Hai bên nhân loại và hải yêu dường như đã sớm hẹn xong ở bên phía Thiên Nhân Hải Hạp, giờ phút này đều có cường giả tọa trấn, tạm thời cũng không có ý tứ ra tay.
Khi bọn người Hàn Phi rơi xuống trên mặt biển, Hồng Yêu và Tiểu Ngư Nhân đối diện đều có dị động, Bán Nhân Ngư đứng ở trước nhất gào thét một tiếng, dị động sau lưng mới chậm rãi biến mất.
Trịnh Tài Quyết: “Nghe cho kỹ, hôm nay các ngươi xuất hiện ở đây, bọn ta sẽ không ra tay, cường giả đối phương cũng sẽ không ra tay. Cho nên, tiếp theo đến cùng có thể sống sót hay không, toàn xem chính các ngươi.”
Lạc Tiểu Bạch bỗng nhiên truyền âm nói: “Trong hải hạp này có đồ vật, sâu bọ.”
Nhạc Nhân Cuồng: “Tôi ghét nhất là sâu bọ.”
Hàn Phi giờ phút này cũng đang cảm biết, nhưng hắn phát hiện, phiến hải hạp này dường như bị một cỗ lực lượng vô hình khống chế, cảm biết căn bản không thể thẩm thấu vào.
Hàn Phi đáp lại: “Tiểu Bạch, cậu xác định? Tôi cảm biết không xuống được.”
Lạc Tiểu Bạch: “Xác định, cảm biết vô hiệu, tôi là thông qua linh thực phát giác được, nhưng nơi đó linh thực cực ít, cho nên tôi không cách nào nhìn kỹ.”
Trương Huyền Ngọc: “Vậy chúng ta rốt cuộc là muốn đánh nhau với sâu bọ hay là với đám đối diện kia.”
Hạ Tiểu Thiền nhìn về phía Hàn Phi: “Tiểu Ngư Nhân, Bán Nhân Ngư đều đi ra rồi, anh nói xem có thể toát ra một cái giống hệt nhân loại hay không?”
Hàn Phi nhớ tới Mạc Thiên Thương gặp phải ở Ngư trường cấp ba, khẽ lắc đầu: “Hẳn là, không quá có khả năng đâu! Bất quá vẫn phải chú ý một chút, đừng để người lạ tới gần là được.”
Có người hỏi: “Đại nhân, chúng ta phải đi xuống?”
Trịnh Tài Quyết không có đáp lại, mà là nhìn đối diện quát: “Không biết năm nay, các ngươi muốn để bao nhiêu hải yêu thiên kiêu tới chịu chết a!”
Trên mặt biển đối diện, con Bán Nhân Ngư cầm đầu kia, toàn thân kim quang lấp lóe, ánh nắng chiếu xạ ở trên người hắn, lộ ra cực kỳ chói mắt, vàng rực rỡ. Hắn dùng thanh âm khàn khàn nói: “Ngươi cũng quá đề cao nhân tộc thiên kiêu các ngươi rồi.”
Trịnh Tài Quyết cất tiếng cười to: “Nhân tộc ta đại thống, thiên kiêu tung hoành, há lại một đám tôm tép nhãi nhép các ngươi có thể so sánh?”
“Hi vọng đợi lát nữa, ngươi còn có thể nói như vậy.”
Chỉ thấy con Bán Nhân Ngư đối diện kia, xiên cá duỗi ra phía trước, nhất thời, hàng trăm Tiểu Ngư Nhân, Hồng Yêu trực tiếp chìm vào trong nước biển, nhao nhao phóng tới Thiên Nhân Hải Hạp.
Tào Cầu đi theo sau mông Hàn Phi: “Đối phương sao lại có 800 người nhiều như vậy? Chúng ta mới hơn 300 người a!”
Sau lưng Trịnh Tài Quyết, có người truyền âm mọi người: “Nhớ kỹ, bất luận như thế nào, chết cũng không thể thua. Các ngươi một khi thua, nhân tộc và hải yêu trong vòng ba ngày tất nhiên bộc phát đại chiến kinh thế. Sống sót, người người có công.”
Có người nhắc nhở: “Nhớ bảo vệ tốt Tụ Linh sư, lần chiến đấu này không có đoàn đội, chỉ là đơn thuần tranh thắng bại, Tụ Linh sư đừng keo kiệt linh khí, phàm là người thiếu linh khí, đều phải hỗ trợ bổ sung. Còn nữa, có thể không dùng linh quả thì không dùng linh quả, đem thực lực cường đại nhất bày ra.”
Hàn Phi quay đầu liếc Tào Cầu một cái: “Nhớ kỹ, Độc Thần chuẩn bị kỹ càng.”
Hàn Phi khẽ nhíu mày, 300 đấu 800, còn không thể dùng linh quả, vì sao?
Chỉ nghe Nhạc Nhân Cuồng bỗng nhiên nói: “Các cậu nói xem, cái này có giống chiến tranh tranh đoạt tài nguyên giữa thôn với thôn hay không?”
Trương Huyền Ngọc nghi hoặc: “Nhưng nếu như nhóm người chúng ta đánh không lại, chết hết ở bên trong, Toái Tinh Đảo sẽ không đau lòng?”
Lạc Tiểu Bạch: “Trận chiến này hẳn là không có lý do thua, trong những người tới lần này, người trong 36 trấn dường như cũng không nhiều, lại nhìn xem lệnh bài của mọi người, gần như không có mấy cái tinh hàm tam sao. Từ đó suy ra, người tới lần này, không có mấy kẻ yếu, tất cả đều là tinh anh trong thế hệ trẻ tuổi.”
Nhạc Nhân Cuồng: “Vậy cũng không đại biểu chúng ta có thể thắng a! Đối diện còn có Hồng Yêu đi vào.”
Lạc Tiểu Bạch lắc đầu: “Những Hồng Yêu kia, chỉ là thiên phú cao hơn Tiểu Ngư Nhân, nhưng thực lực khoảng cách Tiềm điếu giả còn kém xa. Chỉ sợ trong đó có Hồng Yêu có thể so với Đỉnh phong Huyền điếu giả, cái đó mới khó chơi.”
Mọi người còn chưa nói hai câu, chỉ nghe Trịnh Tài Quyết quát to: “Tất cả mọi người tiến vào Thiên Nhân Hạp Cốc, trong vòng nửa canh giờ, phong cấm sẽ không giải. Xử lý đối phương, sống sót trở về.”
“A! Xông lên a!”
Trong đám người, liền nhìn thấy Dương Đức Vũ trực tiếp giơ cao song phủ, trực tiếp nhảy vào trong biển.
Ngay sau đó, rất nhiều người một tiếng không rên, trực tiếp nhảy vào trong biển.
Tào Cầu hô lớn: “Hàn Phi, bảo vệ ta.”
Hàn Phi cạn lời: “Ta mẹ nó là Tụ Linh sư.”
Tào Cầu trợn trắng mắt, lời này ngươi cũng nói ra được? Lúc này nói mình là Tụ Linh sư, ngươi còn muốn chút mặt mũi nào không?
Quan Thanh Yên nhìn thoáng qua bên phía Tôn Mộc bọn họ, sau đó lại nhìn thoáng qua bên phía Hàn Phi, nói với Mục Giai Nhi: “Tào Cầu sợ chết nhất, hắn ngay từ đầu đã đi theo sau mông bọn Hàn Phi, chắc chắn là bọn Hàn Phi lợi hại, chúng ta cũng đi theo.”
Mục Giai Nhi: “Thế nhưng, ta cảm giác Mặc tỷ tỷ cũng lợi hại.”
Quan Thanh Yên: “Vậy Tào Cầu vì sao không theo?”
Mục Giai Nhi cũng là sững sờ, Cầu Nhát Gan là nhát gan nhất rồi, bất cứ lúc nào hắn đều coi an toàn của mình quan trọng hơn bất cứ thứ gì, chẳng lẽ Hàn Phi đánh nhau cũng rất lợi hại?
“Bùm…”
“Bùm…”
Đám người nhao nhao xuống nước, Dương Đức Vũ tên điên này dẫn đầu, sau lưng hắn bốn phương tám hướng có người trực tiếp bắt đầu tăng tốc.
Có người truyền âm mọi người: “Xông vào phong cấm trước, sau đó hãy chiến.”
Lạc Tiểu Bạch truyền âm tất cả mọi người: “Lúc chiến đấu cẩn thận vách đá treo leo hai bên hạp cốc, nơi đó có thể có nguy hiểm.”
Lạc Tiểu Bạch truyền âm cho mấy người Hàn Phi: “Trận chiến này cũng không phải chiến đấu đoàn đội của chúng ta, trước tiên buông xuống ân oán cá nhân, nếu như sở liệu không sai, một trận chiến này của chúng ta e là cực kỳ quan trọng.”
Hàn Phi dù sao lúc này cũng không có ý định bại lộ toàn bộ thực lực, dù sao lần chiến đấu này, không có bất kỳ thông báo trước nào, không có bất kỳ chiếu cố nào, không có bất kỳ chuẩn bị nào, cứ thế mà tới.
Nhưng việc chọn người cho lần chiến đấu này, lại là căn cứ vào sự tích nhân viên mới nhập Toái Tinh Đảo trong vòng nửa năm qua mà chọn xuống, vậy cũng có nghĩa là, hết thảy trên Toái Tinh Đảo, dường như đều có người đang chăm chú nhìn.
Cảm giác này rất không tốt, giống như có người lắp camera trong nhà ngươi, hết thảy sinh hoạt đều bại lộ trên ánh mắt của người khác, nói không thèm để ý đó là không có khả năng.
Vị trí Thiên Nhân Hải Hạp, nằm ở chỗ sâu khoảng 1300 mét dưới đáy biển, phía trên hải hạp không nhìn thấy phía dưới hải hạp.
Điều này làm cho mấy người Hàn Phi trước tiên nhớ tới Thạch Lâm dưới đáy biển từng phong ấn Thạch Quy.
Lạc Tiểu Bạch truyền âm: “Mặc chiến y vào, Hàn Phi bố trận.”
Lại thấy Hàn Phi trong lúc bơi nhanh, linh khí hội tụ, trong chốc lát, trên người bọn Hạ Tiểu Thiền đều hiện ra Lục Linh Giáp.
Tào Cầu: “Ta cũng muốn.”
Mục Giai Nhi: “Ta cũng muốn.”
Hàn Phi: “Gấp cái gì, còn chưa tới đâu.”
Nói xong Hàn Phi cũng không có keo kiệt, cho mỗi người bọn họ đều tròng lên một cái phòng ngự trận, ngược lại nhìn bên phía Quan Thanh Yên, tên này trên người lại toát ra một bộ cực phẩm chiến giáp, trên chiến giáp tất cả đều là hoa văn, tự mang trận pháp.
Hàn Phi kinh ngạc: “Lão Quan, cái này cậu khắc lúc nào a?”
Quan Thanh Yên: “Tốn thời gian một tháng, đem hai cái phòng ngự trận lồng vào nhau, cũng không tính là rất mạnh.”
Hàn Phi cạn lời, cái này mẹ nó còn gọi là không mạnh? Chiến giáp tự mang trận pháp, không biết hiệu quả là như thế nào, đợi lát nữa mình cũng phải chú ý một chút.
Khi tất cả mọi người một mạch xông vào Thiên Nhân Hải Hạp, Dương Đức Vũ ở phía trước nhất và mấy chục người khác, đã động thủ với Hồng Yêu.
Đúng vậy, không sai, chính là Hồng Yêu, nhóm người đi vào đầu tiên, tất cả đều đang chiến đấu với Hồng Yêu.
Điều này dẫn đến, chiến đấu quá mức dày đặc, nước biển cuộn trào, gợn sóng chấn động, mọi người chỉ có thể thông qua cảm biết để chiến đấu, cực kỳ không thân thiện với tầm nhìn.
Đương nhiên, cũng có gia hỏa vừa tiến đến liền chiến đấu đến cao trào, ví dụ như Hàn Phi đã nhìn thấy một đạo Vô Sinh Môn từ trên trời giáng xuống, lại có Thái Hư Kiếm Quyết còn dập dờn ngàn vạn kiếm ảnh trong nước, một con Hồng Yêu bị ba tên đệ tử đại tông vây công, giờ phút này phần bụng bị xuyên thủng, nửa người đều bị đánh nát.
Mà trong chiến đấu, cũng có một chỗ, một thiếu niên dường như là 36 trấn, dùng xích sắt khóa đao, cuốn lên đao liên long quyển trong biển. Bất quá, chừng năm thanh xiên cá như điện quang chớp giật đâm vào trong xích sắt phong bạo của hắn, ba cây bị đánh bay, một cây khác chém đứt nửa cánh tay của hắn, còn có một cây cắm ở trên bụng hắn, trực tiếp ngay cả người lẫn xiên cá, đâm vào trên vách đá.
Người kia lúc vừa đâm vào vách đá, còn chưa chết. Nhưng một giây sau, trên vách đá bỗng nhiên liền toát ra một cái miệng lớn giống như lưỡi liềm, lại là một con rết biển to lớn vô cùng, trực tiếp lôi hắn vào trong một cái hang nào đó trên vách đá.
Không ít người đều thấy được một màn này, có người truyền âm: “Không thể tới gần vách đá, chư vị tận lượng phân tán một chút, người quá nhiều bất lợi cho chiến đấu.”
Có người truyền âm: “Binh Giáp sư chú ý tứ phương, kéo chiến tuyến ra trước.”
Có người truyền âm: “Thao Khống sư chú ý hiệp phòng, Chiến Hồn sư đỉnh lên.”
Bên phía bọn Hàn Phi, Lạc Tiểu Bạch nói: “Chúng ta bơi sâu xuống, hấp dẫn một bộ phận xuống dưới, phân tán chiến đấu.”
Trong lúc Lạc Tiểu Bạch nói chuyện, Hạ Tiểu Thiền đã biến mất, cơ thể như cái bóng, Thiên Kích Thuật trực tiếp xuyên thủng hai con Tiểu Ngư Nhân.
Trương Huyền Ngọc lại trực tiếp sử xuất Sát Na Huyền Thương, một con Hồng Yêu liều chết một kích, dường như muốn liều mạng với Trương Huyền Ngọc.
“Răng rắc” một tiếng, Lục Linh Giáp vỡ vụn, mấy chục cây dây leo ý đồ giữ chặt thanh xiên cá đâm tới kia trong hư không.
Nhạc Nhân Cuồng phản ứng cực nhanh, không kịp dựng khiên, Tứ Cực Bôn Lôi Đao ra tay, đỡ cho Trương Huyền Ngọc một kích.
Sát Na Huyền Thương, tốc độ cực nhanh, là một kích đỉnh phong của Trương Huyền Ngọc bây giờ. Mà con Hồng Yêu kia, dường như là sinh linh cấp 47, tuy chưa đỉnh phong, nhưng cũng tương đương với Cao cấp Huyền điếu giả, đùi của nó bị Trương Huyền Ngọc đâm ra một cái lỗ lớn, cái chân kia coi như phế đi.
Hàn Phi Ẩm Huyết Đao, một đao nhảy qua không gian, trực tiếp xuất hiện trước người con Hồng Yêu kia.
Lại thấy trên người con Hồng Yêu kia, bỗng nhiên xuất hiện một bộ chiến giáp, bất quá bộ chiến giáp kia cũng không ngăn được một đao của Hàn Phi, bị cắt ra một cái miệng lớn.
Mà giờ khắc này, Hạ Tiểu Thiền một cái lấp lóe cũng đã xuất hiện, một dao đâm vào cổ con Hồng Yêu kia.
Nói thì chậm, khi đó thì nhanh, đây bất quá là chuyện xảy ra trong điện quang hỏa thạch.
Toàn bộ hành trình, Tào Cầu và Mục Giai Nhi hai người đều mộng, Quan Thanh Yên tuôn ra hơn 30 thanh cực phẩm linh khí, đã đỡ cho hai bình dầu này chí ít năm lần công kích.
Lạc Tiểu Bạch: “Đi xuống.”
>>>ID: FILE_5