tinh: “Cái đó, bố trận, thật ra cần rất nhiều linh thạch...”

Hàn Phi trừng mắt nhìn về phía Lục Môn Hải Tinh, trừng đến mức ngữ khí của nó càng ngày càng thấp: “Cũng... Cũng không cần nhiều như vậy. Trong truyền thừa của ta, dường như có một loại khốn sát chi trận, yêu cầu xác thực là hơi cao một chút. Dù sao, trận pháp không chỉ là thiên địa huyền diệu, trận pháp cũng phải dựa vào linh khí chèo chống.”

Hàn Phi nghĩ một chút: “Cho ngươi 1000 cân linh tuyền.”

1000 cân linh tuyền, thật ra đã có hơn 100 vạn điểm linh khí. Lại thêm Tụ Linh Đại Trận lát nữa mình bố trí, đến lúc đó, trong vòng phương viên mấy chục dặm sẽ trong nháy mắt hội tụ, có thể liên tục không ngừng cung cấp cho sát trận. Chí ít, cũng là có thể chống đỡ một hồi.

Lục Môn Hải Tinh: “Vậy bố trận xong, ta có thể đi không? Ta nhớ Hạ Tiểu Thiền rồi, ta đi tìm nàng.”

Hàn Phi: “...”

Hàn Phi hung ác: “Bảo ngươi làm thì ngươi làm, nói nhảm nữa hầm ngươi...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!